SSA26. TRÁI TIM KỂ CHUYỆN
Edgar Allan Poe
Đúng vậy! Thực sự lo lắng. Tôi đã lo lắng và hiện đang lo lắng. Lo lắng hết mức. Nhưng tại sao bạn nói rằng tôi điên? Căn bệnh đã mài mòn các giác quan của tôi. Không bị phá huỷ, không bị làm chúng mờ đi. Không sao cả. Tôi lại có thể nhìn thấy rất rõ. Tôi có thể ngửi được. Tôi có thể sờ mó được. Phải, anh bạn ạ, và tôi có thể nghe được. Tôi có thể nghe thấy tất cả mọi thứ trên các bầu trời và trên mặt đất. Tôi nghe đủ thứ trong địa ngục. Vậy thì tại sao bạn lại nghĩ tôi điên khùng? Hãy nghe! Nghe và quan sát một cách lành mạnh. Tôi sẽ kể cho bạn nghe toàn bộ câu chuyện một cách bình tĩnh. Tôi sẽ nói rất lặng lẽ. Bạn sẽ hiểu được mọi điều. Hãy nghe đây!
Thật không thể nói rõ ý tưởng đầu tiên xâm nhập vào não bộ của tôi như thế nào, nhưng khi cảm nhận, nó ám ảnh tôi cả ngày lẫn đêm. Không một đối tượng, không một đam mê nào.
Tại sao tôi muốn giết ông già đó? A, đây là việc rất khó khăn. Tôi thích ông già. Không, tôi yêu ông ấy! Ông không bao giờ làm tôi tổn thương, không bao giờ sỉ nhục tôi. Ông luôn tử tế với tôi. Tôi không khao khát chút nào về số vàng của ông, không, tôi không muốn thứ ấy. Tôi nghĩ chính là con mắt của ông, phải, chính là nó! Một trong đôi mắt ông giống như mắt của một con kên kên. Đó là một con mắt màu xanh lam nhạt, một con mắt kinh khủng. Bất cứ khi nào nó rơi xuống nơi tôi, máu tôi liền lạnh cóng. Và cứ thế dần dần, tôi hạ quyết tâm phải lấy mạng ông già, và như vậy sẽ vĩnh viễn thoát khỏi ánh mắt đó.
Bây giờ đây là vấn đề. Bạn nghĩ rằng tôi điên khùng. Những người điên chẳng biết gì cả. Nhưng còn tôi? Đáng lẽ bạn đã biết khá rõ về tôi. Tôi đã tiến hành khôn khéo như thế nào. Tôi rất cẩn thận. Hết sức thận trọng, bạn hiểu không? Trong một tuần lễ dài, tôi rất tử tế với ông già. Nhưng mỗi tối, vào lúc nửa đêm, tôi nhẹ nhàng vặn chốt cửa phòng ông, một cách cẩn thận. Tôi có đem theo một cây đèn pin. Trong đèn pin là một bóng đèn. Nhưng bên ngoài đèn pin được bọc kín để không có ánh sáng chiếu ra. Và sau đó, đầu tiên tôi đưa cây đèn pin tăm tối xuyên qua cánh cửa mở. Rồi khi tôi tạo một khoảng hở đủ để đưa đầu tôi vào trong phòng, tôi đưa nó vào trong một cách chậm chạp, rất chậm chạp. Ồ, bạn sẽ cười khi thấy tôi hành động một cách gian xảo như thế nào! Tôi không muốn đánh thức ông già. Ha! Một người điên sẽ cẩn thận như thế không hả? Không mất đến một tiếng đồng hồ, không có một âm thanh. Tôi cẩn thận bật cây đèn pin – rất cẩn thận – ồ thật chậm rãi (vì bản lề kêu cót két). Một ánh sáng mờ đục rơi trên con mắt ông già. Tôi giữ nó ở đó. Tôi giữ nó ở đó trong một lúc lâu. Và tôi làm điều này mỗi đêm trong bảy đêm dài, mỗi đêm chỉ vào lúc nửa đêm. Nhưng con mắt luôn luôn nhắm lại. Và vì vậy tôi không thể làm công việc của mình được. Vì không phải ông già làm phật ý tôi, Tôi không tức giận ông. Tôi chỉ tức giận con mắt khủng khiếp của ông mà thôi. Và mỗi sáng tôi đi vào phòng ông một cách vui vẻ. Tôi gọi ông bằng tên rất thân mật. Tôi hỏi ông về đêm qua. Ông có ngủ tốt không? Ông có khỏe không? Và do đó, bạn thấy đấy, ông ấy thực sự là một ông già rất uyên thâm, không ngờ rằng mỗi đêm lúc mười hai giờ, tôi đã nhìn vào ông khi ông ấy ngủ.
