Thứ Tư, 28 tháng 4, 2021

 VỢ CHỒNG ĐI CHỢ XUÂN /HUSBAND AND WIFE

          GOING TO MARKET ONE SPRING DAY

                                                                 Bàng Sĩ Nguyên

Núi rừng xa mờ xanh vời xanh
Đường non như lưng rồng uốn khúc
Vợ ngồi lưng ngựa vợ đi trước
Chồng nắm đuôi ngựa chân theo nhanh


The mountains and woods, afar shaded blue upon blue;

The mountain path winds, a dragon unwinding its coils.

On horseback the woman goes first:

The husband follows, holding the horse’s tail and hurrying.


Vợ chồng xuống núi đi chợ xuân
Sương sớm còn che như lấp lối
Vó ngựa cuốn nhanh chồng ríu chân
Vợ thương dìm cương dừng ngựa lại


Husband and wife are going  down the mountain to market this Spring day

The morning mist conceal and bars the way

The horse is going at a trot, the husband stumbles

In sympathy, the wife pulls on the reins to slow the horse.


Một dãy núi mai hoa ướt sương
Đường xuân đưa vợ chồng xuống núi
Váy vợ phồng căng đầy gió đồng
Đuổi theo vó ngựa mỏi chân chồng


Through a plum tree orchard, the flowers still damp with dew.

The Spring path leads to the foot of the mountain.

The woman’s skirt billows out, blown by the country breeze

Running after the horse, the man is tiring.


Vào chợ đổi hàng, mua gạo muối
Mắt đưa nhìn quanh thấy rượu nồng
Chồng ghé vào hàng, say mấy chén

Vợ bán mua xong, dắt ngựa đến
Thấy chồng dim mắt cười nắng xuân
.


They enter the market to barter goods, to buy rice and salt.

 Having looked around, and seen smelling  wine.

 The husband halts at the inn and treats himself to a few cups.

 The wife, the goods exchanged, leads the horse there.

  Seeing her husband, his eyes half-closed, smiling to the Spring sunrays.


Ngả nón tu lờ đưa chồng gối
Xoè quạt bên chồng vợ phe phẩy
Chen chân trong chợ người đi lại
Rực rỡ đường thêu, vòng bạc rung


She lays her hat on the bench so that he may rest his head on it.

And opening her fan, sitting beside him, she fans him.

Jostling  each other in the market, the people come and go

Brilliant are the embroideries, the silver bracelets tinkle.


Gió mát nằm lâu chưa hết say
Nâng chồng lên ngựa hàng chất đầy
Vợ đi thong thả theo sau ngựa
Về núi dây cương chồng lỏng tay...


The breeze is cool, but lying down a while, the husband still feels tipsy.

Letting him take the laden horse,

The wife now walks behind without haste

Returning to the mountain , the husband leaves the reins slack …
                               

                                                     

 

 

Thứ Ba, 27 tháng 4, 2021

 N H Ớ

                  Nông Quốc Chấn

 

Đèn thương nhớ ai
Mà đèn không tắt...

(Ca dao)

Con suối nhớ ai
Róc rách róc rách
Đêm đêm ngày ngày
Nhắc thầm không trách.

The well-spring of whom is it thinking

As it babbles its murmuring song

All along nights and days

It remembers but never looks back.

Con chim nhớ ai
Bay đi bay lại
Mây chiều nắng mai
Xa xôi không ngại.

The bird of whom is it thinking

As it flies here and there,

The cloud of evening or the morning sun

Far, so far it flies fearless.

Cái nón nhớ ai
Dầm mưa dãi nắng
Đi trên đường dài
Không quên lời dặn

The hat of woven palm leaves of whom does it think

Battered by rain, scorched  in the sun

It travels the long long road

Remembering the last words of farewell.


Chiếc khăn nhớ ai
Bời bời trong óc
Chỉ màu không phai
Trùm lên mái tóc.

The square kerchief of whom does it think 

Holding the secret weaving of the mind

The shine of silk can’t reach those shades

It only holds the hair.



Chiếc cày nhớ ai
Sáng chiều xới đất
Con trâu chiếc vai
Hẹn mùa lúa tốt.

The plough, of whom does it think

Morning and evening  furrowing the earth

The buffalo is yoked,

Hope of a good harvest.

Chiếc quạt nhớ ai
Bay như cánh bướm
Gió thoảng bên người
Lòng thêm mát đượm.

The fan, of whom does it think

Fluttering  like a butterfly 

Making its gentle breeze

Comfort to weariness.



Ngọn đèn nhớ ai
Suốt đêm không ngủ
Như mắt canh trời
Bừng bừng tia lửa.

The lamp alight of whom is it thinking,

Unsleeping the long hours of night,

Like an eye watching the heavens

Flames leap from the fiery sparks.


Ai nhớ cứ nhớ
Ai đi cứ đi
Chiến trường súng nổ
Thắng giặc, lại về!

Oh, let the one who is longing continue to yearn

The one who is gone keep going going

In the battle the guns are blazing

When our foes are beaten, then is the time to return. /.

 

 N Ú I   Đ Ô I    -      T H E   T W I N   H I L L S

                                                        Vũ Cao

……

Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
Hàng thông bờ có con đường quen.
Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
Núi vẫn đôi mà anh mất em!

He raised his eyes, gazed at the slopes

The pines, the banks, the familiar path

The setting sun misted with smoke

The hills are still there, and I, alone.

Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo:
Em còn trẻ lắm, nhất làng trong;
Mấy năm cô ấy làm du kích
Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng?

Phu Linh market people say:

“She was so young to die !

For years fighting for her country

She turned all suitors down.”

Từ núi qua thôn, dường nghẽn lối
Xuân Dục, Đoài Đông cỏ ngút đầy
Sân biến thành ao, nhà đổ chái
Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay

The enemy passed this way

Grass grows thick, erasing the road

Houses in ruin, courtyards turned to stagnant pools

Bushes haunted by bats.

…… Ai viết tên em thành liệt sĩ
Bên những hàng bia trắng giữa đồng
Nhớ nhau anh gọi em: đồng chí
Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.

 

You live forever beside other patriots

Under white gravestones in the risefields

From my heart’s depth I call you – “comrade!”

Loving heart among so many hearts.

Anh đi bộ đội sao trên mũ
Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.

The star on my soldier’s helmet shines

To guide me always in the path

You will be the flower that gives its perfume

Season after season on the hilltop.

 

 


C H I Ề U   X U Â N

                                           Anh Thơ


Mưa đổ bụi êm êm trên bến vắng,
Đò biếng lười nằm mặc nước sông trôi;
Quán tranh đứng im lìm trong vắng lặng
Bên chòm xoan hoa tím rụng tơi bời.

Ngoài đường đê cỏ non tràn biếc cỏ,
Đàn sáo đen sà xuống mổ vu vơ
Mấy cánh bướm rập rờn trôi trước gió.
Những trâu bò thong thả cúi ăn mưa.

Trong đồng lúa xanh rờn và ướt lặng
Lũ cò con chốc chốc vụt bay ra,
Làm giật mình một cô nàng yếm thắm.
Cúi cuốc cào cỏ ruộng sắp ra hoa.

AN EVENING IN SPRING

                                             Anh Tho

Gently on the deserted landing stage

Small rain lets fall its dust

And absently a ferry boat

In the stream swings abandoned.

The thatched inn alone and silently

Waits by the lilac trees

Whose sodden heads of palest mauve

Strew petals  all around

On the path worn atop the dyke

Green grass grows through last year’s green

A flight of blackbirds picking, seeking

Flutters from stop to stop.

Tremulous wings of butterflies

Scatter to the wind;

Mildly the buffalo bows his head

To browse the falling rain.

And in the field the growing rice

Greener than the emerald

Sucking in silence feeds its fill.

When a flight of egrets springs

Startles the girl in scarlet corselet

Bending to follow her toil

Breaking the earth of her promising field,

Full now with harvest and flowers.

 

Thứ Hai, 26 tháng 4, 2021

 T H Ơ   D U Y Ê N

                                             Xuân Diệu

 

Chiều mộng hoà thơ trên nhánh duyên,
Cây me ríu rít cặp chim chuyền.
Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá,
Thu đến - nơi nơi động tiếng huyền.

Con đường nho nhỏ gió xiêu xiêu,
Lả lả cành hoang nắng trở chiều.
Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn,
Lần đầu rung động nỗi thương yêu.

Em bước điềm nhiên không vướng chân,
Anh đi lững đững chẳng theo gần.
Vô tâm - nhưng giữa bài thơ dịu,
Anh với em như một cặp vần.

 

 

C H A R M    O F    L O V E

                                Xuan Dieu

 

Radiant evening, songs of poetry in graceful branches

And in the tamarind tree, the soft excited warbling of a pair of birds

And through a thousand leaves, the sapphire of the sky,

Autumn coming, sounds of a great harp rising in the air.

The path narrowed, the wind went down

Neglected – in the wild branches the sun dimmed to evening

In that moment my heart heard yours;

For the first time quivering with love

You walked along as though indifferent , your feet uncaring 

My steps of your steps unaware followed the same path.

 

 

 M Ẹ   T Ơ M

                                     Tố Hữu

Tôi lại về quê mẹ nuôi xưa
Một buổi trưa, nắng dài bãi cát
Gió lộng xôn xao, sóng biển đu đưa
Mát rượi lòng ta ngân nga tiếng hát...

Mười chín năm rồi. Hôm nay lại bước
Đoạn đường xưa, cát bỏng lưng đồi.
Ôi có phải sóng bồi thêm bãi trước
Hay biển đau xưa rút nước xa rồi?

Hòn Nẹ ta ơi! Mảng về chưa đó
Có nhiều không con nục con thu?
Chào những buồm nâu thuyền câu Diêm Phố!
Nhớ nhau chăng, hỡi Hanh Cát, Hanh Cù?

Tôi lại về đây, hỡi các anh:
Hỡi rừng sa mộc, khóm dừa xanh
Hỡi đồi cát trắng rung rinh nắng
Hỡi những vườn dưa đỏ ngọt lành!

Như đứa con đi, biệt xóm làng
Nửa đời bỗng nhớ bóng quê hương
Nhớ lều rơm ướt sương khuya sớm
Bãi vắng đìu hiu lạc dấu đường...

Con đã về đây, ơi mẹ Tơm
Hỡi người mẹ khổ đã dành cơm
Cho con, cho Đảng ngày xưa ấy
Không sợ tù gông, chấp súng gươm!

         *

Nhà ai mới nhỉ, tường vôi trắng
Thơm nức mùi tôm nặng mấy nong
Ngồn ngộn sân phơi khoai dát nắng
Giếng vườn ai vậy, nước khơi trong?

Ngơ ngác trông quanh, lạ mấy lần
Hỏi thăm cô gái má bồ quân
Mái đầu tóc xoã xanh bên giếng
- Vâng, đúng nhà em, bác nghỉ chân

- Ô kìa, cô bé nói hay sao!
Nhà của tôi, ai lại hỏi chào
Như thể khách đường xa ghé lại
Bố đi đâu, hĩm, mẹ đâu nào?

Nhiều đấy ư em, mấy tuổi rồi?
- Hai mươi
- Ờ nhỉ, tháng năm trôi
Sóng bồi thêm bãi, thuyền thêm bến
Gió lộng đường khơi, rộng đất trời!

- Ông mất năm nao, ngày độc lập
Buồm cao đỏ sóng bóng cờ sao
Bà “về” năm đói, làng treo lưới
Biển động: Hòn Mê, giặc bắn vào...

         *

Bâng khuâng chuyện cũ: một chiều thu
Mười chín năm xưa, mấy bạn tù
Vượt ngục, băng rừng, tìm mối Đảng
Duyên may, dây nối, đất Hanh Cù.

Đầu thôn, cồn vắng, túp lều rơm;
Tổ ấm chim về. Có mẹ Tơm
Hai đứa trai ngày đi cúp dạo
Nồi khoai sớm tối lót thay cơm.

Thương người cộng sản, căm Tây - Nhật
Buồng Mẹ - buồng tim - giấu chúng con
Đêm đêm chó sủa... Làng bên động?
Bóng Mẹ ngồi canh lẩn bóng cồn...

Chợ xa, Mẹ gánh mớ rau xanh
Thêm bó truyền đơn gọi đấu tranh
Bãi cát vàng thau in bóng Mẹ
Chiều về... Hòn Nẹ... Biển reo quanh...

Sóng hãy gầm lên, gió thét lên!
Triều dâng. Chèo mạnh, thuyền ơi thuyền!
Vui chăng, hỡi Mẹ, đời vui đó:
Cờ đỏ ta lay động mọi miền!

Nhưng một đêm mưa, ướt bãi cồn
Lính về, lính trói cả hai con
Máu con đỏ cát đường thôn lạnh
Bóng mẹ ngồi trông, vọng nước non!

         *

Ôi bóng người xưa, đã khuất rồi
Tròn đôi nắm đất trắng chân đồi.
Sống trong cát, chết vùi trong cát
Những trái tim như ngọc sáng ngời!

Đốt nén hương thơm, mát dạ Người
Hãy về vui chút, mẹ Tơm ơi!
Nắng tươi xóm ngói, tường vôi mới
Phấp phới buồm dong, nắng biển khơi...


7-1961

 

M O T H E R   T O M

                                                  To Huu

 

I come back to the land of mother Tom

Who once gave me a bowl of rice

A  noon of bright light

Sun lengthening  on the sand dunes

A restless wind blows by, stirring the waves on the sea

Cools and lightens my heart singing in echo.

 

Nineteen years already – I walk again

A stretch of the road of the past

The sun burns the backs of the dunes

Is it the waves which have so

Extended these shores ?

Or is it the sea, from ancient grief

Which has withdrawn its waters afar ?

 

I have come back , dear brothers !

Forests of filao pine / casuarina

Groves of green coconuts

Shimmering  of white sandhills

At the touch of the sun

Garden of watermelon, cool red sweetness

 

Like the son who goes away

Leaving village and hamlet

And suddenly, in the middle of  life.

Remembers the shade of his native land

Remember the dripping thatch

The dew in the depths of night and at dawn

The quiet shore of solitude

Where the traces of paths are lost

 

I have come back, mother Tom

Grieving mother, saving your rice

For the child I was, for the Party

In those days gone by

Unafraid of  prison or yoke

Defying guns and swords !

 

Shadow of those who have gone

Two mounds of pale earth, two circles

At the foot of the dune

Life among sand -  dead become sand –

Hearts like shining diamonds

 

The joss-sticks burn

Perfume to cool your heart

Come back for a moment of joy, mother Tom

The sun brightens the roof tiles

The white walls newly lime- washed

The sails flutter and swell

In the sun on the open sea.

 B Ứ C   T Ư Ợ N G

                                                                           Xuân Diệu

Em đến thăm anh trên đôi dép cao su
Em đã vào nhà mà anh còn thấy bóng em in trên trời rộng

Khuôn mặt nhìn nghiêng dáng mũi cao
Bấy lâu trong nhớ đẹp làm sao

Anh đã gặp em ở một bến đò
Thương nhớ bao la – trên dòng sông vắng
Phong cảnh đã vào chiều, trời hiu hiu nắng
Cây đôi bờ đứng lặng, nặng hồn xa…

Anh đã gặp em ở chân ngọn núi xanh
Núi sẫm biếc như mùa thu đọng lại
Trong thung lũng hoang sơ, ngô lay cờ – rộng rãi
Phấn ngô còn đượm mãi hồn ta.

Anh đã gặp em bên bờ biển sóng xao
Phi lao rì rào hồn trao cho gió
Bờ cát mịn dạt dào sóng vỗ
Niềm ân tình vạn thuở chẳng hề vơi.

Anh đã gặp em dưới một trời sao
Và đôi mắt em in vào vũ trụ
Anh ngợi giữa muôn vàn tinh tú
Đêm mơ màng thơm hương áo của em…

Từ lúc yêu em, ngay sau buổi gặp đầu tiên
Anh đã tạc hình ảnh của em trên nền thương nhớ
ở đâu có nhớ thương, anh đã đặt tượng em vào đó
Nên bây giờ anh nhớ: Đã gặp em

T H E   S T A T U E

                                      Xuan Dieu

 

You came to see me in your rubber sandals

You left, but still your image is carved clear in the sky

Your graceful form

For so song already has charmed my memory.

 

I saw you at a little landing stage

Set in the spaces of the lonely river.

The landscape gliding through the evening light

By the banks the silent moveless trees stood heavy with distant yearning.

 

I saw you at the foot of a blue mountain,

A mountain deep blue as the Autumn sky

And cradled in the valley grew the maize in flower

Sweet perfume to our senses. 

 

 

I saw you on the beach by shuddering tides,

Filao pines sweetly sighing surrendering to the wind

On the sand the small waves died and lived again

Endless wash of love without an end.

 

I saw you beneath a star-scattered sky

Your eyes with all shone also there

And I giddy among so many stars…

The night in dreaming breathed the sweetness of your dress.

 

I saw you, I loved you

In my four walls I found your shape again

And set it as a statue, in the landscape of my longing

Now I may remember well, I meet you always there.

 

You came to see me in your rubber sandals,

You left but still your image carved clear in the sky

On a moonlight background in the setting of my dreams

I have you there to love … for always.

 

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html