SSA12. CĂN PHÒNG TRÊN TẦNG THƯỢNG
O’Henry
Trước tiên bà Parker sẽ dẫn bạn đi xem những phòng đôi. Bạn không dám ngắt lời khi bà ta mô tả các ưu điểm của chúng và những công đức của một nhà quý phái đã từng lưu lại ở đó trong tám năm trời. Rồi lúc đó bạn mới ấp úng lời thú tội rằng bạn không phải là bác sĩ mà cũng chẳng phải là nha sĩ. Cung cách bà Parker tiếp nhận khách là ở chỗ từ đó về sau bạn sẽ không bao giờ còn có cảm giác y như vậy đối với cha mẹ mình, những người đã từng quên không dạy dỗ bạn một nghề để được thích hợp với căn phòng của bà ta.
Tiếp đến bạn sẽ lên cầu thang và nhìn vào phòng sau trên tầng hai với giá 8 đô la. Khi được bà ta thuyết phục rằng căn phòng đó đáng giá thuê là 12 đô la mà lúc nào ông Toosenberry cũng trả đủ tiền cho đến khi ông ta trả lại để về đảm nhiệm đồn điền trồng cam của cậu em trai ở bang Florida gần Palm Beach, nơi mà bà McIntyre luôn nghỉ đông lại với căn phòng đôi mặt tiền có phòng tắm riêng hẳn hoi, thì bạn mới thốt ra rằng bạn muốn một phòng rẻ tiền hơn.
Nếu như bạn mà thoát được sự coi khinh của bà Parker thì bạn lại được bà ta dẫn đi xem một căn phòng lớn của ông Skidder trên tầng ba. Căn phòng đó đâu có phải là không có người thuê. Ông ta viết kịch và hút thuốc lá suốt cả ngày. Nhưng không một ai đi săn phòng thuê lại không được dẫn đến phòng ông ta chỉ để chiêm ngưỡng những tấm màn che. Sau mỗi lần đến thăm như thế thì ông Skidder lại sợ run bắn cả người lên cho rằng mình sắp bị đuổi khỏi đó và thế là ông ta lại phải trả thêm tiền thuê nhà.
Rồi thì, ôi, rồi thì, cứ thế nếu như bạn vẫn còn đứng một chân, bàn tay nóng hổi còn đang vân vê ba đồng đô la trong túi đến mức ẩm cả ra và cất giọng khàn khàn tuyên bố cảnh nghèo túng đáng khinh mà cũng đáng tội của mình thì chắc chắn bà Parker sẽ không bao giờ còn là người hướng dẫn cho bạn đi xem nhà nữa. Bà ta sẽ cất tiếng thật to gọi “Clara”, rồi xây lưng lại phía bạn và bước xuống nhà. Sau đó cô hầu da màu Clara sẽ tháp tùng bạn lên bậc thang có trải thảm để phục vụ cho tầng bốn và chỉ cho bạn xem Phòng Tầng Thượng. Phòng chỉ chiếm có độ bề bảy bề tám bộ vuông ngay ở giữa nhà. Mỗi bên đều có một phòng đựng đồ tạp nham hoặc còn gọi là nhà kho.
Trong phòng có một cái giường nhỏ, một cái bồn rửa và một chiếc ghế. Một cái giá được dùng làm bàn trang điểm. Bốn bức tường trơ trọi dường như vây kín lấy bạn giống như các mặt của một chiếc áo quan. Bàn tay bạn sờ lên cổ họng, bạn há hốc mồm, ngẩng đầu lên nhìn như nhìn lên từ dưới đáy giếng và… một lần nữa lại thở. Qua tấm kính nhỏ trên mái, bạn có thể nhìn thấy một khoảng vuông xanh bất tận.
“Giá thuê hai đô la,” Clara thường nói, giọng nửa khinh khỉnh, nửa lơ lớ dân thành phố Tuskegeen.
Một hôm cô Leeson đến săn tìm thuê một phòng. Cô ta mang theo một chiếc máy chữ được làm ra để cho một quý bà to lớn hơn nhiều kéo lê mới phải. Cô ta người bé nhỏ, và khi dừng lại, mắt thì trợn tròn ra và tóc dường như dựng ngược lên, lúc nào trông chúng cũng như muốn nói: “Trời ơi! Sao cô không theo kịp chúng tôi hả?”
Bà Parker chỉ cho cô ta xem những căn phòng đôi.
Trong phòng xép này, người ta có thể giữ được cả một bộ xương người hoặc thuốc mê hoặc than…
“Nhưng tôi đâu có phải là bác sĩ hay nha sĩ,” Cô Leeson nói, giọng run run.
Bà Parker nhìn chằm chằm vào cô ta một cách khinh bỉ, thương hại và nghi ngờ, cái nhìn mà bà ta duy trì dành cho những người không phải là bác sĩ hoặc nha sĩ và dẫn đến căn phòng hậu trên tầng hai.
“Giá tiền thuê là 8 đô la hả?” – Cô Leeson hỏi. “Trời ơi! Tôi đâu có phải là Hetty nếu như tôi trông có vẻ còn trẻ con 2 Tôi chỉ là một cô gái lao động nghèo. Bà cứ cho tôi xem cả phòng đắt hơn và phòng rẻ tiền hơn”.
Ông Skidder nhảy chồm lên và vung vãi mẩu thuốc lá khắp sàn nhà khi nghe thấy tiếng gõ cửa nhẹ.
“Xin lỗi ông Skidder” Bà Parker nói, nụ cười của quỷ nhằm vào khuôn mặt tái mét của ông ta. “Tôi không biết là ông có ở nhà. Tôi có dẫn cô này đây đến xem những chiếc màn che của ông”.
“Chúng đẹp đến mức, dùng vào việc gì cũng được”. Cô Leeson nói, mỉm cười y hệt như nụ cười của thiên thần.
Sau khi họ đi rồi, ông Skidder ngồi bận rộn xóa bỏ nhân vật nữ tóc đen, cao lều khều trong vở kịch mới nhất của ông (nhưng không được trình diễn) và thay vào đó là một nhân vật tinh quái, nhỏ bé với bộ tóc rạng rỡ, to sù và những nét mặt hoạt bát.
“Anna Held chắc sẽ nhảy chồm lên trước nó,” Ông Skidder tự nhủ vậy, rồi giơ cả hai bàn chân lên tựa vào những tấm màn che và biến mất trong đám mây khói thuốc trông như một con mực nang ở trên không ấy.
Bỗng có tiếng gọi báo hiệu ‘Clara!’ thông báo cho cả thế giới biết về tình trạng của túi tiền của cô Leeson. Một con yêu tinh đen tóm lấy cô ta, bước lên bậc thang tối om om, tống cô vào mái vòm có le lói chút ánh sáng ở trên tận nóc nhà và bật ra những lời dọa dẫm và thần bí “Hai đô la!”
“Tôi sẽ thuê!” Cô Leeson thở dài, ngồi phịch xuống một cái giường sắt kêu cọt kẹt.
Hàng ngày cô Leeson đi làm. Đến tối cô mang về nhà toàn giấy trên có chữ viết và cô đánh vào máy chữ của mình. Thi thoảng không thấy cô làm việc vào ban đêm. Cô thường ngồi trên bậc thềm cao cùng với những người thuê phòng khác. Cô Leeson không có ý định thuê phòng trên tầng thượng đâu khi kế hoạch được vạch ra cho công việc sáng tạo của mình. Tính tình cô vui vẻ và tràn đầy những suy nghĩ kỳ lạ, dễ xúc động. Có lần cô để cho ông Skidder đọc cho nghe ba hồi kịch trong vở hài kịch (không được xuất bản), có đầu đề là ‘Không phải Trẻ Con; hay là Người Thừa Kế Tàu Điện Ngầm’.
Bất cứ khi nào cô Leeson có chút thời gian ngồi trên bậc thềm độ một hay hai tiếng đồng hồ là đám quý ông thuê phòng kia thấy vui ra mặt. Nhưng cô Longnecker có mái tóc màu bạch kim, dong dỏng cao, là giáo viên tại một trường công lập thì cứ mở miệng ra là nói “Hừm, thật chứ!” với mọi thứ mà bạn nói ra, thì lại ngồi vắt vẻo ở bậc trên cùng và hít hít mũi coi thường. Còn cô Dorn, người mà Chủ Nhật nào cũng đi bắn vịt di chuyển ở Đảo Coney và làm việc trong một cửa hàng bách hoá tổng hợp, thì lại ngồi trên bậc dưới cùng và cũng hít mũi coi thường. Cô Leeson ngồi ở trên bậc giữa và đám đàn ông cuống quýt ngồi vây quanh cô.
Đặc biệt là ông Skidder, người mà trong đầu đã chọn vai cô làm nhân vật ngôi sao trong một vở kịch riêng, lãng mạn (nhưng không nói ra) trong đời sống thực. Đặc biệt có ông Hoover đã bốn mươi tuổi rồi, người béo tốt, đỏ au và ngờ nghệch. Và đặc biệt nữa là có anh chàng Evans, người bịa ra tiếng ho nghe rỗng tuếch để nhử cho cô ta yêu cầu mình bỏ thuốc lá. Đám đàn ông đã bỏ phiếu bầu cô là người “vui tính chưa từng thấy”, nhưng những tiếng hít mũi khinh thường kia ở bậc thềm trên cùng và dưới cùng thì không thể làm lay chuyển được.
* * *
Tôi cầu mong bạn hãy để tấn kịch dừng lại trong lúc Chorus đi rón rén tới chỗ dãy đèn trước sân khấu và nhỏ những giọt nước mắt tiếc thương trước sự phì nộn của ông Hoover. Ôi, tiếng sáo dặt dìu thương thay cho sự béo tốt, nặng nề đến mức thảm họa thế kia. Lẽ ra Falstaff cũng đã có thể trút lên người anh chàng Romeo trơ xương sườn kia hàng muôn vàn tình yêu. Một tình nhân có thể đã thở dài, nhưng không được thở phì phò. Những anh chàng béo tốt được trả lại đoàn tàu của vị chúa tể Momus chuyên phỉ báng và khiển trách. Trái tim chung thủy nhất nằm ở phía trên cái bụng phệ trương ra đến ngoại cỡ kia đập một cách tuyệt vọng. Cút đi, Hoover! Hoover, độ tuổi bốn mươi, đỏ au và ngờ nghệch kia có thể bồng bế cô Helen đi. Hoover, độ tuổi bốn mươi, đỏ au và ngờ nghệch kia là phần cốt lõi của sự diệt vong. Hỡi ông Hoover, chẳng bao giờ còn có dịp cho ông đâu.
Khi những người thuê phòng của bà Parker ngồi như vậy vào một buổi tối mùa hè, cô Leeson ngước nhìn lên bầu trời và kêu lên cùng với tiếng cười vui vẻ khe khẽ:
“Kìa, trên đó có Billy Jackson đấy! Tận dưới này tôi vẫn nhìn thấy anh ấy”.
Tất cả đều ngước nhìn lên, một số nhìn vào những ô cửa sổ nhà chọc trời, một số nhìn xem có khinh khí cầu nào do Jackson điều khiển không.
“Đó là ngôi sao,” cô Leeson giải thích, chỉ ngón tay nhỏ xíu của mình lên đó. “Không phải là ngôi sao to nhấp nháy đâu, mà là ngôi sao xanh cố định ở gần đó kia. Tối nào tôi cũng nhìn thấy qua ô cửa sổ trên mái nhà của căn phòng tầng thượng của tôi đấy. Tôi đặt tên cho nó là Billy Jackson”.
“Thật vậy sao!” cô Longnecker nói. “Tôi lại không biết cô là một nhà thiên văn học cơ đấy, cô Leeson ạ”.
“Ồ đúng đấy,” Nhà chiêm tinh nhỏ bé nói. “Tôi biết vô khối chúng, thậm chí còn biết chúng sẽ mặc kiểu ống tay áo nào vào mùa thu sau ở trên Sao Hỏa”.
“Thật thế sao!” Cô Longnecker nói, “Ngôi sao mà cô nói đến là ngôi sao Gamma nằm trong chòm sao Cassiopeia đấy. Nó lớn thứ hai và đường thiên đỉnh của nó là…”
“Ồ,” anh chàng Evans nói, “Tôi cứ nghĩ Billy Jackson là một cái tên hay hơn dành cho nó đấy”.
“Đại loại cũng giống như ở đây,” ông Hoover nói, thở thật mạnh để chống lại cô Longnecker, “Tôi cho rằng cô Leeson có đủ quyền để đặt tên cho những vì sao như bất cứ nhà thiên văn học nào”.
“Thật vậy à!” Cô Longnecker nói.
“Tôi tự hỏi liệu có phải đó là một ngôi sao đổi ngôi không,” Cô Dorn nhận xét. “Hôm Chủ Nhật tôi đánh trúng chín con vịt và một con thỏ ở trong khu vui chơi trên đảo Coney đấy”.
“Nhưng ở dưới này trông anh ấy không rõ lắm” cô Leeson nói. “Bạn phải ngồi ngắm anh ấy trong phòng tôi mới rõ. Bạn biết bạn có thể ngắm các vì sao thậm chí vào lúc ban ngày từ dưới đáy giếng. Đến đêm phòng tôi ở trông giống như một cái giếng mỏ than nên lại càng làm cho anh Billy Jackson trông giống như một cây trâm bằng kim cương to mà Nàng Đêm đã đính vào chiếc váy kimono của nàng ấy”.
Rồi đến khi không thấy cô Leeson khệ nệ mang những tập giấy về nhà để đánh máy. Đến sáng ra, nhẽ ra cô đi làm thì lại đi hết từ văn phòng này đến văn phòng khác và để cho trái tim mình tan nát trước những lời từ chối lạnh lùng từ những cậu bé chạy giấy hỗn láo trong văn phòng. Sự việc đó cứ diễn ra tiếp tục.
Đến một tối cô mệt mỏi leo lên chỗ bậc thềm của nhà bà Parker vào đúng cái giờ cô thường trở về nhà sau bữa tối ở cửa hàng ăn, nhưng hôm đó cô không có hột cơm nào vào bụng.
Khi cô bước vào phòng lớn thì ông Hoover gặp cô và thế là ông ta tranh thủ cơ hội. Ông ta cầu hôn cô, rồi thân hình béo phệ của ông ta là là phía trên người cô như một cơn tuyết lở. Cô tránh sang bên và va phải thành lan can. Ông ta cố với lấy tay cô, nhưng cô giơ lên và đập nhẹ vào mặt ông ta. Cô lên từng bậc thềm một, kéo lê người dọc theo lan can. Cô đi qua cửa phòng ông Skidder lúc ông ta đang sửa bản thảo đạo diễn sân khấu cho vai Myrtle Delorme (đó là cô Leeson) trong vở hài kịch (không được chấp nhận) của ông ta nhằm ‘trình diễn động tác xoay tít một đầu ngón chân trên sân khấu từ chữ L cho đến bên phía của vị bá tước’. Cuối cùng cô cũng bò được lên cái thang có trải thảm và mở cửa phòng tầng thượng.
Cô yếu quá không sao thắp được ngọn đèn hoặc cởi bộ quần áo ra. Cô ngã ngay lên chiếc giường sắt con, cả tấm thân mảnh khảnh của cô cũng không hề làm trũng xuống cả bộ lò xo giường đã hỏng. Và trong căn phòng tối om trên tầng thượng đó cô từ từ nhấc cặp lông mi nặng nề và mỉm cười.
Cô mỉm cười chẳng qua vì Billy Jackson đang chiếu xuống người cô, thanh thản, rực sáng và không thay đổi qua tấm kính trên mái. Chung quanh cô không có thế giới. Cô bị chìm đắm trong cái hố đen ngòm, trừ cái khoảng vuông vức nhỏ bé với ánh sáng nhợt nhạt đóng khuôn hình một ngôi sao mà cô đã đặt tên một cách kỳ quái; và ôi, được đặt tên trong vô vọng. Cô Longnecker hẳn đã đúng; đó là ngôi Gamma trong chòm sao Cassiopeia, chứ không phải là ngôi sao mang tên Billy Jackson. Vậy mà cô vẫn không để cho nó có cái tên là Gamma.
Lúc nằm ngửa, cô cố giơ cánh tay lên hai lần, đến lần thứ ba cô đặt hai ngón tay gầy gò của cô lên môi và thổi ra từ cái hố đen thẫm đến Billy Jackson một nụ hôn sâu thẳm. Rồi cánh tay cô thả xuống một cách mềm nhũn.
“Chào tạm biệt Billy!” Cô thì thào một cách yếu ớt. Bạn ở cách xa em hàng muôn vạn dặm nên thậm chí không nhấp nháy với em dù chỉ một lần. Nhưng bạn hầu như vẫn ở nguyên một chỗ để em có thể lúc nào cũng có thể ngắm nhìn bạn trong khung cảnh không có gì khác ngoài bóng tối, có phải không?… Cách xa hàng muôn vạn dặm… Tạm biệt nhé, Billy Jackson.”
Đến mười giờ ngày hôm sau, cô Clara, một người giúp việc da màu, thấy cửa phòng vẫn đóng im ỉm, nên người ta đã phá cửa ra. Nào giấm, rồi đến tiếng đập vào cổ tay, thậm chí cả lông vũ đốt thành than, tất cả đều không ăn thua gì, nên ai đó đã chạy đi gọi xe cứu thương.
Chỉ một thoáng sau, xe cứu thương đã đậu ngay cửa cùng với tiếng chuông kêu lanh canh, rồi một nhân viên y tế trẻ có năng lực trong bộ áo bờ-lu trắng, trông hoạt bát, tự tin, năng nổ, có bộ mặt nhẵn nhụi, vừa dễ thương, vừa nghiêm nghị, nhảy phắt lên những bậc thềm.
“Xe cứu thương đã đến số nhà 49. Có chuyện gì vậy?” Anh ta nói ngắn gọn.
“Ồ, vâng, thưa bác sĩ,” Bà Parker khịt khịt mũi, cứ như sự rắc rối của bà ta còn to lớn hơn sự rắc rối xảy ra trong căn nhà. “Tôi không biết có chuyện gì xảy ra với cô ấy. Chúng tôi không làm sao để cho cô ấy tỉnh lại. Đó là một cô gái trẻ, một cô Elsie… vâng, cô Elsie Leeson. Từ trước đến giờ chưa bao giờ trong nhà tôi lại…”
“Phòng nào?” Viên bác sĩ nói to, bằng một giọng nghe đến kinh hãi, coi bà Parker là một người lạ mặt.
“Căn phòng trên tầng thượng. Nó…”
Rõ ràng viên bác sĩ cấp cứu rất quen với những phòng trên tầng thượng rồi. Anh ta đi lên gác, cứ bốn bậc một lần. Bà Parker chậm rãi theo sau, vì cung cách đĩnh đạc đòi hỏi bà ta phải làm thế.
Khi lên đến bậc nghỉ chân đầu tiên, bà ta thấy anh bác sĩ quay trở lại, đang bế cô nàng thiên văn trong tay. Anh ta dừng bước và nói điều gì đó không rõ lắm, sắc như chiếc dao mổ. Bà Parker quỵ từ từ xuống, trông cứ như cả một bộ y phục cứng queo rơi khỏi cái đinh treo. Thậm chí về sau này, đầu óc và cơ thể của bà ta cũng như bị sụp đổ. Thỉnh thoảng những người thuê phòng tò mò đã hỏi bà ta là anh chàng bác sĩ kia đã nói gì với bà ta.
“Mặc xác nó,” bà ta trả lời, “Tôi mà tha thứ được những gì nghe thấy thì cũng đã thỏa đáng lắm rồi”.
Viên bác sĩ cấp cứu rảo bước với gánh nặng trên tay qua một đám người tò mò đang háo hức dòm ngó, thậm chí bọn họ còn lùi lại dọc theo hè, tỏ ra xấu hổ, vì bộ mặt của anh ta là một trong số những khuôn mặt trông cũng như chết rồi.
Họ nhận ra là anh ta không đặt cái xác lên giường có sẵn trong xe cứu thương, mà chỉ nghe thấy anh ta nói:
“Lái thật nhanh đi, Wilson” với người lái xe.
Tất cả chỉ có thế. Liệu đó có phải là một câu chuyện không? Trên báo chí vào sáng hôm sau tôi nhìn thấy một mẩu tin, trong đó câu cuối cùng có thể giúp các bạn (như nó đã giúp tôi) chắp vá sự kiện lại với nhau.
Mẩu tin đưa tin về một cuộc tiếp nhận vào bệnh viện Bellevue một thiếu nữ đã được mang ra khỏi số nhà 49 Phố Đông, vì đã bị suy nhược do đói. Mẩu tin kết luận như sau:
“Bác sĩ William Jackson, bác sĩ cấp cứu trường hợp này, nói rằng bệnh nhân sẽ hồi phục”.
Phan Thiện Trì chuyển ngữ
Nov. 2021
The Skylight Room
by O. Henry
First Mrs. Parker would show you the double parlours. You would not dare to interrupt her description of their advantages and of the merits of the gentleman who had occupied them for eight years. Then you would manage to stammer forth the confession that you were neither a doctor nor a dentist. Mrs. Parker's manner of receiving the admission was such that you could never afterward entertain the same feeling toward your parents, who had neglected to train you up in one of the professions that fitted Mrs. Parker's parlours.
Next you ascended one flight of stairs and looked at the second- floor-back at $8. Convinced by her second-floor manner that it was worth the $12 that Mr. Toosenberry always paid for it until he left to take charge of his brother's orange plantation in Florida near Palm Beach, where Mrs. McIntyre always spent the winters that had the double front room with private bath, you managed to babble that you wanted something still cheaper.
If you survived Mrs. Parker's scorn, you were taken to look at Mr. Skidder's large hall room on the third floor. Mr. Skidder's room was not vacant. He wrote plays and smoked cigarettes in it all day long. But every room-hunter was made to visit his room to admire the lambrequins. After each visit, Mr. Skidder, from the fright caused by possible eviction, would pay something on his rent.
Then--oh, then--if you still stood on one foot, with your hot hand clutching the three moist dollars in your pocket, and hoarsely proclaimed your hideous and culpable poverty, nevermore would Mrs. Parker be cicerone of yours. She would honk loudly the word "Clara" she would show you her back, and march downstairs. Then Clara, the coloured maid, would escort you up the carpeted ladder that served for the fourth flight, and show you the Skylight Room. It occupied 7x8 feet of floor space at the middle of the hall. On each side of it was a dark lumber closet or storeroom.
In it was an iron cot, a washstand and a chair. A shelf was the dresser. Its four bare walls seemed to close in upon you like the sides of a coffin. Your hand crept to your throat, you gasped, you looked up as from a well--and breathed once more. Through the glass of the little skylight you saw a square of blue infinity.
"Two dollars, suh," Clara would say in her half-contemptuous, half- Tuskegeenial tones.
One day Miss Leeson came hunting for a room. She carried a typewriter made to be lugged around by a much larger lady. She was a very little girl, with eyes and hair that had kept on growing after she had stopped and that always looked as if they were saying: "Goodness me ! Why didn't you keep up with us?"
Mrs. Parker showed her the double parlours. "In this closet," she said, "one could keep a skeleton or anaesthetic or coal "
"But I am neither a doctor nor a dentist," said Miss Leeson, with a shiver.
Mrs. Parker gave her the incredulous, pitying, sneering, icy stare that she kept for those who failed to qualify as doctors or dentists, and led the way to the second floor back.
"Eight dollars?" said Miss Leeson. "Dear me! I'm not Hetty if I do look green. I'm just a poor little working girl. Show me something higher and lower."
Mr. Skidder jumped and strewed the floor with cigarette stubs at the rap on his door.
"Excuse me, Mr. Skidder," said Mrs. Parker, with her demon's smile at his pale looks. "I didn't know you were in. I asked the lady to have a look at your lambrequins."
"They're too lovely for anything," said Miss Leeson, smiling in exactly the way the angels do.
After they had gone Mr. Skidder got very busy erasing the tall, black-haired heroine from his latest (unproduced) play and inserting a small, roguish one with heavy, bright hair and vivacious features.
"Anna Held'll jump at it," said Mr. Skidder to himself, putting his feet up against the lambrequins and disappearing in a cloud of smoke like an aerial cuttlefish.
Presently the tocsin call of "Clara!" sounded to the world the state of Miss Leeson's purse. A dark goblin seized her, mounted a Stygian stairway, thrust her into a vault with a glimmer of light in its top and muttered the menacing and cabalistic words "Two dollars!"
"I'll take it!" sighed Miss Leeson, sinking down upon the squeaky iron bed.
Every day Miss Leeson went out to work. At night she brought home papers with handwriting on them and made copies with her typewriter. Sometimes she had no work at night, and then she would sit on the steps of the high stoop with the other roomers. Miss Leeson was not intended for a sky-light room when the plans were drawn for her creation. She was gay-hearted and full of tender, whimsical fancies. Once she let Mr. Skidder read to her three acts of his great (unpublished) comedy, "It's No Kid; or, The Heir of the Subway."
There was rejoicing among the gentlemen roomers whenever Miss Leeson had time to sit on the steps for an hour or two. But Miss Longnecker, the tall blonde who taught in a public school and said, "Well, really!" to everything you said, sat on the top step and sniffed. And Miss Dorn, who shot at the moving ducks at Coney every Sunday and worked in a department store, sat on the bottom step and sniffed. Miss Leeson sat on the middle step and the men would quickly group around her.
Especially Mr. Skidder, who had cast her in his mind for the star part in a private, romantic (unspoken) drama in real life. And especially Mr. Hoover, who was forty-five, fat, flush and foolish. And especially very young Mr. Evans, who set up a hollow cough to induce her to ask him to leave off cigarettes. The men voted her "the funniest and jolliest ever," but the sniffs on the top step and the lower step were implacable.
* * * * * *
I pray you let the drama halt while Chorus stalks to the footlights and drops an epicedian tear upon the fatness of Mr. Hoover. Tune the pipes to the tragedy of tallow, the bane of bulk, the calamity of corpulence. Tried out, Falstaff might have rendered more romance to the ton than would have Romeo's rickety ribs to the ounce. A lover may sigh, but he must not puff. To the train of Momus are the fat men remanded. In vain beats the faithfullest heart above a 52-inch belt. Avaunt, Hoover! Hoover, forty-five, flush and foolish, might carry off Helen herself; Hoover, forty-five, flush, foolish and fat is meat for perdition. There was never a chance for you, Hoover.
As Mrs. Parker's roomers sat thus one summer's evening, Miss Leeson looked up into the firmament and cried with her little gay laugh:
"Why, there's Billy Jackson! I can see him from down here, too."
All looked up--some at the windows of skyscrapers, some casting about for an airship, Jackson-guided.
"It's that star," explained Miss Leeson, pointing with a tiny finger. "Not the big one that twinkles--the steady blue one near it. I can see it every night through my skylight. I named it Billy Jackson."
"Well, really!" said Miss Longnecker. "I didn't know you were an astronomer, Miss Leeson."
"Oh, yes," said the small star gazer, "I know as much as any of them about the style of sleeves they're going to wear next fall in Mars."
"Well, really!" said Miss Longnecker. "The star you refer to is Gamma, of the constellation Cassiopeia. It is nearly of the second magnitude, and its meridian passage is--"
"Oh," said the very young Mr. Evans, "I think Billy Jackson is a much better name for it."
"Same here," said Mr. Hoover, loudly breathing defiance to Miss Longnecker. "I think Miss Leeson has just as much right to name stars as any of those old astrologers had."
"Well, really!" said Miss Longnecker.
"I wonder whether it's a shooting star," remarked Miss Dorn. "I hit nine ducks and a rabbit out of ten in the gallery at Coney Sunday."
"He doesn't show up very well from down here," said Miss Leeson. "You ought to see him from my room. You know you can see stars even in the daytime from the bottom of a well. At night my room is like the shaft of a coal mine, and it makes Billy Jackson look like the big diamond pin that Night fastens her kimono with."
There came a time after that when Miss Leeson brought no formidable papers home to copy. And when she went out in the morning, instead of working, she went from office to office and let her heart melt away in the drip of cold refusals transmitted through insolent office boys. This went on.
There came an evening when she wearily climbed Mrs. Parker's stoop at the hour when she always returned from her dinner at the restaurant. But she had had no dinner.
As she stepped into the hall Mr. Hoover met her and seized his chance. He asked her to marry him, and his fatness hovered above her like an avalanche. She dodged, and caught the balustrade. He tried for her hand, and she raised it and smote him weakly in the face. Step by step she went up, dragging herself by the railing. She passed Mr. Skidder's door as he was red-inking a stage direction for Myrtle Delorme (Miss Leeson) in his (unaccepted) comedy, to "pirouette across stage from L to the side of the Count." Up the carpeted ladder she crawled at last and opened the door of the skylight room.
She was too weak to light the lamp or to undress. She fell upon the iron cot, her fragile body scarcely hollowing the worn springs. And in that Erebus of the skylight room, she slowly raised her heavy eyelids, and smiled.
For Billy Jackson was shining down on her, calm and bright and constant through the skylight. There was no world about her. She was sunk in a pit of blackness, with but that small square of pallid light framing the star that she had so whimsically and oh, so ineffectually named. Miss Longnecker must be right; it was Gamma, of the constellation Cassiopeia, and not Billy Jackson. And yet she could not let it be Gamma.
As she lay on her back she tried twice to raise her arm. The third time she got two thin fingers to her lips and blew a kiss out of the black pit to Billy Jackson. Her arm fell back limply.
"Good-bye, Billy," she murmured faintly. "You're millions of miles away and you won't even twinkle once. But you kept where I could see you most of the time up there when there wasn't anything else but darkness to look at, didn't you? . . . Millions of miles. . . . Good-bye, Billy Jackson."
Clara, the coloured maid, found the door locked at 10 the next day, and they forced it open. Vinegar, and the slapping of wrists and burnt feathers proving of no avail, some one ran to 'phone for an ambulance.
In due time it backed up to the door with much gong-clanging, and the capable young medico, in his white linen coat, ready, active, confident, with his smooth face half debonair, half grim, danced up the steps.
"Ambulance call to 49," he said briefly. "What's the trouble?"
"Oh, yes, doctor," sniffed Mrs. Parker, as though her trouble that there should be trouble in the house was the greater. "I can't think what can be the matter with her. Nothing we could do would bring her to. It's a young woman, a Miss Elsie--yes, a Miss Elsie Leeson. Never before in my house--"
"What room?" cried the doctor in a terrible voice, to which Mrs. Parker was a stranger.
"The skylight room. It--
Evidently the ambulance doctor was familiar with the location of skylight rooms. He was gone up the stairs, four at a time. Mrs. Parker followed slowly, as her dignity demanded.
On the first landing she met him coming back bearing the astronomer in his arms. He stopped and let loose the practised scalpel of his tongue, not loudly. Gradually Mrs. Parker crumpled as a stiff garment that slips down from a nail. Ever afterward there remained crumples in her mind and body. Sometimes her curious roomers would ask her what the doctor said to her.
"Let that be," she would answer. "If I can get forgiveness for having heard it I will be satisfied."
The ambulance physician strode with his burden through the pack of hounds that follow the curiosity chase, and even they fell back along the sidewalk abashed, for his face was that of one who bears his own dead.
They noticed that he did not lay down upon the bed prepared for it in the ambulance the form that he carried, and all that he said was: "Drive like h**l, Wilson," to the driver.
That is all. Is it a story? In the next morning's paper I saw a little news item, and the last sentence of it may help you (as it helped me) to weld the incidents together.
It recounted the reception into Bellevue Hospital of a young woman who had been removed from No. 49 East -- street, suffering from debility induced by starvation. It concluded with these words:
"Dr. William Jackson, the ambulance physician who attended the case, says the patient will recover."
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét