Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2021

 DSS18. SỰ THẬT CHOÁNG VÁNG

 

 

                                                                                                             J.M.A. Biesheuvel

 

                                                   Translated from Dutch into English by Sam Garrett

                                                   Translated from English into Vietnamese by Phan Thien Tri

 

 

 

J.M.A. Biesheuvel (1939) đã gây sự xúc động mạnh khi lần đầu xuất hiện với tuyển tập truyện ngắn của ông, In The Upper Berth (1972). Sau đó, ông xuất bản một số lớn những tuyển tập truyện và tiểu thuyết ngắn. Năm 2007 ông được trao giải thưởng có uy tín nhất P.C. Hooft cho các tác phẩm của ông. Chịu đựng từ sự suy thoái, Biesheuvel đã xuất bản ít hơn trong suốt mấy thập kỷ qua. Vào năm 2008 những tác phẩm được chọn lọc của ông đã xuất hiện, tiếp theo là hai quyển truyện ngắn mới được viết trên các tạp chí văn học.

 

 

 

Tôi đã tự khép mình trong phòng và nghĩ tôi biết chính xác những gì tôi muốn viết.

Đó là câu chuyện về một người đã tự tử và phiêu dạt khắp vũ trụ một thời gian dài trước khi lên Thiên Đàng. Người ấy không tin có Thượng Đế, vì vậy khi Thượng Đế để ông xuất hiện ông ta nói, “Trông kìa, tôi không muốn có bất cứ thứ gì liên quan với việc này”.

“Vậy thì, ngươi có thể trở lại trần gian thêm khoảng một triệu năm nữa,” Thượng Đế nói. “Hãy tiếp tục sống, hãy đi phiêu bạt muôn nơi và âm thầm chịu đựng trong ghen tỵ, ước ao, thất vọng … , và sau đó ngươi có thể cố gắng trở lại”.

Những gì xảy ra tiếp theo hầu như thách thức mọi sự mô tả. Cô đơn trong tuyệt vọng, khổ đau dày vò, một ngôi sao nhỏ lây lất đó đây. Không có lấy một người quen kẻ lạ xung quanh suốt khoảng một triệu năm nữa. Ngọ ngoạy mãi cho đến khi xương cốt của ngươi đau nhừ tử.

Cuối cùng người ấy trở lại Thiên Đàng xuất hiện trước Thượng Đế, Elijah, Moses và Malachi.

Ngươi chắc đã biết là ngươi không nên tự tử, phái không?” Thượng Đế hỏi. “Ngươi biết rằng cuộc sống dưới trần gian là cả một sự thử thách gay go, và ngươi không được phép kết thúc nó sớm, đúng không? Nếu ai cũng tự tử, thì chúng tôi sẽ có một mớ hỗn độn thực sự về lối cai quản trong tay chúng tôi. Thực tình mà nói, ta không thể chấp nhận những kẻ tự tử vào Thiên Đàng”.

“Không thể, trừ phi kẻ tội đồ đó có thể trình bày sự biện hộ hợp lý” thánh Elijah lầm bầm.

Vì vậy câu chuyện sẽ có tên gọi là “Lời Biện Hộ của Rumplala”.

 

Tên người đàn ông đó là Rumplala. Hắn ta bắt đầu sự biện luận của mình bằng cách tường thuật lại những sự khổ đau và nỗi thất vọng. Cuối cùng, Thượng Đế, Thánh Elijah, Moses và Malachi tất cả đều ngồi xuống quanh hắn ta, rơi nước mắt.

 

Đó sẽ là câu chuyện thật về Dostoevsky. Về việc ông ta không thích nghi với chỗ làm của ông. Về việc ông ta xé bỏ tất cả giấy tờ về lợi tức của ông ta. Không hiểu các đồng nghiệp của ông ta, không bị cắt giảm việc làm. Lén lút biển thủ tiền bạc. Đi chơi bời trác táng, và vì vậy gây thêm bao nỗi khổ đau. Về sự phức tạp đầy tội lỗi có liên quan đến vợ ông ta. Những nỗi sợ hãi mà hắn phải gánh chịu bên dưới, cả đời anh, những nỗi sợ hãi không xác định ngấu nghiến linh hồn anh. Cuối cùng, là sự bị sa thải và sự nghèo nàn. Thế rồi, vào dịp lễ Giáng sinh, vợ anh cố đưa anh đến nhà thờ ít nhất một lần. Rumplala đi cùng vợ và thấy những người què quặt, những  kẻ tàn tật, các trường hợp tâm thần và những người đàn bà già cả. Một cụ già ngồi trong chiếc xe lăn nhìn một cách say mê vào nhà thuyết giáo và nhìn vào cây giáng sinh được thắp sáng rực rỡ nơi góc nhà thờ. Có một xúc xích frankfurter của Đức phơi ra khỏi quần của người đàn ông. Vị mục sư nói lắp bắp trong suốt buổi giảng. Rumplala nổi giận và quát lớn: “ Nhảm nhí,” rồi anh chạy ra khỏi nhà thờ. Cảm giác lo sợ, ăn chơi truỵ lạc, thất bại trong công việc, những nổ lực vô vọng trong sự khởi nghiệp, sự bất hạnh của anh, sự rối loạn thần kinh, mọi thứ là cả một sự thất bại, bao gồm việc ca hát, hội  hoạ, viết truyện. Bạn bè anh cố gắng bảo anh rằng anh không phải là người viết văn tệ lắm đâu. Nhưng bác sĩ ở công ty bảo hiểm y tế mà anh phải báo cáo mỗi hai tuần một lần thậm chí đã không bao giờ chịu lắng nghe anh.  “Ông có thể gợi tựa đề của những quyển sách mà ông  đã viết không?” bác sĩ tiếp tục hỏi, sau khi Rumplala đã trải qua hằng mấy tiếng đồng hồ trong phòng đợi đầy ngột ngạt cùng với hàng trăm công nhân với nỗi buồn hiện rõ trong đôi mắt, những người chán nản và khụt khịt và đọc các số báo cũ  của các  tạp chí khúc côn cầu như Margriet và Panorama, lúc nào cũng lầm bầm với chính mình, hay chỉ nhìn chăm chăm vào một chỗ nào đó trên sàn nhà hay trên trần nhà. Và vì vậy anh cũng lướt qua các tựa đề nhiều lần: “Storm in a Teacup,  Murder on the Queen Mary, The Devil’s Lamppost … “

Nghe có vẻ như một tác phẩm khá phức tạp,” bác sĩ nói.

Backyard with Skyscrape . “Và có phải những sách này thực sự đã được xuất bản không?” bác sĩ hỏi. “Vâng,” Rumplala nói, “bác sĩ có thể tìm thấy chúng ở bất cứ hiệu sách nào, nhưng tôi không kiếm được bất cứ một đồng nào từ nó, ít nhất là không đủ để giữ đầu tôi bên trên mặt nước, cô vợ của tôi … những cuộc tấn công kinh hoàng … bị sa thải … thời gian tôi đã lãng phí … cảm giác của sự thất bại … thần kinh của tôi … Có phải tôi đã kể cho bác sĩ nghe có lần tôi đến chỗ gái làng chơi nữa?

“Tch, tch “ bác sĩ lầm bầm, “ôi, thật quá khủng khiếp, nhất là khi thấy như thể ông quá ốm yếu để không thể đi làm việc được. Làm sao ông có thể kham nổi điều đó? Tình trạng thần kinh của ông thế nào? Ông có dùng bất cứ loại thuốc đặc biệt nào không?”

“Thần kinh cái đầu lừa của ông !” Rumplala  quát to, và anh ta lôi ra tất cả lọ thuốc nhỏ, và các hộp thuốc và ném chúng vào mặt của bác sĩ và lên mặt trước của những chiếc áo choàng trắng trong phòng thí nghiệm, lần lượt từng cái. “Tôi đang uống Trilafon, và Dalmadorm và Valium và Nozinan và Serenase và Trofanil!” Bác sĩ chỉ ngồi yên đó, phủ đầy những viên thuốc.

“Điều tốt nhất đối với ông là nên nghỉ ngơi một chút. Hy vọng ông sẽ tìm thấy một chỗ làm khác tốt hơn.”

“Tôi chưa bao giờ có lấy một chỗ làm thú vị,” Rumplala nói. Anh ta nghĩ lại một cách kinh tởm về cái cách mà anh ta đã chần chừ ở trước văn phòng.

Có bất cứ thứ gì trên đời này mà không khiến anh ta điên tiết? Lời nói ngốc ngếch trong những tờ báo của sinh viên, trên các nhật báo. Lúc nào cũng giống hệt nhau: “Giáo sư Beiderheide nói lời từ giã.” Rồi bạn đọc một bài báo nào đó rất kỳ cục, đầy rẫy những ngôn từ sáo rỗng nói về lòng biết ơn, những sinh viên chăm chú lắng nghe, những đồng nghiệp xuất sắc, một bầu không khí dễ chịu, một ngày vui vẻ, những viễn ảnh tuyệt vời, vâng, ngay cả còn có một cái gì đó thấp thoáng ở chân trời. Kế bên nó là tấm ảnh của một người đàn ông đang cười một cách ngượng ngùng khi hai cô y tá hay sinh viên thực tập trao cho ông ta một hộp xì gà và một quyển sách. Rumplala làm việc ở bệnh viện và phụ trách viết một cuốn cẩm nang, một thư mục đầu vào của bệnh nhân. Bất cứ ai có đầu óc minh mẫn đều sẽ làm xong trong vòng một tuần lễ. Anh đã đọc hằng trăm quyển sách và phỏng vấn hằng tá người, nhưng anh ta không tiến thêm một bước gần hơn với việc hoàn thành nó. Anh biết đôi chút về chính sách bảo hiểm, về phí bảo hiểm, tất cả đầu ra, đầu vào, bác sĩ đến bác sĩ đi, áo bờ-lu, áo choàng tắm, áo khoác ngoài cho bạn khi bạn bước vào, bàn chải đánh răng, bộ dụng cụ may vá và đồ cạo râu. Nếu bạn cần điện thoại, nó sẽ đắt hơn nhiều. Đèn tắt lúc chín giờ rưỡi, điều đó sẽ tốt hơn đối với bạn cũng như đối với chúng tôi. Chính trách nhiệm của bệnh nhân là phải thanh toán các hoá đơn cho anh ta hoặc nhờ người bảo hiểm trả. Anh cũng có quyền nắm bắt thông tin, anh cũng có quyền từ chối một phương pháp điều trị nhất định, và nếu những thực tập sinh đến dự khám lâm sàng chỉ biết giương mắt nhìn anh, anh có quyền đuổi cổ họ ra ngoài. Rumplala đã làm việc này được sáu tháng và đến nay anh chỉ đang quay bánh xe của mình. Anh ta không thể làm việc đó. Mặc dầu vậy anh cũng đã nhận hai câu đầu tiên của anh: “Hoan nghênh, bệnh nhân thân mến. Bạn đã vượt qua được một số chuyện tào lao đáng kinh ngạc như vật trong cuộc sống của bạn, và giờ

đây bạn vừa kết thúc trong bệnh viện”. Sếp của anh ta nghĩ những câu nói đó chỉ là câu nói vui. “Thư mục này sẽ không xảy ra,” sếp anh nói lầm bầm trong miệng. Trong khi Rumplala bỏ ra cả ngày để suy nghĩ về thư mục này, anh nằm mơ thấy nó suốt đêm. Suy nghĩ về những gì anh không được quên bao gồm trong nó. Dẫu sao thì bạn biết đánh vần chữ “peignoir” như thế nào không? Một buổi chiều nọ, anh thử mọi thứ anh có thể nghĩ đến: “penuar”, “painwar”, “pignoir”, “peignoir”. Anh lầm bầm từ này trong hơi thở  thường xuyên đến nỗi ngay cả anh không còn biết nó có nghĩa là gì nữa.  Những lần nghỉ giải lao để uống cà phê là thảm hoạ đối với anh. Anh nghe các đồng nghiệp đàm luận  mà anh chẳng có ý tưởng gì về những gì họ đang bàn. “Tôi bảo Zwatser  rằng sẽ mất hai mươi năm trước khi phe cánh mới được thực hiện, đó là lập trường của chính phủ”.  “Vậy Barrestorg đã nói gì về điều đó? “Hắn cười và nói: “Chúng ta luôn có thể sử dụng Kế hoạch 2A để làm cho họ chệch mục tiêu, miễn là vị phó bộ trưởng không bị mắc bệnh gì.“

Không có đường và sữa trên bàn anh ta. Nhà ăn của bệnh viện thì quá nhỏ. Những người khác không chuyền cho anh ta những thứ anh cần. Họ nói chuyện và trong khi họ nói họ vừa đọc Margriet và Panorama. Cuộc đời là một thảm hoạ. Kem dưỡng da đã thấm sâu vào lỗ chân lông, nơi mà nó nuôi dưỡng da của bạn và có tác dụng chữa lành bệnh. Lần tới, khi bạn trai của bạn hôn bạn, anh ấy sẽ nói: “Da của bạn mịn như quả đào tơ mơn mởn”, một thảm hoạ, đó chính là cuộc đời. Hãy đăng ký vào bộ bách khoa Winkler Prins, con cái của bạn có thể sử dụng để  làm bài tập ở nhà của chúng: một tài sản cả đời. Một sự bổ sung đáng trân trọng vào phòng của bạn và vào kệ sách của bạn. Với chỉ hai ngàn guilders.  Sự đổi thay đột ngột. Nữ Hoàng muốn biết về một nụ hôn đặc biệt, tờ báo lá cải nói. Nữ Hoàng  muốn biết tất cả về cái hôn đặc biệt đó, các tờ báo lá cải nói, vì vậy bạn biết đó là về những gì. Không, đó là những gì tất cả về? Rumplala nghĩ. Nhà truyền giáo này đang ba hoa về cái gì? Loại rác rưởi gì mà các đồng nghiệp của tôi đã phun ra vậy. Tôi không được quên đưa điều này vào cẩm nan nữa, nhưng gần dường như quá nhiều đối với tôi để có thể chịu đựng: bệnh nhân cũng truy cập với tư vấn tâm thần. Những người làm công tác xã hội cũng có thể đến thực tập lâm sàng với bạn. Kinh tởm, thật đáng kinh sợ, toàn bộ các thứ đều không nói lên tất cả nỗi đau mà bạn phải trải qua. “Không được nản chí, ông Pinters,” cô y tá, một cô gái trẻ chưa bao giờ mắc bệnh ung thư, nói. Đó là công việc văn phòng như thế nào. Rumplala không thể vói lấy sữa và đường. Căn phòng quá nhỏ.  Họ không bao giờ chuyển nó sang cho anh ta. Anh không dám yêu cầu nó. Anh không thể bò trườn qua người của các đồng nghiệp để lấy sữa và đường, có phải không? Tại sao họ vừa đang ăn vừa đọc cùng lúc? Họ không đọc ra tiếng, họ đang bàn về công việc.

Bây giờ anh đứng dậy và vụt chạy ra khỏi nhà thờ, vợ anh đuổi theo anh nhưng không thể bắt kịp. “Ruồi!” cô ta rống lên.” Vì Chúa, anh đang làm cái quái gì vậy?” Anh chạy lên lối thoát hiểm của một toà nhà chung cư cao tầng.

 

Đó là nơi câu chuyện bắt đầu, thực vậy. Rumplala gần như lên tới mái nhà . Anh sắp sửa nhảy, và đó sẽ là điểm khởi đầu của một câu chuyện không bao giờ có hồi kết. Vợ anh đang đứng bên dưới, anh đang gây cho cô quá nhiều đau khổ, nhưng anh có thể không còn làm gì khác nữa …

 

Ngay lúc đó con chó bắt đầu sủa. Vợ anh đang nằm tại giường. Cô ta biết rằng tôi ở đây, đang ngồi viết. Một cậu bé bước ra lối đi, liếc nhìn qua cửa sổ của tôi. Ngập ngừng, qua cách chào hỏi, cậu giơ cao một bàn tay. “Có phải cháu đã gọi trước không?” tôi hỏi.

“Vâng, Eva nói cháu có thể chơi ở nhà chú nếu mẹ cháu không có ở nhà,” thằng bé nói. Mik, con chó lúc này đang sủa để đánh bại ban nhạc. Vợ tôi đi vào phòng của tôi.

“Tại sao anh không để Maaikeltje vào?” cô hỏi. Sau đó một lát, tôi nghe một thứ gì đó bị xô ngã trong phòng khách. Maaikeltje vừa ném một quả lựu đạn cay và hai trái bom thúi vào trong phòng, theo cách của những đồ chơi đương đại. Nó là một đứa quấy rối bẩm sinh. Cửa vào phòng tôi bật tung và mấy con mèo chạy vào.

Maaikeltje, đừng chọc mấy con mèo, Maaikeltje”.

Hãy nhảy xuống hồ cùng với Maaikeltje, Maaikeltje!” tôi nghĩ. Cô không thể nói là tôi đang viết truyện đây sao? 

