Thứ Năm, 18 tháng 11, 2021

 DSS6. NHỮNG MỸ NHÂN NGƯ

 

                                                                                             Maria Dermout

 

                         Translated into English by Etty Kist and James Brockway

                         Translated from English into Vietnamese by Phan Thien Tri

 

Maria Dermout (1888-1962) sinh tại một đồn điền trồng mía thuộc Dutch East Indies (Đông Ấn Hà Lan) và được ăn học ở Hà Lan. Rồi bà trở về lại East Indies cùng với chồng và trải qua ba mươi năm sinh sống ở, như sau này bà đã viết, “mỗi Thị Trấn và vùng hoang dã của quần đảo Java, Celebes và Moluccas”. Chỉ đến năm 1951, ở tuổi sáu mươi ba, Dermout mới xuất bản quyển sách đầu tiên của bà, một hồi ký mang tên Ngày Hôm Qua (Yesterday). Quyển tiểu thuyết nổi tiếng của bà The Ten Thousand Things được xuất bản vào năm 1955.

 

 

Truyện kể rằng ….

Không phải người đàn ông, mà là một phụ nữ danh gia vọng tộc đã mua chiếc thuyền buồm Mã Lai, tuyệt đẹp, chạm trỗ, sơn phết tỉ mỉ, trước mũi thuyền vẽ một con mắt duy nhất, mở toang, nhìn khắp các hướng, những cột buồm bằng tre, có thể hạ xuống lúc trời không có gió, những cánh buồm hình tam giác, bện bằng lá màu nâu đậm, cũng có thể hạ xuống, hoặc có thể dùng làm mái che mỗi khi trời đổ mưa rào hay trong cơn giông bão; hoặc khi có quá nhiều ánh nắng, hay ánh trăng khuya.

 

Chiếc thuyền buồm, với một mái chái rộng, bện bằng tre ở một bên, một lượng nước rẽ để vượt qua các eo biển giữa các lục địa ngầm, với những hòn đảo nhỏ nằm rải rắc khắp nơi, xa hơn nữa là một đảo lớn ở phía đối diện, và xa tít ở phía bên kia là một châu lục lớn. Ở đâu vậy ?

 

Trước kia, mọi thứ được hình thành như một phần của lục địa đó: hòn đảo lớn duy nhất, tất cả những đảo nhỏ, lục địa ngầm ở giữa, tất cả đã hình thành một lục địa, từ lâu đã có tên là Lục Địa Tiger. 

Và rồi, Lục Địa Tiger không còn nữa. Biển khơi vẫn còn đó, lục địa chỉ là dấu xưa.

Người phụ nữ trâm anh này đã mua chiếc thuyền buồm này vì bà không yêu thích biển. Bà đã từng không thích biển, bà đã từng sợ biển.

Bà đã rất yêu thích cái lục địa to lớn, tuyệt vời kia mà bà chưa từng bao giờ tới đó, nhưng là điểm hẹn mà bà mong mỏi được đến; bà phải đến và bà nên đến! Đó là lý do bà mua chiếc thuyền buồm này. Đó là lý do bà từ bỏ hòn đảo lớn, quê hương bà.

 

Đâu đó dọc theo dòng sông, bên mép rừngdưới tàng cây cổ thụ đứng sừng sững một ngôi nhà làng ( nhà của chính bà), được chống đỡ bằng những cột nhà sàn cao, những xà ngang được chạm trỗ tuyệt đẹp và những dãy bậc tam cấp cũng được chạm trỗ tỉ mỉ dẫn lên phía trên.

Nơi mỗi đêm những ngọn đuốc được thắp sáng, chính xác là nửa tiếng đồng hồ sau lúc nửa đêm, những người đàn ông rời khỏi những người đàn bà,  bước xuống những bậc tam cấp của nhà làng, đi theo các lối đi tối om về phía nhà riêng của họ, cách đó một khoảng xa trong rừng cây.

Và bà, người con gái lớn của gia đình !

Nơi đây, cuộc sống của bà có thể đã rất tốt, đang chờ đợi đến lượt bà để mua những chiếc xà-rông, khăn quấn đầu dệt bằng chỉ vàng hoặc bạc, nặng oằn trên bàn cân. Một quí ông mà bà thích, đang chờ để ẵm bồng con cái, những bé gái xinh xắn đáng ưa thích biết bao ! Lắng nghe tiếng thác đổ ào ào, tiếng xào xạc của rừng cây, và nửa tiếng đồng hồ sau lúc nửa đêm, tiếng lách tách của những ngọn đuốc đang chiếu sáng, và âm thanh giọng nói của các quí ông đang đi trong bóng tối khi họ xuống cầu thang của nhà làng, vừa đi vừa lầm bầm.

Đang đợi đến phiên bà trở thành nữ chủ nhân của gia đình, của tất cả các gia đình thuộc nhà làng sau khi thân mẫu của bà qua đời.

Nhưng người đàn bà này đã không chờ đợi đến phiên mình. Bà đã mua chiếc du thuyền với đủ mọi nhu yếu phẩm trên thuyền, và một thanh niên trẻ để làm bạn cùng thuyền với bà, một con mèo sọc vàng, đen để bắt chuột. Bà rất sợ chuột. Và rồi họ đã lên thuyền, với một thanh niên, một con mèo, trương  buồm vượt qua các eo biển giữa lục địa ngầm và vô số những đảo nhỏ, nơi bà đã lần lượt thăm viếng – với một hòn đảo rộng lớn, nơi bà sẽ không bao giờ thăm viếng trở lại ở một bên – để tìm kiếm một lục địa vĩ đại ở phía bên kia. Đã nhiều ngày, nhiều tháng, nhiều năm lắm rồi.

Bà đã chưa bao giờ tìm thấy lục địa ấy. Câu chuyện tiếp tục.

Tại một số phố chợ trên những hòn đảo nhỏ, dân làng tụ tập, nín hơi im thin thít, chăm chăm nhìn nhau.

 

Một mệnh phụ ! Với bộ sa-rông nặng nề, rộng lùng thùng được đệt toàn bằng chỉ vàng, chỉ bạc, một chiếc vòng đai màu đen buột quanh thắt lưng, một tấm vải băng bằng lụa màu đen quấn quanh ngực, mái tóc đen chải dầu, thẳng mượt di chuyển thoải mái sát lưng, ngực ưỡn tới, hai vai chùng ra sau, mắt nhìn thẳng phía trước, và lúc nào cũng đi dẫn đầu.

Tháp tùng phía sau là người đàn ông của bà, ăn mặc lộng lẫy giống như bà, một bộ sa-rông thẳng nếp, bó sát người, được kéo cao lên tới dưới nách, một tấm khăn bịt đầu được dệt với cả chỉ vàng lẫn chỉ bạc, rất có thể là quà tặng từ người đàn bà của ông, một bông hoa gắn phía sau tai. Ông luôn giữ khoảng cách nhất định, và luôn mang theo một chiếc giỏ đựng đầy thực phẩm dự trữ. Ông là một thanh niên trẻ, trẻ hơn bà rất nhiều, nhưng chưa đủ trẻ để có thể được coi là con bà. Quá lớn để không thể là con bà. Quá trẻ để không thể là chồng bà ? Ông là ai ? Ông làm nghề gì ? Quan hệ như thế nào đây ? Bạn thuyền ? Tình nhân ? Quả thật không ai có thể đoán được từ dáng vẻ bên ngoài của ông.

Một con mèo to tổ bố, sọc vàng đen, lững thững đi bên cạnh bà, thỉnh thoảng meo meo lên mấy tiếng, và vỗ mạn sườn của nó lên bộ sa-rông của bà cho đến khi người đàn bà nói “suỵt” nó mới chịu trở lại vị trí của nó bên cạnh bà.

Tại các phố chợ trên những đảo nhỏ đó, người đàn bà đã mua lương thực dự trữ, nước ngọt, nước sạch để rửa chén bát trên thuyền, than hồng để nấu nướng lúc ở ngoài khơi; dầu hoả để thắp đèn vào ban đêm và thức ăn cho chính bà, cho người đàn ông và con mèo, gạo và khoai củ, tiêu ớt, dừa và dưa hấu; thịt cá sấy khô để giữ được trong thời gian dài; và các thứ như mứt kẹo, thuốc lá và nước hoa. Bà cũng thích mua hoa, các chậu hoa kiểng để được tươi đẹp dài ngày, ngay cả ở trên thuyền. Bà thích nhất là hoa dâm bụt với màu hoa đỏ tươi của nó. Người đàn ông đã từng gắn một hoa dâm bụt đỏ sau tai.

Ắt hẳn ông là người yêu của bà ! Còn với con mèo, bà đã mua thịt sống còn rỉ máu đỏ tươi, loài mèo vốn dĩ rất thích máu. Bà thanh toán bằng cách trao đổi những tấm vải dệt bằng sợi chỉ vàng hay bạc, tấm cỡ lớn hay cỡ nhỏ.

Sau đó, bà còn chia kẹo mứt, thuốc lá cho dân làng, thậm chí còn đứng nói chuyện với họ ở những nơi phố chợ trên các đảo nhỏ, về thời tiết, sức gió và về các eo biển, về lục địa ngầm - bà luôn trầm ngâm và nhìn thẳng tới phía trước -  và … về một châu lục vĩ đại mà bà sắp đến. Dân làng thường gật đầu; họ đã từng nghe nói đến châu lục đó. Một số người còn nói họ biết nó ở đâu. Một người đàn ông khác nói ông đã đến đó rồi.

Nhưng khi bà hỏi dồn, “ Ở đâu ? Ở đâu ? thì họ chỉ ở phương Bắc, phương Nam, phương Đông và phương Tây, đến bốn vương quốc thanh vắng của bộ tộc Sheikh ở bốn góc của địa cầu hoặc đến bốn nơi ấy cùng lúc.

Người đàn bà nhún vai nói, “ Ồ, vớ vẩn !”

Người đàn ông và con mèo đứng lặng yên bên cạnh, chàng một bên và mèo một bên. Họ không tham gia vào cuộc trò chuyện. Họ chỉ lắng nghe.

“Phải chăng chàng thanh niên ấy là người yêu của bà ?”

“Người thanh niên đã là người yêu của bà.”

Câu hỏi và câu trả lời đã thường xuyên xảy ra như thế. Không phải ngay tức thời, cũng không phải ngay từ lúc bắt đầu. Ngay từ đầu, người đàn bà ngủ trên một chiếc giường bằng gỗ sơn phết tỉ mỉ, rất xinh đẹp, đằng sau một cánh buồm được phủ bởi chiếu thảm, trong khi người bạn thuyền lại ngủ lúc chỗ này, lúc chỗ khác trên một chiếc chiếu nhỏ trong thuyền. Con mèo thì cố tìm một chỗ nào đó trên giường để ngủ với bà, thỉnh thoảng bà mới cho phép ngủ như vậy, chứ không phải mọi đêm.

 

Một ngày nọ, khi họ đã trương buồm đi quanh các đảo nhỏ, quanh lục địa ngầm một thời gian khá lâu, nhưng không tìm thấy châu lục vĩ đại, người phụ nữ gọi anh bạn thuyền và bảo anh ta từ nay nên chia sẻ giường với bà vào ban đêm. Rồi bà trao cho anh ta một chiếc rương đầy ắp quần áo đẹp của đàn ông, bộ sa-rông, khăn trùm đầu dệt bằng chỉ vàng chỉ bạc, không phải để cho anh ta mặc vào những dịp lễ hội đặc biệt, hay ở những nơi phố chợ, mà để cho anh ta cất giữ. Anh ta có thể cân quần áo trên cân nếu muốn, để biết giá trị của chúng. Và rồi bà cũng cho anh những chậu hoa dâm bụt màu đỏ thẫm ở đằng mũi thuyền để anh làm của riêng. Người đàn ông chỉ biết đứng nhìn chằm chằm đầy ngưỡng mộ khi bà nói.

 

Anh thường xuyên nhìn chăm chăm vào bà, nhìn cái cách bà ngồi xổm trên chiếu, cái dáng bà nằm trên giường, cái cách mà bà ngồi dậy, bước đi, dừng lại, ngập ngừng; anh đã thường xuyên nhìn chăm chăm vào cái cách bà giữ thẳng đầu, mắt luôn nhìn thẳng về phía trước khi đang nói.

 

Còn anh, một người đàn ông xuất thân từ một đảo lớn, nhưng ở vùng đảo của anh, không có nhà làng. Ở đó người phụ nữ đi đứng, và giữ đầu bằng một cách hoàn toàn khác nhau. Ở đó người phụ nữ không luôn nhìn thẳng về phía trước và nói những gì mình hài lòng: rằng người đàn ông có thể đến và chia sẻ giường cùng với  một phụ nữ vào ban đêm. Ở đó, người đàn ông có thể nói những điều như thế với một người phụ nữ. Và cũng như thế, người đàn ông cũng đi đứng, giữ thẳng đầu, mắt luôn nhìn thẳng về phía trước khi đang nói. 

 

Người bạn thuyền nghĩ rằng người đàn bà này đẹp thật, trong bộ sa-rông màu vàng, dây thắt lưng màu đen, tấm vải băng lụa đen che ngực, mái tóc thắt nơ đen nhánh, mắt luôn nhìn thẳng về phía trước, khi đứng tựa lan can thuyền, dưới bầu trời đêm xanh thẫm, mặt trăng và những vì sao lấp lánh phía sau bà. Biển cả bên dưới bàng bạc dưới ánh trăng mờ. “Đẹp thật, nàng quá đẹp” người đàn ông nghĩ, và xa xa đường chân trời loáng bạc, lung linh trong sương mờ - Phải chăng một châu lục vĩ đại ở đó ? Hay chẳng có bất cứ lục địa nào ở đó cả ? Còn chiếc thuyền buồm này nữa, chàng nghĩ, rất tuyệt vời: cột buồm, cánh buồm màu tím thẫm, các đồ vật bằng gỗ được chạm khắc tỉ mỉ của nó; và toàn bộ y phục dệt bằng chỉ vàng, chỉ bạc, đựng trong rương nữa,  những chiếc xà-rông, khăn trùm đầu, và ở mũi thuyền, những chậu hoa dâm bụt với hoa màu đỏ thẫm của chúng. Chàng rất thích  những bông hoa dâm bụt màu đỏ thẫm này, và cũng rất thích tất cả mọi thứ khác nữa.

Cái duy nhất mà chàng không thích là con mèo. 

“Được rồi,” người đàn ông nói với người phụ nữ, “nếu lệnh bà muốn.”

Đây không phải là lần đầu tiên mà người đàn ông này chia sẻ một chỗ trên giường của người phụ nữ. Anh rất thích việc được làm như vậy.

Người bạn thuyền, chàng thanh niên trẻ tuổi Tuangku So-and-So, hay bất cứ tên gọi gì dành cho anh ta, rất thích hầu như mọi thứ. Một thứ duy nhất mà anh không thích đó là con mèo, và dường như người đàn bà cũng đã nhận biết điều này.

Suốt ngày, con mèo thường nằm quanh quẩn đâu đó trên thuyền dưới ánh nắng mặt trời, dùng cái lưỡi cong vòng màu hồng tự liếm sạch thân mình, chơm chớp đôi mắt màu vàng nổi bật trong ánh sáng ban ngày, há miệng ngáp, lơ mơ ngủ đôi chút.

Nhưng vào ban đêm, khi người đàn ông và người phụ nữ ngủ trên giường, nó thường ra ngoài. Thỉnh thoảng, chàng thanh niên bâng quơ hỏi: “Con mèo đâu rồi ?” Không phải vì anh quan tâm đến nó, anh chả để ý đến nó chút nào. Và người phụ nữ thường trả lời rằng bà đã nhốt nó dưới khoang thuyền, ở đó có nhiều chuột. Nó thường bắt chuột trong bóng tối. Nhiều khi, trong lúc biển yên, gió lặng, chiếc thuyền nằm yên bên trên những tản đá nặng dùng để neo thuyền, và cả ông lẫn bà cũng nằm yên lặng trên giường, họ nghe thấy tiếng mèo.

Một tiếng uỵch đầy buồn tẻ như tiếng mèo phóng, rồi tiếng chít, chít, và rồi không có gì khác nữa, nhưng rồi âm thanh của tiếng nhai lạo xạo chừng một hai giây rồi không nghe nữa.

Chàng thanh niên kiềm chặt hơi thở giữa hai môi:” Ối ! Loài mèo rất khát máu”, chàng vừa nói vừa nhún vai. “Vâng, loài tiểu hổ rất khát máu”, người thiếu phụ bên cạnh anh nói.

 

Mỗi ngày, vào lúc chiều tối khi mà công việc đã kết thúc, thuyền buồm đã được dội rửa, kỳ cọ, lau chùi xong để nghỉ qua đêm, họ thường thả neo ở một mạn khuất gió gần lục địa ngầm, không quá gần đến nỗi con thuyền dễ bị mắc cạn, nhưng vẫn còn xa ngoài khơi chỗ nước sâu. Rồi họ tắm gội để được sạch sẽ cho cả một đêm. Họ thích được sạch sẽ, cả ba trong số họ, con mèo tự tắm và lau sạch hầu như mọi lúc cả ngày lẫn đêm. Nó lúc nào cũng sạch sẽ.

 

Người phụ nữ treo cánh buồm lên làm màn và tắm bên trong bằng nước ngọt từ một cái bồn chứa. Bà luôn dùng sữa tắm, nước hoa và chanh; rồi bà lau sạch và xịt dầu thơm nữa. Chàng thanh niên thì lao xuống biển hằng ngày để tắm. Anh là người bơi giỏi. Mỗi ngày người phụ nữ cố kiềm chế anh ta nhưng anh ta thường không nghe lời bà. Anh đặt hoa, khăn bịt đầu và xà-rông của anh qua một bên rồi nhào xuống biển qua lan can thuyền.

Chỉ với một vài sải bơi ngắn và mạnh mẽ, anh ta đã cho đàn cá mập vốn khát máu người ở vùng nước sâu – anh biết khá rõ điều này - hít khói đằng sau anh. Anh luôn nói mình bơi nhanh hơn, khoẻ hơn loài cá mập.

 

Và rồi anh đã ở trên vùng lục địa ngầm, nơi đó không quá sâu. Những bình nguyên mênh mông bên dưới mặt nước, phủ đầy tảo giống như cỏ, màu xanh lá cây và màu nâu, rất ướt. Và trong những thảo nguyên đó gia súc đang gặm cỏ, như chúng đáng lẽ đã đang làm như vậy.

Trong các thảo nguyên dưới biển, đàn gia súc biển đang gặm cỏ. Chúng đi ăn thành từng đàn trên những chỗ cạn của đáy biển, chúng to lớn, đen bóng, đuôi giống như đuôi cá, đầu đen, tròn; mắt đen tròn chơm chớp, miệng tròn với những chiếc răng trắng lồi ra, đang nhấm nháp tảo. Chúng là động vật có vú, với những chiếc vú giống như vú phụ nữ, với hai vây dài ở bên phải và bên trái mà chúng thường tựa trên đó như thể là đôi cánh tay, bất cứ khi nào chúng tự nâng mình lên. Và chúng thường trồi lên mặt nước như vậy để hít thở không khí và để ngắm nhìn khắp mặt biển.

Chúng không làm như vậy dưới ánh nắng như thiêu như đốt. Vào lúc hoàng hôn, trong sương mù, hoặc ban đêm. Chúng trông giống như những người phụ nữ, những động vật biển này. Và rồi chúng lặn xuống. 

Được tháp tùng, đứng lặng thinh, đôi lúc bị nhận chìm bởi tiếng động của biển, tiếng sóng, tiếng gió, chúng có vẻ như muốn ca hát, những phụ nữ mình cá ở dưới biển này – những Mỹ Nhân Ngư -  như từ những ngày xa xưa người ta thường gọi chúng.

Chàng thanh niên bơi đến chỗ chúng, vất vả lội qua những chỗ cạn, đứng bên chúng, ngồi xuống giữa chúng. Hoặc lúc nước quá cạn, anh ta nằm ngửa giữa bọn chúng. 

Chúng đến gần hơn, đứng thành vòng tròn quanh anh ta. Chúng không làm hại anh ta, chúng bu quanh chỉ vì tò mò. Chúng nâng cơ thể chúng lên, ngẩng cao đầu lên nhìn anh ta, rồi chúng hát cho anh ta nghe.

Sau một lúc lâu, anh ta bơi trở về, vất vả lội qua các chỗ cạn, rồi bơi thật nhanh qua chỗ nước sâu, nơi đàn cá mập đang nằm chờ anh, rồi trèo lên thuyền. Anh cảm thấy sạch sẽ sau chuyến bơi lội. Anh lấy ra bộ sa-rông sạch và khăn đội đầu, hái cho chính mình một bông hoa dâm bụt mới màu đỏ thẫm gắn sau tai.

Người phụ nữ hỏi: “Tại sao cậu bơi lội trong biển mỗi ngày? Mục đích là để làm gì? Những động vật biển kia sẽ làm hại cậu đấy. Một ngày nào đó chúng sẽ giết cậu và uống máu cậu đó!”

Chàng thanh niên cười lớn, “Từ khi nào động vật biển biết uống máu người? Loài mèo khát máu, loài cá mập cũng vậy.” Lui ra khỏi người đàn bà, anh nhìn lại những thảo nguyên xanh, nâu, chìm sâu dưới đáy biển, và  chỉ tay về phía những bóng dáng màu đen nằm nghiêng trên đó và nói, “Những sinh vật kia không phải là đàn bò đâu. Họ là những phụ nữ.”

Người phụ nữ đứng đó, với dáng đứng của riêng bà: hai vai chùng ra phía sau, ngẩng cao đầu, mắt nhìn thẳng về phía trước.

“Ồ, vớ vẩn ! Những phụ nữ xinh đẹp biết bao à !” bà nói giọng đầy khinh bỉ.

“Tôi không nói họ là những phụ nữ xinh đẹp,” người thanh niên nói, “Không ai có thể  nói những người phụ nữ đen bóng ở dưới nước kia là xinh đẹp!” 

 Ngừng một lát rồi anh nói tiếp: “Họ có thể hát. Lệnh bà há đã không từng nghe họ hát rồi sao? Nếu bà chịu kiên nhẫn lắng nghe cẩn thận, bà có thể nghe được họ hát đó”.

“Ồ, thật vớ vẩn,!” người phụ nữ nói, “Bò thì lúc nào cũng là bò, dù ở thảo nguyên trên đất liền hay dưới biển khơi thì cũng là bò. Bò thì không thể hát, chúng là động vật hạ đẳng !”

Người thanh niên không trả lời, anh bước tới, đứng cạnh bà, trong bộ y phục dệt bằng chỉ vàng chỉ bạc, bông hoa dâm bụt màu đỏ thẫm sau mép tai, nhìn qua bên kia bà và mỉm cười.

Anh ta rất thích những thảo nguyên bao la, màu xanh nâu, những nàng phụ nữ người cá đen bóng, xinh đẹp và thích cả  giọng hát của họ.

Mỗi ngày, vào lúc hoàng hôn, khi màng đêm bắt đầu buông xuống, cảnh tượng quen thuộc này thường được lập đi, lập lại. Người phụ nữ nói chuyện này, người thanh niên nói chuyện kia, và tối đến họ thường nằm cạnh nhau trên giường.

Người phụ nữ luôn luôn ăn mặc – như tất cả những phụ nữ của nhà làng thường mặc – một chiếc trâm cài, mỏng bằng sợi chỉ vàng từ bộ sa-rông của bà. Không ai có thể nhìn thấy khi bà đeo nó.

Không phải tức thời, mà dần dần, người phụ nữ đã có thói quen, vào lúc nửa đêm rón rén ngồi dậy từ một bên hông của người thanh niên!

Anh ta thường nằm ngửa khi ngủ, hai cánh tay, một bên phải, hoặc bên trái, một gác trên mép giường. Anh ngủ rất sâu và ngủ say, và thường xuyên nằm mơ.

Người phụ nữ bước đi, như bà thường xuyên đi bộ, nhưng lần này rất thận trọng, dọc theo một tấm ván không kêu răng rắc, đến một cửa sập che phủ hầm tàu, mở cửa – bản lề cửa được đổ dầu nhớt kỹ nên không gây tiếng động – gọi nhỏ,”Puss,” và con mèo – cũng rất thận trọng – từ dưới hầm tàu chui lên, và họ cùng bước lui lại, người phụ nữ đi chân trần, con mèo với các móng chân bọc vải nhung, đi dọc theo một tấm ván không kêu răng rắc. Người phụ nữ cúi người xuống, nắm lấy bàn tay của người đàn ông đang ngủ, anh ta không hề hay biết, rồi chích vào đầu ngón tay bằng cây kim châm màu vàng nhỏ xíu, thật nhanh và rất cẩn thận, anh ta không cảm thấy bất cứ thứ gì. Bà tiếp tục giữ bàn tay, từng giọt, từng giọt máu từ từ chảy ra từ bàn tay ấy.

“Puss,” bà nói, mà không nhếch môi; con mèo mở to miệng và những giọt máu rơi vào lưỡi nó, không một giọt nào tràn ra ngoài, và người đàn ông cũng không cảm thấy đau đớn gì. Sau một lúc, máu ngưng chảy. Người phụ nữ lau khô bàn tay của người đàn ông một cách nhẹ nhàng, rồi đặt nó lại ngay mép giường. Anh ta tiếp tục ngủ say, chẳng hay biết gì cả.

Con mèo liếm sạch hai bên mép và người phụ nữ dẫn nó trở lại cửa hầm, cài chặt cửa sập lại đằng sau nó, rồi trở lại giường, nằm xuống cạnh người đàn ông một cách nhẹ nhàng đến nỗi anh chẳng chú ý thấy bất cứ thứ gì.

Và cứ thế, cảnh tượng tương tự lại được lập đi lập lại vào những buổi chiều về, lúc hoàng hôn … suốt đêm…

 

Một ngày nọ, khi người đàn ông thức dậy vào sáng sớm, anh tự nhấc mình ra khỏi giường, anh thấy mặt trời đã nhuộm vạn vật một màu đỏ hồng : người phụ nữ, chính anh ta, chiếc thuyền buồm và cả lục địa chìm, đàn súc vật biển, và một hòn đảo nhỏ ở đâu đó, đường chân trời xa xa, anh dụi bàn tay qua mắt mình, rồi vỗ lên đầu: 

“ Thỉnh thoảng tôi có những giấc mơ rất kỳ lạ,” anh nói với người phụ nữ. “ Không mấy thú vị. Luôn luôn là giấc mơ giống nhau, nhưng tôi không thể nhớ lại được gì nhiều.”  Anh trông có vẻ xanh xao dưới ánh nắng ban mai. Và người phụ nữ nói: “Chẳng có ích lợi gì của những lần bơi dưới biển? Nó chỉ khiến cho cậu bị ốm  thôi, và rồi một ngày nào đó …” Và người đàn ông nói ….

Và như vậy từ bây giờ họ nói những điều như thế này hai lần một ngày, vào lúc hừng đông và lúc xẩm tối.

Người thanh niên yêu cả hai – buổi sáng sớm và buổi chiêu về, một ngày, một ngày, rồi lại một ngày dài thật đáng yêu … còn ban đêm thì sao? Anh không biết liệu mình có còn thích ban đêm nữa không.

Trong quá khứ, anh đã rất thích ban đêm, và những giấc mơ nữa.

 

Người bạn thuyền của bà đã không rời khỏi giường sáng hôm đó, người đàn bà đã rời khỏi giường khá lâu trước khi anh thức giấc. Anh ta tự nâng người lên một lần nữa, đưa tay dụi mắt, vươn hai tay lên khỏi đầu và nói: “Bây giờ thì tôi nhớ rồi ! Tôi đã mơ thấy con mèo. Tất cả mọi đêm tôi đều mơ thấy con mèo!” Anh ta đã nguyền rủa một cách man rợ. “Tôi không thích mơ đến con mèo chết tiệt đó nữa!”

Anh ta dường như đang nói với chính mình, chứ không với người phụ nữ, người mà chả có lấy một câu trả lới. Anh ta ngã lưng xuống giường trở lại, trông có vẻ rất xanh xao và tiếp tục ngủ vùi trở lại. Ngày hôm đó, người phụ nữ sau khi neo thuyền, đã lên bờ. Bà xoay sở để làm một số việc. Bà đã kéo một cánh buồm lên để ngăn ánh nắng mặt trời khỏi chiếu thẳng vào người đàn ông đang ngủ. Bà đã nấu và mang thức ăn đồ uống đến cho anh ta. Nhưng anh ta chẳng màn đến cả thức ăn lẫn đồ uống.

Bà hỏi liệu anh có muốn bà tắm gội cho không ? “Không”, anh nói. Những gì anh muốn lúc này một bộ sa-rông sạch và một khăn trùm đầu. Bà đi lấy chúng cho anh, và hái cho anh một hoa dâm bụt đỏ thẫm mới.

“Cảm ơn,” anh nói. Anh nhìn ngắm bông hoa, đưa lên mũi ngửi - hoa dâm bụt không có mùi thơm – cắm nó lên tóc rồi ngã người xuống, ngủ vùi trở lại. Lúc mặt trời lặn, hoàng hôn buông xuống, anh ta trở dậy và đứng tựa lan can thuyền. Anh nghĩ liệu mình còn có thể đi bộ trên thảo nguyên dưới mặt biển, trong vùng phụ cận của các động vật biển không; nhưng anh biết chắc chắn rằng anh không còn có thể bơi nhanh hơn và mạnh mẽ hơn loài cá mập.

Và vì vậy người phụ nữ không còn nói điều này với người đàn ông ấy rằng, “Tại sao đáng lẽ họ đã nên …?”  Người đàn ông nằm xuống giường trở lại, nhắm mắt ngủ, rồi nằm mơ.

Ban đêm, lúc nửa khuya, anh không còn nằm mơ thấy mèo nữa. Người đàn bà không còn nằm cạnh anh ta nữa – tại sao đáng lẽ bà ? Bà đã ngủ ở đâu đó, tại bất cứ chỗ nào trên thuyền, trên một chiếc chiếu nhỏ. Bà không còn trở dậy trong đêm, không còn sử dụng kim châm của bà nữa, bà đã không còn mở cánh cửa sập cho con mèo ra nữa. Tại sao đáng lẽ bà đã ? Con mèo chỉ kêu meo meo một chút dưới khoang thuyền. Người đàn ông không nghe thấy tiếng mèo. Bà cũng đã giả vờ như không nghe thấy nó nữa. 

 

Trước giờ chưa từng có đêm nào trời tối đen như thế, không trăng, không một vì sao, không còn chút dầu nào cho cây đèn dầu nhỏ. Chiếc thuyền buồm đã được thả neo. Người đàn ông nằm bất động trên giường, người đàn bà ngồi lặng lẽ trên chiếc chiếu, ngay cả con mèo cũng lặng im dưới khoang thuyền. Quá nửa khuya, gió bắt đầu thổi, không phải một trận cuồng phong, không phải một cơn giông bão, không phải bão nhiệt đới, không phải bất cứ loại nào trong số đó. Chỉ là một cơn gió, thuyền bắt đầu tròng trành, dường như một dòng nước mạnh đang kéo thuyền xuyên qua vùng nước sâu, sâu đến nỗi những hòn đá to dùng neo thuyền cũng không chạm tới đáy. Người đàn bà ngồi chòm hỏm trên chiếc chiếu. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ rơi vào vùng lục địa ngầm, thuyền bị lật và họ bị chết đuối? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ bị hất tung lên một bờ biển cao, hay va mạnh vào bờ đá ? Nhưng không cái nào trong những thứ này đã xảy ra….

 

Từ từ chiếc thuyền được đẩy tới đằng trước về phía điểm đến nào đó, rồi được thả neo, nổi bềnh bồng trên mặt nước qua đêm. Một chút va chạm nhẹ, chiếc thuyền vẫn nằm yên.

Người đàn bà trở dậy, bước đi, mò mẫm trong bóng tối, đến chỗ giường để đánh thức người bạn thuyền dậy. Bà không thể đánh thức anh dậy, bà nắm chặt bàn tay nằm bên hông anh bên mép giường, bàn tay đã lạnh ngắt trong tay bà; bà đặt nó lại chỗ nơi nó đã nằm trước đó.

Bỗng con mèo gầm gừ, gầm gừ mãi dưới khoang thuyền. “Im đi !” Người đàn bà thì thầm với chính mình, rồi tựa lên thành giường đợi chờ ánh sáng ban mai. Bà đợi rất lâu. Tại sao trời lại lâu sáng thế chứ ?  Người bạn thuyền vẫn không động đậy. Thỉnh thoảng con mèo lại meo meo, và mỗi lần  nó kêu bà đều cảm thấy thót tim. 

 

Cuối cùng trong ánh sáng xám lờ mờ đầu tiên rất lâu trước lúc bình minh, người phụ nữ thấy chiếc thuyền đã ở gần một lục địa, một bên thuyền đang tiếp xúc với đất liền, mái chái bằng tre rộng lớn phía kia của thuyền đang nằm bên bờ nước.

 

Một bờ vách đá thẳng đứng, đen ngòm, đằng sau nó là khu rừng – trước giờ bà chưa từng thấy một khu rừng tối đen u ám như thế -  Một vùng đất! Tối om. Một lục địa đen, Châu Phi.

 

Người phụ nữ ngắm nhìn người bạn thuyền trong ánh sáng xám lờ mờ. Anh ta tái nhợt như thây ma. Thực vậy, anh ta đã chết. Dưới khoang thuyền con mèo  kêu meo meo và gầm gừ mỗi lúc một lớn hơn, và thỉnh thoảng nó thét lên, tiếp tục phóng bật lên cánh cửa sập.

“Im đi!” người phụ nữ quát to.

 

Việc đầu tiên, bà tắm gội sạch sẽ, chải tóc, đánh răng, đánh phấn, thoa kem lên người; bà mở rương và lấy ra bộ sa-rông màu vàng đẹp nhất của bà, tấm vải yếm che ngực đẹp nhất; bà kéo sa-rông và yếm che ngực sát vào người hơn, buộc một dây nịt rộng quanh thắt lưng. Rồi bà bước về phía giường, khom người qua, nhấc bổng người bạn thuyền lên trong đôi cánh tay – anh không nặng lắm – đi với anh về phía lan can thuyền, không phải phía lục địa, mà phía bên kia, gần lục địa ngầm. Bà đứng thẳng người, và uốn cong người lại, bà ném anh ta qua thành lan can, bên ngoài mái hiên thuyền bằng tre, vào các thảo nguyên bên dưới  mặt biển, những cánh đồng nơi động vật biển đang gặm cỏ. Rồi bà quay mặt bỏ đi.

Con mèo bây giờ đang không ngớt gầm gừ, và liên tục phóng ngược lên tấm cửa sập. Chiếc thuyền có vẻ như đang kêu răng rắc ở các chỗ đầu nối của nó.

“Vâng, vâng, được rồi!” người đàn bà nói, “ta xuống ngay!” Bà mở cánh cửa sập; con mèo nhảy ra khỏi khoang thuyền, đang quất đuôi qua lại. Đôi mắt màu vàng đang bốc lửa hừng hực của nó  tóm thâu mọi thứ vào cái nhìn thoáng qua của nó:  người phụ nữ, chiếc thuyền buồm, lục địa ngầm phía bên này, đàn gia súc biển – phía người đàn ông đang nằm – châu lục phía bên kia, với rừng cây, núi, đồi chung quanh và lại đến người phụ nữ - nó gầm lên và bật dậy, phóng ra khỏi thuyền và đứng uy nghi trên bờ đá thẳng đứng, một con hổ ở độ trưởng thành, một chúa tể sơn lâm với sọc vàng đen, trông rất dữ tợn.

 

Người phụ nữ trèo lên bờ một cách vụng về, lúng túng do bị chiếc sa-rông vàng của bà cản trở, trước tiên bà bước qua lan can thuyền, rồi trèo lên bờ đá dốc đứng để gia nhập vào con mãnh thú đang chờ bà ở đó. Rồi cả hai cùng bước đi, con hổ đi trước, người phụ nữ theo sau, họ bước vào rừng cây trên đồi, để tới vùng núi rừng  của đại châu lục, điểm đến của họ….

 

Chiếc thuyền buồm xinh đẹp được bỏ lại (ngay cả những con chuột đã làm trống trơn chiếc thuyền) bên thềm châu lục cho đến khi một cơn bão ập tới làm vỡ tung chiếc thuyền thành nhiều mảnh.

 

Đêm đêm, dưới ánh trăng bàng bạc, dưới muôn vì sao lấp lánh, có lẽ ngay cả trong những đêm tối trời – nhưng những lúc ấy, không ai có thể thấy – chàng thanh niên trẻ tuổi, Tuangku So-and-So, hay bất cứ tên gọi gì có thể gán cho anh, yên nằm  trong thảo nguyên dưới lục địa ngầm ở đâu đó gần Malaysia, đất nước xinh đẹp.

Trong bộ sa-rông dệt bằng những sợi chỉ vàng, chỉ bạc, được kéo lên cao đến tận dưới nách giống như một ống tay áo bó sát thi thể anh ta, một miếng vải nhỏ cũng được dệt bằng chỉ vàng chỉ bạc, quấn chặt quanh đầu anh, một bông hoa dâm bụt màu đỏ thẫm  được gắn đằng sau tai anh.

 

Anh nằm thẳng người, thanh thản giữa những đám tảo xanh nâu ẩm ướt. Tuy vậy, anh không phải bị chết đuối, cũng không phải đang ngủ. Anh nằm ngửa mặt một cách bình thản, hai tay đặt sát hai bên hông. Anh nhắm mắt như người đang chăm chú lắng nghe. Rồi anh dương to đôi mắt, nhìn xuyên qua biển nước xanh trong. Quanh anh, những người phụ nữ đen bóng, những Mỹ Nhân Ngư, tạo thành vòng tròn, đang ca hát đón chào anh ta.  Họ ca hát về cái gì đó, về bất cứ thứ gì, và về mọi thứ. Họ đang ngợi ca về chiếc thuyền buồm, về người phụ nữ, về anh bạn thuyền của bà và về con mèo. Họ đang ca hát về một châu lục vĩ đại ở một nơi nào đó, và về một con hổ, chúa tể rừng xanh. Nhưng với anh, đó là tất cả về một câu chuyện cổ tích. 

Thỉnh thoảng, anh không khỏi không bật cười trước những gì họ đang ca ngợi, nhưng không phải lúc nào cũng vậy. Anh chỉ nằm yên, chăm chú lắng nghe.

Anh là người đàn ông khá may mắn, anh chàng Tuangku So-and-So, hay bất cứ tên gọi gì có thể gán cho anh.

Anh sẽ không bao giờ trở nên già, anh sẽ không bao giờ còn phải chết nữa. Anh không những chỉ thích các bài ca của những Mỹ Nhân Ngư mà còn hiểu được những bài hát của những Mỹ Nhân Ngư này.

 

Và như thế câu chuyện vẫn còn diễn tiến ….

 

                                       Phan Thiện Trì chuyển ngữ từ Anh sang Việt

                                                                 May, 2021

 

                             ( Translated from English into Vietnamese by Phan Thien Tri )

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html