Thứ Ba, 16 tháng 11, 2021

  SSA34. RẶNG ĐỒI TỰA ĐÀN VOI TRẮNG  

                                                   Ernest Hemingway

Rặng đồi vắt qua thung lũng Ebro dài và trắng. Sườn bên này không có bóng mát, không cây cối, trong ánh nắng, nhà ga nằm giữa hai tuyến đường xe lửa. Ngay sát cạnh ga, một ngôi nhà đang tỏa bóng mát và bức rèm tre, được kết bằng nhiều chuỗi hạt, treo ngang cửa để giữ ruồi. Một người Mỹ cùng với một cô gái đang ngồi ở chiếc bàn đặt trong bóng mát, bên ngoài tòa nhà. Trời nóng. Chuyến tàu tốc hành từ Barcelona sẽ đến trong vòng bốn mươi phút nữa. Đoàn tàu dừng ở ga hai phút rồi sẽ đi Madrit.

"Ta uống gì nhỉ?" cô gái hỏi. Cô tháo mũ và đặt nó lên bàn.

"Trời hơi nóng bức,” người đàn ông nói.

"Chúng mình đi uống bia đi".

"Dos cervezas"  1 người đàn ông gọi với vào trong bức rèm.

"Cốc lớn chứ?" từ ngưỡng cửa, một người đàn bà hỏi.

"Vâng. Hai cốc lớn".

Người đàn bà mang ra hai cốc bia và hai miếng đệm nỉ. Bà đặt đệm lót với bia lên bàn rồi nhìn người đàn ông và cô gái. Cô gái đang ngắm rặng đồi. Chúng trắng lên dưới ánh nắng còn miền quê thì chuyển sang màu nâu và khô ráo.

"Trông chúng tựa đàn voi trắng", cô ta nói.

"Anh chẳng từng thấy con nào cả,” người đàn ông uống bia đáp.

"Đúng, anh chẳng thấy".

"Anh có thể thấy", người đàn ông nói. "Nhưng nếu em bảo là anh không nhìn thấy thì cũng chẳng sao".

Cô gái nhìn bức rèm tre: "Người ta vẽ hình gì nhỉ?" cô nói. "Có nghĩa gì vậy?"

"Anis del Toro. Một loại rước giải khát".

"Chúng mình uống thử nhé?"

Người đàn òng gọi qua bức rèm "Bà chủ". Người đàn bà bước ra.

"Bốn xu".

"Chúng tôi muốn hai cốc Anis del Toro".

"Có dùng nước không?"

"Em muốn uống với nước chứ?"

"Em không biết". Cô gái đáp. "Pha thêm nước có ngon không?"

"Ngon".

"Ông bà muốn dùng với nước chứ?" người đàn bà hỏi.

"Vâng, với nước".

"Vị của nó giống như mùi cam thảo", cô gái nói rồi đặt cốc xuống.

"Mọi thứ đều có vị ấy".

"Vâng" cô gái nói. "Mọi thứ đều có vị cam thảo. Đặc biệt là tất cả những thứ khiến người ta chờ đợi quá lâu, chẳng hạn như absinthe".

"Thôi, đừng nói nữa".

"Anh gợi ra mà", cô gái nói. "Em chỉ đùa chơi. Em đang có những phút giây thoải mái".

"Ừ, chúng mình hãy cố có thời gian thoải mái".

"Được rồi. Em đang cố. Em bảo những ngọn đồi trông giống những con voi trắng. Điều ấy chắng vui sao?"

"Ý tưởng vui đấy".

"Em muốn nếm thử thức uống mới này. Đấy là tất cả những gì chúng mình làm, nó chẳng - ngắm quang cảnh và nếm những loại nước giải khát mới hay sao?"

"Anh nghĩ thế".

Cô gái nhìn xuyên về phía rặng đồi.

"Chúng là những quả đồi đáng yêu", nàng nói. "Thực ra trông chúng chẳng giống những con voi trắng. Em chỉ muốn nói đến màu da của chúng toát lên qua rừng cây".

"Chúng mình uống thêm chứ?"

"Được thôi".

Làn gió ấm đưa bức rèm tre lại gần bàn.

"Bia ngon và mát", người đàn ông nói.

"Đáng yêu thật", cô gái nói.

"Thực ra, đó chỉ là một ca phẫu thuật cực kỳ đơn giản thôi mà, Jig", người đàn ông nói. "Thậm chí cũng chẳng phải là một ca phẫu thuật nữa".

Cô gái nhìn xuống đất, chỗ chân bàn đặt lên.

"Anh biết, em đừng nên bận tâm, Jig. Nó chẳng hề gì đâu. Chỉ để không khí vào thôi".

