Thứ Năm, 11 tháng 11, 2021

 SSA4. CÂU CHUYỆN CỦA MỘT GIỜ

                                                                                                             Kate Chopin

Biết rõ bà Mallard bị bệnh tim, người ta hết sức cẩn thận để báo tin chồng bà qua đời một cách nhẹ nhàng nhất có thể.

Chính chị gái Josephine của cô đã nói với cô, bằng những câu đứt quãng; che dấu những ám chỉ nửa tiết lộ nửa gợi ý. Bạn của chồng cô, Richards, cũng ở đó, gần cô.  Chính anh ta đã ở trong tòa soạn báo khi nhận được tin tức tình báo về thảm họa đường sắt, với tên của Brently Mallard dẫn đầu danh sách "bị giết".  Anh ta chỉ dành thời gian để tự bảo đảm sự thật của nó bằng một bức điện thứ hai, và đã vội vàng ngăn cản bất kỳ người bạn nào kém cẩn thận, ít dịu dàng hơn trong việc đưa ra thông điệp buồn.

Cô ấy không nghe câu chuyện như nhiều phụ nữ đã nghe tương tự, với một sự tê liệt không thể chấp nhận ý nghĩa của nó.  Cô ấy đã khóc ngay lập tức, với sự bỏ rơi đột ngột, hoang dã, trong vòng tay của em gái mình.  Khi cơn bão đau buồn đã qua đi, cô về phòng một mình.  Cô ấy sẽ không có ai theo dõi cô ấy.

Đứng đó, đối diện với cửa sổ đang mở, một chiếc ghế bành rộng rãi, thoải mái.  Vào lúc này, cô chìm xuống, bị ép xuống bởi sự kiệt quệ về thể chất ám ảnh cơ thể cô và dường như chạm tới linh hồn cô.

Cô có thể nhìn thấy trong quảng trường rộng mở trước nhà cô, những ngọn cây đang ngập tràn sức sống mùa xuân mới.  Hơi thở thơm ngon của mưa bay trong không khí.  Ở con phố bên dưới, một người bán hàng rong đang khóc thương cho những món hàng của mình.  Những nốt nhạc xa xăm mà ai đó đang hát vọng đến cô ấy một cách yếu ớt, và cũng lắm con chim sẻ đang bay lượn trên mái hiên nhà.

Có những mảng trời xanh hiện ra đây đó xuyên qua những đám mây đã gặp nhau và chồng chất lớp này lên trên lớp kia ở phía tây đối diện với cửa sổ của cô ấy.

Cô ấy ngồi tựa đầu vào đệm ghế, khá bất động, ngoại trừ khi một tiếng nấc phát ra trong cổ họng và làm cô ấy run rẩy, như một đứa trẻ đã khóc khi ngủ vẫn tiếp tục khóc trong giấc mơ.

Cô ấy còn trẻ, với một khuôn mặt công bằng, điềm tĩnh, có những đường nét thể hiện sự đàn áp và thậm chí là một sức mạnh nhất định.  Nhưng bây giờ có một cái nhìn đờ đẫn trong mắt cô, ánh mắt của cô đang nhìn chằm chằm vào một trong những mảng trời xanh đó.  Đó không phải là một cái nhìn phản chiếu, mà là chỉ ra một sự đình chỉ của suy nghĩ thông minh.

Có một điều gì đó đang đến với cô và cô đang chờ đợi nó, một cách sợ hãi.  Nó là cái gì vậy?  Cô ấy không biết;  nó quá tinh vi và khó đặt tên.  Nhưng cô cảm nhận được nó, len lỏi từ bầu trời, chạm tới cô qua những âm thanh, mùi hương, màu sắc tràn ngập trong không khí.

Bây giờ lồng ngực của cô tăng lên và giảm xuống một cách hỗn loạn.  Cô bắt đầu nhận ra thứ này đang tiến đến chiếm hữu cô, và cô cố gắng đánh trả nó bằng ý chí của mình - bất lực như hai bàn tay trắng nõn của cô.  Khi cô ấy từ bỏ bản thân, một lời thì thầm nho nhỏ thoát ra khỏi đôi môi hơi hé mở của cô.  Cô ấy nói đi nói lại trong hơi thở: "tự do, tự do, tự do rồi!” Ánh mắt trống rỗng và ánh mắt kinh hãi theo sau nó hiện ra từ mắt cô. Chúng vẫn mãnh liệt  và sáng sủa.  Tim cô đập nhanh khiến cơ thể ấm lên và dễ chịu. 

Cô không dừng lại để tự hỏi phải chăng một niềm vui quá lớn đang làm cô choáng ngợp. Một cảm nhận hạnh phúc quá lớn rõ rệt khiến cô không thể loại bỏ cảm giác này là nhỏ nhặt không đáng kể.

Cô biết rằng mình sẽ khóc thêm lần nữa khi nhìn thấy đôi tay mềm mại xếp lại khi đã lìa trần; khuôn mặt đã từng nhìn cô chan chứa tình yêu, giờ bất động, xám xanh, chết chóc.

Nhưng cô đã nhìn xa hơn, vượt khỏi khoảnh khắc đớn đau ấy, thấy một tiến trình dài của năm tháng sắp tới sẽ thuộc về mình hoàn toàn. Và cô dang tay ra đón chào khoảng thời gian đó.

Sẽ không sống cho ai trong những năm tới; cô sẽ sống cho chính mình. Sẽ không có sức mạnh nào bẻ cong được ý chí của cô trong sự ngoan cố mù quáng mà với sự chiếm giữ đó đàn ông và phụ nữ tin rằng họ có quyền áp đặt ý chí riêng của một cá nhân cho một cá nhân khác. Một ý định tốt hoặc một ý định xấu đều khiến hành động này dường như không khác gì hơn một tội ác như cô đã nhìn thấu suốt trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó.

Thế nhưng cô đã yêu anh? – có đôi lúc. Thường thì cô đã không yêu. Nhưng điều đó đâu quan trọng! Tình yêu, bí ẩn chưa được giải quyết, đâu có cắt nghĩa được gì khi cô chợt nhận ra động lực mạnh nhất của cô chính là sự tự khẳng định.

“Tự do! Thể xác và tâm hồn được tự do !” Cô tiếp tục thì thầm.

 

Josephine đang quỳ gối trước cánh cửa đóng kín với đôi môi của cô áp vào lỗ khóa, xin được vào trong phòng. “Louise, mở cửa! Em van chị, mở cửa ra – chị sẽ làm chị  ốm mất đấy. Chị đang làm gì, Chị Louise? Vì Thượng Đế xin chị mở cửa”.

“Đi đi. Chị không làm gì hại mình đâu.” Không; cô đã uống một thứ men kỳ diệu của cuộc sống qua khung cửa sổ mở đó.

Trí tưởng tượng của cô đang khoáy động mông lung về những tháng ngày sắp tới. Những ngày xuân, những ngày hè và tất cả các ngày sẽ là của riêng mình. Cô thốt nhanh một lời cầu nguyện rằng cuộc sống có thể dài. Chỉ mới hôm qua cô đã nghĩ với nỗi run sợ rằng cuộc đời có thể dài.

Trước sự van nài của cô em gái, cô đứng dậy mở cửa. Có một vẻ đắc thắng đầy háo hức dấy lên trong mắt cô, và cô bước đi khoan thai như một nữ thần Chiến thắng. Cô siết chặt eo của em gái mình, và cả hai cùng bước xuống cầu thang. Richards đang đứng dưới chân cầu thang chờ họ. 

 

Có ai đó đang mở cửa trước bằng một chiếc chìa khoá riêng. Đó là Brently Mallard, người vừa bước vào, trên người nhuốm chút bụi đường, ung dung xách chiếc va li du lịch và chiếc ô của mình. Anh đã ở cách xa hiện trường xảy ra tai nạn, và thậm chí còn không biết đã từng có vụ tai nạn xảy ra. Anh đứng ngẩn người ngạc nhiên trước tiếng khóc rất to của Josephine; và Richards vội bước nhanh để che anh ta khuất tầm nhìn của vợ. 

Nhưng Richards đã quá muộn.

 

 

Khi các bác sĩ đến, họ nói rằng cô ta đã chết vì bệnh tim – chết vì niềm vui.

 

                                                        Phan Thiện Trì chuyển ngữ

                                                                       Sept, 2021

The Story of An Hour

                                                      Kate Chopin                                                                         

Knowing that Mrs. Mallard was afflicted with a heart trouble, great care was taken to break to her as gently as possible the news of her husband's death.

It was her sister Josephine who told her, in broken sentences; veiled hints that revealed in half concealing. Her husband's friend Richards was there, too, near her. It was he who had been in the newspaper office when intelligence of the railroad disaster was received, with Brently Mallard's name leading the list of "killed." He had only taken the time to assure himself of its truth by a second telegram, and had hastened to forestall any less careful, less tender friend in bearing the sad message.

She did not hear the story as many women have heard the same, with a paralyzed inability to accept its significance. She wept at once, with sudden, wild abandonment, in her sister's arms. When the storm of grief had spent itself she went away to her room alone. She would have no one follow her.

There stood, facing the open window, a comfortable, roomy armchair. Into this she sank, pressed down by a physical exhaustion that haunted her body and seemed to reach into her soul.

She could see in the open square before her house the tops of trees that were all aquiver with the new spring life. The delicious breath of rain was in the air. In the street below a peddler was crying his wares. The notes of a distant song which someone was singing reached her faintly, and countless sparrows were twittering in the eaves.

There were patches of blue sky showing here and there through the clouds that had met and piled one above the other in the west facing her window.

She sat with her head thrown back upon the cushion of the chair, quite motionless, except when a sob came up into her throat and shook her, as a child who has cried itself to sleep continues to sob in its dreams.

She was young, with a fair, calm face, whose lines bespoke repression and even a certain strength. But now there was a dull stare in her eyes, whose gaze was fixed away off yonder on one of those patches of blue sky. It was not a glance of reflection, but rather indicated a suspension of intelligent thought.

There was something coming to her and she was waiting for it, fearfully. What was it? She did not know; it was too subtle and elusive to name. But she felt it, creeping out of the sky, reaching toward her through the sounds, the scents, the color that filled the air.

Now her bosom rose and fell tumultuously. She was beginning to recognize this thing that was approaching to possess her, and she was striving to beat it back with her will--as powerless as her two white slender hands would have been. When she abandoned herself a little whispered word escaped her slightly parted lips. She said it over and over under the breath: "free, free, free!" The vacant stare and the look of terror that had followed it went from her eyes. They stayed keen and bright. Her pulses beat fast, and the coursing blood warmed and relaxed every inch of her body.

She did not stop to ask if it were or were not a monstrous joy that held her. A clear and exalted perception enabled her to dismiss the suggestion as trivial. She knew that she would weep again when she saw the kind, tender hands folded in death; the face that had never looked save with love upon her, fixed and gray and dead. But she saw beyond that bitter moment a long procession of years to come that would belong to her absolutely. And she opened and spread her arms out to them in welcome.

There would be no one to live for during those coming years; she would live for herself. There would be no powerful will bending hers in that blind persistence with which men and women believe they have a right to impose a private will upon a fellow-creature. A kind intention or a cruel intention made the act seem no less a crime as she looked upon it in that brief moment of illumination.

And yet she had loved him--sometimes. Often she had not. What did it matter! What could love, the unsolved mystery, count for in the face of this possession of self-assertion which she suddenly recognized as the strongest impulse of her being!

"Free! Body and soul free!" she kept whispering.

Josephine was kneeling before the closed door with her lips to the keyhole, imploring for admission. "Louise, open the door! I beg; open the door--you will make yourself ill. What are you doing, Louise? For heaven's sake open the door."

"Go away. I am not making myself ill." No; she was drinking in a very elixir of life through that open window.

Her fancy was running riot along those days ahead of her. Spring days, and summer days, and all sorts of days that would be her own. She breathed a quick prayer that life might be long. It was only yesterday she had thought with a shudder that life might be long.

She arose at length and opened the door to her sister's importunities. There was a feverish triumph in her eyes, and she carried herself unwittingly like a goddess of Victory. She clasped her sister's waist, and together they descended the stairs. Richards stood waiting for them at the bottom.

Someone was opening the front door with a latchkey. It was Brently Mallard who entered, a little travel-stained, composedly carrying his grip-sack and umbrella. He had been far from the scene of the accident, and did not even know there had been one. He stood amazed at Josephine's piercing cry; at Richards' quick motion to screen him from the view of his wife.

When the doctors came they said she had died of heart disease--of the joy that kills.

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html