Vào đêm thứ tám, tôi cẩn thận hơn trước kia khi mở cửa. Kim phút đồng hồ di chuyển nhanh hơn bàn tay tôi. Chưa bao giờ trước đêm đó, tôi cảm thấy sức mạnh của bản thân, sự khôn ngoan của mình đến mức nào. Tôi gần như không thể kiềm chế cảm giác chiến thắng của mình. Nghĩ rằng tôi đã ở đó, đang mở cửa một cách chậm chạp, và ông ta thậm chí không mơ thấy hành động hay suy nghĩ bí mật của tôi. Tôi cười khúc khích trước ý tưởng này; và có lẽ ông đã nghe thấy tôi, vì ông bỗng cục cựa trên giường ngủ như thể bị giật mình. Nhưng tôi không quay lui. Căn phòng tối đen như mực (vì cửa chớp đã được đóng chặt vì sợ bọn cướp), và vì vậy tôi biết ông không thể nhìn thấy cửa mở.Tôi đưa đầu vào trong phòng.Tôi bắt đầu bật đèn pin, nhưng tay tôi chạm vào bóng đèn. Nó gây ra một tiếng động lớn. Ông già vội vã ngồi bật dậy trên giường. “Ai đó?” ông kêu lên.
Tôi đứng im và không nói gì. Trong một tiếng đồng hồ dài đằng đẵng, tôi không động đến cơ bắp làm gì. Và trong lúc đó tôi không nghe thấy tiếng ông nằm xuống. Ông ngồi trên giường nghe ngóng. Giống như tôi đã làm, hết đêm này đến đêm khác, nghe ngóng những chiếc đồng hồ tử thần trên tường. Lúc này tôi nghe thấy một tiếng rên rỉ nhỏ và tôi biết đó là tiếng rên rỉ của nỗi kinh hoàng. Đó không phải là tiếng rên rỉ vì đau đớn hay buồn rầu - ồ không – mà là âm thanh ngột ngạt, trầm thấp phát ra từ đáy tâm hồn khi bị dồn nén quá mức vì sợ hãi.Tôi biết rõ âm thanh ấy.
Nhiều đêm, vào lúc nửa đêm, khi cả thế giới yên nằm trong giấc ngủ, từ thẳm sâu trong tâm can tôi cũng dấy lên nỗi sợ hãi ấy với tiếng vọng kinh hoàng của nó. Nỗi kinh hoàng làm tôi phân tâm. Tôi biết rõ âm thanh này. Tôi biết ông già cảm thấy gì, và thương hại ông ta, mặc dầu tôi cười thầm trong lòng. Tôi biết ông già đã thức giấc từ lúc có tiếng động nhẹ đầu tiên, khi ông ấy trở mình trên giường. Nỗi sợ hãi đã lớn dần trong ông. Ông đã cố gắng giải thích chúng vô cớ, nhưng không thể. Ông tự nhủ, “không là gì khác ngoài gió thổi qua ống khói – chỉ là con chuột chạy băng qua sàn nhà,” hoặc “nó chỉ đơn thuần là tiếng con dế kêu một tiếng kêu duy nhất”. Vâng, ông đã cố trấn an chính mình bằng những giả thuyết như thế, nhưng ông thấy tất cả đều vô ích. Tất cả đều chẳng ăn thua gì; bởi vì Thần Chết đã đến rất gần ông rồi, đã đứng oai vệ hắt bóng đen trước mặt ông và bao bọc nạn nhân rồi. Và chính ảnh hưởng tang tóc của cái bóng không thể nhận ra đã khiến ông cảm thấy – mặc dầu không nhìn thấy cũng không nghe thấy – sự hiện diện của cái đầu tôi trong căn phòng.