Cô gái không nói lời nào.

"Anh sẽ đi với em và lúc nào anh cũng ở bên em. Họ chỉ để không khí vào và rồi tất cả sẽ trở lại bình thường".

"Sau đó ta sẽ làm gì?"

"Ta sẽ thoải mái, như trước đây".

"Cái gì khiến anh nghĩ như vậy?"

"Đấy là điều duy nhất làm phiền chúng ta. Điều duy nhất khiến chúng ta bất hạnh".

Cô gái nhìn bức rèm tre, rồi đưa tay nắm hai sợi rèm.

"Rồi anh nghĩ sau đó chúng ta sẽ ổn và hạnh phúc?"

"Anh biết chúng ta sẽ. Em không phải sợ. Anh biết rất nhiều người đã làm điều đó".

"Em cũng thế", cô gái nói. "Rồi sau đó tất thảy họ đều hạnh phúc?"

"Ừ", người đàn ông nói, "Nếu em không muốn thì em không cần phải. Anh không ép nếu em không muốn. Nhưng anh biết nó cực kỳ đơn giản.

"Và anh thực sự muốn?"

"Anh nghĩ đấy là giải pháp tốt nhất. Nhưng anh không muốn em thực hiện nếu em thực sự không muốn".

"Nhưng nếu em làm điều đó thì anh sẽ hạnh phúc, mọi thứ sẽ như trước. Và anh sẽ yêu em chứ?"

"Bây giờ anh yêu em. Em biết anh yêu em".

“Em biết. Nhưng nếu em làm điều đó, rồi mọi chuyện tốt đẹp trở lại, nếu em nói những chuyện giống chuyện voi trắng, thì anh có thích không?"

"Anh sẽ thích. Bây giờ anh thích điều đó song anh chỉ không thể nào nghĩ về nó. Em biết, khi lo lắng thì anh như thế nào rồi".

"Nếu em làm điều ấy thì anh sẽ chẳng bao giờ lo lắng nữa chứ?"

"Anh không lo về điều ấy, bởi nó cực kỳ đơn giản".

"Vậy thì em sẽ làm. Bởi vì em không quan tâm đến bản thân mình".

"Em nói gì vậy?"

"Em không quan tâm đến bản thân mình".

"Chẳng sao, anh sẽ chăm sóc em".

"Ồ, vâng. Nhưng em không nghĩ về bản thân mình. Em sẽ làm điều đó rồi sau đấy mọi chuyện sẽ tốt đẹp".

"Anh không muốn em làm điều ấy nếu em nghĩ như thế".

Cô gái đứng dậy, đi đến cuối nhà ga. Đằng kia, cánh đồng ngũ cốc và rừng cây trải dọc theo bờ của dòng Ebro. Cách dòng sông một khoảng khá xa là những ngọn núi. Bóng của đám mây bồng bềnh trên cánh đồng ngũ cốc; nàng thấy dòng sông xuyên qua rừng cây.

"Lẽ ra chúng ta có thể có tất cả cái kia,” cô nói "Chúng ta có thể có tất cả nhưng mỗi ngày chúng ta lại khiến nó càng không thể".

"Em nói gì vậy?"

"Em nói chúng ta có thể có mọi thứ".

"Chúng ta có thể có mọi thứ".

"Không, chúng ta không thể".

"Chúng ta có thể có cả thế giới".

"Không, chúng ta không thể".

"Chúng ta có thể đi mọi nơi".

"Không, chúng ta không thể. Nó chẳng còn là của chúng ta nữa rồi".

"Nó là của chúng ta."

"Không nó không. Một khi người ta phá bỏ nó thì anh sẽ chẳng bao giờ có nó nữa."

"Nhưng họ không bỏ nó".

"Chúng ta hãy chờ xem".

"Quay vào trong bóng râm đi", hắn nói. "Em chớ nghĩ như thế".

"Em chẳng nghĩ gì cả", cô gái đáp. "Em chỉ biết thế".

"Anh không muốn em làm bất kỳ việc gì mà em không muốn".

"Chẳng phải điều ấy không tốt cho em", cô gái nói. "Em biết. Ta gọi thêm bia nữa chứ?"

"Ừ, nhưng em phải biết".

"Em biết", cô gái nói. "Nhưng chẳng nhẽ chúng ta không thể ngừng nói được nữa sao?"

Họ ngồi vào bàn rồi cô gái nhìn ra phía những ngọn đồi bên cạnh thung lũng khô ráo, còn người đàn ông thì hết nhìn nàng rồi lại nhìn cái bàn.

"Em phải hiểu", hắn nói, "rằng anh không muốn em làm điều ấy nếu em không muốn. Anh sẽ hoàn toàn vui lòng với chuyện đó nếu nó có ý nghĩa gì đấy đổi với em".

"Vậy nó không có chút ý nghĩa nào với anh sao? Chúng ta có thể thỏa thuận".

"Dĩ nhiên là có. Nhưng anh không muốn bất kỳ ai ngoài em. Anh không muốn bất kỳ một ai khác. Vả lại anh biết nó cực kỳ đơn giản".

"Vâng, anh biết nó cực kỳ đơn giản".

"Nói thế chỉ có tốt cho em, bởi anh quá hiểu nó".

"Bây giờ anh có thể làm gì đó cho em được không?"

"Anh sẽ làm bất cứ việc gì vì em".

"Em xin anh xin anh xin anh xin anh xin anh xin anh xin anh im đi có được không?"

Hắn chẳng nói lời nào nữa mà chỉ nhìn mấy chiếc túi đặt tựa vào tường nhà ga. Nhiều nhãn đính lên chúng từ tất cả các khách sạn họ đã ngủ lại.

"Nhưng anh không muốn em", hắn nói, "anh chẳng quan tâm chút nào về chuyện đó".

"Tôi sắp hét lên đây", cô gái nói.

Người đàn bà bước ra khỏi tấm rèm. Bà mang hai cốc bia rồi đặt chúng lên những miếng đệm nỉ đã ướt. "Năm phút nữa tàu sẽ đến", bà nói.

"Bà ta nói gì vậy?" cô gái hỏi.

"Rằng tàu sẽ đến trong vòng năm phút nữa".

Cô gái mỉm cười rạng rỡ với người đàn bà rồi cảm ơn bà ta.

"Tốt hơn là anh mang mấy cái túi đến đằng kia nhà ga", người đàn ông nói. Nàng mỉm cười với hắn.

"Anh làm đi, rồi quay lại và chúng ta sẽ cạn cốc".

Hắn nhấc hai chiếc túi nặng, mang chúng vòng qua nhà ga, đi đến tuyến đường kia. Hắn nhìn theo đường ray nhưng không thấy tàu. Hắn đi tắt qua quán bar, nơi những người đợi tàu đang ngồi uống, để quay trở lại. Hắn uống một cốc Anis ở quầy và nhìn mọi người. Tất cả bọn họ đang bình thản đợi tàu. Hắn bước qua bức rèm, ra ngoài. Nàng đang ngồi bên bàn và mỉm cười với hắn.

"Em cảm thấy đỡ hơn chứ", hắn hỏi.

"Em thấy dễ chịu", nàng đáp. "Ổn rồi. Em cảm thấy dễ chịu".

                          Phan Thiện Trì chuyển ngữ

                                          Nov.2021

ERNEST HEMINGWAY

HILLS LIKE WHITE ELEPHANTS

 

The hills across the valley of the Ebro' were long and white. On this side there was no shade and no trees and the station was between two lines of rails in the sun. Close against the side of the station there was the warm shadow of the building and a curtain, made of strings of bamboo beads, hung across the open door into the bar, to keep out flies. The American and

the girl with him sat at a table in the shade, outside the building. It was very hot and the express from Barcelona would come in forty minutes. It stopped at this junction for two minutes and went on to Madrid.

"What should we drink?" the girl asked. She had taken off her hat and put it on the table.

"It's pretty hot," the man said.

"Let's drink beer."

"Dos cervezas," the man said into the curtain.

"Big ones?" a woman asked from the doorway.

"Yes. Two big ones."

The woman brought two glasses of beer and two felt pads. She put the felt pads and the beer glasses on the table and looked at the man and the girl. The girl was looking off at the line of hills. They were white in the sun and the country was brown and dry.

"They look like white elephants," she said.

"I've never seen one," the man drank his beer.

"No, you wouldn't have."

" I might have," the man said. "Just because you say I wouldn't have doesn't prove anything."

The girl looked at the bead curtain. "They've painted something on it,"

she said. "What does it say?"

"Anis del Toro. It's a drink."

"Could we try it?"

The man called "Listen" through the curtain. The woman came out from the bar.

"Four reales."

 

We want two Anis del Toro."

"With water?"

"Do you want it with water?"

" I don't know," the girl said. "Is it good with water?"

"It's all right."

"You want them with water?" asked the woman.

"Oh, cut it out."

"You started it," the girl said. " I was being amused. I was having a fine time”.

"Well, let's try and have a fine time."

"All right. I was trying. I said the mountains looked like white ele-

"Yes, with water."

" I t tastes like licorice," the girl said and put the glass down.

"That's the way with everything."

"Yes," said the girl. Everything tastes of licorice. Especially all the things you've waited so long for, like absinthe."

phants. Wasn't that bright?"

"That was bright."

"I wanted to try this new drink. That's all we do, isn't it—look at things

and try new drinks?"

" I guess so."

The girl looked across at the hills.

"They're lovely hills," she said. "They don't really look like white elephants. I just meant the coloring of their skin through the trees." "Should we have another drink?"

"All right."

The warm wind blew the bead curtain against the table.

"The beer's nice and cool," the man said.

"It's lovely," the girl said.

"It's really an awfully simple operation, Jig," the man said. "It's not really an operation at all."

The girl looked at the ground the table legs rested on.

" I know you wouldn't mind it, Jig. It's really not anything. It's just to let the air in." The girl did not say anything.

"I'll go with you and I'll stay with you all the time. They just let the air in and then it's all perfectly natural."

"Then what will we do afterward?"

"We'll be fine afterward. Just like we were before."

"What makes you think so?"

"That's the only thing that bothers us. It's the only thing that's made us unhappy."

The girl looked at the bead curtain, put her hand out and took hold of two of the strings of beads.

"And you think then we'll be all right and be happy."

" I know we will. You don't have to be afraid. I've known lots of people that have done it."

"So have I , " said the girl. "And afterward they were all so happy."

"Well," the man said, "if you don't want to you don't have to. I wouldn't

have you do it if you didn't want to. But I know it's perfectly simple."

"And you really want to?"

 

" I think it's the best thing to do. But I don't want you to do it if you don't really want to."

"And if I do it you'll be happy and things will be like they were and you'll love me?"

" I love you now. You know I love you."

" I know. But if I do it, then it will be nice again if I say things are like white elephants, and you'll like it?"

"I'll love it. I love it now but I just can't think about it. You know how I get when I worry."

" I f I do it you won't ever worry?"

" I won't worry about that because it's perfectly simple."

"Then I'll do it. Because I don't care about me."

"What do you mean?"

" I don't care about me."

"Well, I care about you."

"Oh, yes. But I don't care about me. And I'll do it and then everything will be fine."

" I don't want you to do it if you feel that way”.

The girl stood up and walked to the end of the station. Across, on the other side, were fields of grain and trees along the banks of the Ebro. Far away, beyond the river, were mountains. The shadow of a cloud moved across the field of grain and she saw the river through the trees.

"And we could have all this," she said. "And we could have everything and every day we make it more impossible."

"What did you say?"

" I said we could have everything."

"We can have everything."

"No, we can't."

"We can have the whole world."

"No, we can't."

"We can go everywhere."

"No, we can't. It isn't ours any more."

"It's ours."

"No, it isn't. And once they take it away, you never get it back."

"But they haven't taken it away."

We'll wait and see."

"Come on back in the shade," he said. "You mustn't feel that way." " I don't feel any way," the girl said. " I just know things."

" I don't want you to do anything that you don't want to do—"

Nor that isn't good for me," she said. " I know. Could we have another beer?"

"All right. But you've got to realize—"

" I realize," the girl said. "Can't we maybe stop talking?"

They sat down at the table and the girl looked across at the hills on the dry side of the valley and the man looked at her and at the table.

"You've got to realize," he said, "that I don't want you to do it if you don't want to. I'm perfectly willing to go through with it if it means anything to you."

"Doesn't it mean anything to you? We could get along."

"Of course it does. But I don't want anybody but you. I don't want any one else. And I know it's perfectly simple."

"Yes, you know it's perfectly simple."

"It's all right for you to say that, but I do know it."

"Would you do something for me now?"

"I'd do anything for you."

"Would you please please please please please please please stop talking?"

He did not say anything but looked at the bags against the wall of the station. There were labels on them from all the hotels where they had spent nights.

"But I don't want you to," he said, " I don't care anything about it."

"I'll scream,” the girl said.

The woman came out through the curtains with two glasses of beer and put them down on the damp felt pads. "The train comes in five minutes," she said.

"What did she say?" asked the girl.

"That the train is coming in five minutes."

The girl smiled brightly at the woman, to thank her.

"I'd better take the bags over to the other side of the station," the man said. She smiled at him.

"All right. Then come back and we'll finish the beer."

He picked up the two heavy bags and carried them around the station to the other tracks. He looked up the tracks but could not see the train.

Coming back, he walked through the barroom, where people waiting for the train were drinking. He drank an Anis at the bar and looked at the people.

They were all waiting reasonably for the train. He went out through the bead curtain. She was sitting at the table and smiled at him.

 

"Do you feel better? he asked.

" I feel fine," she said. "There's nothing wrong with me. I feel fine”.

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html