SSA16. KẺ THÈM TIỀN
O’ Henry
Tại cửa hàng Biggest có khoảng ba ngàn cô gái là nhân viên. Masie là một trong các cô gái đó. Cô mười tám tuổi và đứng bán tại quầy hàng găng tay cho đàn ông. Tại đây cô trở nên thành thạo về hai loại người: một loại người đàn ông mua găng tay trong các cửa hàng bách hoá và một loại người đàn bà mua găng tay cho những người đàn ông bất hạnh. Ngoài kiến thức rộng lớn về con người, Masie còn có được thông tin khác. Cô lắng nghe sự khôn ngoan thông thái đã được truyền bá trong đám 2.999 các cô gái kia và đã lưu giữ trong bộ óc một cách bí mật và thận trọng như bộ óc của một con mèo Malta. Dĩ nhiên Tạo Hóa đã lường trước được rằng cô ta sẽ thiếu những vị cố vấn thông thái, nên đã trộn thành phần khôn ngoan vớt vát được với sắc đẹp của cô, vì cô ta đã có đặc tính của một con cáo xám bạc với bộ lông vô giá vượt hơn hẳn những loài vật tinh quái khác.
Masie đẹp thật. Cô ta có bộ tóc vàng đậm, tư thế lúc nào cũng trầm tĩnh của một quý cô làm bánh bơ bên cửa sổ. Cô ấy đứng bán hàng sau quầy trong Cửa hàng Biggest, rồi lúc bạn nắm bàn tay để cô ấy lấy thước dây đo cỡ găng tay, bạn cứ nghĩ cô ấy là nữ thần Hebe, nữ thần của tuổi trẻ và mùa xuân; rồi lúc bạn nhìn lại, bạn mới ngỡ ngàng sao cô ấy lại có đôi mắt của nữ thần Minerva 1 .
Khi người hướng dẫn khách hàng không để ý, cô Masie liền nhai mứt thập cẩm; khi anh ta để ý thì cô lại ngẩng nhìn lên cứ như nhìn vào những đám mây và mỉm cười một cách đăm chiêu.
Đấy là nụ cười của cô bán hàng và xin bạn đừng lảng tránh đi trừ phi bạn là người có trái tim đá và không rung động trước những hành động của thần ái tình Cupid. Nụ cười đó thuộc về những giờ giải trí của cô Masie, chứ không phải của cửa hàng. Nhưng người hướng dẫn khách hàng phải có nụ cười của riêng mình. Anh ta là thám tử Shylock trong cửa hàng. Khi anh ta mà khám phá ra điều gì thì đều phải trả giá. Chính đôi mắt lại hay đưa tình tán tỉnh mỗi khi nhìn thấy một cô gái xinh đẹp. Dĩ nhiên không phải người hướng dẫn khách hàng nào cũng đều như thế. Chỉ cách đây ít ngày một tờ báo đăng tin về một người trên tám mươi tuổi.
Một hôm Irving Carter, một họa sĩ, một nhà triệu phú, một du khách, một thi sĩ và là một người lái xe hơi tình cờ đi vào cửa hàng Biggest. Cũng phải nói thêm rằng chuyến đi đó không tự nguyện chút nào. Vì bổn phận làm con mà anh ta đã bị lôi vào cửa hàng để cho mẹ mình đi thơ thẩn giữa đám tượng bằng đất nung và tượng bằng đồng.
Carter thủng thỉnh đến quầy bán găng tay để bắn vào đôi cánh của thần ái tình trong chốc lát. Thật ra anh ta cũng cần mua đôi găng tay, nhưng lại để quên đôi găng tay của mình ở nhà. Nhưng hành động của anh ta khó mà có thể nói đó là dịp để xin lỗi, vì có bao giờ anh ta nghe nói đến những lời tán tỉnh ở quầy bán găng tay đâu.
Khi đi gần đến chỗ mà số phận đã đưa đẩy anh ta thì anh ta lại do dự, đột nhiên ý thức được giai đoạn không ai biết đến cái nghề tình ái kém cỏi của thần ái tình Cupid cả.