Kiên nhẫn đợi chờ rất lâu cho đến khi cảm thấy không còn nghe thấy tiếng ông nằm xuống, tôi quyết định mở một kẽ hở rất, rất nhỏ của cây đèn pin. Tôi bật nó chỉ chút xíu – Bạn không thể tưởng tượng là tôi đã hành động một cách lén lút, lén lút như thế nào – cho đến khi, ở độ dài, một tia sáng mờ và yếu ớt duy nhất, giống như sợi tơ của con nhện, phát ra từ kẽ hở, rơi xuống con mắt xanh khủng khiếp.
Nó mở - rộng, mở lớn. Và tôi phát điên lên khi nhìn nó.Tôi nhìn thấy nó với sự khác biệt hoàn hảo – tất cả là một màu xanh lam nhạt, với tấm màng gớm ghiếc phủ qua nó làm lạnh đến tận xương tuỷ tôi, nhưng tôi không thể trông thấy khuôn mặt hay thân hình của ông già: vì tôi đã định hướng tia sáng, như thể theo bản năng, rất chính xác vào chỗ chết tiệt đó.
Và bây giờ, bộ tôi không bảo bạn rằng những gì bạn nhầm lẫn sự điên khùng là nhưng sự nhạy bén quá mức của các giác quan sao? Bấy giờ, tôi nói, một âm thanh thấp, buồn tẻ và nhanh lọt vào tai tôi. Nó giống như âm thanh của một chiếc đồng hồ nhỏ phát ra khi được bao bọc trong bông. Tôi cũng biết rõ âm thanh ấy. Đó là tiếng đập của trái tim ông già! Nỗi sợ hãi và cơn tức giận trong tôi cùng trỗi dậy như tiếng trống thúc quân để tăng sự can đảm. Nhưng ngay cả tôi vẫn kiềm chế, không động đậy. Tôi khó thở. Tôi giữ ánh đèn bất động và vững vàng có thể trên con mắt ông già. Và tiếng đập của trái tim gia tăng. Nó trở nên càng lúc càng nhanh hơn, và càng lúc càng lớn hơn từng giây một. Nỗi sợ hãi của ông già ắt hẳn cực kỳ lớn! Lớn hơn, bạn có nghe tôi không? Tôi đã bảo bạn rằng tôi lo lắng. Và điều ấy đúng. Và bấy giờ, vào một giờ khắc đầy chết chóc của đêm, giữa sự yên lặng đáng sợ của ngôi nhà cổ kính đó, một tiếng động lạ lùng làm tôi kinh hoảng không thể kiểm soát được. Tuy nhiên, chỉ trong ít phút, tôi kiềm chế được và đứng yên. Nhưng tiếng đập càng trở nên mỗi lúc một lớn hơn, lớn hơn! Tôi nghĩ trái tim ắt phải vỡ, và giờ đây, một nỗi sợ hãi mới mẻ chộp lấy tôi. Một người nào đó trong ngôi nhà kế cận sẽ nghe thấy! Ông già phải chết! Đây là giờ khắc của ông! Với một tiếng thét lớn, tôi mở lớn cây đèn và chạy vào trong căn phòng. Ông già la lên một tiếng – chỉ một lần thôi. Nỗi sợ hãi của ông, nỗi sợ hãi của ông đã giết chết ông! Trong chớp mắt, tôi đã kéo lê ông xuống sàn nhà và kéo chiếc giường nặng nề qua người ông. Sau đó tôi mỉm cười vui vẻ khi thấy hành động cho đến nay đã được thực hiện. Thế nhưng, trong vòng vài phút, tôi nghe trái tim ông đập trở lại với âm thanh bị bóp nghẹt. Tuy nhiên điều này không làm tôi phật ý; nó sẽ không được nghe thấy qua bức tường. Đoạn nó ngưng lại. Tôi kéo giường qua và đặt tay lên thi thể ông. Vâng, ông đã lạnh cứng. Ông như một tảng đá. Tôi đặt tay lên tim ông và để yên trên đó mấy phút. Nhịp tim không còn đập nữa. Ông già đã chết. Con mắt ông sẽ chẳng bao giờ ngó tôi một lần nào nữa!
Nếu bạn vẫn còn nghĩ tôi điên, bạn sẽ không nghĩ như vậy nữa khi tôi mô tả những biện pháp phòng ngừa khôn ngoan mà tôi đã thực hiện để giấu xác ông. Đêm đã lùi dần, và tôi làm việc hết sức vội vàng, nhưng trong lặng lẽ. Trước tiên, tôi tháo rời xác chết ra. Tôi cắt hai tay, hai chân và cái đầu ông già ra. Tiếp theo, tôi gỡ ba tấm ván trên sàn của căn phòng. Tôi đặt mọi thứ bên dưới sàn nhà. Sau đó tôi để mấy tấm ván vào chỗ của chúng lại một cách khéo léo, tinh ranh đến mức không mắt người nào, ngay cả mắt ông ta, có thể phát hiện ra điều gì sai trái. Tôi lau chùi sàn nhà. Không có bất kỳ vết máu nào. Tôi đã quá cảnh giác về điều đó. Một bồn tắm đã cuốn đi tất cả - ha! Ha!
Tôi đã làm xong mọi thứ. Lúc ấy là bốn giờ - vẫn còn tối như lúc nửa đêm. Khi tiếng chuông báo giờ vang lên. Thình lình có một tiếng đập trên cánh cửa. Một người nào đó ở đây. Tôi đi xuống để mở cửa với một trái tim nhẹ nhàng – vì điều gì mà bây giờ tôi phải sợ chứ? Tôi chẳng có gì để sợ cả.
Có ba người đàn ông, họ tự giới thiệu mình là cảnh sát. Họ nói rằng một người nào đó ở ngôi nhà kế bên đã nghe thấy có một tiếng kêu la trong đêm. Nghi ngờ có điều gì xấu chăng? Thông tin được báo đến đồn cảnh sát và họ (các sĩ quan) được cử đi khám xét cơ sở.
Tôi mỉm cười, vì điều gì mà tôi phải sợ? “Chào các quý ông,” tôi nói. Tiếng thét đó là của chính tôi trong một giấc mơ. Cụ già, tôi đã đề cập, đã ở trong một thành phố khác. Tôi dẫn mấy người khách này đi xem khắp mọi chỗ trong nhà. Tôi yêu cầu họ tìm kiếm – tìm kiếm kỹ. Tôi dẫn họ đến buồng của ông ta.
Tôi đưa cho họ xem tiền bạc của ông, vàng của ông. Mọi thứ đều ở đó, an toàn, không bị xáo trộn. Với sự nhiệt tình và lòng tự tin, tôi đem ghế vào phòng, mời họ ngồi nghỉ ngơi sau cơn mệt mỏi, trong khi chính tôi, trong sự táo bạo hoang dại của chiến thắng hoàn hảo, đã đặt ghế mình ngay trên những tấm ván bên dưới đặt xác chết của nạn nhân! Các sĩ quan đã hài lòng. Cách làm của tôi đã thuyết phục họ. Tôi đặc biệt thoải mái. Họ ngồi, và trong khi tôi trả lời một cách vui vẻ, họ nói chuyện với nhau về những điều quen thuộc. Nhưng, không lâu, tôi cảm thấy mình trở nên tái xanh và ước gì họ biến đi cho khuất. Đầu tôi đau như búa bổ, và tôi tưởng tượng ra có tiếng ù trong tai: nhưng họ vẫn ngồi và tiếp tục nói chuyện phiếm. Tiếng chuông mỗi lúc một rõ hơn, nó tiếp tục và trở nên rõ ràng hơn. Tôi nói chuyện một cách thoải mái hơn để loại bỏ cảm giác: nhưng nó tiếp tục và trở nên rõ ràng cho đến khi tôi thấy rằng tiếng ồn không ở trong tai tôi nữa.
Không nghi ngờ gì nữa, bây giờ tôi đã trở nên rất nhợt nhạt, nhưng tôi nói chuyện trôi chảy hơn và với giọng nói cao hơn. Thế nhưng, âm thanh tăng lên – tôi có thể làm gì đây? Đó là một âm thanh trầm, buồn, nhanh chóng – âm thanh giống như từ một chiếc đồng hồ được bọc trong lớp bông. Tôi thở hổn hển nhưng các sĩ quan cảnh sát không nghe thấy.Tôi nói chuyện lớn hơn, quyết liệt hơn, nhưng tiếng ồn vẫn tăng đều đặn. Tại sao họ không biến mất? Tôi đi đi lại lại trên sàn nhà với bước chân nặng nề, như thể đang bị phấn khích vì phẩn nộ bởi sự quan sát của những người đàn ông- nhưng tiếng ồn vẫn tăng đều đặn. Ôi, Chúa ơi; tôi có thể làm gì? Tôi sùi bọt mép. Tôi cuồng nhiệt. Tôi đã thề! Tôi đu đưa chiếc ghế mà tôi đang ngồi và mài nó lên tấm ván, nhưng tiếng ồn phát ra khắp nơi và liên tục tăng lên. Nó lớn hơn, to hơn, lớn hơn! Và những người đàn ông vẫn chuyện trò vui vẻ, và mỉm cười. Có thể nào họ đã nghe thấy? Chúa toàn năng! – không, không! Không thể nào. Họ đã nghe! Họ nghi ngờ! Họ biết! Họ đang chế giễu nỗi kinh hoàng của tôi. Điều này tôi đã nghĩ, và điều này giờ đây tôi đang nghĩ. Nhưng còn gì khác tuyệt vời hơn nỗi thống khổ này! Bất cứ điều gì có thể dung thứ hơn sự chế nhạo này! Tôi không thể chịu đựng được những nụ cười đạo đức giả đó nữa! Tôi cảm thấy rằng tôi phải hét lên hoặc phải chết!
Và bây giờ - một lần nữa! – hãy lắng nghe! Lớn hơn! LỚN HƠN! LỚN HƠN! LỚN HƠN!
“Dừng lại!” tôi thét lên, “Đủ rồi! Đủ rồi! Không cần che dấu nữa. Tôi thừa nhận hành động! Giở mấy tấm ván lên! Bên dưới sàn nhà đó! Đây, đây! – đó là tiếng đập của trái tim khủng khiếp của ông ấy!”
Phan Thiện Trì chuyển ngữ
Oct, 2021
The Tell-Tale Heart
TRUE!-NERVOUS--very, very dreadfully nervous I had been and am! but why will you say that I am mad? The disease had sharpened my senses--not destroyed--not dulled them. Above all was the sense of hearing acute. I heard all things in the heaven and in the earth. I heard many things in hell.How, then, am I mad? Hearken! and observe how healthily--how calmly I can tell you the whole story.
It is impossible to tell how first the idea entered my brain; but once conceived, it haunted me day and night. Object there was none. Passion there was none. I loved the old man. He had never wronged me. He had never given me insult. For his gold I had no desire. I think it was his eye! Yes, it was this! One of his eyes resembled that of a vulture--a pale blue eye, with a film over it. Whenever it fell upon me, my blood ran cold; and so by degrees--very gradually--I made up my mind to take the life of the old man, and thus rid myself of the eye forever.
Now this is the point. You fancy me mad. Madmen know nothing. But you should have seen me. You should have seen how wisely I proceeded--with what caution--with what foresight--with what dissimulation I went to work!
I was never kinder to the old man than during the whole week before I killed him. And every night, about midnight, I turned the latch of his door and opened it--oh, so gently! And then, when I had made an opening sufficient for my head, I put in a dark lantern, all closed, closed, so that no light shone out, and then I thrust in my head. Oh, you would have laughed to see how cunningly I thrust it in! I moved it slowly--very, very slowly, so that I might not disturb the old man's sleep. It took me an hour to place my whole head within the opening so far that I could see him as he lay upon his bed. Ha!--would a madman have been so wise as this? And then, when my head was well in the room, I undid the lantern cautiously--oh, so cautiously--cautiously (for the hinges creaked)--I undid it just so much that a single thin ray fell upon the vulture eye. And this I did for seven long nights--every night just at midnight--but I found the eye always closed; and so it was impossible to do the work; for it was not the old man who vexed me, but his Evil Eye. And every morning, when the day broke, I went boldly into the chamber, and spoke courageously to him, calling him by name in a hearty tone, and inquiring how he had passed the night. So you see he would have been a very profound old man, indeed, to suspect that every night, just at twelve, I looked in upon him while he slept.
Upon the eighth night I was more than usually cautious in opening the door. A watch's minute hand moves more quickly than did mine. Never before that night had I felt the extent of my own powers--of my sagacity. I could scarcely contain my feelings of triumph. To think that there I was, opening the door, little by little, and he not even to dream of my secret deeds or thoughts. I fairly chuckled at the idea; and perhaps he heard me; for he moved on the bed suddenly, as if startled. Now you may think that I drew back--but no. His room was as black as pitch with the thick darkness (for the shutters were close fastened, through fear of robbers), and so I knew that he could not see the opening of the door, and I kept pushing it on steadily, steadily.
I had my head in, and was about to open the lantern, when my thumb slipped upon the tin fastening, and the old man sprang up in bed, crying out: "Who's there?"
I kept quite still and said nothing. For a whole hour I did not move a muscle, and in the meantime I did not hear him lie down. He was still sitting up in the bed listening;--just as I have done, night after night, hearkening to the death watches in the wall.
Presently I heard a slight groan, and I knew it was the groan of mortal terror. It was not a groan of pain or grief--oh no!--it was the low stifled sound that arises from the bottom of the soul when overcharged with awe. I knew the sound well. Many a night, just at midnight, when all the world slept, it has welled up from my own bosom, deepening, with its dreadful echo, the terrors that distracted me. I say I knew it well. I knew what the old man felt, and pitied him, although I chuckled at heart. I knew that he had been lying awake ever since the first slight noise, when he had turned in the bed. His fears had been ever since growing upon him. He had been trying to fancy them causeless, but could not. He had been saying to himself: "It is nothing but the wind in the chimney--it is only a mouse crossing the floor," or "it is merely a cricket which has made a single chirp." Yes, he had been trying to comfort himself with these suppositions; but he had found all in vain. All in vain; because Death, in approaching him. had stalked with his black shadow before him, and enveloped the victim. And it was the mournful influence of the unperceived shadow that caused him to feel--although he neither saw nor heard--to feel the presence of my head within the room.
When I had waited a long time, very patiently, without hearing him lie down, I resolved to open a little--a very, very little crevice in the lantern. So I opened it--you cannot imagine how stealthily, stealthily--until, at length, a single dim ray, like the thread of the spider, shot from out the crevice and full upon the vulture eye.
It was open--wide, wide open--and I grew furious as I gazed upon it. I saw it with perfect distinctness--all a dull blue, with a hideous veil over it that chilled the very marrow in my bones; but I could see nothing else of the old man's face or person: for I had directed the ray, as if by instinct, precisely upon the damned spot.
And now--have I not told you that what you mistake for madness is but over-acuteness of the senses?--now, I say, there came to my ears a low, dull, quick sound, such as a watch makes when enveloped in cotton. I knew that sound well too. It was the beating of the old man's heart. It increased my fury, as the beating of a drum stimulates the soldier into courage.
But even yet I refrained and kept still. I scarcely breathed. I held the lantern motionless. I tried how steadily I could maintain the ray upon the eye. Meantime the hellish tattoo of the heart increased. It grew quicker and quicker and louder and louder every instant. The old man's terror must have been extreme! It grew louder, I say, louder every moment!--do you mark me well? I have told you that I am nervous: so I am. And now at the dead hour of night, amid the dreadful silence of that old house, so strange a noise as this excited me to uncontrollable terror. Yet, for some minutes longer I refrained and stood still. But the beating grew louder, louder! I thought the heart must burst. And now a new anxiety seized me--the sound would be heard by a neighbor! The old man's hour had come! With a loud yell, I threw open the lantern and leaped into the room. He shrieked once--once only. In an instant I dragged him to the floor, and pulled the heavy bed over him. I then smiled gaily, to find the deed so far done. But, for many minutes, the heart beat on with a muffled sound. This, however, did not vex me; it would not be heard through the wall. At length it ceased. The old man was dead. I removed the bed and examined the corpse. Yes, he was stone, stone dead. I placed my hand upon the heart and held it there many minutes. There was no pulsation. He was stone dead. His eye would trouble me no more.
If still you think me mad, you will think so no longer when I describe the wise precautions I took for the concealment of the body. The night waned, and I worked hastily, but in silence. First of all I dismembered the corpse. I cut off the head and the arms and the legs.
I then took up three planks from the flooring of the chamber, and deposited all between the scantlings. I then replaced the boards so cleverly, so cunningly, that no human eye--not even his--could have detected anything wrong. There was nothing to wash out--no stain of any kind--no blood-spot whatever. I had been too wary for that. A tub had caught all--ha! ha!
When I had made an end of these labors, it was four o'clock--still dark as midnight. As the bell sounded the hour, there came a knocking at the street door. I went down to open it with a light heart--for what had I now to fear? There entered three men, who introduced themselves, with perfect suavity, as officers of the police. A shriek had been heard by a neighbor during the night: suspicion of foul play had been aroused; information had been lodged at the police office, and they (the officers) had been deputed to search the premises.
I smiled--for what had I to fear? I bade the gentlemen welcome. The shriek, I said, was my own in a dream. The old man, I mentioned, was absent in the country. I took my visitors all over the house. I bade them search--search well. I led them, at length, to his chamber. I showed them his treasures, secure, undisturbed. In the enthusiasm of my confidence, I brought chairs into the room, and desired them here to rest from their fatigues, while I myself, in the wild audacity of my perfect triumph, placed my own seat upon the very spot beneath which reposed the corpse of the victim.
The officers were satisfied. My manner had convinced them. I was singularly at ease. They sat, and while I answered cheerily, they chatted familiar things. But, ere long, I felt myself getting pale and wished them gone. My head ached, and I fancied a ringing in my ears: but still they sat and still chatted. The ringing became more distinct:--it continued and became more distinct: I talked more freely to get rid of the feeling: but it continued and gained definiteness--until, at length, I found that the noise was not within my ears.
No doubt I now grew very pale,--but I talked more fluently, and with a heightened voice. Yet the sound increased--and what could I do? It was a low, dull, quick sound--much such a sound as a watch makes when enveloped in cotton. I gasped for breath--and yet the officers heard it not. I talked more quickly--more vehemently; but the noise steadily increased. Why would they not be gone? I paced the floor to and fro with heavy strides, as if excited to fury by the observation of the men--but the noise steadily increased. Oh, God; what could I do? I foamed--I raved--I swore! I swung the chair upon which I had been sitting, and grated it upon the boards, but the noise arose over all and continually increased. It grew louder--louder --louder! And still the men chatted pleasantly, and smiled. Was it possible they heard not? Almighty God!--no, no! They heard!--they suspected--they knew!--they were making a mockery of my horror!--this I thought, and this I think. But anything was better than this agony! Anything was more tolerable than this derision! I could bear those hypocritical smiles no longer! I felt that I must scream or die!--and now--again!--hark! louder! louder! louder!
"Villains!" I shrieked, "dissemble no more! I admit the deed!--tear up the planks!--here, here!--it is the beating of his hideous heart!"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét