Chủ Nhật, 14 tháng 11, 2021

  

SSA18. CÁNH CỬA MÀU XANH LỤC

 

                                                                                       O. Henry 

 

Giả sử bạn đang tản bộ dọc theo Phố Broadway sau bữa ăn tối, với mười phút để thưởng thức điếu xì-gà trong khi bạn đang phân vân giữa việc cứu nguy một thảm trạng và làm một việc gì đấy nghiêm túc theo cách trong các vở hài kịch nhố nhăng. Bỗng một bàn tay êm ái đặt lên vai bạn. Bạn quay lại để nhìn vào đôi mắt mê hồn của một phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần với những kim cương và áo choàng lông chồn Nga. Người phụ nữ vội nhét vào tay bạn một ổ bánh bơ thật nóng, một cái kéo nhỏ xíu loé sáng lên, cắt băng đi hột nút thứ hai trên áo choàng của bạn, thốt lên “Hình bình hành!” rồi phóng như bay qua một ngã tư, ngoái nhìn lại một cách kinh hãi.
Đấy là cả một sự phiêu lưu. Liệu bạn có chấp nhận không? Chắc là không. Bạn hẳn sẽ ngượng chín cả người, ném ngay mẩu bánh xuống và tiếp tục đi trên Phố Broadway, mò mẫm tìm cái nút áo bị mất. Bạn sẽ làm như thế,
 trừ phi bạn thuộc một trong số ít người may mắn không đánh mất tinh thần phiêu lưu thuần khiết.
Con người ưa phiêu lưu mạo hiểm đích thực không bao giờ có nhiều. Mấy người phiêu lưu được kể trong sách truyện phần lớn là những thương gia với những phương pháp mới được sáng tạo. Họ theo đuổi những gì họ thèm muốn - những bộ lông thú bằng vàng, những chiếc cốc linh thiêng, tình yêu quý phái, kho báu, vương miện và danh tiếng. Con người phiêu lưu đích thực ra đi không có mục đích, không tính toán, để sẵn sàng gặp gỡ và chào đón một định mệnh vô hình nào đó. Một ví dụ điển hình là con trai nhà họ Mondigal – ngày cậu ta trở về.
Những kẻ phiêu lưu nửa vời – những nhân vật can đảm và hào nhoáng – thì có nhiều. Từ những cuộc Thập Tự Chinh (1) đến Palisades (2), họ đều làm giàu nghệ thuật về lịch sử và tiểu thuyết cũng như làm giàu cho việc buôn bán tiểu thuyết lịch sử. Nhưng mỗi người trong bọn họ đều có giải thưởng để theo đuổi, có một mục tiêu để nhắm tới, được mấy độ để mài gươm, vung kiếm, một cuộc đua để tranh đoạt, một đà thúc đẩy mới để xông tới, một cái tên để khắc ghi – vì thế mà họ không phải là những người theo đuổi phiêu lưu đích thực.

Trong thành phố lớn, cặp Romance và Adventure (Lãng Mạn và Phiêu Lưu) luôn ở bên ngoài để kiếm tìm những người tán tỉnh xứng đáng. Khi chúng tôi đi dạo ngoài đường phố, chúng trộm nhìn một cách ranh mãnh và thách thức chúng tôi bằng những chiêu bài khác nhau. 

Không hiểu tại sao, chúng tôi bỗng nhìn lên một cửa sổ, và thấy một khuôn mặt có vẻ giống như một trong những chân dung thân mật trong phòng trưng bày của chúng tôi; trong một con phố lớn đang ngủ yên, chúng tôi nghe tiếng kêu la thống thiết và đầy sợ hãi phát ra từ một căn nhà hoang cửa đóng; tại một lề đường quen thuộc người tài xế tắc xi thả chúng tôi xuống trước một cánh cửa lạ, người này, với một nụ cười, mở cửa và mời chúng tôi bước vào; một miếng giấy, được viết trong đó, rơi xuống dưới chân chúng tôi từ rèm cửa sổ trên cao của Chance. Chúng tôi liền trao đổi cái nhìn thù hận, trìu mến và sợ hãi với những người xa lạ đang hối hả giữa phố đông người qua; cơn mưa phùn bất chợt, chiếc ô trên đầu chúng tôi đang che chắn con gái của Mặt Trăng, và là người chị em họ đầu tiên của Hệ Phái Những Vì Sao; ở mỗi góc của những chiếc khăn rơi, những ngón tay vẫy gọi, những ánh mắt bủa vây, và những người đã khuất, những kẻ cô đơn, mọi niềm khoái cảm, những điều huyền bí, bao mối hiểm nguy, và những dấu hiệu đổi thay đều lọt vào kẽ tay của chúng ta. Nhưng ít ai trong chúng ta sẵn lòng nắm giữ và theo đuổi chúng. Chúng ta đã trở nên cứng nhắt trước những quy ước ở sau lưng. Chúng ta truyền lại cho mai sau; rồi một ngày nào đó chúng ta đến, cuối cuộc sinh tồn buồn tẻ này, mới nhận ra rằng mối tình lãng mạn của chúng ta chỉ là thứ gì không trong sáng của một hoặc hai cuộc hôn nhân, một chiếc nơ hồng bằng vải sa tanh dấu trong ngăn kéo tâm hồn, một chút lửa hồng bếp cũ, một thoáng mát từ máy sưởi hơi nước của cuộc đời.

 

Rudolf Steiner là một người phiêu lưu đích thực. Ít có buổi tối nào mà anh không đi ra ngoài để kiếm tìm những gì bất ngờ và thần bí. Đối với anh, điều thú vị nhất trong cuộc sống là cái gì đấy đang chờ đợi anh ở ngã rẽ trước mặt. Đôi lúc cái tật sẵn sàng thách thức định mệnh đã lôi anh vào những tình huống quái dị. Hai lần anh đã phải ngủ qua đêm trong đồn cảnh sát; hết lần này đến lần khác anh là nạn nhân của bọn lừa đảo thần tình và đâm thuê chém mướn; có lúc anh bị mất đồng hồ và tiền bạc chỉ vì một vụ lừa bịp khéo léo. Nhưng với lòng nhiệt thành  hăng say không hề suy giảm, anh vẫn nhận mọi lời thách thức bủa giăng thêm vào bảng thành tích phiêu lưu rôm rả của mình.


Một buổi tối, Rudolf tản bộ dọc theo hè đường trong một khu phố cổ của thành phố. Hai dòng người chật ních hai bên hè phố, một dòng hối hả trở về nhà sau công việc, dòng kia ra khỏi nhà để đi ăn uống trong những nhà hàng sáng trưng như thể được thắp bằng cả nghìn ngọn nến. Anh thanh niên thích phiêu lưu trẻ trung đang ngập tràn vui thú, bước đi với dáng vẻ thâm trầm, quan sát tứ phía. Ban ngày, anh là nhân viên tiếp thị cho một cửa hiệu bán đàn piano. Khi anh đang đi, những âm thanh giống như là do hai hàm răng đánh lập cập phát ra từ một tủ kính bày hàng khiến anh chú ý (với một chút e ngại) quan sát một nhà hàng phía trước mặt, nhưng rồi khi nhìn kỹ lại anh thấy bảng hiệu đèn điện của một phòng nha khoa treo ở trên cao kế đấy. Một anh chàng da đen khổng lồ, ăn mặc kỳ quái với một áo choàng vải thêu hoa màu đỏ, cái quần màu vàng và một cái mũ cát két kiểu quân đội, đang kín đáo phát những tấm thiệp cho người đi đường nào muốn nhận lấy.
Cách thức tiếp thị nha khoa kiểu này quá quen thuộc với Rudolf. Bình thường anh không muốn nhận một tấm thiệp tiếp thị nào cả. Nhưng lần này anh chàng da đen gốc Phi Châu dúi tấm thiệp vào tay anh một cách khéo léo đến nỗi Rudolf phải nhận mà mỉm cười khen cho cái tay kĩ xảo.
Khi Rudolf đi được vài bước, anh lơ đãng liếc nhìn tấm thiệp. Anh ngạc nhiên, lật tấm thiệp qua lại, rồi nhìn lần nữa với cả sự chú tâm. Một mặt của tấm thiệp hoàn toàn trống, mặt kia chỉ vỏn vẹn các chữ viết tay bằng bút mực: “Cánh Cửa Màu Lục”. Và rồi Rudolf trông thấy, chỉ cách anh vài bước phía trước, một người đàn ông ném một tấm thiệp xuống đất. Rudolf nhặt lên. Đấy là một tấm thiệp in tên và địa chỉ một nha sĩ, liệt kê mọi dịch vụ trám răng, bịt răng, chỉnh răng vẩu, vân vân, và những lời hứa đặc biệt về các ca phẫu thuật “không đau”.


Anh nhân viên bán hàng piano với tính thích phiêu lưu dừng bước tại một góc phố và suy ngẫm. Rồi anh băng qua bên kia đường, đi ngược trở lại một dãy phố, băng trở lại bên này đường, và hoà vào dòng người đang đi lên một lần nữa. Giả vờ như không để ý đến anh chàng da đen, anh ra vẻ lơ đãng nhận tấm thiệp trao cho mình. Cách mười bước, anh kiểm tra tấm thiệp. Vẫn cũng là những chữ viết tay bằng bút mực y như tấm thiệp đầu tiên: “Cánh Cửa Màu Lục”. Có ba, bốn tấm thiệp được vứt trên đường từ những người đi trước và sau anh. Mấy tấm thiệp này đều một mặt để trống. Anh nhặt hết lên, lật qua để xem. Tất cả đều mang dòng chữ in quảng cáo cho ông nha sĩ. Ít khi nào thần Phiêu Lưu phải kêu gọi Rudolf Steiner - một tín đồ trung thành - đến hai lần.. Nhưng hôm nay thì đúng là hai lần. Thế là cuộc phiêu lưu bắt đầu.
Rudolf bước chầm chậm trở lại chỗ anh chàng da đen đang đứng gần, hai hàm răng đánh lập cập. Lần này, khi anh đi qua, anh không nhận được một tấm thiệp nào nữa. Bất chấp bộ trang phục loè loẹt và quái đãng của mình, anh da đen vẫn ra dáng vẻ tôn quý man rợ tự nhiên, chìa tấm thiệp cho vài người, cho phép vài người khác đi qua mà không hề phiền nhiễu đến. Cứ mỗi nửa phút, anh lại cất tiếng khàn khàn hát những câu không ai hiểu nổi ý nghĩa theo cách ồm ộp của mấy gã lơ xe và đoàn biểu diễn ô-
pê-ra. Không những anh ta không muốn trao tấm thiệp nào, mà đối với Rudolf cả tấm thân đồ sộ đen bóng lù lù hình như lộ vẻ lạnh lùng, gần như đến mức khinh thường miệt thị. Cái nhìn làm nhà phiêu lưu đau nhói như là bị ong đốt. Anh nhận ra trong sự cáo buộc im lặng có lời kêu gọi đến anh. Dù cho những chữ viết tay bí ẩn kia có ý nghĩa gì chăng nữa, người da đen đã hai lần chọn anh trong dòng người bát nháo để trao cho tấm thiệp ấy. Và bây giờ người da đen có vẻ như lên án anh thiếu tinh thần và chí khí để dấn thân vào điều bí ẩn. 
Đứng ra ngoài dòng người hối hả, chàng trai trẻ dò xét một cách nhanh chóng tòa nhà mà anh cho là cuộc phiêu lưu của anh sẽ xảy ra trong đó. Toà nhà cao năm tầng. Một nhà hàng chiếm lấy tầng hầm. Tầng trệt, giờ đã đóng cửa, xem chừng là hiệu bán đồ trang phục phụ nữ hay hàng lông thú. Tầng thứ hai theo tấm biển chữ đèn điện nhấp nháy cho biết, là phòng nha sĩ. Trên nữa là một dãy phố lố nhố những bảng hiệu viết bằng vài ngôn ngữ khác nhau – nơi cư ngụ của mấy thầy bói xem chỉ tay, thợ cắt may, nhạc sĩ, và bác sĩ. Cao thêm nữa, những vải màn cửa và mấy chai sữa tươi đặt trên bệ cửa sổ chỉ định khu vực gia cư.
Sau khi đã có kết luận cho cuộc điều tra của mình, Rudolf nhanh nhẹn bước lên các bậc cầu thang xây bằng đá dẫn vào toà nhà. Anh tiếp tục bước lên một cầu thang trải thảm, và dừng lại khi đã lên đến trên cùng. Dãy hành lang dài được chiếu sáng bởi hai luồng khí đốt cháy leo lét - một ở xa bên phải, một gần hơn bên trái. Anh nhìn về phía ánh sáng gần hơn và thấy, trong vùng lập loè, một cánh cửa màu lục. Anh do dự một lúc, và rồi anh dường như trông thấy cái nhếch môi cười khinh miệt của anh chàng Châu Phi với trò tung hứng mấy tấm thiệp. Thế là anh bước thẳng đến cánh cửa màu lục và đưa tay lên gõ.
Trong khi chờ đợi là khoảng thời gian đo lường nhịp thở hào hển của cuộc phiêu lưu đích thực. Có thể không có phiêu lưu gì cả sau cánh cửa màu lục này! Có thể là dân cờ bạc đang sát phạt nhau; mấy tay anh chị đang giăng bẫy với bao trò ma mãnh; giai nhân đang độ yêu đương bất cần đời và thế là muốn tìm của lạ; mối hiểm nguy, cái chết, tình yêu, nổi thất vọng, trò cợt nhả - bất kì việc gì cũng có thể đáp lại tiếng gõ táo bạo.