Nhoài người trên các quầy bán hàng khác, vài ba bốn anh chàng rẻ tiền, ăn mặc lòe loẹt, đang tìm bới những đôi găng tay như là một phương tiện môi giới để tiếp cận, trong khi đó các cô gái bán hàng tuông ra hàng tràng những tiếng cười khúc khích làm duyên. Lẽ ra Carter phải lảng đi chỗ khác, nhưng anh ta đã đi quá xa rồi, không thể dừng bước được nữa. Masie đứng ở ngay sau quầy, đối diện với anh ta, đôi mắt cô ta như dò hỏi, trông thật lạnh lùng, nhưng thật đẹp và ấm áp một màu xanh, như tia nắng hè loé lên trên tảng băng trôi trên biển Phương Nam.
Rồi anh chàng Carter họa sĩ, nhà triệu phú và gì gì nữa đó… cảm thấy bộ mặt xanh xao dáng quý tộc của mình trở nên nóng bừng lên. Nhưng không phải là do e thẹn. Sự ngượng ngùng đến đỏ mặt đó thuộc về bản chất trí thức rồi. Thoáng chốc anh ta biết rằng mình đang đứng trong hàng ngũ của những anh chàng rập khuôn đang tán tỉnh các cô gái cười khúc khích ở những quầy hàng kia. Chính anh cũng đang nhoài người qua cái chỗ hẹn hò làm bằng gỗ sồi của thần ái tình Cupid có cái giọng nói của dân lao động với sự mong muốn từ đáy lòng là được ưu ái từ cô bán hàng găng tay. Anh ta đâu có hơn gì bọn thằng Bill, thằng Jack, và Mickey kia, và anh ta lại đột nhiên cảm thấy nên có sự khoan dung cho bọn họ. Rồi anh ta thấy trong lòng mình dâng lên một sự khinh khi đầy can đảm đứng ra khinh rẻ những lề thói bấy lâu nay nuôi dưỡng mình và anh ta không một chút do dự quyết tâm phải tạo một con người hoàn hảo cho riêng mình.
Khi đôi găng tay đã được thanh toán và gói xong, Carter vẫn còn nán lại một lát. Hai lúm đồng tiền bên khoé miệng đỏ hồng của Masie trông sâu hơn. Anh chàng nào vào mua găng ở đây đều nán lại như thế. Cô ta cong cánh tay, và qua ống tay áo bơ-lu, để lộ cánh tay đẹp như cánh tay của nàng Psyche, rồi cô ta chống khuỷu tay lên mép tủ kính bày hàng.
Carter chưa bao giờ được đối mặt với một tình huống mà anh ta lại không làm chủ hoàn toàn như thế này. Vậy mà lúc này đây trông anh ta thật vụng về hơn những anh chàng Bill, Jack hay Mickey kia. Anh ta không dịp gặp gỡ người đẹp như thế này ngoài xã hội. Đầu óc anh ta đang vật lộn để cố nhớ đến bản chất và những thói quen của những cô gái bán hàng mà anh ta đã từng đọc hoặc nghe nói đến. Vì một lý do nào đó anh ta đã đón nhận ý tưởng cho rằng họ đôi lúc không đòi hỏi nghiêm ngặt lắm qua các kênh giới thiệu thông thường. Tim anh ta đập mạnh trước cái ý nghĩ của việc đề nghị xin một cuộc hẹn gặp trái với thông lệ với con người trinh bạch và xinh đẹp này. Nhưng tim anh ta rạo rực hẳn lên, tạo cho anh ta thêm can đảm.
Sau mấy lời nhận xét được đón nhận một cách thân thiện và vui vẻ về những chủ đề chung chung, anh ta đặt tấm danh thiếp vào bàn tay của cô ta trên quầy.
“Vui lòng thứ lỗi cho tôi,” anh ta nói, “nếu như tôi có quá đường đột, nhưng tôi vô cùng hy vọng là cô sẽ cho phép tôi được vinh hạnh gặp lại cô. Đây là tên tôi. Tôi xin cam đoan với cô rằng với một lòng tôn trọng nhất tôi xin cô cho phép tôi là một trong những người bạn quen biết của cô. Vậy tôi có được đặc ân đó không?
Masie quen biết nhiều đàn ông, đặc biệt những người đến mua giày dép. Không một chút do dự, cô gái nhìn thẳng vào đôi mắt anh, mỉm cười và nói.
“Chắc được. Em đoán là anh đàng hoàng. Mặc dầu vậy, em đâu có quen đi ra ngoài với quý ông lạ mặt. Làm như thế còn gì là con nhà gia giáo. Thế anh định gặp lại em vào khi nào?”