 

Rumplala rơi vào cõi chết của anh ta, ngay dưới chân vợ anh. Cô ta tin là anh đã chết. Và anh ta đã chết, anh đã chết ngay đơ ra rồi. Mặt dầu trước sự bất mãn của anh nhưng anh vẫn còn có linh hồn để quan sát toàn bộ mớ hỗn độn. Ôi, máu là máu, máu khắp nơi. Rồi bắt đầu chuyến đi, chuyến lên trời, xuyên khắp vũ trụ. Cái la bàn mà anh luôn mang theo mình đã rơi ra khỏi túi quần và đang trôi bềnh bồng theo bên cạnh anh, cách khoảng hai bộ, quyển kinh cầu nữa. Anh không thể vói lấy hộp diêm quẹt, nếu có anh sẽ đốt một điếu thuốc lá ngay đó. Họ có nghĩ anh ta tin rằng thực sự có đời sau không? Miễn là không có Thượng Đế. Rumplala hy vọng cuối cùng anh sẽ đi vòng quanh cõi chết. Một thứ không thể tiếp diễn như thế này mãi mãi, có phải không? Làm sao một thi thể được cho là có thể viết như thế này? Thật không thể nào.

 

“Cậu đã tìm thấy một cái lỗ ở chỗ đó chưa?” Tôi nghe một giọng nói rất lạ. Những người lạ mặt đã dùng vũ lực xông vào nhà tôi, mặc dầu tôi biết rõ đây là về chuyện gì. Họ vào đây là để lắp đặt một đường dây điện thoại thứ hai. “Này, hãy cẩn thận với đường ống và đường dây,” tôi nghe anh ta nói, “trước khi các cậu biết nó, các cậu sẽ cho nổ tung toàn bộ nơi này”.

 

Rumplala đang rơi tự do trong không gian, anh đang sờ soạn tìm thuốc lá của anh nhưng anh không thể tìm thấy chúng. Lúc này anh chú ý thấy rằng anh vừa mất quần dài của anh. Miễn là anh không tình cờ gặp phải một linh hồn khác. Anh bắt đầu khóc sướt mướt bởi vì anh đang lao thẳng trong vũ trụ trong chiếc quần sọt ống rộng của người đánh quyền Anh. Việc đó diễn ra mấy tiếng đồng hồ rồi. Nó tiến đến đâu, nó sẽ dừng lại ở nơi nào? Frits Rumplala nghĩ về mẹ mình. Anh đã là đứa con trai đủ tốt với bà chưa? Không phải anh đã xúc phạm bà quá thường xuyên đó sao? Nhất là mỗi khi đề cập đến vấn đề tôn giáo. Anh đã có thăm viếng bà một cách đều đặn trước khi kết liễu cuộc đời? Nếu cuộc sống là một thử thách, thì tại sao sự thử thách lại phải tiếp tục đi theo sau sự chết nữa? Có phải anh đã tự tử vì không có lý do chính đáng? Anh nhìn lên với một cái giật mình, kìa, từ nơi thẳm xa kia là một cánh cổng Thiên Đường được thắp sáng với những thiên thần bay quanh nó. Xin hãy tha cho tôi, Rumplala nghĩ.

 

“Đây rồi,” tôi nghe ai đó nói từ bên ngoài nơi lối đi. Tôi có thể viết lúc ban ngày và thích để cửa sổ mở được không?

“Chúa tôi, tôi suýt rụng tim rồi đây. Có chuyện gì mà đi lòng vòng và la hét “đây rồi” inh ỏi vậy?”.

“Tôi nghe ông đánh máy,” người ấy nói. “Tôi là Loek, người hàng xóm của ông đây”.

“Tôi đang viết về một câu chuyện rất phức tạp đây,” tôi nói, “chúng ta có thể tiếp tục cuộc nói chuyện này vào ngày mai được không?” 

“Đừng lộn ruột lên như thế,” Loek nói, “không có gì phải giải quyết gấp gáp cả. Bạn biết những gì bạn nên đọc lúc khác kia mà? The Famous Fivecậu bạn, tôi cười cho đến khi tôi sắp vỡ oà. Cậu thích cái vẻ bề ngoài của Assoe như thế nào?”

Assoe là con chó của Loek, một con chó săn màu đen khổng lồ. Assoe làm tôi hoảng sợ. Tôi đứng dậy với một tiếng thở dài, bước tới cửa sổ và nhìn thẳng vào cái mõm đang hả to, hớn hở, răng nanh to tổ bố, hai mắt màu nâu lấp lánh với niềm vui trong một cái đầu đen bóng như đầu của một con gấu. Hai bàn chân móng vuốt khổng lồ của nó đặt trên ngưỡng cửa sổ của tôi.

“Chúa tôi, ôi một con chó!” tôi lầm bầm.

Asoe, sủa chào bố đi con,” Loek nói. Rồi tiếng sủa bắt đầu vang lên lớn hơn bất cứ thứ tiếng gì tôi từng nghe. “Có phải con chó này có buồng phổi, hay cái gì?” Loek nói một cách đầy tự hào. “Những ngày này nó đang theo học tại trường dạy vâng lời. Tất cả những gì tôi phải làm là nói ‘boo’  là nó sẽ xé cậu ra thành nhiều mảnh!” Loek vui vẻ bước tới ngưỡng cửa sổ và tựa lên đó. Cậu ta giống như một phòng quán rượu đang chờ tôi mở vòi đổ bia. Nghiêng đầu qua một bên, hắn liếc nhìn tờ giấy trên máy đánh chữ của tôi, “Loại truyện gì vậy?” hắn hỏi. “đó không phải là tên của ai đó, phải không? Rumplala ?”

“Tôi cần trở lại bàn làm việc,” tôi nói. Chúng ta hãy tiếp tục việc này vào ngày mai ...”

“Ồ, ngài Cao Sang và Hùng Mạnh,” Loek lầm bầm .”Không có lấy một chút thời gian nào để tán gẫu một lát sao … ?”

“Không,” tôi hơi bực mình, “đúng vậy, ngay lúc này thì tôi không có.”

“Ê, ông có nghe câu chuyện khôi hài về tài xế tắc xi người Bỉ không?” Loek hỏi.

“Tôi thực sự phải trở lại với công việc ngay bây giờ,” tôi nói. “Tôi xin lỗi, nhưng câu chuyện này rất quan trọng đối với tôi và bạn đang làm phân tán sự tập trung của tôi.”

Eva, đang lắng nghe từ nhà bếp, đến phòng đọc sách của tôi và nói, “ Anh không thể cư xử văn minh hơn một chút với Loek sao? Anh đang hơi mất lịch sự đấy.”

“Ồ, được rồi, tôi sẽ đi khỏi đây,” Loek nói một cách vui vẻ, “trước khi hai kẻ yêu nhau cãi nhau.” Anh ta bỏ đi một cách lỗ mãngdắt con chó cùng đi. Tôi đóng sầm cửa sổ.

 

“Frits thấy gì phía trước?  Có phải đó là những cổng thiên đường không? Thật điên rồ. Tất cả những thiên thần kia đang lượn lờ xung quanh. Và họ thực sự có cánh! Trong thâm tâm anh, anh là loại người muốn được vào bên trong. Nhưng anh mang một mối ác cảm ghê gớm đối với Thượng Đế đầy quyền năng, người đã làm sụp đổ mọi thứ đối với anh. Thượng Đế đã tạo ra con người anh và rồi đặt anh vào chốn địa ngục trần gian. Anh không muốn bất cứ thứ gì có liên quan đến Chúa, hoặc với các thiên thần của Ông ta nữa”.

 

Rồi đến, trong căn phòng đọc sách của tôi lại đầy ắp tiếng động đều đều inh tai rất khó chịu của cái khoan điện. Ít phút sau, những miếng thạch cao và gạch bắt đầu rơi xuống sàn nhà. Một người đàn ông râu ria không cạo, đội mũ bóng chày bước vào phòng tôi. “Được, ở xung quanh góc,” hắn nói, “chỗ này đẹp không, hay chỗ kia đẹp hơn?” Chỉ kéo đường dây điện qua đây thôi”. Giờ lại có thêm hai người lạ mặt đứng trong phòng tôi nữa.

Người thứ hai nói, “Xin lỗi làm phiền một phút nhé!” tôi tiếp tục đánh máy một cách không hề nao núng. 

 

Ghê tởm, sợ hãi, tội lỗi. Bây giờ Peter đang đứng trước anh ta.

“Nghe đây, hãy để tôi rời khỏi chỗ này.” Frits nói, “tôi dám chắc các người muốn đưa tôi đến gặp Thượng Đế?”

 

“Ổ cắm điện này được cho là nên gắn ở đâu?” Tôi nghe một giọng nói vang lên từ phía sau tôi. Tôi chỉ vào một cái chấm ở trên tường. “Chỗ kia, thưa các quý ông, nếu tất cả khả thi.”

 

“Vậy sự phòng vệ của Rumplala thì sao?” Hắn có nên bắt đầu việc đó ngay lập tức không? Dostoevsky đã làm việc đó như thế nào? Không, cứ để hắn lăn lộn khắp trong vũ trụ khoảng một triệu năm hoặc đại loại như vậy, điều đó sẽ làm cho hắn thấy ánh sáng”.

 

Tôi nhắt máy đánh chữ lên và mang nó vào trong phòng khách, như vậy tôi mới có thể tiếp tục làm việc.

Chúng ta có tám con mèo, Một vài con thì luôn ngủ ở đâu đó, nhưng hai hay ba con trong chúng cũng bỏ ra cả ngày để rượt đuổi nhau quanh nhà, và rồi chó Mikkie của chúng ta cũng tham gia hành động. Mikkie là loại chó lai, rất dễ thương, cỡ trung bình, không quá lớn và vô cùng xinh xắn, lại giữ nhà giỏi nữa. Nó sủa luôn miệng.

Maarten, anh quên là chúng ta sắp đón khách, có phải không?” Eva nói. “Thế nào, bóc hộ khoai tây được chứTrong khi mấy con mèo làm rớt mấy tờ giấy tôi vừa đánh máy xong xuống sàn nhà. Con chó ngồi lên chúng và bắt đầu gãi bọ chét. Miễn là không có gì bị hư hại hay thất lạc. Đó là điều đầu tiên loé lên trong trí tôi. Trong vòng hai mươi phút tôi đã bóc xong khoai tây, rồi tôi mang máy đánh chữ và giấy tờ vào phòng đọc sách của tôi. Điện thoại vừa lắp xong, mấy người đàn ông ra đi. 

 

Rumplala đang đứng trước ngai vàng của Thượng Đế. Vậy đây là người làm trò hề, người đã làm cuộc đời của anh ta trở thành một mớ hỗn độn. Những thiên thần đang hân hoan nhìn xuống ao nước và hát những bài hát vui vẻ. Nơi này thực sự là một cái gì đó. Một phần thưởng ngọt ngào sau khi cuộc sống trở nên vô dụng. Đèn chùm lộng lẫy, trần nhà dát vàng và màn cửa bằng vải nhung mềm, màu xanh da trời. Mặt bàn bằng pha lê, giường trời với những tấm ra bằng tơ mịn. Ô hô! Hắn kìa, trước khi hắn biết nơi đây, hắn đã gọi Thượng Đế là “cái gai và là tên vô lại” giờ đây, họ nhất định sẽ không để hắn vào nữa. Hắn tôi luyện trái tim cứng rắn và nói: “Thành thật mà nói, tôi không muốn có bất cứ thứ gì liên quan đến ông.”

Thượng Đế gầm lên với tiếng cười lớn, “Nó không những chỉ tự tử mà còn có cái mồm ranh ma nữa!”.

 

Bây giờ, từ phòng khách tôi nghe âm thanh tiếng đàn từ người chơi piano. Anh ta chỉ đang bắt đầu. Điều này hơi làm phân tâm một chút. Tôi thấy không một thứ gì, về phương diện âm nhạc, kỳ cục như âm thanh mà người chơi đàn piano tạo ra. Nhưng chúng ta chỉ nên rất hân hạnh là anh ta xuất hiện … 

 

“Nếu ngươi không muốn có bất cứ thứ gì liên quan tới ta, vậy thì hãy trở về và dạo chơi bên ngoài,” Thượng Đế nói. “Và hãy dành thời gian cho nó, trong bóng tối hoàn toàn, không có bất cứ ai ngươi quen biết, xuyên suốt vùng chân không của vũ trụ, bị dày vò bởi lương tâm của chính ngươi, cứ tiếp tục, hãy trải nghiệm nó, rồi có lẽ ngươi sẽ trở lại. Nhưng sẽ là khoảng vài ngàn năm sau trước khi ta cho phép bất cứ kẻ nào sỉ nhục ta như ngươi được vào”.

Bỗng tôi thấy chính mình có thể đánh máy mười hai trang quay ngược trở lại để mô tả nỗi cô đơn của Rumplala trong không gian.

Dần dần anh ta bắt đầu mong mỏi trở lại Thiên Đàng. Một tiếng đồng hồ trong bóng tối có thể có vẻ cực kỳ lâu, nói chi đến một triệu năm, rơi, rơi mãi xuống, cùng với một vì sao vớ vẩn nào đó thỉnh thoảng chợt loé lên rồi vụt tắt. Hắn ta trải qua sáu tháng trong ngôi nhà riêng của hắn, nhưng hắn không thể giao tiếp với bất cứ ai ở đó, cũng chẳng có ai nhìn thấy hắn. Rồi hắn tiếp tục cuộc hành trình. Hắn nghĩ về văn phòng. Làm sao có thể là hắn chưa bao giờ, một lần trong đời, có thể hiểu được những gì trong báo, trong các báo lá cải và trong các tạp chí phụ nữ? Hắn ta hy vọng, nếu hắn trở lại, hắn sẽ có cơ hội để lên tiếng cho chính mình. Vậy Barrestorg đã nói gì về điều đó? “Hắn cười lớn và nói, “Chúng tôi luôn luôn có thể sử dụng Kế Hoạch 2A để giữ anh ta đi sai lệch mục tiêu, miễn là vị Phó Bộ trưởng không mắc phải chứng bệnh gì đó”. Ồ, giờ thì Rumplala hiểu được điều đó. Nếu điều đó xảy ra, vị Phó Bộ trưởng sẽ phát hiện ra cái mớ hỗn độn đó là gì ở bệnh viện. “Loại kem dưỡng da này thấm sâu vào lỗ chân lông bạn, nơi nó nuôi dưỡng lớp da. Đó không phải là những thứ làm cho người khác điên rồ, không phải là những thứ khiến người ta phải tự tử, có phải không?”

 

Đang đứng trong cửa hiệu, “Thưa ông, ông đã lấy số chưa? Nếu chưa, ông phải trở ra phía cuối hàng, hay là chờ ở đây cho đến khi nào địa ngục đóng băng.”

“Có chuyện gì với hắn ta vậy?”

Ồ, ông ấy quên lấy số và tôi bảo ông ta như vậy, giờ ông ấy đứng đằng trước ông kìa.”

“Thưa ông, giờ đến lượt của ông, đã tới lúc tỉnh dậy rồi. Và ông đang cần gì? Ô, phó mát lâu năm đặc biệt đó, có phải không? Có một cuộc gọi về nó rồi, tôi nói có đúng không?

“Có một cuộc gọi về nó, chết tiệt, có chuyện gì về một cuộc gọi?” Đã có một cuộc gọi. Tại sao có nhiều số khi mà chỉ có bốn người trong khắp cửa hiệu?

“Thưa ông, tôi e là ông không hiểu, mười lăm phút nữa kể từ lúc này, có thể có bốn mươi khách hàng trong hàng, và họ có thể bắt đầu tranh cãi ai là người tiếp theo”. Đời là thế …

 

“Bạn là ánh sáng mặt trời của tôi, ánh sáng duy nhất của đời tôi, bạn làm cho tôi hạnh phúc … “ Tôi nghe người chơi đàn piano hát cùng với một tay chơi xuẩn ngốc trên bàn phím. Bạn sẽ không bao giờ viết câu chuyện đó, tôi tự nhủ, bởi vì bạn chẳng biết bất cứ thứ gì về tự tử. Tôi ngồi lơ đãng nhìn vào máy đánh chữ khoảng năm phút.

Rồi vợ tôi bước vô lại. “ Khách khứa sẽ sớm có mặt ở đây,” cô nói, “nhưng người thợ giặt ủi vừa mới xuất hiện, anh ra tiếp chuyện với ông ấy đi”. Tôi rất thích người thợ giặt ủi này; anh ta luôn có những giai thoại tuyệt vời nhất. Tôi đi ra phòng khách để gặp anh ta và để câu chuyện như nó là.

Tại một thời điểm anh ta nói chuyện với tôi, trong khi Eva đang thu dọn đồ giặt ủi: “Đồng guilder đang mất giá, đó là một tin xấu, nền kinh tế của chúng ta đang suy thoái, và rồi một cái gì khác … con trai tôi đang bắt đầu bước vào tuổi dậy thì”.

“Tuổi dậy thì” tôi sửa lại, giống như một loại người tự cho mình là cái gì cũng biết.

“Dậy thì là sao? “ anh ta hỏi. 

“Đó là một thời kỳ khi chùm dây thần kinh phát triển giữa lý trí và sự ham muốn tình dục của ta,” tôi nói.

“Đúng rồi, bất cứ điều gì,” người thợ giặt ủi tiếp tục, “vì vậy con trai tôi ở trong thời kỳ dậy thì và ban đêm tôi không thể ngủ say nữa vì tôi nằm đó, suy nghĩ về nó. Bác sĩ đến một đôi lần với tất cả các loại chuyện trên trời dưới đất, toàn là những chuyện tào lao. Toàn bộ mọi thứ đã khiến tôi choáng váng”.

 

Chuông cửa reo, khách khứa đến. Đây là sự thật đang làm tôi choáng váng.

Không còn cách nào khác để tôi có thể viết về một người đã tự tử, bởi vì chính tôi là một người vẫn còn sống.

 

                                                           Phan Thiện Trì chuyển ngữ

                                                                       August, 2021

 

                                                  

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html