Có tiếng sột soạt bên trong, rồi cánh cửa từ từ mở ra. Một người con gái tuổi chưa đến hai mươi đứng đấy, khuôn mặt trắng bệch và đang loạng choạng, chân run lẩy bẩy. Cô buông tay khỏi nắm cửa, người đong đưa một cách yếu ớt, đưa một tay mò mẫm. Rudolf đỡ lấy cô gái, đặt cô lên một chiếc ghế bành đã nhạt màu đặt dọc theo chân tường. Anh đóng cánh cửa lại và liếc nhìn một vòng quanh căn phòng mù mờ do một ngọn đèn khí đốt. Anh nhận thấy phòng có vẻ gọn ghẽ, nhưng trông rất nghèo nàn.
Cô gái nằm thiêm thiếp, như là bất tỉnh. Rudolf nhìn quanh phòng, hồi hộp đợi chờ một nòng súng chĩa vào mình. Phải lăn nạn nhân trên một cái thùng phuy – không, không, đấy là để cứu nạn nhân khỏi bị chết đuối. Anh lấy cái mũ của mình quạt cho cô gái. Anh thành công, vì anh lỡ đập vành mũ vào sống mũi của cô, và cô mở mắt ra. Và rồi người trai trẻ nhận thấy khuôn mặt cô chính là phần còn thiếu sót trong bộ sưu tập các chân dung thân mật trong trái tim anh. Đôi mắt xám, chân chất, sống mũi nhỏ thẳng, cong ra ngoài một cách hồn nhiên; mái tóc nâu, những sợi cong xoắn như các sợi râu của một dây nho đậu - tất cả dường như là sự kết thúc đúng cách và là phần thưởng cho mọi chuyến phiêu lưu tuyệt vời của anh. Nhưng khuôn mặt thì gầy gò và xanh xao.
Cô gái nhìn anh một cách từ tốn, rồi mỉm cười. Cô hỏi yếu ớt:
“Tôi đã ngất đi phải không?” Cô hỏi một cách yếu ớt. “Ai mà không như thế? Ông thử nhịn đói trong ba ngày xem sao!”
Rudolf thốt lên, đứng phắt dậy.
“Trời ơi!” Cô chờ đây, tôi sẽ sớm trở lại.
Anh chạy vụt ra khỏi cánh cửa màu lục, lao xuống mấy bậc cầu thang. Trong vòng hai mươi phút anh trở lại, dùng chân đá vào cánh cửa để cô gái ra mở. Cả hai tay anh ôm đầy mọi thứ mua từ cửa hiệu thực phẩm và nhà hàng. Anh đặt hết lên bàn – bánh mì và bơ, thịt nguội, bánh ngọt, bánh trái cây, đồ chua, sò biển, một con gà nướng, một chai sữa tươi, có cả trà.
Anh hào hển:
“Thật là điên rồ mà không ăn uống gì cả,”
 Rudolf vừa hổn hển vừa quát tháo, “Cô phải chấm dứt cái trò đánh cược về kết quả bầu cử ăn thua theo lối tuyệt thực như thế này. Giờ thì bữa ăn tối đã sẵn sàng”.
Anh dìu cô gái xuống chiếc ghế gần cái bàn và hỏi.
“Có cốc uống trà không?”
“Trên cái kệ gần cửa sổ” cô trả lời.
Khi anh quay lại với cái cốc, anh thấy cô đang bắt đầu nhai một quả dưa chuột muối khổng lồ mà cô rút ra từ mấy cái túi giấy với trực giác không nhầm lẫn của phụ nữ. Mắt cô rạng sáng. Anh dành lấy quả dưa chuột từ tay cô, cười lớn, và rót sữa vào đầy cốc. Anh ra lệnh:
- Cô uống thứ này trước, rồi cô có thể uống ít trà, rồi có thể ăn một cánh gà. Cô có thể ăn đồ chua ngày mai nếu cô thật khoẻ. Và bây giờ, nếu cô cho phép tôi là khách của cô, chúng ta sẽ cùng nhau ăn bữa tối.
Anh kéo một chiếc ghế khác. Cốc trà làm đôi mắt cô rạng rỡ hơn và mang lại ít hồng hào cho cô. Cô bắt đầu ăn ngấu nghiến như là một con thú rừng đã nhịn đói lâu ngày. Dường như cô xem sự hiện diện của người trai trẻ và việc anh giúp đỡ là điều tự nhiên. Không phải là cô xem nhẹ những quy ước; chỉ có điều là cơn ngặt nghèo đã cho phép cô bỏ qua mọi điều giả tạo cho con người. Nhưng dần dần, với sức lực được phục hồi, một ít quy ước cũng đến, và cô kể cho anh nghe hoàn cảnh của mình. Đấy là hoàn cảnh thường gặp như hàng nghìn trường hợp khác, thông thường đến nỗi thành phố phải ngáp dài khi chứng kiến – hoàn cảnh của một cô gái làm chân bán hàng nhận đồng lương tồi tệ, đồng lương càng bị hụt đi do những món tiền “phạt” để cửa hiệu có thêm lợi nhuận; hoàn cảnh của đau yếu khiến ngày công bị cắt; và hoàn cảnh của việc mất chỗ làm, mất đi niềm hy vọng, và rồi - tiếng gõ của nhà phiêu lưu trên cánh cửa màu lục.
Nhưng đối với Rudolf, câu chuyện nghe như là thiên anh hùng ca thần thoại Hy Lạp, hay như những nỗi đoạn trường. Anh than cho cô:
- Cứ nghĩ đến việc cô phải trải qua nhưng cảnh như vậy…
Cô đáp một cách nghiêm trọng:
- Có những việc khác còn dữ tợn hơn nữa.
- Và cô không có thân nhân hay bạn bè trong thành phố này sao?
- Không có ai cả.
Sau một chút ngập ngừng, Rudolf nói:
- Tôi cũng cô đơn trên thế gian này.
- Tôi lấy làm vui được nghe như vậy.
Cô nói tiếp ngay sau lời anh, và vô hình dung cô làm anh vui khi nghĩ rằng cô đã chấp nhận hoàn cảnh thương đau của anh.
Thình lình hai mí mắt cô sụp xuống và cô thở dài nặng nề:
- Tôi thấy buồn ngủ quá, mà lại cảm thấy dễ chịu lắm.
Rudolf đứng dậy, với lấy cái mũ.
- Thế thì tôi phải từ giã cô. Sau một giấc ngủ dài cô sẽ khoẻ ra.
Anh đưa tay ra, cô bắt tay anh và nói “xin chào anh”. Nhưng đôi mắt cô ánh một câu hỏi thật hùng hồn, thật thẳng thắn và thống thiết khiến anh phải đáp lại bằng lời nói.
- À, tôi sẽ trở lại ngày mai để xem tình trạng của cô ra sao. Cô không thể tống khứ tôi dễ dàng được đâu!
Và rồi, tại cánh cửa, như thể là cách anh đến với cô kém quan trọng hơn việc anh đã đến, cô hỏi:
- Tại sao anh gõ cửa phòng tôi?
Anh nhìn cô, nhớ đến mấy tấm thiệp, và bất chợt cảm thấy đau nhói vì ghen tức. Ngộ nhỡ các tấm thiệp ấy rơi vào tay những kẻ cũng có óc phiêu lưu như anh? Anh quyết định thật nhanh là không cho cô biết sự thật. Anh sẽ chẳng bao giờ cho cô biết là anh đã chủ động kiếm tìm do cơn hoạn nạn đã thúc đẩy cô. Anh nói:
- Một nhân viên điều chỉnh đàn dương cầm của công ty tôi ngụ trong toà nhà này. Tôi nhầm lẫn gõ cửa phòng cô.
Cái anh ta nhìn thấy cuối cùng sau cánh cửa màu xanh là đôi mắt của cô.
Đến đầu cầu thang anh dừng lại, đưa mắt tò mò nhìn quanh. Rồi anh đi dọc hành lang đến tận cùng, rồi anh đi trở lại, lên tầng lầu trên và tiếp tục xem xét trong nỗi hoang mang. Mọi cánh cửa anh thấy trong toà nhà đều sơn màu lục.
Anh vừa đi xuống cầu thang vừa phân vân. Anh chàng Châu Phi tuyệt diệu vẫn còn đứng đấy. Rudolf đối diện anh với tấm thiệp trên tay.
“Anh có thể cho tôi biết tại sao anh trao cho tôi hai tấm thiệp này và ý nghĩa là như thế nào?”
Anh chàng da đen cười toe toét dễ dãi và tỏ lộ tài quảng cáo cho nghề nghiệp bậc thầy của anh ta. Anh chỉ tay về phía xa:
- Đằng kia kìa, sếp. Nhưng em e sếp đến quá muộn rồi.
Nhìn theo tay anh chỉ, Rudolf thấy trên cánh cửa vào một nhà hát cái biển đèn điện sáng choang cho một vở kịch mới, “Cánh Cửa Màu Lục”. Anh chàng da đen nói:
“Em nghe nói vở kịch này hay độc đáo. Nhân viên đoàn kịch thuê em một đô la để phân phát mấy tấm thiệp của họ cùng với thiệp của ông nha sĩ. Em có thể đưa cho sếp tấm thiệp nha sĩ được không?”
Tại góc phố nơi Rudolf đang cư ngụ, anh dừng lại để uống một ly bia và hút một điếu xì-gà. Khi anh bước ra với điếu xì-gà đang cháy trên môi, anh cài nút áo choàng lại, kéo cái mũ ngược về sau và nói một cách mạnh dạn với cột đèn ở góc phố:
“Bạn ạ, tôi tin rằng bàn tay của Định Mệnh đã chìa ra để dẫn tôi đến tìm nàng”.
Trong những tình huống như thế này, đấy cũng là kết luận vững chắc chấp nhận Rudolf Steiner vào hàng ngũ những môn đồ đích thực của Lãng Mạn và Phiêu Lưu (Romance & Adventure).

 

                                                Phan Thiện Trì chuyển ngữ

                                                               Oct. 2021

Chú thích:
(1): Tiếng Anh: “crusades”, những cuộc viễn chinh trong các thế kỷ 11-13 của các nước Ky Tô giáo Châu Âu để giành quyền kiểm soát thánh địa Jerusalem khỏi tay người Thổ Nhĩ Kỳ đạo Hồi.
(2): Thắng cảnh hùng vĩ, gồm những vách và cột đá dựng đứng xen kẽ những vực sâu dọc bờ sông Hudson, đông nam thành phố New York, được xếp hạng là Công viên Quốc gia.

The Green Door

                                                                                                  by O. Henry

 

The Green Door offers O. Henry's clever story about fate, romanticism and finding the right "door of opportunity."

 

Suppose you should be walking down Broadway after dinner, with ten minutes allotted to the consummation of your cigar while you are choosing between a diverting tragedy and something serious in the way of vaudeville. Suddenly a hand is laid upon your arm. You turn to look into the thrilling eyes of a beautiful woman, wonderful in diamonds and Russian sables. She thrusts hurriedly into your hand an extremely hot buttered roll, flashes out a tiny pair of scissors, snips off the second button of your overcoat, meaningly ejaculates the one word, "parallelogram!" and swiftly flies down a cross street, looking back fearfully over her shoulder.

That would be pure adventure. Would you accept it? Not you. You would flush with embarrassment; you would sheepishly drop the roll and continue down Broadway, fumbling feebly for the missing button. This you would do unless you are one of the blessed few in whom the pure spirit of adventure is not dead.

True adventurers have never been plentiful. They who are set down in print as such have been mostly business men with newly invented methods. They have been out after the things they wanted--golden fleeces, holy grails, lady loves, treasure, crowns and fame. The true adventurer goes forth aimless and uncalculating to meet and greet unknown fate. A fine example was the Prodigal Son--when he started back home.

Half-adventurers--brave and splendid figures--have been numerous. From the Crusades to the Palisades they have enriched the arts of history and fiction and the trade of historical fiction. But each of them had a prize to win, a goal to kick, an axe to grind, a race to run, a new thrust in tierce to deliver, a name to carve, a crow to pick--so they were not followers of true adventure.

In the big city the twin spirits Romance and Adventure are always abroad seeking worthy wooers. As we roam the streets they slyly peep at us and challenge us in twenty different guises. Without knowing why, we look up suddenly to see in a window a face that seems to belong to our gallery of intimate portraits; in a sleeping thoroughfare we hear a cry of agony and fear coming from an empty and shuttered house; instead of at our familiar curb, a cab-driver deposits us before a strange door, which one, with a smile, opens for us and bids us enter; a slip of paper, written upon, flutters down to our feet from the high lattices of Chance; we exchange glances of instantaneous hate, affection and fear with hurrying strangers in the passing crowds; a sudden douse of rain--and our umbrella may be sheltering the daughter of the Full Moon and first cousin of the Sidereal System; at every corner handkerchiefs drop, fingers beckon, eyes besiege, and the lost, the lonely, the rapturous, the mysterious, the perilous, changing clues of adventure are slipped into our fingers. But few of us are willing to hold and follow them. We are grown stiff with the ramrod of convention down our backs. We pass on; and some day we come, at the end of a very dull life, to reflect that our romance has been a pallid thing of a marriage or two, a satin rosette kept in a safe-deposit drawer, and a lifelong feud with a steam radiator.

Rudolf Steiner was a true adventurer. Few were the evenings on which he did not go forth from his hall bedchamber in search of the unexpected and the egregious. The most interesting thing in life seemed to him to be what might lie just around the next corner. Sometimes his willingness to tempt fate led him into strange paths. Twice he had spent the night in a station-house; again and again he had found himself the dupe of ingenious and mercenary tricksters; his watch and money had been the price of one flattering allurement. But with undiminished ardour he picked up every glove cast before him into the merry lists of adventure.

One evening Rudolf was strolling along a crosstown street in the older central part of the city. Two streams of people filled the sidewalks--the home-hurrying, and that restless contingent that abandons home for the specious welcome of the thousand-candle-power table d'hote.

The young adventurer was of pleasing presence, and moved serenely and watchfully. By daylight he was a salesman in a piano store. He wore his tie drawn through a topaz ring instead of fastened with a stick pin; and once he had written to the editor of a magazine that "Junie's Love Test" by Miss Libbey, had been the book that had most influenced his life.

During his walk a violent chattering of teeth in glass case on the sidewalk seemed at first to draw his attention (with a qualm), to a restaurant before which it was set; but a second glance revealed the electric letters of a dentist's sign high above the next door. A giant negro, fantastically dressed in a red embroidered coat, yellow trousers and a military cap, discreetly distributed cards to those of the passing crowd who consented to take them.

This mode of dentistic advertising was a common sight to Rudolf. Usually he passed the dispenser of the dentist's cards without reducing his store; but tonight the African slipped one into his hand so deftly that he retained it there smiling a little at the successful feat.

When he had travelled a few yards further he glanced at the card indifferently. Surprised, he turned it over and looked again with interest. One side of the card was blank; on the other was written in ink three words, "The Green Door." And then Rudolf saw, three steps in front of him, a man throw down the card the negro had given him as he passed. Rudolf picked it up. It was printed with the dentist's name and address and the usual schedule of "plate work" and "bridge work" and specious promises of "painless" operations.

The adventurous piano salesman halted at the corner and considered. Then he crossed the street, walked down a block, recrossed and joined the upward current of people again. Without seeming to notice the negro as he passed the second time, he carelessly took the card that was handed him. Ten steps away he inspected it. In the same handwriting that appeared on the first card "The Green Door" was inscribed upon it. Three or four cards were tossed to the pavement by pedestrians both following and leading him. These fell blank side up. Rudolf turned them over. Every one bore the printed legend of the dental "parlours."

Rarely did the arch sprite Adventure need to beckon twice to Rudolf Steiner, his true follower. But twice it had been done, and the quest was on.

Rudolf walked slowly back to where the giant negro stood by the case of rattling teeth. This time as he passed he received no card. In spite of his gaudy and ridiculous garb, the Ethiopian displayed a natural barbaric dignity as he stood, offering the cards suavely to some, allowing others to pass unmolested. Every half minute he chanted a harsh, unintelligible phrase akin to the jabber of car conductors and grand opera. And not only did he withhold a card this time, but it seemed to Rudolf that he received from the shining and massive black countenance a look of cold, almost contemptuous disdain.

The look stung the adventurer. He read in it a silent accusation that he had been found wanting. Whatever the mysterious written words on the cards might mean, the black had selected him twice from the throng for their recipient; and now seemed to have condemned him as deficient in the wit and spirit to engage the enigma.

Standing aside from the rush, the young man made a rapid estimate of the building in which he conceived that his adventure must lie. Five stories high it rose. A small restaurant occupied the basement.

The first floor, now closed, seemed to house millinery or furs. The second floor, by the winking electric letters, was the dentist's. Above this a polyglot babel of signs struggled to indicate the abodes of palmists, dressmakers, musicians and doctors. Still higher up draped curtains and milk bottles white on the window sills proclaimed the regions of domesticity.

After concluding his survey Rudolf walked briskly up the high flight of stone steps into the house. Up two flights of the carpeted stairway he continued; and at its top paused. The hallway there was dimly lighted by two pale jets of gas one--far to his right, the other nearer, to his left. He looked toward the nearer light and saw, within its wan halo, a green door. For one moment he hesitated; then he seemed to see the contumelious sneer of the African juggler of cards; and then he walked straight to the green door and knocked against it.

Moments like those that passed before his knock was answered measure the quick breath of true adventure. What might not be behind those green panels! Gamesters at play; cunning rogues baiting their traps with subtle skill; beauty in love with courage, and thus planning to be sought by it; danger, death, love, disappointment, ridicule--any of these might respond to that temerarious rap.

A faint rustle was heard inside, and the door slowly opened. A girl not yet twenty stood there, white-faced and tottering. She loosed the knob and swayed weakly, groping with one hand. Rudolf caught her and laid her on a faded couch that stood against the wall. He closed the door and took a swift glance around the room by the light of a flickering gas jet. Neat, but extreme poverty was the story that he read.

The girl lay still, as if in a faint. Rudolf looked around the room excitedly for a barrel. People must be rolled upon a barrel who--no, no; that was for drowned persons. He began to fan her with his hat. That was successful, for he struck her nose with the brim of his derby and she opened her eyes. And then the young man saw that hers, indeed, was the one missing face from his heart's gallery of intimate portraits. The frank, grey eyes, the little nose, turning pertly outward; the chestnut hair, curling like the tendrils of a pea vine, seemed the right end and reward of all his wonderful adventures. But the face was woefully thin and pale.

The girl looked at him calmly, and then smiled.

"Fainted, didn't I?" she asked, weakly. "Well, who wouldn't? You try going without anything to eat for three days and see!"

"Himmel!" exclaimed Rudolf, jumping up. "Wait till I come back."

He dashed out the green door and down the stairs. In twenty minutes he was back again, kicking at the door with his toe for her to open it. With both arms he hugged an array of wares from the grocery and the restaurant. On the table he laid them--bread and butter, cold meats, cakes, pies, pickles, oysters, a roasted chicken, a bottle of milk and one of redhot tea.

"This is ridiculous," said Rudolf, blusteringly, "to go without eating. You must quit making election bets of this kind. Supper is ready." He helped her to a chair at the table and asked: "Is there a cup for the tea?" "On the shelf by the window," she answered. When he turned again with the cup he saw her, with eyes shining rapturously, beginning upon a huge Dill pickle that she had rooted out from the paper bags with a woman's unerring instinct. He took it from her, laughingly, and poured the cup full of milk. "Drink that first" he ordered, "and then you shall have some tea, and then a chicken wing. If you are very good you shall have a pickle to-morrow. And now, if you'll allow me to be your guest we'll have supper."

He drew up the other chair. The tea brightened the girl's eyes and brought back some of her colour. She began to eat with a sort of dainty ferocity like some starved wild animal. She seemed to regard the young man's presence and the aid he had rendered her as a natural thing--not as though she undervalued the conventions; but as one whose great stress gave her the right to put aside the artificial for the human. But gradually, with the return of strength and comfort, came also a sense of the little conventions that belong; and she began to tell him her little story. It was one of a thousand such as the city yawns at every day--the shop girl's story of insufficient wages, further reduced by "fines" that go to swell the store's profits; of time lost through illness; and then of lost positions, lost hope, and--the knock of the adventurer upon the green door.

But to Rudolf the history sounded as big as the Iliad or the crisis in "Junie's Love Test."

"To think of you going through all that," he exclaimed.

"It was something fierce," said the girl, solemnly.

"And you have no relatives or friends in the city?"

"None whatever."

"I am all alone in the world, too," said Rudolf, after a pause.

"I am glad of that," said the girl, promptly; and somehow it pleased the young man to hear that she approved of his bereft condition.

Very suddenly her eyelids dropped and she sighed deeply.

"I'm awfully sleepy," she said, "and I feel so good."

Then Rudolf rose and took his hat. "I'll say good-night. A long night's sleep will be fine for you."

He held out his hand, and she took it and said "good-night." But her eyes asked a question so eloquently, so frankly and pathetically that he answered it with words.

"Oh, I'm coming back to-morrow to see how you are getting along. You can't get rid of me so easily."

Then, at the door, as though the way of his coming had been so much less important than the fact that he had come, she asked: "How did you come to knock at my door?"

He looked at her for a moment, remembering the cards, and felt a sudden jealous pain. What if they had fallen into other hands as adventurous as his? Quickly he decided that she must never know the truth. He would never let her know that he was aware of the strange expedient to which she had been driven by her great distress.

"One of our piano tuners lives in this house," he said. "I knocked at your door by mistake."

The last thing he saw in the room before the green door closed was her smile.

At the head of the stairway he paused and looked curiously about him. And then he went along the hallway to its other end; and, coming back, ascended to the floor above and continued his puzzled explorations. Every door that he found in the house was painted green.

Wondering, he descended to the sidewalk. The fantastic African was still there. Rudolf confronted him with his two cards in his hand.

"Will you tell me why you gave me these cards and what they mean?" he asked.

In a broad, good-natured grin the negro exhibited a splendid advertisement of his master's profession.

"Dar it is, boss," he said, pointing down the street. "But I 'spect you is a little late for de fust act."

Looking the way he pointed Rudolf saw above the entrance to a theatre the blazing electric sign of its new play, "The Green Door."

"I'm informed dat it's a fust-rate show, sah," said the negro. "De agent what represents it pussented me with a dollar, sah, to distribute a few of his cards along with de doctah's. May I offer you one of de doctah's cards, sah?"

At the corner of the block in which he lived Rudolf stopped for a glass of beer and a cigar. When he had come out with his lighted weed he buttoned his coat, pushed back his hat and said, stoutly, to the lamp post on the corner:

"All the same, I believe it was the hand of Fate that doped out the way for me to find her."

Which conclusion, under the circumstances, certainly admits Rudolf Steiner to the ranks of the true followers of Romance and Adventure.

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html