Thứ Ba, 1 tháng 10, 2024

                

                          MƯA RÀO

                                                                              Hwang Sun-Won (Hàn Quốc)

 

Ngay khi cậu bé nhìn thấy đứa con gái bên bờ suối, cậu nhận ra ngay nó là đứa cháu gái nhà họ Yun. Con bé nhúng hai tay vào nước, và làm cho nước bắn tung toé. Có lẽ ở Seoul nó chẳng bao giờ thấy con suối như thế. Mấy hôm nay, trên đường đi học về, ngày nào nó cũng nghịch nước như vậy, Cho tới ngày hôm kia, nó vẫn chỉ chơi bên mép nước, nhưng hôm nay, nó ra đến giữa dòng suối trên những tảng đá giẫm bước.

 

Cậu bé ngồi xuống bên bờ nước. Cậu định chờ đến lúc con bé bỏ về mới thôi. Như vẫn thường xảy ra, mỗi lần có ai xuất hiện, con bé liền bỏ ra về.

 

Hôm sau, cậu bé đi ra suối muộn hơn một tí. Lần này, cậu thấy con bé đang ngồi  rửa mặt giữa đám đá giẫm bước. Tương phản với chiếc áo hồng tay xắn cao lên, sau gáy con bé toát lên làn da trắng hồng.

 

Con bé rửa mặt xong một lát rồi chăm chú nhìn xuống mặt nước. Hẳn là nó muốn ngắm nhìn bóng hình nó phản chiếu trong nước. Rồi nó bỗng phóng tay chộp nhanh xuống nước. Có lẽ một chú cá con nào lúc đó đang bơi qua.

 

Không rõ con bé có biết là còn có một cậu bé đang ngồi bên bờ nước khi nó chộp lẹ dưới nước không. Lần nào cũng không chộp được gì nhưng con bé vẫn cứ lập đi lập lại như để nghịch nước cho vui vậy thôi. Có vẻ như nó chỉ bỏ ra về khi có ai đó lội ngang qua dòng suối, như hôm trước vậy.

 

Bỗng nó nhặt dưới nước lên một vật gì đó. Một hòn đá cuội màu trắng. Sau đó, nó đứng dậy và nhảy cẫng qua những tảng đá giẫm bước.

Nhảy qua hết, nó quay lại: " Này, cậu kia." Viên đá cuội trắng bay vèo qua.

Cậu bé đứng thẳng dậy.

Con bé lắc lư mái tóc bện, bỏ chạy một mạch ra xa. Nó đi theo đường mòn giữa đám lau sậy. Lúc này chẳng có gì khác ngoài những đọt lau màu nhạt loé sáng trong ánh nắng chiều mùa thu.

 

Con bé sắp xuất hiện ở phía xa đám lau sậy rồi. Cậu nghĩ là nó đã đi khá lâu trước đó, nhưng con bé vẫn chưa xuất hiện. Cậu nhón gót lên. Và nghĩ là nó đã đi thật lâu lắm rồi.

 

Xa xa, phía bên kia mảnh đất đầy lau sậy, có một chùm lau sậy đang di động. Con bé đang ôm bó lau. Giờ nó đang chậm rãi bước. Ánh nắng chiều sáng rực chiếu trên mái tóc của con bé trông giống như cây lau. Dường như cây lau đang di chuyển qua cánh đồng chứ không phải là con bé.

 

Cậu bé đứng mãi ở đó cho đến lúc không nhìn thấy đọt lau kia. Cậu bỗng nhìn xuống viên đá cuội màu trắng mà con bé ném cho cậu. Viên đá cuội khô rồi. Cậu nhặt lấy và bỏ vào túi.

 

Ngày hôm sau, cậu ra suối hơi muộn một tí. Không có dấu hiệu nào cho thấy là con bé đã đến. Cũng tốt thôi.

 

Tuy nhiên, cũng hơi lạ. Nhiều ngày qua vẫn không có dấu vết con bé đi qua đây, Thẩm sâu trong lòng cậu, một cảm giác trống vắng cứ lớn dần. Cậu cứ mãi vân vê viên đá cuội trong túi quần.

 

Một hôm, cậu bé đến ngồi giữa những tảng đá giẫm chân, ngay chỗ con bé thường ngồi nghịch nước. Cậu nhúng tay xuống nước. Rồi lấy tay lau mặt. Cậu nhìn xuống nước. Gương mặt sạm đen nhìn ngược lại cậu. Cậu thấy ghét.

 

Cậu bé lấy cả hai tay chộp vào mặt mình dưới nước. Làm nhiều lần như thế. Và cậu bất chợt nhảy lên ngỡ ngàng.  Chuyện gì vậy, con bé đang tới gần, đi về hướng này.

 

"Nãy giờ nó núp, trộm nhìn xem mình làm gì"  Cậu bỏ chạy. Cậu bước hụt chân trên tảng đá. Một chân lọt tõm xuống nước. Cậu chạy nhanh hơn.

Ước gì lúc này có chỗ nào kin kín cho mình núp.  Phía này chẳng có lấy một cây lau sậy nào. Chỉ có cánh đồng lúa mạch. Cậu có cảm tưởng mùi hương lúa mạch đang xông vào lỗ mũi như chưa bao giờ thấy. Đầu cậu lảo đảo. Một chất lỏng có vị mặn rỉ ra giữa đôi môi chảy vào miệng cậu. Mũi cậu bị chảy máu.

Lấy tay che mũi, cậu tiếp tục chạy. Cậu cảm thấy như có giọng ai liên tục gọi với theo từ phía sau, " Thằng ngốc, thằng ngốc."

 

Ngày thứ  Bảy đến.

 

Khi cậu đi tới rìa con suối, con bé mà nhiều ngày rồi cậu không hề gặp đang ngồi bên suối nghịch nước. Cậu băng qua mấy tảng đá giẫm chân, vờ như không thấy nó.  Trước đấy mấy ngày, cậu đã xử sự như một thằng ngốc trước mặt con bé, hôm nay cậu bước qua những tảng đá rất cẩn thận, trong khi trước đó cậu băng qua chúng như thể chúng nằm ở trên xa lộ.

" Này!"

Cậu làm bộ không nghe. Cậu bước lên bờ và dừng lại.

"Này, đây là loại sò gì vậy?"

Cậu vô tình quay lại và đụng phải đôi mắt đen nhánh của con bé. Cậu vội hướng cái nhìn của mình vào lòng bàn tay con bé.

" Sò điệp đấy."

" Tên đẹp quá!"

 

Hai đứa đi tới chỗ lối mòn tách ra hai bên. Từ chỗ này con nhỏ sẽ đi xuống đồi một dặm gì đó, còn cậu sẽ đi lên hai hay ba dặm.

Con bé dừng lại và nói: “Đằng đó có bao giờ qua bên kia đồi chưa?" Nó đưa tay về phía cuối cánh đồng.

"Chưa hề."

"Vậy sao hai ta không thử đi xem sao? Cứ quanh quẩn nơi vùng quê này, thật là buồn chán, tớ không chịu nổi.

"Xa lắm đó."

"Cậu nói xa là sao? Ở Seoul khi đi dã ngoại, bọn tớ đi bộ đoạn đường dài lắm." Đôi mắt con bé dường như muốn nói: “Thằng ngốc! Thằng ngốc!"

Hai đứa đi theo lối mòn giữa hai đồng lúa. Chúng đi gần nơi người ta đang thu hoạch vụ hè thu.

 

Có con bù nhìn đứng ở đó. Cậu bé lay sợi dây bằng rơm. Mấy con chim sẻ vụt bay ra. Cậu chợt nhớ ra đáng lẽ cậu phải về sớm để làm nhiệm vụ xua đuổi đàn chim sẻ khỏi đám ruộng lúa chính.

"Trông ngộ thiệt!" Con bé cầm lấy sợi dây chằng con bù nhìn và giật  mạnh. Con bù nhìn lúc lắc, trông như đang nhảy múa. Bên má trái con bé gợn chút núm đồng tiền.

 

Xa hơn tí nữa lại có thêm một con bù nhìn nữa. Con bé chạy về phía đó. Cậu bé chạy theo sau. Có vẻ như cậu đã quên là hôm nay phải về sớm và phụ giúp công việc nhà.

 

Cậu cứ chạy theo sát phía sau con bé. Mấy con châu chấu bay đập vào mặt, làm cả hai đau điếng. Bầu trời mùa thu trong xanh bắt đầu xoay trước mắt cậu bé. Cậu thấy chóng mặt. Chỉ vì con diều hâu trên bầu trời cao xanh kia, con diều hâu vút cao bên trên kia đang quay vòng.

 

Ngoái nhìn lại, cậu thấy con bé đang lay con bù nhìn cậu vừa chạy qua. Con bù nhìn này lắc lư nhiều hơn con trước. Đằng cuối cánh đồng ruộng lúa, sừng sững một con đê chắn ngang. Con bé nhảy qua trước.

Từ chỗ này đến tận chân đồi chỉ toàn là ruộng thôi. 

 

Hai đứa đi ngang qua đỉnh đồi, nơi những thân cây kê được chất lên thành đống.

"Cái kia là gì vậy?"

"Cái chòi."

"Nhìn những quả dưa vàng nhỏ xíu. Có ngon không hả?"

"Cũng được, nhưng dưa hấu ngon hơn."

"Tớ mong có một trái mà ăn ..."

 

Cậu bé đi vào đám ruộng, chỗ có gieo củ cải trắng chen lẫn những cây dưa hấu còn sót, rồi nhổ hai củ cải mang ra.  Chúng chưa phát triển hết cỡ. Cậu bẻ gãy và ném lớp lá qua một bên rồi đưa cho con bé một củ. Sau đó, ra vẻ như muốn nói "phải ăn như vậy này! " cậu cắn một miếng ở đầu to, lấy móng tay lột vỏ rồi cắn miếng ruột ở trong.

 

Con bé làm theo y hệt, nhưng cắn chưa được ba miếng, nó la lên: "Ôi, cay quá và hôi quá," rồi ném tung nó ra xa. 

"Mùi khó chịu quá! Tớ cũng nuốt không vô"

Rồi cậu ném củ cải của mình xa hơn nữa.

 

Đã đến gần các ngọn đồi. Những chiếc lá mùa thu muôn màu hiện rõ trước mắt chúng.

"Ôi!"

Con bé tiếp tục chạy về phía đồi. Bây giờ cậu bé không chạy theo sau nữa. Thay vì vậy, cậu hái nhiều bông hoa hơn số hoa con bé gom được.

"Đây là hoa cúc (1) , đây là hồ chi (2) , còn đây là hoa chuông (3)..."

"Tớ không bao giờ nghĩ hoa chuông đẹp như thế này. Tớ thích màu tía ... Còn hoa này, trông giống cái dù, là hoa gì thế? "

"Hoa nữ lang (4) đó."

Con bé làm bộ cầm cái hoa kiểu như cầm dù. Cùng lúc đó, mặt nó đỏ ửng lộ má núm đồng tiền.

Cậu bé lại hái thêm một nắm hoa cho cô ta. Cậu chỉ chọn những hoa còn tươi đưa cho nó. 

Nhưng con bé bảo: "Đừng vứt bỏ hoa nào hết."

 

Hai đứa leo lên đỉnh men theo sườn đồi.

Bên sườn thung lũng đằng trước có mấy túp nhà tranh chụm lại thật cân đối.

Chẳng đứa nào nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh nhau, giạng  chân qua tảng đá. Mọi vật chung quanh yên tĩnh khác thường. Nắng thu chói chan toả hương thơm ngát trên  cỏ khô, chỉ vậy thôi.

"Hoa gì kia vậy?”

Bên kia sườn dốc hơi thẳng đứng, những cánh hoa cuối cùng của mùa thu bừng nở trên dây sắn leo xoắn xít một cách rối beng.

"Có vẻ là hoa tử đằng (5). Trường tớ ở Seoul có cây tử đằng bự lắm. Nhìn những dây hoa này tớ nhớ đến tụi bạn thường hay chơi chung bên dưới tán cây đó."

 

Con bé đứng dậy đi tới sườn dốc. Nó nắm lấy một dây leo có nhiều hoa đang nở và giật mạnh, nhưng không bứt ra được. Nó cố thêm tí nữa và bị trượt chân. Nó chộp được một dây leo.

 

Cậu bé hoảng hồn chạy vội đến. Con bé chìa bàn tay ra. Cậu nắm lấy tay nó, kéo lên rồi xin lỗi vì đã không tự mình hái hoa cho nó. Có mấy giọt máu rỉ ra nơi đầu gối phải con nhỏ. Cậu tự động áp miệng vào vết trầy và bắt đầu mút lấy mút để. Rồi, không hiểu nghĩ gì, cậu đứng dậy bỏ chạy đi một đoạn ngắn. 

Lát sau trở lại, cậu hổn hển nói: "Đắp cái này vào sẽ đỡ hơn."

Cậu đắp chút nhựa thông vào vết trầy, rồi chạy đến chỗ dây nhỏ lấy răng cắn đứt mấy dây có hoa, mang cả lại cho con bé và nói: "Đằng kia có con bê. Tới xem đi."

 

Con bê có lông màu vàng nhạt, mũi chưa đeo chuông.

Cậu bé nắm chặt dây cương, vờ cào lên lưng con vật rồi nhảy vọt lên. Con bê nhảy chồm lên và quay tròn.

Gương mặt tái xanh của con bé, chiếc áo hồng, cái váy màu chàm, cộng thêm mấy cái hoa nó cầm trong tay, tất cả xoay vòng mù mịt. Trông giống như cả một chùm hoa lớn. Cậu bé thấy chóng mặt, nhưng cậu không muốn dừng lại. Cậu thấy hãnh diện. Đây là chuyện con gái không thể bắt chước. Chỉ mình cậu làm được thôi.

 

" Này, mấy đứa đang làm trò gì vậy?"

 

Một bác nông dân đi tới xuyên qua đám cỏ cao.

Cậu bé nhảy xuống lưng con bê. Cậu chờ bị la.

 “Cháu cỡi trên lưng nó như thế lỡ nó bị đau thì tính sao?"

Thế nhưng bác nông dân râu dài chỉ liếc nhìn con bé, cầm lấy dây cột con bê, rồi nói: " Cháu nên về nhà nhanh đi. Trời sắp đổ cơn mưa rào đấy".

Thật vậy, mây đen kéo phủ kín trên đầu chúng. Hai đứa chợt nghe tiếng động khắp bốn phía chung quanh. Có tiếng gió xào xạc. Sau tia chớp mọi vật chuyển màu tối sẫm. Khi hai đứa đi xuống đồi, tiếng mưa rơi đập vào lá cây sồi. Mưa to quá.  Cả hai đều thấy lạnh sau gáy. Rồi trong thoáng chốc, một màn mưa chặn đường phía trước. Chúng thoáng thấy một túp lều giữa đồng. Chúng có thể chạy đến đó đụt mưa. Nhưng mấy cái cột thì xiêu vẹo còn mái lá thì rách tơi tả. Cậu bé giúp con bé chui vào, tìm một chỗ mái lá ít rách nhất.

Môi con bé tím tái, hai vai nó không ngớt run rẩy.

Cậu bé cởi chiếc áo khoác bông vải của mình đắp lên vai nó. Con  bé ngước lên nhìn cậu, không nói gì, cứ để mặc cậu muốn làm gì thì làm. Sau đó, cậu lấy trong bó hoa con bé ôm trong tay những hoa nào bị gãy cuống và cánh hoa nhàu nát bỏ xuống trải dưới chân con bé. Giờ thì mưa lại nhỏ giọt xuống chỗ nó đứng. Chúng không thể núp ở đây được nữa rồi.

Nhìn ra bên ngoài, cậu bé chợt nghĩ ra, chạy như bay về phía đám ruộng kê. Cậu tách rời những đụn rơm bằng cách dựng những thân cây kê đứng lên, rồi gom thêm một đống nữa bỏ thêm vào chỗ trước. Cậu tiếp tục tách các đụn rơm nữa, rồi vẫy tay gọi con bé đến.

Mưa không rơi xuyên qua đụn thân kê. Chỉ là một khoảng không gian rất chật và tối. Cậu bé ngồi bên cạnh đụn kê và để mưa thấm qua người. Hơi nước bốc lên từ hai vai cậu.

Con bé thì thầm bảo nó bước vào ngồi bên trong. “Tớ ổn thôi,” cậu đáp. Con bé lại nói nó đi vào ngồi bên trong.

Cậu không thể làm gì khác hơn là bước thụt lùi đi vào. Làm như thế, cậu vô tình đụng nát những bông hoa con bé đang cầm. Nhưng con bé nghĩ là chuyện đó chẳng sao cả. Thân thể ướt át của cậu bé bốc lên mùi khó chịu xông vào mũi con bé, nhưng nó cũng không quay đầu đi. Ngược lại, nó cảm thấy mình bớt run nhờ hơi ấm từ cơ thể cậu ta.

 

Đột nhiên tiếng động trên lá cây kê ngừng hẳn. Bên ngoài, trời quang mây tạnh.

Hai đứa từ đụn kê bước ra. Trước mặt chúng, không xa lắm, ánh mặt trời đã chiếu chói lọi. Đi đến con đê, chúng thấy nước ngập hết cả rồi. Dòng nước đỏ ngầu, đầy bùn tuôn chảy như suối dưới ánh nắng. Chúng không thể nào nhảy qua được.

Cậu bé đưa lưng cho con bé. Nó ngoan ngoãn để cậu cõng đi. Nước lên đến chân quần xắn lên của cậu. 

Con bé la lớn, và ôm chặt lấy cổ cậu ta. 

 

Trước khi chúng đi tới con suối, bầu trời mùa thu sáng lên, không một vẩn mây mà trong xanh, như thể trước đó chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

 

Sau hôm đó, không còn dấu vết gì chứng tỏ có bước chân con bé qua đây. PNgày nào cậu cũng chạy ra suối xem, nhưng chẳng thấy bóng dáng con bé đâu cả. Vào giờ ra chơi ở trường, cậu tìm quanh sân. Cậu còn kín đáo liếc nhìn vào phòng học nữ sinh lớp Năm. Nhưng chẳng tìm đâu ra con bé.

 

Cũng vào hôm đó, cậu lại ra bờ suối, tay vân vê mãi viên đá cuội trắng trong túi. Lạ chưa kìa! Chẳng phải con bé đang ngồi nơi bờ suối đó sao?

 

Cậu bé cảm thấy tim mình đập loạn nhịp.

"Tớ ốm suốt mấy bữa nay.”

Quả thật gương mặt con bé trông tái mét.

"Hẳn là do cậu bị ướt hôm nọ, khi gặp mưa rào?"

Con bé lặng lẽ gật đầu.

"Giờ đã đỡ chưa?"

" Chưa..."

         "Vậy thì cậu phải nằm nhà nghỉ thêm nữa đi”.

"Chán quá nên tớ phải ra ngoài... Cậu biết không, hôm đó, thật vui ...  có điều là sau hôm đó tớ bị vết bẩn mãi không hết."

Nó nhìn xuống phía trước cái áo hồng. Có một vết trông như vết bùn đỏ sẫm.

Con bé im lặng để lộ má núm đồng tiền rồi hỏi,  

“Có thể là vết bẩn kiểu gì nhỉ? "

Cậu bé nhìn chằm chặp vào trước áo con bé.

"Cậu biết không,” tớ nghĩ ra rồi. “Hôm nọ, khi băng qua con đê, cậu cõng tớ trên lưng, đúng không? Vết bẩn này từ lưng cậu đó thôi."

 

Cậu bé đỏ mặt. Đến chỗ ngã rẽ, con bé nói tiếp: "Sáng nay bọn tớ hái trái táo ở nhà... chuẩn bị giỗ ông bà ngày mai..."Nó đưa cho cậu bé một nắm táo. Cậu ngập ngừng.

 

"Ăn thử một trái đi. Ông cố của tớ trồng cây này đó, ngọt lắm." Cậu bé đưa hai bàn tay khum lại: "Ôi, trái to thật!"

"Mà lần này, sau ngày giỗ, còn có chuyện khác nữa. Gia đình tớ sẽ dọn đi."

 

Trước khi gia đình con nhỏ dọn về đây, cậu bé đã nghe cha mẹ mình nói chuyện, cậu biết là công việc làm ăn của con cháu nhà họ Yun ở  Seoul thất bại, họ không thể trở về nhà được nữa. Có vẻ như ngôi nhà đó sắp sang tay chủ khác. 

 

"Vì nhiều lý do, tớ ghét dọn nhà lắm. Nhưng đây là quyết định của bố mẹ, tớ có làm gì được đâu." Lần đầu tiên, đôi mắt đen nhánh của con bé lộ vẻ buồn rầu.

 

Sau khi chia tay, trên đường về nhà, cậu bé cứ lặp đi lặp lại trong đầu không biết bao nhiêu lần, "con bé sắp dọn nhà".  Cậu không cảm thấy đặc biệt luyến tiếc hay buồn phiền. Tuy nhiên cậu bé không ý thức được hương vị ngọt ngào của miếng táo nhai trong miệng nữa.

 

Chiều hôm đó, cậu lặng lẽ đi tới vườn cây óc chó của lão Deoksoi.

Cậu leo lên cái cây đã chọn trong ngày. Cậu lấy cái sào đập vào cành cây đã chọn trước. Âm thanh của quả óc chó rơi nghe to lạ thường. Tim cậu lạnh cóng. Nhưng, một lát sau, cậu rán hết sức nắm lấy cái sào: “này hạt to, nhiều vào, rơi xuống đi, nhiều vào, rơi xuống đi.”

 

Trên đường về, cậu nương theo bóng tối từ mảnh trăng khuyết. Hai ngày nữa mới đến kỳ trăng tròn.  Đây là lần đầu tiên cậu biết ơn bóng tối.

Cậu vuốt vào cái túi căng phồng. Cậu chẳng để ý lời người ta hay nói rằng dùng tay trầbóc vỏ trái óc chó có thể bị phát ban. Điều cậu nghĩ tới là cậu phải nhanh chóng cho con bé nếm thử những trái óc chó vườn nhà lão Deoksoi, có tiếng là ngon nhất làng.

Đúng lúc này, cậu chợt nghĩ ra. Cậu đã quên dặn con bé khi nó đỡ bệnh, cậu mong sao nó đến bờ suối một lần cuối, trước khi nhà nó dọn đi. Ngốc thật! Ngốc thật!

 

Hôm sau, khi đi học về, cậu thấy cha ăn mặc bảnh bao, tay ôm một con gà. Cậu hỏi bố sắp đi đâu.

Không buồn trả lời, bố cậu ta nhấc nhấc con gà trong tay, quan sát  kỹ xem con gà nặng bao nhiêu: "Cỡ này được không nhỉ?"

 

Mẹ cậu đưa cho ông cái túi mắt lưới. "Nó đã cục tác và tìm chỗ đẻ mấy bữa nay. Trông không to lắm nhưng mập đó." 

 

Cậu quay sang hỏi mẹ là cha định đi đâu.

"Ờ, ông đến nhà lão Yun bên kia thung lũng gần trường học cũ đó mà. Ông mang nó làm quà biếu .... Đáng lẽ ông phải lấy con thật to. Con gà trống đốm đó ..."  Nghe nói vậy bố anh cười to và nói: 

“Con này cũng khá mập rồi."

 

Cậu bé vô cớ tỏ ra bối rối, cậu ném sách vở xuống, đi về phía chuồng bò, phát vào lưng con bò một cái thật mạnh như thể muốn giết con ruồi xanh.

 

Nước ngoài suối mỗi ngày mỗi dâng cao hơn.

Cậu bé đi tới chỗ ngã rẽ rồi quay xuống đồi.  Dưới bầu trời xanh trong vắt, ngôi làng bao quanh trường cũ trông rất gần.  Cha mẹ cậu nói ngày mốt gia đình con bé sẽ dọn đến Yangpyong. Họ trông coi một cửa hàng nhỏ xíu ở đó.

Bất giác, cậu bé một tay mân mê những trái óc chó trong túi, còn tay kia vói níu bẻ gãy một đọt cây sậy.

 

Chiều hôm đó, cậu vẫn trở lại cùng một ý nghĩ cũ, ngay cả khi đã vào giường nằm ngủ: Ngày mai, cứ cho rằng mình sẽ đến tiễn đưa gia đình con bé đi. Nếu đến, có lẽ mình sẽ gặp được cô ta.

 

Rồi nó bị cuốn vào giấc ngủ, nhưng vẫn suy nghĩ: 

"Sống ở đời này thiệt là ... "

 

Bố anh đi vào làng đã về rồi. “Nhìn cảnh gia đình lão Yun xem. Ruộng vườn bán hết, căn nhà bao nhiêu thế hệ đã sống nay sang tay người khác rồi, còn con bé, lá xanh rụng trước lá vàng nữa, lại cái cảnh đầu bạc tiễn đầu xanh….”  Mẹ cậu đang ngồi may dưới ánh đèn, đáp lại: "Nhà ấy chỉ còn con bé này thôi phải không?"

"Ừ. Có hai đứa trai nhưng đều mất sớm rồi.…”  

“Sao lại có gia đình bất hạnh về đường con cái đến thế này nhỉ?” 

 

“Đúng như vậy. Con bé bệnh đã mấy ngày nay rồi và họ cũng không thể lo liệu thuốc thang được. Vậy là gia đình lão Yun tuyệt tự .…  Nhưng bà biết không, con bé đó, bà có nghĩ là rất kỳ cục không? Thì đó, trước khi chết, nghe nói là nó bảo nếu nó không khỏi, nó muốn là khi chôn nó, chi mặc cho nó bộ áo quần nó vẫn mặc mỗi ngày, cứ như vậy thôi ...”

             

                          Phan Thiện Trì dịch

(theo bản tiếng Anh A Shower by Brother Anthony of Taizé) 

 

                              August, 2024

 

(1)   chrysanthemum

(2)   bush clove

(3)   bellflower

(4)   valerian. Nữ lang là loài thực vật có bông nhỏ, màu hồng lợt hay trắng trên những cuống cao và mạnh. Hoa có mùi thơm dịu dễ chịu.

(5)   wisteria. Hoa mọc thành chùm trong cành rủ xuống dài từ 10cm đếm 80cm, có màu tím, hồng hoặc trắng. Hoa tử đằng có mùi thơm.

 

 

              A SHOWER

 

                                     By Hwang Sun-Won 

(Translated into English by Brother Anthony of Taizé)

 

No Korean short story is as beloved as this one, published while the Korean war was still in progress. In part, the popularity comes from its great simplicity of language and content. It is a tale that school children can easily understand, and be touched by. Like many Korean stories, it shifts frequently between present and past tense, giving a sense of immediacy. Themes touched on include nostalgia for a lost innocence, the fragility of human life, the contrast between ancient rural ways and the difficulties of modern city life, and the simplicity of true joy.

                                           *****

 

As soon as the boy saw the girl beside the stream, he realized that she must be the great-granddaughter of Master Yun. She had her hands in the water and was splashing it about. Probably she had never seen a stream like that in Seoul. 

 

She had been playing with the water in the same manner for several days now, on the way home from school. Until the previous day she had played at the edge of the stream, but today she is right in the middle of the stepping-stones. 

 

The boy sat down on the bank. He decided to wait until she got out of the way. 

 

As it happened, someone came along and she made way.

 

The next day, he arrived at the stream a little later. This time he found her washing her face, sitting there in the middle of the stepping-stones. In contrast to her pink jumper with its sleeves rolled up, the nape of her neck was very white. 

 

After washing her face for a while, she stares intently into the water. She must be looking at her reflection. She makes a sudden grab at the water. Perhaps some baby fish were swimming by. 

 

There is no knowing if the girl is aware or not of the boy sitting on the bank as she goes on making nimble grabs at the water. But each time to no effect. She simply keeps grabbing at the water as if for the sheer fun of it. It looks as though she will only get out of the way if there’s someone crossing the stream, as on the previous day. 

 

Then she plucks something from the water. It was a white pebble. After that, she stands up and goes skipping lightly across the stepping-stones.

 

Once across, she turns round : " Hey, you." 

 

The white pebble came flying over. 

 

The boy found himself standing up.

 

Shaking her bobbed hair, she goes running off. She took the path between the reed beds. Then there was nothing but pale reed heads shining bright in the clear autumn sunlight.

 

The girl would soon reappear on the far side of the reeds. Then he began to think she was taking a long time. Still she did not appear. He stood on tiptoe. And he began to think she was taking an extremely long time.

 

Far away on the other side of the patch of reeds, a bunch of reeds was moving. The girl was hugging the reeds.  Now she was walking slowly. The exceptionally bright sunshine shone on the girl’s reed-like hair. It was as if a reed, not the girl, was walking across the fields.

 

The boy remains standing there until that reed can no longer be seen. Suddenly he looked down at the pebble she had thrown at him. The moisture had dried. He picked it up and put it in his pocket. 

 

Starting the next day, he came down to the stream a little later. There was no trace of her. A good thing, too.

 

It was strange, though. As the days without a sign of her went by, somewhere in the boy’s breast a feeling of loneliness was growing. He got into the habit of fingering the pebble in his pocket.

 

One day, the boy sat down in the middle of the stepping stones, just where the girl had sat playing with the water. He dipped his hand in the water. He wiped his face. He stared into the water. His darkly tanned face looked back at him. He hated it.

 

The boy grabbed at the face in the water with both hands. Several times he grabbed at it. Then he suddenly sprang up in surprise. Why, the girl is coming, walking in this direction!

 

‘She was hiding, watching what I was doing.’ The boy started to run. He missed his step on a stone. One foot went into the water. He ran faster.

 

If only there was somewhere he could hide. On this side there are no reeds. Just buckwheat fields. He had the impression the perfume from the buckwheat flowers was pricking his nostrils as never before. His head was spinning. A salty fluid seeped between his lips into his mouth. His nose was bleeding.

 

Blocking his bleeding nose with one hand, the boy went running on. He had the impression of a voice following him, repeatedly calling out, ‘Silly boy, silly boy.’

 

Saturday came.

 

When he reached the edge of the stream, the girl, whom he had not seen for several days, was sitting beside the stream playing with the water. He started to cross the stepping stones, pretending to ignore her. A few days previously, he had simply made a fool of himself in front of the girl, so today he crossed the stepping stones cautiously, whereas before he had walked across them as if they were a highway.

 

‘Hey!’

 

He pretended not to hear. He climbed up the bank and stopped.

 

‘Hey, what kind of shell is this?’

 

Unthinkingly, he turned round. He found himself facing the girl’s bright dark eyes. He quickly turned his gaze to the girl’s palm.

 

‘It’s a butterfly clam.’

 

‘That’s a pretty name.’

 

They reached the point where the path divided. From here the girl has to go a mile or so downhill, the boy two or three miles uphill.

 

The girl stopped and said, ‘Have you ever been beyond that hill?’

 

She pointed beyond the end of the fields.

 

‘Never.’

 

‘Why don’t we go? Down here in the country, it’s so boring I can’t stand it.’ ‘It’s a long way, anyway.’

 

‘How far do you mean by far? Up in Seoul we used walk a long way on picnics.’ The girl’s eyes seemed to be saying, ‘Silly boy! Silly boy!’

 

They took a path between two paddy fields. They passed close to where the autumn harvest was under way.

 

A scarecrow was standing there. The boy shook its straw rope. A few sparrows go flying off. The thought comes to him that he was supposed to go home early today to scare the sparrows from their main paddy field.

 

‘This is fun!’

 

The girl is holding the scarecrow’s rope and is tugging at it. The scarecrow sways, seems to be dancing. A light dimple appeared on the girl’s left cheek.

 

A bit further away there is another scarecrow. The girl goes running toward it. The boy is running behind her. It’s as if he’s trying to forget that today he was supposed to go home early and help with the work.

 

He just runs on close beside the girl. Grasshoppers strike their faces and leave them stinging. The perfectly clear azure sky of autumn starts to turn before the boy’s eyes. He is dizzy. It’s because that eagle up there, that eagle up there, that eagle up there is turning.

 

Looking behind, the girl is shaking the scarecrow he has just run past. It sways better than the other one. At the place where the rice fields ended was a ditch. The girl jumped across it first.

 

From there as far as the foot of the hills was all fields.

 

They passed the top of a field where millet stalks were stacked together.

 

‘What’s that?’

 

‘A shelter.’

 

‘Look, little yellow melons. Are they good?’

 

‘Sure, they’re alright, but water melons taste better.’

 

‘If only I could eat one . . .’

 

The boy went into the field where white radishes have been sown among the remains of the melon plants and came back with two radishes he’d pulled up. They were still not fully grown. After he had twisted off and thrown aside the leaves, he handed one to the girl. Then, as if to say ‘this is how you eat it,’ after taking a bite at the larger end he peeled away a strip of the peel with his nails and bit into the flesh beneath.

 

The girl followed suit. But before even three mouthfuls, she exclaimed, ‘Oh, it’s peppery and it stinks,’ and hurled it from her.

 

‘It tastes awful, I can’t eat mine either.’

 

The boy threw his even further.

 

The hills had come nearer.

 

Colored autumn leaves drew close to their eyes.

 

‘Yah!’

 

The girl went running toward the hills. Now the boy was not running behind her any more. Instead, he was picking more flowers than the girl had gathered.

 

‘This is chrysanthemum, this is bush clover, this is bellflower . . . ‘

 

‘I never realized that bellflowers could be so pretty. I love purple! . . . But this flower like a sunshade, what is that?’

 

‘That’s valerian.’

 

The girl pretends to be holding the valerian like a parasol. At the same time, the delicate dimple appears in her slightly flushed face.

 

Again the boy picked a handful of flower for her. He selects only fresh flowers to give her.

 

But the girl says: ‘Don’t throw even one of them away.’

 

They climbed up by way of the ridge.

 

On the slopes of the valley opposite, a few thatched cottages were grouped harmoniously.

 

Neither said anything, but they sat down side by side straddling a rock. All around them seemed exceptionally quiet. The hot autumn sunshine was spreading the fragrance of grass drying, that was all.

 

‘What kind of flower is that?’

 

On a rather steep incline, the last flowers of the season  were blooming on a tangled arrowroot creeper.

 

‘It looks just like wisteria. There was a big wisteria in our school up in Seoul. Seeing those flowers makes me think of the friends I used to play with underneath it.’

 

The girl stands up and heads for the slope. She seizes a creeper where there are many flowers blooming and starts to tug at it. It does not snap easily. Making more of an effort, she ends up slipping. She grabbed hold of an arrowroot vine.

 

The boy, alarmed, came running over. The girl held out a hand. As he was pulling her up by the hand, the boy apologizes that he would have picked it for her. Drops of blood were seeping from the girl’s right knee. Automatically the boy applied his lips to the scratch and began to suck. Then, struck by some thought, he rose and went running a little way off.

 

Returning a moment later, out of breath, the boy said: ‘If you spread this over it, it’ll get better.’

 

After he had spread pine resin over the scratch, he went running to the place where the arrowroot vines were and bit off with his teeth several that had a lot of flowers; these he brought back up to her. Then he said: ‘There’s a calf over there. Come on.’

 

It was a yellowish calf. It had not yet had its nose pierced with a ring.

 

The boy seized the bridle tightly, pretended to scratch its back and mounted it with a bound. The calf bucks and begins to turn in circles.

 

The girl’s pale face, pink jumper, indigo skirt, together with the flowers she is holding all turn into a blur. It all looks like a great bunch of flowers. He feels dizzy. But he’s not going to get off. He was proud. Here was something the girl could never imitate, that only he could do.

 

‘What do you think you’re doing?’

 

A farmer was coming up through the high grass.

 

He leaped off the calf’s back. He expects to be scolded – ‘Suppose you hurt the calf’s back by riding it, what then?’

 

But the long-bearded farmer merely glanced once toward the girl, grabbed the calf by the halter, and said, ‘You’d best get home fast. There’s a shower coming up.’

 

Indeed, a dark cloud is rising over their heads. They suddenly find themselves surrounded on all sides by noises. The wind blows past with a rustling sound. In a flash everything around them turned dark purple. As they make their way downhill, raindrops can be heard striking the oak leaves. Big raindrops. The napes of their necks felt cool. Then in an instant a curtain of rain bars the way ahead. Through the rain, they could see a shack standing in a field. They would have go and shelter there. But the pillars were all aslant and the roofing was in tatters. He helped the girl up, pointing out a spot where the roof was leaking less.

 

Her lips had gone blue. Her shoulders kept trembling.

 

He took off his cotton jacket and wrapped it round the girl’s shoulders. She raised her eyes and simply looked at him; she remained silent, letting him do as he wished. Next, he drew from the bunch of flowers she had been hugging those with broken stems and crushed flowers, that he spread under her feet. Rain soon began to drip onto the spot where she was standing. They could not shelter there any longer.

 

After looking outside, the boy went running toward the millet field, as if struck by a thought. He pushed apart one of the stacks formed by leaning the millet stalks together upright, then carried over another stack and added it to the first. Then he parted the stalks again, before waving her to come over.

 

The rain did not penetrate inside the stack of millet. It was a dark and very narrow space. The boy sat beside the stack and let the rain soak him. Steam rose from  his shoulders.

 

The girl told him, in a kind of whisper, that he should come and sit inside. I’m alright, he replied. Again, the girl told him to come and sit inside.

 

He had no choice but to enter backwards. As he did so, he crushed the flowers the girl was still holding. But the girl thought it did not matter. The stench from the boy’s wet body filled her nostrils. But she did not turn her head aside. Rather, she felt that the trembling in her body was diminishing on account of the warmth of the boy’s body.

 

Abruptly the noise on the millet leaves stopped. It was clearing up outside.

 

They emerged from among the millet stalks. Not far in front of them sunlight was already shining down dazzlingly. Arriving at the ditch, they found a great flood of water filling it. In the sunlight it shone red, a muddy torrent. They could not jump across it.

 

The boy turned his back to her. The girl obediently let him carry her. The water rose as far as the boy’s rolled-up breeches.

 

The girl cried out, and clasped the boy’s neck.

 

Before they reached the stream, the autumn sky had cleared and soon it was completely blue, cloudless, as if nothing had ever happened.

 

After that there was no sign of the girl. Every day he ran to the stream to look, but she was not to be seen. At break-time in school he used to search the playground. He even stole a secret glance into the 5th-grade girls’ classroom. But she was not to be seen.

 

That day too the boy came out to the stream side, rubbing the white pebble in his pocket. Lo and behold, if the girl was not sitting there on the bank of the stream!

 

The boy felt his heart begin to race.

 

‘I was sick all this while.’

 

Certainly, the girl’s face had grown paler.

 

‘Wasn’t it because you got wet that day, in the shower?’

 

The girl nodded silently.

 

‘Are you better now?’

 

‘Not yet . . .’

 

‘Then you ought to be lying down.’

 

‘It was too boring so I came out.  . . .  You know, it was fun, that day . . . only, somewhere that day this got stained and it won’t come out.’

 

She looked down at the front of the pink jumper. It was stained with what looked like dark red mud.

 

The girl silently displayed her dimple, as she asked, ‘What kind of stain could it be?’

 

The boy was simply staring at the front of the jumper.

 

‘You know, I’ve figured it out. That day, when we crossed the ditch, I rode on your back, didn’t I? This stain came off your back then.’

 

The boy felt his face flush. At the parting of the ways, the girl added: ‘Here, we picked the jujubes up at our house this morning . . . . for the ancestral rites tomorrow . . .’ She offers him a handful of jujubes. The boy hesitates.

 

‘Taste one. My great-grandfather planted the tree, he says. They’re very sweet.’ The boy held out his hands cupped together, saying: ‘Why, they’re really big!’

 

“Then this time, after the ancestral rites, there’s something more. We’re vacating the house.’ Before the girl’s folk had moved down here, the boy had already heard his parents talking; he knew how Master Yun’s grandson’s business in Seoul had failed, so that he was unable to return to his home. It looked as though their family house was going to pass into other hands now.

 

‘For some reason, I hate the thought of moving house. It’s the parents’ decision, of course, so there’s nothing I can do . . .’ For the first time, a sorrowful look came into the girl’s dark eyes.

 

On his way home after parting from the girl, the boy found himself repeating countless times to himself, ‘The girl is moving house.’ He did not feel particularly regretful or sorrowful. However, the boy was unaware of the sweetness of the jujube he was chewing.

 

That evening, the boy went in secret to old Deoksoi’s walnut orchard.

 

He climbed the tree he had singled out during the day. Then he began to beat at the branch he had singled out with a pole. The sound of falling walnuts was strangely loud. His heart froze. But the next moment he was wielding the pole with unsuspected vigor: You big nuts, lots of you, come on, fall down, lots of you, fall.

 

On the way back, he kept to the shadows cast by the nearly full moon. In two days’ time it would be the autumn full moon. It was the first time he felt grateful for shadows.

 

He stroked his swollen pocket. He did not care a bit about the saying that peeling walnuts with bare hands often brings up a rash. All he could think was that he must quickly give the girl a taste of these walnuts from old Deoksoi’s trees, the finest in the whole village.

 

At that moment an alarming thought struck him. He had failed to tell the girl that once she was better, before they moved away, he wanted her to come out one last time to the streamside. You fool! You fool!

 

The next day, on returning home from school he found his father dressed in his best clothes, holding a chicken.

 

He asked where he was going.

 

Without bothering to reply, his father weighed up the chicken he was holding: ‘Will one this size do?’

 

His mother handed him a mesh bag: ‘It’s already been clucking and looking for a place to lay for several days. It may not look very big, it must be fat.’ This time the boy tried asking his mother where his father was going.

 

‘Why, he’s off to the house of Master Yun over in the valley by the old school. He can use it for their offerings . . .’ ‘Then he should take a really big one. That speckled rooster . . .’ At those words his father laughed out loud and said, ‘Hey, there’s flesh enough on this one.’

 

The boy felt abashed for no real reason, so he threw his school books down, went across to the stable and gave the cow a good slap on the back as if he were killing a blowfly.

 

The water in the stream matured daily.

 

The boy went up to the parting of the ways and turned downhill. The village round the old school looked very near beneath the clear blue sky.

 

His parents had said that the girl’s family was moving to Yangpyong the next day. There, they were going to run a tiny store.

 

Unthinkingly, the boy caressed the walnuts in his pocket while with the other hand he was bending and breaking off a host of reeds.

 

That evening the boy kept returning to the same idea, even after he was lying down to sleep: Tomorrow, suppose I went to see the girl’s family leaving. If I went, perhaps I might see her.

 

Then he must have drifted off to sleep, but then: ‘Well, really, what a world we live in . . .’

 

Father must have come back from the village. ‘Just look at the family of Master Yun, now. All their fields sold off, the house they’ve lived in for generations handed over to other folk, and then the child dying before the parents . . .’ His mother, sitting sewing in the lamplight, replied: ‘That great-granddaughter of his was the only child, wasn’t she?’

 

‘Yes. There were two boys but they lost them both when they were still small . . .’ ‘How can a family be so unblessed in its children?’

 

“That’s a fact. The girl, now, she was sick for several days and they couldn’t even afford any proper medicine. Now the whole family line of Master Yun is cut off. . . . But you know, that little girl, don’t you think it’s a bit odd? Why, before she died, believe it or not it seems she said that if she died, she wanted them to bury her in the clothes she’d been wearing every day, just as they were. . . .”

 

                Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri

                                        August, 2024

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html