“Sớm nhất có thể,” Carter nói. “Nếu em cho phép anh đến thăm em tại nhà, anh…”
Masie cười với nụ cười thánh thót. “Ồ, không được!” Cô ta nói một cách dứt khoát. “Nếu mà anh chỉ đến thăm căn hộ em một lần thôi…! Chỗ em có năm người, mà chỉ có ba phòng. Em muốn thấy khuôn mặt của mẹ em nếu em phải đẫn một bạn trai lịch thiệp về nhà!”
“Vậy thì chúng mình gặp nhau ở đâu đó vậy!” Carter mê mẫn nói lại. “Nơi nào mà em thấy tiện nhất”.
“Thế này vậy,” Masie gợi ý, mặt cô ta đỏ hồng lên trước ý kiến hay của mình.”Theo em tối Thứ Năm có thể được. Anh cứ đến tại ngã tư giữa Đại lộ 8 và Phố 48 vào lúc 7.30. Em sống ngay gần góc phố đó. Nhưng đến mười một giờ là em phải về nhà đấy. Mẹ em không bao giờ cho phép em ở ngoài quá 11 giờ đêm đâu!
Carter hứa với lòng biết ơn và mong giữ được sự hẹn hò, rồi rảo bước đi đến chỗ mẹ mình, trong khi đó bà đang chạy đi tìm anh để xem anh có bằng lòng khi bà mua một bức tượng đồng nữ thần Diana.
Một cô gái bán hàng có hai mắt nhỏ và cái mũi ngắn ngủn lửng thững đi đến chỗ Masie với một nụ cười đầy trêu chọc.
“Này, mày lừa được anh chàng quý tộc đó rồi hả, Masie?” Cô ta hỏi, giọng quen thuộc.
“Anh chàng xin phép được đến thăm tao,” Masie nói với vẻ hào sảng, rồi nhét danh thiếp vào ngang thắt lưng.
“Xin phép được gặp!” Cô gái có đôi mắt ti hí nhại lại, với một nụ cười khẩy – Thế chàng ta có mời đi ăn bữa tối ở Waldorf và sau đó lượn vài vòng trong chiếc ô tô của chàng không?”
“Này, ăn nói cẩn thận đấy!” Masie nói một cách uể oải. “Cậu quen ăn nói lung tung, chứ tớ thì không đâu. Cậu lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những chuyện ăn uống kể từ khi cái anh chàng lái xe phun nước đưa cậu đến cái quán ăn bít-tết đó. Không, anh ấy không đề cập gì đến Waldorf cả; nhưng có địa chỉ Đại lộ 5 trên tấm danh thiếp của anh ấy đây, mà nếu như anh ấy có mời ăn, thì tớ tin chắc sẽ không có cái loại hầu bàn để tóc đuôi sam đứng chờ lấy món gọi đâu”.
Khi Carter lướt nhanh ra khỏi Cửa hàng Biggest cùng với mẹ trong chiếc xe mui trần, anh ta cắn môi với nỗi đau âm ỉ trong lòng. Anh ta biết tình yêu đã đến với anh lần đầu tiên trong suốt hai mươi chín năm của cuộc đời mình. Và anh cũng biết rằng đối tượng của tình yêu đã sẵn sàng hẹn hò anh ở ngay góc phố, mặc dù đó là một bước để tiến đến thực hiện những ước vọng của mình, đã hành hạ anh khổ sở vì mối nghi ngờ.
Carter không quen biết cô gái bán hàng. Anh ta không biết rằng nhà của cô ta có thường là một căn phòng nhỏ, có ít người ở hoặc là một nơi ở lúc nhúc con cháu. Góc phố là nhà, công viên là phòng khách, đại lộ là nơi đi tản bộ trong vườn của cô ta; nhưng phần lớn cô ta là một quý cô bất khả xâm phạm trong những nơi đó, có khác gì tình nhân của mình trong căn phòng trải thảm đâu.
Một buổi chiều trời chạng vạng tối hai tuần sau cuộc gặp đầu tiên, Carter và Masie khoác tay nhau đi dạo trong công viên nhỏ thiếu ánh đèn. Họ tìm thấy một chiếc ghế dài dưới tán cây và ở chỗ khuất người, liền ngồi xuống.
Lần đầu tiên cánh tay nhẹ nhàng ôm lấy cô. Mái đầu tóc vàng óng màu đồng nép trên vai chàng một cách thoải mái.
“Ôi! Thật dễ chịu biết bao!” Masie thở dài một cách thầm cảm ơn. Sao trước đây anh không nghĩ đến điều này hả anh?”
“Masie, em biết rõ là anh yêu em mà. Anh chân thành xin được kết hôn với em. Đến lúc này em đã biết anh rõ đến mức không còn nghi ngờ gì anh nữa mà. Anh cần em và anh phải có em. Anh đâu có quan tâm đến sự khác biệt về vị thế giữa chúng ta – Carter nói một cách hào hứng.
“Thế sự khác biệt đó là gì?” Masie tò mò hỏi.
“Chà, chẳng có gì khác biệt lắm,” Carter nói nhanh, “ngoại trừ suy nghĩ của bọn người ngu ngốc. Anh có đầy đủ khả năng để tạo cho em có một cuộc sống xa hoa. Địa vị xã hội của anh là không phải bàn cãi nữa, mà của cải của anh thì dồi dào”.
“Mọi người đều nói như thế,” Masie nhận xét. “Họ đều nói anh là trẻ con. Theo em, anh thật sự đang làm việc cho một cửa hàng ăn đặc sản hoặc theo nghề đua ngựa. Em không ngây thơ đến vậy đâu.
“Anh có thể chứng minh cho em thấy tất cả những gì em muốn biết,” Carter nói nhẹ nhàng, “Và anh cần em, Masie. Anh yêu em ngay từ ngày đầu gặp em”.
“Ai cũng nói như vậy,” Masie nói với một tràng cười thích thú, “Họ đều nói thế. Nếu em mà gặp được một người nào say đắm em ở lần thứ ba gặp em thì em nghĩ là mình đã bị anh ta nghiền nát rồi”.
“Xin em đừng nói những điều như thế,” Carter nài nỉ. “Nghe anh nói này. Ngay từ khi nhìn vào mắt em lần đầu thì em đã là người phụ nữ duy nhất trên đời này dành cho anh rồi”.
“Anh không nói đùa đấy chứ!” Masie mỉm cười. “Thế anh đã nói điều này với bao nhiêu cô gái rồi?
Nhưng Carter vẫn kiên nhẫn. Cuối cùng anh đã chạm tới được tâm hồn nhỏ bé mong manh và xao xuyến của một cô gái bán hàng sống ở nơi nào đó sâu thẳm trong bộ ngực đáng yêu của cô ấy. Những lời nói của anh đã xuyên thấu trái tim vốn rất nhẹ dạ của nó lại là tấm lá chắn an toàn nhất. Cô ngước nhìn anh với con mắt tinh tường. Một nét hồng hiện lên trên đôi má của cô. Run rẩy và vụng về, đôi cánh bướm đêm của cô cụp lại và dường như sắp đậu trên những bông hoa của tình yêu. Một chút le lói của cuộc sống và những khả năng phía bên kia quầy bán găng tay của nàng như rạng chiếu lên nàng. Carter cảm thấy sự đổi thay và chộp lấy cơ hội.
“Hãy lấy anh đi, Masie,” anh thì thầm, và chúng ta sẽ bỏ đi khỏi cái thành phố xấu xí này để đến những thành phố tươi đẹp. Chúng ta sẽ quên nỗi nhọc nhằn và công việc, và cuộc sống sẽ là một kỳ nghỉ lâu dài. Anh biết mình nên đưa em đi đâu, vì anh đã ở đó lâu rồi. Em hãy nghĩ đến bến bờ nơi mà mùa hè là bất tận, nơi những con sóng vỗ mãi mãi lên bãi biển đẹp và mọi người sống hạnh phúc và tự do như con trẻ. Chúng ta sẽ đi thuyền đến những bến bờ đó và ở lại đó chừng nào em còn thấy thích. Một trong những thành phố xa xôi đó có những cung điện hoành tráng và nguy nga, cùng những tháp lâu đài đầy những tranh và tượng. Đường, phố của thành phố là nước và người ta đi lại trên…”
“Em biết,” Masie nói, đột ngột ngồi dậy, “trên những con thuyền gondola chứ gì”.
“Đúng rồi,” Carter mỉm cười.
“Em cũng đã nghĩ như vậy,” Masie nói.
“Và sau đó,” Carter tiếp tục, “chúng ta sẽ đi chu du tiếp và tham quan bất cứ những gì mà chúng ta muốn trên thế giới này. Sau khi đi thăm các thành phố châu Âu, chúng ta sẽ đi thăm Ấn Độ và những thành phố cổ kính, cỡi voi và thăm đền đài kỳ diệu của người Hindus và người Brahmins. Rồi tiếp đến chúng ta sẽ đi thăm các khu vườn ở Nhật Bản và những đoàn lạc đà cùng những cuộc đua xe chiến mã ở Ba Tư, cùng tất cả những kỳ quan khác ở nước ngoài. Thế em có thích không, em Masie?
Masie đứng hẳn dậy.
“Em nghĩ tốt hơn là chúng ta nên về nhà thôi,” cô nói một cách bình thản. “muộn rồi”.
Carter nói đùa với cô. Anh đã hiểu được những tâm trạng ưa thay đổi thất thường của em, nhưng có chống lại cũng vô ích. Nhưng anh cảm thấy một niềm vui chiến thắng nhất định. Trong chốc lát, dẫu không thể bằng sợi tơ vàng, anh đã giữ được linh hồn của nàng Psyche hoang dã của anh và hy vọng lại dâng trào trong anh. Khi nàng cụp đôi cánh vào và bàn tay lạnh lẽo của nàng ôm lấy bàn tay anh.
Tại Cửa hàng Biggest ngày hôm sau, người bạn thân cùng phòng của Masie là Lulu mai phục ở góc quầy hàng.
“Thế mày và anh bạn tuyệt vời của mày thế nào rồi?” cô ta hỏi.
“Ồ, anh ta ấy à?” Masie nói, vỗ nhẹ vào mớ tóc quăn bên thái dương. Anh chàng không còn ở trong đó nữa rồi – Lulu này, thế theo mày anh chàng muốn tao làm gì?”
“Chắc muốn mày làm diễn viên chứ gì?” – Lulu nín thở đoán.
“Không đúng; anh ta quá rẻ rúng để không thể thực hiện được điều đó. Ấy vậy mà anh ta muốn cưới tao và đi đến Đảo Coney hưởng tuần trăng mật cơ đấy!”
Phan Thiện Trì chuyển ngữ
Oct. 2021
--------------------------------
Nữ thần thông thái của La Mã cổ đại. | |
Theo thần thoại Hy Lạp, Psyche là người đẹp được thần ái tình Eros mang lòng yêu, đây là nhân cách hóa một linh hồn tạo nên một cô gái đẹp. | |
Brahmin, Bàlamôn, người thuộc đẳng cấp cao nhất trong hệ thống giai cấp Hindu. |
A Lickpenny Lover
by O. Henry
There, were 3,000 girls in the Biggest Store. Masie was one of them. She was eighteen and a selleslady in the gents' gloves. Here she became versed in two varieties of human beings - the kind of gents who buy their gloves in department stores and the kind of women who buy gloves for unfortunate gents. Besides this wide knowledge of the human species, Masie had acquired other information. She had listened to the promulgated wisdom of the 2,999 other girls and had stored it in a brain that was as secretive and wary as that of a Maltese cat. Perhaps nature, foreseeing that she would lack wise counsellors, had mingled the saving ingredient of shrewdness along with her beauty, as she has endowed the silver fox of the priceless fur above the other animals with cunning.
For Masie was beautiful. She was a deep-tinted blonde, with the calm poise of a lady who cooks butter cakes in a window. She stood behind her counter in the Biggest Store; and as you closed your band over the tape-line for your glove measure you thought of Hebe; and as you looked again you wondered how she had come by Minerva's eyes.
When the floorwalker was not looking Masie chewed tutti frutti; when he was looking she gazed up as if at the clouds and smiled wistfully.
That is the shopgirl smile, and I enjoin you to shun it unless you are well fortified with callosity of the heart, caramels and a congeniality for the capers of Cupid. This smile belonged to Masie's recreation hours and not to the store; but the floorwalker must have his own. He is the Shylock of the stores. When be comes nosing around the bridge of his nose is a toll-bridge. It is goo-goo eyes or "git" when be looks toward a pretty girl. Of course not all floor- walkers are thus. Only a few days ago the papers printed news of one over eighty years of age.
One day Irving Carter, painter, millionaire, trav- eller, poet, automobilist, happened to enter the Biggest Store. It is due to him to add that his visit was not voluntary. Filial duty took him by the collar and dragged him inside, while his mother philandered among the bronze and terra-cotta statuettes.
Carter strolled across to the glove counter in order to shoot a few minutes on the wing. His need for gloves was genuine; he had forgotten to bring a pair with him. But his action hardly calls for apology, because he had never heard of glove-counter flirtations.
As he neared the vicinity of his fate he hesitated, suddenly conscious of this unknown phase of Cupid's less worthy profession.
Three or four cheap fellows, sonorously garbed, were leaning over the counters, wrestling with the mediatorial hand-coverings, while giggling girls played vivacious seconds to their lead upon the strident string of coquetry. Carter would have retreated, but he had gone too far. Masie confronted him behind her counter with a questioning look in eyes as coldly, beautifully, warmly blue as the glint of summer sunshine on an iceberg drifting in Southern seas.
And then Irving Carter, painter, millionaire, etc., felt a warm flush rise to his aristocratically pale face. But not from diffidence. The blush was intellectual in origin. He knew in a moment that he stood in the ranks of the ready-made youths who wooed the giggling girls at other counters. Himself leaned against the oaken trysting place of a cockney Cupid with a desire in his heart for the favor of a glove salesgirl. He was no more than Bill and Jack and Mickey. And then be felt a sudden tolerance for them, and an elating, courageous contempt for the conventions upon which he had fed, and an unhesitating deter- mination to have this perfect creature for his own.
When the gloves were paid for and wrapped the Carter lingered for a moment. The dimples at corners of Masie's damask mouth deepened. All gentlemen who bought gloves lingered in just that way. She curved an arm, showing like Psyche's through her shirt-waist sleeve, and rested an elbow upon the show-case edge.
Carter had never before encountered a situation of which he had not been perfect master. But now he stood far more awkward than Bill or Jack or Mickey. He had no chance of meeting this beautiful girl socially. His mind struggled to recall the nature and habits of shopgirls as be had read or heard of them. Somehow be had received the idea that they sometimes did not insist too strictly upon the regular channels of introduction. His heart beat loudly at the thought of proposing an unconventional meeting with this lovely and virginal being. But the tumult in his heart gave him courage.
After a few friendly and well-received remarks on general subjects, he laid his card by her hand on the counter.
"Will you please pardon me," he said, "if I seem too bold; but I earnestly hope you will allow me the pleasure of seeing you again. There is my name; I assure you that it is with the greatest respect that I ask the favor of becoming one of your -- acquaintances. May I not hope for the privilege?"
Masie knew men - especially men who buy gloves. Without hesitation she looked him frankly and smilingly in the eyes, and said:
"Sure. I guess you're all right. I don't usually go out with strange gentlemen, though. It ain't quite ladylike. When should you want to see me again?"
"As soon as I may," said Carter. "If you would allow me to call at your home, I -- "
Masie laughed musically. "Oh, gee, no!" she said, emphatically. "If you could see our flat once! There's five of us in three rooms. I'd just like to see ma's face if I was to bring a gentleman friend there!"
"Anywhere, then," said the enamored Carter, "that will be convenient to you."
"Say," suggested Masie, with a bright-idea look in her peach-blow face; "I guess Thursday night will about suit me. Suppose you come to the corner of Eighth Avenue and Forty-eighth Street at 7:30. I live right near the corner. But I've got to be back home by eleven. Ma never lets me stay out after eleven." Carter promised gratefully to keep the tryst, and then hastened to his mother, who was looking about for him to ratify her purchase of a bronze Diana.
A salesgirl, with small eyes and an obtuse nose, strolled near Masie, with a friendly leer.
"Did you make a hit with his nobs, Mase?" she asked, familiarly.
"The gentleman asked permission to call." answered Masie, with the grand air, as she slipped Car- ter's card into the bosom of her waist.
"Permission to call!" echoed small eyes, with a snigger. "Did he say anything about dinner in the Waldorf and a spin in his auto afterward?"
"Oh, cheese it!" said Masie, wearily. "You've been used to swell things, I don't think. You've had a swelled bead ever since that hose-cart driver took you out to a chop suey joint. No, be never mentioned the Waldorf; but there's a Fifth Avenue address on his card, and if he buys the supper you can bet your life there won't be no pigtail on the waiter what takes the order."
As Carter glided away from the Biggest Store with his mother in his electric runabout, he bit his lip with a dull pain at his heart. He knew that love had come to him for the first time in all the twenty-nine years of his life. And that the object of it should make so readily an appointment with him at a street corner, though it was a step toward his desires, tortured him with misgivings.
Carter did not know the shopgirl. He did not know that her home is often either a scarcely habitable tiny room or a domicile filled to overflowing with kith and kin. The street-corner is her parlor, the park is her drawing-room; the avenue is her garden walk; yet for the most part she is as inviolate mistress of herself in them as is my lady inside her tapestried chamber.
One evening at dusk, two weeks after their first meeting, Carter and Masie strolled arm-in-arm into a little, dimly-lit park. They found a bench, tree- shadowed and secluded, and sat there.
For the first time his arm stole gently around her. Her golden-bronze head slid restfully against his shoulder.
"Gee!" sighed Masie, thankfully. "Why didn't you ever think of that before?"
"Masie," said Carter, earnestly, "you surely know that I love you. I ask you sincerely to marry me. You know me well enough by this time to have no doubts of me. I want you, and I must have you. I care nothing for the difference in our stations."
"What is the difference?" asked Masie, curiously.
"Well, there isn't any," said Carter, quickly, "except in the minds of foolish people. It is in my power to give you a life of luxury. My social position is beyond dispute, and my means are ample."
"They all say that," remarked Masie. "It's the kid they all give you. I suppose you really work in a delicatessen or follow the races. I ain't as green as I look."
"I can furnish you all the proofs you want," said Carter, gently. "And I want you, Masie. I loved you the first day I saw you."
"They all do," said Masie, with an amused laugh, "to hear 'em talk. If I could meet a man that got stuck on me the third time he'd seen me I think I'd get mashed on him."
"Please don't say such things," pleaded Carter. "Listen to me, dear. Ever since I first looked into your eyes you have been the only woman in the world for me."
"Oh, ain't you the kidder!" smiled Masie. "How many other girls did you ever tell that?"
But Carter persisted. And at length be reached the flimsy, fluttering little soul of the shopgirl that existed somewhere deep down in her lovely bosom.
His words penetrated the heart whose very lightness was its safest armor. She looked up at him with eyes that saw. And a warm glow visited her cool cheeks. Tremblingly, awfully, her moth wings closed, and she seemed about to settle upon the flower of love. Some faint glimmer of life and its possibilities on the other side of her glove counter dawned upon her. Carter felt the change and crowded the opportunity.
"Marry me, Masie," be whispered softly, "and we will go away from this ugly city to beautiful ones. We will forget work and business, and life will be one long holiday. I know where I should take you - I have been there often. Just think of a shore where summer is eternal, where the waves are always rippling on the lovely beach and the people are happy and free as children. We will sail to those shores and remain there as long as you please. In one of those far-away cities there are grand and lovely palaces and towers full of beautiful pictures and statues. The streets of the city are water, and one travels about in --"
"I know," said Masie, sitting up suddenly. "Gondolas."
"Yes," smiled Carter.
"I thought so," said Masie.
"And then," continued Carter, "we will travel on and see whatever we wish in the world. After the European cities we will visit India and the ancient cities there, and ride on elephants and see the wonderful temples of the Hindoos and Brahmins and the Japanese gardens and the camel trains and chariot races in Persia, and all the queer sights of foreign countries. Don't you think you would like it, Masie?
Masie rose to her feet.
"I think we had better be going home," she said, coolly. "It's getting late."
Carter humored her. He had come to know her varying, thistle-down moods, and that it was useless to combat them. But he felt a certain happy triumph. He had held for a moment, though but by a silken thread, the soul of his wild Psyche, and hope was stronger within him. Once she had folded her wings and her cool hand had closed about his own.
At the Biggest Store the next day Masie's chum, Lulu, waylaid her in an angle of the counter.
"How are you and your swell friend making it? she asked.
"Oh, him?" said Masie, patting her side curls. "He ain't in it any more. Say, Lu, what do you think that fellow wanted me to do?"
"Go on the stage?" guessed Lulu, breathlessly.
"Nit; he's too cheap a guy for that. He wanted me to marry him and go down to Coney Island for a wedding tour!"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét