N Ú I Đ Ô I - T H E T W I N H I L L S
Vũ Cao
……
Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
Hàng thông bờ có con đường quen.
Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
Núi vẫn đôi mà anh mất em!
He raised his eyes, gazed at the slopes
The pines, the banks, the familiar path
The setting sun misted with smoke
The hills are still there, and I, alone.
Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo:
Em còn trẻ lắm, nhất làng trong;
Mấy năm cô ấy làm du kích
Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng?
Phu Linh market people say:
“She was so young to die !
For years fighting for her country
She turned all suitors down.”
Từ núi qua thôn, dường nghẽn lối
Xuân Dục, Đoài Đông cỏ ngút đầy
Sân biến thành ao, nhà đổ chái
Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay
The enemy passed this way
Grass grows thick, erasing the road
Houses in ruin, courtyards turned to stagnant pools
Bushes haunted by bats.
…… Ai viết tên em thành liệt sĩ
Bên những hàng bia trắng giữa đồng
Nhớ nhau anh gọi em: đồng chí
Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.
You live forever beside other patriots
Under white gravestones in the risefields
From my heart’s depth I call you – “comrade!”
Loving heart among so many hearts.
Anh đi bộ đội sao trên mũ
Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.
The star on my soldier’s helmet shines
To guide me always in the path
You will be the flower that gives its perfume
Season after season on the hilltop.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét