Thứ Hai, 22 tháng 11, 2021

 DSS28. NGÀY MẶT TRỜI

 

                                                                                                           Margriet De Moor

 

 

                                                   Translated from Dutch into English by Laura Watkinson

                                                   Translated from English into Vietnamese by Phan Thien Tri

 

 

Margriet De Moor (b. 1941) khởi đầu sự nghiệp là một ca sĩ cổ điển trước khi trở thành một tiểu thuyết gia. Quyển tiểu thuyết đầu tiên của bà, First Grey, Then White, Then Blue (1991) là một sự thành công vang dội khắp Châu Âu, đã đoạt giải thưởng Văn Học AKO, quyển tiểu thuyết thứ hai của bà, The Virtuoso (1993) cũng được đề cử cho giải thưởng này. Kể từ đó, bà cũng xuất bản vài quyển tiểu thuyết khác, bao gồm Duke of Egypt và The Kreutzer Sonata. Sách của bà đã được dịch sang hai mươi thứ tiếng, bao gồm tiếng Anh.

 

 

Trời vẫn còn tối khi cô chú ý thấy anh trở dậy và bắt đầu đi thơ thẩn quanh phòng.

“Vô ngủ đi anh Jacque,” cô lầm bầm. “Còn quá sớm”.

Anh không trả lời, nhưng mò mẫm qua tủ áo rồi mở cửa, anh lục lọi khắp bên trong nhà.

“Anh cần tắm,” anh nói. Ngay cả đã rúc vào trong chăn và nệm, nhưng  cô vẫn cảm thấy trời đã trở lạnh vào ban đêm. Một sự yên lặng lạ lùng bao trùm bên ngoài rèm cửa. Có lẽ trời đang có tuyết. Tiếng nước từ vòi tắm gương sen vang lên, cô chợp ngủ lơ mơ trở lại, rơi vào những giấc mơ sinh động.

Khi cô tỉnh thức lần thứ hai, anh đã đang ngồi trên giường, giờ đã mặc quần áo. Các rèm cửa đã mở.

“Không, không phải đôi bít tất đó”.

Cô gật đầu ở cửa sổ. Trong ánh sáng lờ mờ, nhà cửa bên kia đường chỉ có thể thấy được. Một lớp tuyết còn phủ trên các mái nhà.

“Trời lạnh. Hãy mặc bộ đồ màu xanh, anh yêu. Bộ đồ bằng len dày đó”.

Cô trở dậy, lấy đôi bít tất trong ngăn kéo và ngồi xuống bên cạnh anh bên mép giường. Cô là một phụ nữ hơi mập, với nước da xinh xắn và đôi mắt ươn ướt màu xanh nhạt. Không xác định tuổi tác, đâu khoảng sáu mươi, có lẽ bảy mươi. Khi cô mang bít tất vào cho anh, cô xoa nhẹ đôi bàn chân bự của anh bằng hai bàn tay cô, người đàn ông ngồi đó, thẳng đứng, lặng lẽ nhìn về phía trước. Anh cũng có cặp mắt xanh nữa, đen, sâu nhìn không chớp.

“Hãy đi cạo râu,” cô nói.

Khi họ ngồi vào bàn ăn điểm tâm thì đã gần tám giờ. Cô vắt cam, chiên trứng. Cô chuyển giỏ bánh mì sang anh.

“Anh được phép ăn bao nhiêu?” anh hỏi.

“Bao nhiêu cũng được, miễn là anh thích chúng.”

Anh lấy hai khoanh bánh mì tròn và đặt chúng kế bên đĩa của anh. Khi anh bắt đầu cắt miếng thứ ba thì cô đã đặt ly của mình xuống và mở tờ báo. Cô tiêu khiển thời gian của mình bằng cách rảo qua các cột báo, đọc tất cả chúng dù rằng chẳng ưa thích mấy. Cô chẳng ăn gì nhưng đã uống toàn bộ các thành phần trong bình trà. Thỉnh thoảng cô ngước nhìn lên và bắt gặp đôi mắt của anh. Anh đang nhai, và toàn bộ khuôn mặt chuyển động.

Người đàn ông bự con này ăn rất khoẻ. Anh là một người có bản chất háu ăn. Mặc dầu cô còn trẻ, nhưng lúc ấy cô đã hiểu ngay điều đó. Với đôi bàn tay đó, với cái miệng rộng đó. “Tôi sẽ cưới cô ta ngay mùa hè này!” anh ấy đã tuyên bố, nhìn khắp mọi người trong gia đình với một niềm hân hoan đáng ngại, và anh chàng ngốc nghếch đó được đẩy vào hướng của hai cô em dâu xinh xắn, thanh lịch. Gã ngốc nghếch đã ngồi suốt buổi tối trong chiếc ghế thẳng lưng, bị làm sững sờ bởi tiếng cười trầm vang của gã, bởi sự uống, bởi lỗ mũi đỏ như máu gã tình cờ trao cho em trai gã, những cái chớp mắt khắp căn phòng đông đúc mà có ý định dành cho cô. Người đàn ông to bự đối diện với cô phải là người hạnh phúc nhất trên đời.

 

Cô nhìn ra bên ngoài. Ánh sáng ban ngày lờ mờ trong sương sớm. Chiếc xe phủ đầy tuyết. Bên kia đường, hai cánh cửa mở gần như cùng một lúc. Những người đàn ông trong áo khoác màu đen xuất hiện. Họ đi bộ về phía xe của họ, và bắt đầu lau các cửa sổ. Một trong số chúng có vấn đề  trong việc khởi động máy. Rồi xe đậu ở đó với động cơ đang nổ một hồi lâu. Hơi nước tràn xuống mặt đường.

 

Anh đã ăn xong, giờ ngồi ngắm nhìn cô với vẻ đau khổ thường lệ. Sự âu lo của những năm gần đây đã  làm cho những nếp nhăn hiện rõ. Thật như thể anh muốn che dấu đôi mắt, chúng nằm sâu bên trong hốc mắt, và hai luống sâu hoắm giờ đây chạy bên cạnh những gì trước kia là lỗ mũi của một kẻ sành ăn, nhưng giờ là một cái mỏ có góc cạnh. Miệng anh lấm tấm những mảnh vụn.

“Chúng ta sẽ ra  đi sớm,” cô nói. “Chúng ta sẽ đợi cho hết giờ cao điểm”.

Anh đứng dậy đi rửa tay và mặt.

“Em định đưa anh đi đâu?” Anh hỏi khi anh trở lại.

“Anh biết ở đâu, có phải không?” Đó là Sunrise Day”.

Nhưng, dĩ nhiên, anh không có ý kiến gì. Tại sao gã thợ săn này, gã ngư dân này, gã bán du mục này lại có bất cứ sự hiểu biết gì về cách làm các gạt tàn? Về cái bếp lò nóng như thiêu đốt mà chúng được đốt cháy? Về lớp sơn màu đỏ mà ông ta được đòi hỏi phải sơn lên chúng?

Anh nghĩ một lúc.

Anh muốn ở lại với em,” anh nói.

Bỗng cô cảm thấy rất tội lỗi. Không phải vì cô sắp đưa anh ta đến trung tâm chăm sóc ban ngày, vì anh ta ở đó không tệ hơn ở nhà, mà chính là sự điên rồ của riêng cô. Sáng nay cô có cảm giác thầm kín rằng chính sự đơn giản của mình là kẻ phạm tội. Tại sao cô không thể đi theo đường mòn của anh? Tại sao cô không thể thấy bằng mắt của anh? Nỗi khiếp sợ gì mà anh không thể sống với nó chứ?

“Em sẽ đến đón anh vào chiều nay, anh yêu à,” cô nói một cách lạc lõng. 

Anh đứng đó trước mặt cô, đôi vai ngang, vành trán rộng. Cô giúp anh mặc áo khoác. Nhẹ nhàng, cô dẫn anh đi theo lối đi nhỏ trong vườn. Khi cô đi vòng qua xe, lau sạch cửa sổ xe, chiếc xe nhỏ  có vẻ nhét đầy với con chim khom xuống, hai mắt nó theo dõi những cử chỉ của cô với sự khó hiểu của một con vật.

 

Họ lái xe ra khỏi làng. Dọc theo con đường là những cánh đồng vắng lặng, trắng xoá. Có phải anh ấy nhớ lại những khẩu súng săn, sự hồi hộp, sự thắng lợi? Khi anh về nhà , anh thường đặt những chiến lợi phẩm bắn được của một ngày của anh, với những tấm da thú dính đầy máu, với đủ loại lông vũ dính đầy máu vào trong nhà kho. Anh rất giỏi trong việc lột da và nhổ lông. Con vật nào được đưa đến chỗ quầy trong bếp của cô đều sạch sẽ và gọn ghẽ. Một sự cung ứng khiêm tốn. Cô đã rất giỏi trong việc chuẩn bị các món từ thịt thú săn, và đó là một sự xấu hổ đến phát khóc mà, nhiều năm nay, anh đã từ chối không ăn bất cứ loại động vật nào, bất cứ món gì.

Cô lái xe thận trọng. Có ít xe cộ lưu thông, nhưng có những chỗ dễ trơn trượt.

“Trông kìa, Jacques, há không đẹp lắm sao? Cô nói khi họ đến gần những các hồ.nước.

Anh nhìn vào khuôn mặt nhìn nghiêng của cô một lúc.

Con đường hẹp không hơn một bờ đê giữa các hồ nước. Mặt trời mờ sương làm cho bầu trời và mặt nước một lớp bóng sáng của kim loại. Ở đằng xa, những ngôi làng chỉ là những hình bóng yếu ớt. Đẹp, thực vậy, đối với những ai có thể thấy nó. Cô bỗng giật mình bởi một sự cố bất ngờ: một đàn chim  lướt ngang qua đường với những tiếng kêu hoang dã. Bên trên mặt nước, những con vật rẽ  ra một lúc, rồi đứng lại với nhau. Rồi bỗng chúng bỏ đi. Tuyệt mỹ, Quả cảm. Hoàn toàn không ý thức về chỗ đứng của chúng trong  không gian và thời gian.

Anh là chồng cô. Cô biết rõ từng nhịp đập của hơi thở anh ta. Cô có thể ngửi thấy mùi hương của anh. Không nhìn sang một bên, cô vẫn biết bóng tối đang rơi rụng trên khuôn mặt anh. Sự nhận thức về ngày tận thế đã trở lại, lúc này thậm chí còn tệ hơn lúc ở nhà. Cô nghi ngờ rằng đó không chỉ là sự bí mật hiện tại của anh ấy mà nó đang đóng kín cô lại như thể cô từ một hành tinh khác đến. Anh luôn luôn là kẻ xa lạ đối với cô. Thậm chínhất là, vào những đêm đó, khi mà anh đè cả thân hình to lớn của anh lên cô. 

Cô đã trải qua cuộc đời của mình với ai?

Nó tiến triển tốt đã mười năm. Ánh sáng chói chang loé ra khỏi những đám mây. Các hồ nước bên trái và bên phải bắt đầu chiếu sáng như những tấm gương.

Đã mấy mùa đông qua kể từ khi cô không còn chửa đẻ nữa. Họ đã trượt pa-tanh ở đây. Cô đã đi trước, hơi nhanh hơn anh một tí, lần đầu tiên ưu việt hơn anh. Ở giữa khoảng đất rộng bằng phẳng đó, dưới bầu trời hứa hẹn có tuyết và có bão, với lão ma men đó đang đi chậm rãi sau cô, cô đã thấy thân hình mình thay đổi, ngay đến những phân tử nhỏ nhất. Cô biết chắc chắn rằng cô rất đẹp. Đẹp như cây lau sậy và băng tuyết, và bóng đen sâu thẳm đang lấp lánh bên dưới cô. Cả một sự kết hợp hoàn hảo. Cô không giật mình chút nào bởi sự ôm chặt của anh khi mà rốt cục anh cũng bắt kịp cô và hôn cô mạnh đến nỗi môi cô nứt ra và bắt đầu rướm máu.

 

Tới lúc bắt đầu vào làng kế bên, có đèn giao thông. Chưa tới giờ người ta đi mua sắm. Họ lái xe từ từ dọc theo một đường phố vắng của những cửa hiệu hiện đại hoá. Đèn nê-ông  chiếu sáng khắp nơi. Cô chú ý thấy anh đã bắt đầu nhìn quanh: và vâng, có một biển hiệu đầy màu sắc bên ngoài một hiệu bánh ngọt ở góc đường.

“Anh có muốn được chiêu đãi không, anh Jacque?”.

Anh gật đầu với nỗi hân hoan. Cô dừng xe, đi vòng qua xe, và giúp anh bước ra. Đằng trước tủ kính bày hàng, họ đã hội ý. Cuối cùng anh chọn hộp sô-cô-la. Khi đã vào bên trong,  họ phải chờ người bán hàng sắp xếp xong một dãy sô-cô-la màu trắng trong tủ bày hàng, nhưng cô bán hàng rất thân thiện khi đến giúp họ. Hộp sô-cô-la được gói trong hộp quà tặng và trao nó cho anh. Hai người phụ nữ mỉm cười với nhau ququầy hàng. Nhưng anh hơi lưỡng lự lúc rời đi. Anh đi vòng đến chỗ người bán hàng dẫn cô đến một bên .

“Rất có thể cái áo khoác của tôi đã chạm phải mấy thỏi kẹo bạc hà kia,” anh giải thích. “Chắc chắn tôi đã đến quá sát chúng. Vì vậy sẽ không phải là một ý tưởng hay khi bán chúng cho người khác”.

Trở ra xe anh bắt đầu ăn ngay. Chỉ trong ít ngoạm là hết. Cô lấy sẵn khăn tay sạch và đưa cho anh ngay khi anh ăn xong.. Với một cái nhíu mày trên khuôn mặt, anh lau tay, lau cổ tay và từng ngón tay. Rồi anh đặt hai tay lên đầu gối và nhìn chúng với cằm anh tựa lên ngực.

Cô nhìn sang phía anh. Đôi tay anh đặt ở đó như hai vật thể nặng khác thường. Bỗng lòng cô dâng trào một cảm giác sợ hãi: cô cảm thấy rằng cô thấy mình giống như anh ta. Lòng thương xót vụt qua cô một cách đột ngột, dữ dội như nỗi đau thể xác. Cô vói tay nắm chặt tay anh, nhưng anh rút tay lại và nhìn cô một cách thô tục và khủng khiếp đến nỗi hơi thở của cô nghẹn lại trong cổ họng. Trong một khoảnh khắc cô nghĩ mình đang hấp thụ nỗi sợ hãi thực sự của anh ta.

“Chúng ta hãy đi,” cô thì thầm.

Cô khởi động máy, sang số và cho xe chạy.

Ngôi làng này nhường chỗ cho ngôi làng kế tiếp mà không bị gián đoạn. Con đường chật hẹp cắt qua các tầng lớp xã hội giống như con dao có hình răng cưa lởm chởm: bên phải là những căn biệt thự rộng lớn trong công viên của chúng với nhiều cây cổ thụ, bên trái là nhà ở của các công nhân san sát nhau với sân sau mở ra con kênh đào. Sự kết cấu cây cao của địa phương thì không cân xứng: các biển hiệu: Giặt ủi” , “Sấy ép” “Giặt ủi tự động”. Ắt hẳn họ đã làm một số lượng công việc giặt giũ nhiều kinh khủng trong làng này.

Xe đậu thành hàng dài trước khách sạn, với dải băng màu trắng và bông hoa màu trắng gắn trên không. Người, cũng sặc sỡ như chim, đang đi lên xuống các bậc tam cấp bên ngoài.

Cô chỉ tay.

“Trông kìa, Jacques, một đám cưới”.

Cô hy vọng anh sẽ quên ngôi nhà thờ giữa những căn nhà, cách đó khoảng hai trăm mét.

Nhưng cặp mắt tinh tường của anh đã chú ý thấy một cửa hông để mở.

“Anh muốn xưng tội,” anh nói.

Không có lý do gì để phản đối rằng anh đã đi lễ nhà thờ một lần tuần này rồi. Rằng tuần rồi anh đã viếng hai, ba ngôi nhà thờ khác. Rằng mỗi vị Cha xứ vài dặm xung quanh đây đến lúc này, ắt hẳn đã biết rõ câu chuyện bí mật của anh.

Lớp đá sỏi dày kêu lạo xạo dưới bước chân họ. Bên trong cổng hình vòm, trời lạnh như băng giá, nhưng khi họ qua khỏi cửa xoay nặng nề, nhiệt độ trở nên dễ chịu. Bạn có thể  cảm thấy nơi này đã được cách nhiệt tốt. Bất cứ thứ gì xảy ra ở đây không thoát ra được, nhưng đọng lại dưới dạng mùi hương, và mùi hương đó không phai.

Họ đi qua lối đi bên hông và đến một cánh cửa nơi họ có thể nghe những tiếng ồn ào nho nhỏ đằng sau nó. Tiếng những bước chân. Tiếng leng keng của bát đĩa. Cô gõ cửa. “Vâng?” một ai đó trả lời. Cửa mở, và một người đàn ông trẻ tuổi trong chiếc áo khoác màu đỏ xuất hiện.

Hắn nhìn người đàn ông và người đàn bà, một câu hỏi trên khuôn mặt.

Người đàn ông lớn tuổi cúi đầu tới phía trước.

“Tôi cần một linh mục,” ông nói.

“Tôi là linh mục đây,” người đàn ông trẻ tuổi trả lời với một nụ cười.

Người đàn ông lớn tuổi đứng lặng yên một lúc trước khi lập lại: “tôi cần một vị linh mục,” rồi ông nói thêm, “tôi phải xưng tội”.

Cái nhìn của người đàn ông trẻ tuổi lướt qua khỏi hai người, và nhìn quanh nhà thờ. Ở một trong những bức tường bên hông nhà thờ có mấy cửa ra vào với khung cửa bằng kính đã biến màu bên trên.

“Hãy chờ một chút,” ông nói với người đàn ông trước khi biến mất trở lại. Ông để cửa hé mở.

Ông ta trở lại nhanh một cách đáng ngạc nhiên, trong chiếc áo thầy tu và áo thụng màu trắng. Khi kéo thẳng khăn choàng màu tím quanh cổ, ông ra hiệu cho người đàn ông theo ông. Người phụ nữ cũng gia nhập với họ.

Vị linh mục mở cửa, bên trong một căn phòng nhỏ, tối om là một  máy hút bụi, một chồng sách bìa màu đỏ và một ít cây gậy có gắn những chiếc túi nhung mềm. Vị linh mục khom người xuống và bắt đầu di chuyển mọi thứ, bao gồm mấy quyển sách mà thực ra chúng không choáng đường. Cuối cùng đường chắn quỳ gối  trở nên rảnh. Vị linh mục và người đàn ông, đã đứng bất động khi chờ đợi, mỗi người biến mất qua một cánh cửa.

Cô ngồi xuống một  ghế dài phụ. Hoàn toàn yên lặng. Không một âm thanh  xâm nhập qua các khe cửa. Cái nhìn của cô lang thang trước khi dừng lại trên một tượng thánh trong hốc tường đằng trước cô; cô nhìn vào hình ảnh quen thuộc của một người bị đóng đinh với bàn tay và bàn chân đẫm máu.

Nó đã bắt đầu khi nào? Có lẽ cách đây chừng mười năm. Gần đây cô còn nhớ lối cư xử kỳ lạ của anh vào cái ngày anh ấy về hưu. Người ta đã tổ chức một  bữa tiệc rất đáng nhớ cho anh. Một uỷ viên cao cấp đã đọc diễn văn. Về sự phục vụ tuyệt vời của anh ấy đối với làng. Về việc anh là một người không thể thiếu được như thế nào, thực vậy. Cũng còn có một ít ảo giác về mùa đông của cuộc chiến tranh đã qua. Lòng can đảm của anh. Sự khôn khéo của anh. Không một ai đã biết những nơi ẩn náu trong vùng đất có nhiều than bùn như anh đã.

Vâng, mọi thứ tốt đẹp đã được người ta nói. Nhưng Jacques đã bị phạt vì say sưa. Anh đã khởi phát một cuộc tranh cãi sau đó. Người bạn muốn bắt tay anh đã nhận ra mình đang phải nhận vô số lời xúc phạm thậm tệ và đã lén bỏ đi, đáng kinh ngạc.

Ah, người đàn ông tốt, rất tốt đó đã không muốn bị đưa ra đồng cỏ. Thế thôi.

Bất thình lình, ngay bên trên, cô nghe một vài tiếng chuông ngập ngừng. Mỗi tiếng chuông gọi đến tiếng khác lớn hơn, một cột âm thanh chất cao bên trên đầu cô. Từng hồi chuông thắng lợi đổ dài. Một đám cưới … Đằng trước nhà thờ, một  người đàn ông trong bộ côm- lê màu xám xuất hiện và bắt đầu thắp mỗi đèn nến trên chiếc giá đỡ nến khổng lồ. Cánh cửa bên cạnh cô mở ra. Cô quay đầu lại và thấy một linh mục nhanh chóng rút lui và cái dáng người cúi đầu của chồng cô, đang chờ cô, không thay đổi.

 

“Đi nào!” cô nói giọng thì thầm hơi lớn. “Giờ đã tới lúc chúng ta thực sự phải lên đường”. Tại cửa ra, anh dang tay, mỗi tay một lần, vào trong bể nước.

Gần mười một giờ, bên trong xe. Bên trong xe, thật ấm áp. Thoải mái. Gần giống như trên giường. Những chuyến đi không hề khó chịu chút nào. Cô nhìn hàng cây dọc con đường làng. Chúng là những cây bạch dương có thân rộng màu trắng, đủ các loại khác thường, mang một nét tương đồng với những cây tiêu huyền. 

Khoảng mười lăm phút họ đã vào bên trong thành phố. 

“Anh thoải mái chứ, anh Jacques?” cô hỏi giọng dịu dàng. Mới đầu anh không đáp lời, nhưng khi cô liếc nhìn anh, anh lầm bầm, “tôi không thấy khoẻ”.

“Sao? Có chuyện gì vậy?”

“Tôi cảm thấy bị ốm”. 

Cô sang số và chạy chậm lại, nhưng không có chỗ để cô có thể dừng xe.

“Hãy giữ bình tĩnh. Nó sẽ sớm qua thôi,” cô hứa.

Nhưng bỗng anh thở dài, tay anh lục lọi xung quanh, mò tìm cửa xe, và tấm vải nhung lông của chiếc áo khoác cô.

Khi cô tắt máy và tìm chỗ đậu xe – đúng vào lúc tan trường và những học sinh nhỏ không thể nhích một nấc ra khỏi đường – anh ngồi sụp xuống một bên với một tiếng rên lặng lẽ. Cô xoay sở để len lỏi qua đám đông và tìm chỗ đậu xe. Cô bước ra khỏi xe và đi qua phía cửa bên kia, vừa suy nghĩ: Không khí mát mẻ, anh ta rất cần không khí mát mẻ. Khi cô mở cửa và sắp tựa vào anh ta, thì anh đổ gục xuống. Cô đưa tay đỡ đầu anh. Trọng lượng của cơ thể anh bỗng nặng khủng khiếp.

Jacques, Jacques!” cô la to.

Giờ anh đang nằm nửa thân người ra ngoài đường. Cúi mình xuống, hai tay cô vẫn còn ẵm đầu anh, cô nhìn quanh. Cô không thấy bất cứ ai ngoại trừ một nhúm học sinh đang đứng cách một khoảng xa, ngắm nhìn. Hai tay cô vẫn còn bị kẹt giữa cái ấm áp của mái tóc và các phiến đá lát đường lạnh ngắt.

Một người trẻ tuổi đang đi trên chiếc xe đạp. Anh ta bước xuống, rất quả cảm, như thể anh đã biết nơi mình được cần đến. Chiếc đầu bự của anh được cạo nhẵn như hói, khiến cô đầy tin tưởng. Cùng nhau họ đặt cái thân hình nặng nề gọn gàng bên cạnh chiếc xe. 

Người trẻ tuổi tháo khăn quàng của anh gấp thành một chiếc gối đặt dưới đầu. Rồi anh lật mí mắt và xem mạch. Cô ngắm nhìn với đôi mắt giương to. Những động tác thiết yếu này có hiệu ứng làm dịu.

“Chồng tôi bị rối loạn,” cô nói.

Người trẻ tuổi có vẻ suy nghĩ về lời nói của cô một lúc. Rồi anh ta đứng dậy và nhìn thẳng vào cô.

“Chồng bà đã chết,” anh ta nói.

 

Rồi mọi việc trở nên bận rộn. Trong khi cô vẫn còn đang ngồi chồm hổm ở đó, ngắm nhìn một cách tò mò khuôn mặt của người chết đột ngột. Cô nghe tiếng còi hụ đang đến gần. Cửa đóng sầm lại.

“Đằng đây!” có ai đó gọi lớn và: “Hãy tránh ra!” Một vài người hơi cục mịch trong áo khoác màu sáng cuối cùng đã đến gần hơn, họ dừng lại và phải bước qua một bên để đặt chiếc cáng xuống. Những người làm công tác cấp cứu đặt anh vào cáng rất cẩn thận, đắp chăn, buộc bằng dây da và đẩy anh ta vào xe cấp cứu khá dễ dàng.

Một cảnh sát viên đỡ cô ta dậy và hỏi cô một số câu hỏi, về bản năng riêng, mà cô trả lời một cách chính xác.

Điều kỳ lạ là họ ngăn không cho cô trở lại xe riêng của cô khi mọi việc đã kết thúc. Dù rằng nỗi đau buồn của cô vẫn chưa hiện rõ. Mặc dù không ai có thể khẳng định rằng các giác quan của cô không hoạt động theo đúng mô hình mong đợi, bởi vì hãy trông kìa: bên kìa khúc quanh của con đường là cánh đồng trắng xoá và cây cối phủ màu trắng và mặt trời, một mặt trời lạnh như băng trên những đám mây dài màu tím nhạt.

 

                                                           Phan Thiện Trì chuyển ngữ

                                                                       August, 2021

 

                                                   

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html