Thứ Hai, 15 tháng 11, 2021

 SSA21. CƠN BÃO ĐI QUA.   

 

                                                                                                                Kate Chopin

 

1

 

Lá trên cây đứng lặng yên đợi gió đến nỗi ngay cả Bibi cũng nghĩ là trời sắp đổ cơn mưa. Bobint, vốn đã quen trò chuyện với con trai nhỏ bé của mình theo thuật ngữ hoàn toàn bình đẳng, nhắc con chú ý nhìn những đám mây đen sẫm cuộn tới từ phía tây báo hiệu thời tiết xấu, kèm theo tiếng ầm ầm dữ dội đầy đe doạ.
Hai cha con đang ở tiệm tạp hoá Friedheimer và định sẽ nán lại đó cho đến khi cơn bão qua đi. Họ ngồi phía bên trong cửa, trên hai cái thùng rỗng. Bibi bốn tuổi và trông có vẻ lanh lợi.
“ Mẹ sẽ lo sợ lắm đấy,”  nó vừa nói vừa chớp mắt.
“ Mẹ sẽ đóng cửa. Có thể mẹ sẽ nhờ cô Sylvie sang giúp chiều nay”, Bobinôt đáp, giọng trấn an.
“ Không, mẹ sẽ không nhờ Sylvie. Sylvie đã giúp mẹ chiều hôm qua rồi”, Bibi nói lớn.
Bobint đứng dậy, đi tới quầy mua một lon tôm đóng hộp, thứ mà Calixta rất thích. Rồi anh quay lại chỗ ngồi của mình trên cái thùng và ngồi vô hồn, tay nắm hộp tôm, trong khi cơn bão bắt đầu bùng phát làm lay động chiếc rèm cửa bằng gỗ và hình như rạch những đường rãnh lớn nơi cánh đồng phía xa. Bibi đặt bàn tay bé nhỏ của mình trên đầu gối cha và không hề sợ hãi.

 
2. 

 

Ở nhà, Calixta không thấy lo ngại cho sự an toàn của hai cha con. Cô ngồi nơi cửa sổ phía bên và mải miết đạp máy may. Cô quá bận rộn và không để ý cơn bão đang đến gần. Cô cảm thấy rất nóng nực và thỉnh thoảng phải ngừng tay để lau những giọt mồ hôi trên mặt. Cô nới lỏng chiếc khăn quàng màu trắng nơi cổ. Trời bắt đầu tối sẫm, cô chợt nhận ra tình hình nên vội đứng dậy đóng hết cửa sổ, cửa lớn.
Ngoài hiên trước, cô đã phơi quần áo mặc ngày chủ nhật của Bobint, cô chạy vội ra nhặt chúng vào trước khi trời mưa xuống. Khi cô bước ra bên ngoài, Alce Laballire cỡi ngựa đến trước cổng. Từ khi lấy chồng, cô ít khi gặp lại anh ta và không bao giờ gặp khi ở một mình. Cô đứng đấy, tay cầm cái áo khoác của Bobint; mưa bắt đầu rơi nặng hạt. Alce cỡi ngựa đến chỗ trú ở mái hiên phía bên, nơi đàn gà con đang chui rúc và những cây cày, cái bừa chất đống bên góc.
“Tôi có thể vào hiên ngoài đợi cho đến lúc cơn bão đi qua được không, cô Calixta?” 
“Mời ông vào, M’sieur Alce.”
Giọng nói của ông và giọng nói của chính cô làm cô hoảng hốt như vừa ra khỏi cơn hôn mê. Cô nắm chặt cái áovét của Bobint. Alce bước lên hiên nhà, túm lấy cái quần và chộp lấy cái áo vét có dải viền vàng của Bibi suýt bị cơn gió mạnh đột ngột cuốn bay đi. Ông tỏ ý muốn đứng ở trước hiên, nhưng hiển nhiên như thế thì xem như ông đang ở ngoài trời: nước mưa dội mạnh vào các tấm ván lót sàn, ông bước vào bên trong, khép cửa lại sau lưng. Ngay cả việc cần thiết phải chặn cái gì đó dưới cánh cửa để nước khỏi tràn vào.
“ Chà! Mưa to quá! Dễ chừng hai năm nay mới có một trận mưa như thế này! “, Calixta thốt lên, tay cuộn tấm vải đang may, Alce giúp cô nhét chúng vào một góc.
Cô trông có vẻ đầy đặn hơn so với lúc lấy chồng năm năm trước đây, nhưng vẻ rạng rỡ thì không kém chút nào. Đôi mắt xanh vẫn còn giữ được vẻ ươn ướt, và mái tóc vàng, mưa gió làm rối bù lên, bướng bỉnh bám chặt vào hai bên tai và thái dương.
Mưa dập vào mái lợp ván thấp ào ào dữ dội, đe doạ phá vỡ cánh cổng và ngập vào chỗ hai người. Họ đang ở trong phòng ăn, phòng khách, nhà bếp. Cạnh đấy là phòng ngủ của cô, chiếc giường nhỏ của Bibi đặt sát giường của cô. Cửa để mở, căn phòng với chiếc giường rộng màu trắng, các cánh cửa chớp khép kín, trông có vẻ mờ tối và đầy bí ẩn.
Alce thả mình xuống chiếc ghế gỗ. Calixta bối rối nhặt dưới sàn nhà những mảnh vải bông cô đang may dở.
“Nếu cứ tiếp tục thế này, không biết mấy cái bờ đê có đứng vững được không?” Cô thốt lên.
“Cái gì khiến cô quan tâm đến những bờ đê đó?”
“Tôi phải quan tâm chứ!  Bobint và Bibi sẽ ở ngoài trong cơn bão nếu họ đã rời khỏi tiệm nhà Friedheimer.”
“Cứ hy vọng đi, Calixta, Bobint đủ khôn ngoan để đối phó với cơn lốc xoáy “.
Cô đến đứng ở cửa sổ với vẻ mặt lo lắng. Cô lau khung cửa kính bị hơi nước làm mờ. Trời vẫn nóng ngột ngạt. Alce đứng dậy, tới cửa sổ đứng gần và nhìn qua vai cô. Mưa vẫn như trút nước che mờ những căn nhà gỗ phía xa và phủ lên những cánh rừng một lớp sương mù xám. Những tia chớp vẫn loé lên không ngừng.
Một tiếng sét đánh vào một cây xoan cao bên rìa cánh đồng. Cả khoảng không gian trước mặt đều tràn ngập luồng ánh sáng chói loà và tiếng sấm nổ dường như phủ lên tấm ván chỗ họ đứng.
Calixta lấy tay che mắt, rồi khóc và loạng choạng lùi lại. Alce quàng tay ôm lấy cô và kéo cô sát vào người mình một cách đột ngột.
“Đừng!” cô khóc, vùng thoát khỏi vòng tay của ông và rời khỏi cửa sổ.
“Căn nhà đó không biết sẽ ra sao. Giá như tôi biết được Bibi đang ở đâu!”  Nàng không thể tự trấn tỉnh, và không thể ngồi yên được. Alce siết chặt bờ vai cô, và nhìn vào mặt cô. Sự cảm nhận cơ thể ấm áp, phập phồng của cô khi ông vô tình kéo sát cô vào vòng tay đã đánh thức trong ông niềm say mê và nỗi khao khát da thịt cô từ lâu.

 

“ Calixta, ông nói, em đừng sợ. Sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu. Căn nhà ấy thấp lắm, lại có nhiều cây cao bao quanh, nó sẽ không bị gió lốc cuốn đi đâu. Thôi nào, Em không giữ bình tĩnh được sao?” Ông vuốt mớ tóc che khuôn mặt ấm áp của cô. Môi cô đỏ mọng và ướt như hạt lựu. Cái cổ trắng ngần, lúm đồng tiền sâu, và bầu ngực đầy đặn rắn chắc của cô làm ông rung động mãnh liệt. Khi cô ngước mắt nhìn lên, nỗi sợ hãi trong đôi mắt xanh trong của cô nhường chỗ cho một tia sáng mơ màng vô tình tiết lộ sự khao khát nhục cảm. Ông cúi nhìn vào đôi mắt ấy và không thể làm gì khác là hôn lên môi cô. Nụ hôn nhắc ông nhớ đến kỷ niệm hôm lễ Thăng Thiên.
“Em còn nhớ ngày lễ Thăng Thiên không, Calixta?”, ông hỏi, giọng thì thầm, xúc động. Ồ, cô nhớ chứ, hôm lễ Thăng Thiên ông đã hôn cô, hôn và hôn mãi đến mất cảm giác, và để giữ gìn cho cô, ông đã tự đấu tranh mãnh liệt. Nếu ngày đó, cô không phải là con chim bồ câu trong trắng, cô vẫn không bị xâm phạm. Một sinh vật nồng nàn lấy chính sự yếu đuối làm phương thức bảo vệ đã ngăn cản không cho ông tìm cách chế ngự. Còn bây giờ đây, đôi môi, cái cổ tròn và trắng và bộ ngực còn trắng hơn của cô có vẻ như đang mời mọc.
Hai người không để ý đến cơn mưa như thác đổ và tiếng ầm ầm của sấm chớp khiến cô cười to khi cô đang nằm trong vòng tay ông. Cô là một hình ảnh phát lộ ra trong căn phòng mờ ảo, đầy bí ẩn kia, thân hình trắng muốt như chiếc ghế dài cô đang nằm lên trên. Da thịt rắn chắc, dẻo dai của cô lần đầu biết được quyền lực của mình, cũng giống như một cành hoa huệ trắng màu sữa mà ánh nắng mời gọi đem góp hơi thở thơm tho cho cõi đời bất diệt.
Niềm đam mê của cô, không chút mưu mô, lừa lọc, giống như một ngọn lửa sáng xâm nhập và tìm được sự hưởng ứng trong thẩm sâu của bản năng nhục cảm của ông, điều mà ông chưa từng đạt tới.
Khi tay ông chạm vào, bộ ngực cô run rẩy đê mê, mời gọi đôi môi ông. Miệng của cô là cả nguồn khoái cảm. Và khi ông chiếm hữu cô, họ như ngây ngất nơi ranh giới tận cùng của bí mật cõi sống.
Ông vẫn nằm bên trên cô, nín thở, ngẩn ngơ, kiệt sức, tim đập thình thịch. Cô đưa một tay ôm lấy đầu ông, môi hôn nhẹ lên trán ông. Tay kia vuốt nhẹ lên đôi vai rắn chắc của ông. Tiếng sấm rền ở xa rồi ngừng lại. Tiếng mưa rơi gõ nhẹ trên mái nhà lợp ván, đưa họ chìm vào giấc ngủ mơ màng. Nhưng họ không dám nhượng bộ.
 
3

 

Cơn mưa đã tạnh, cả không gian xanh tươi mượt mà dưới ánh nắng trông như một lâu đài dát ngọc. Đứng ở hiên nhà, Calixta nhìn Alce cỡi ngựa rời xa. Ông quay lui, cười với cô với vẻ mặt rạng rỡ, cô ngẩng cao chiếc cằm xinh xắn và cười lớn.
Bobint và Bibi mệt mỏi lê bước về nhà, dừng lại nơi bể nước, sửa soạn sao cho coi được một tí.
“ Này, Bibi, mẹ sẽ nói sao đây? Con phải biết xấu hổ chứ! Con phải mặc cái quần tốt kia chứ! Nhìn xem kìa! Và còn vết bùn trên cổ áo nữa. Sao con lại để vấy bùn trên cổ áo? Bibi! Ba chưa thấy đứa trẻ nào như thế này”. 
Bibi trông thật tội nghiệp. Bobint tỏ ra rất lo lắng khi cố sức xoá đi trên người mình và trên người con trai những dấu vết của chặng đường khó khăn vượt qua trên những cánh đồng ẩm ướt. Ông lấy cái que gạt bớt bùn trên hai chân trần của Bibi và cẩn thận xoá hết các vết bùn trên đôi giày của mình. Sau đó, chuẩn bị điều tồi tệ nhất - đối mặt với bà nội trợ cực kỳ kỹ tính - họ thận trọng đi vào cửa sau.
Calixta đang chuẩn bị bữa tối. Cô sắp đặt bàn ăn và cho cà phê nhỏ giọt trong chiếc phin để trên lò sưởi. Cô vui sướng nhảy lên khi hai cha con bước vào.
“ Ồ! Bobint! Anh trở về! Ôi! Em lo lắm! Anh ở đâu khi trời mưa? Và Bibi, con có bị ướt không? Con có bị đau chỗ nào không? “
Cô ôm lấy Bibi và hôn con tới tấp. Những lời giải thích và xin lỗi mà Bobint đã chuẩn bị trên đường về tan biến đâu mất vì Calixta đang sờ xem người anh có khô ráo không, cô chẳng nói được gì ngoại trừ việc tỏ ra sung sướng thấy chồng con trở về an toàn.
“Anh có mang một ít tôm về cho em đấy, Calixta!” Bobint nói và lôi hộp tôm từ chiếc túi rộng ra và đặt lên bàn.
“Tôm à, ôi Bobint, anh quá chu đáo về mọi thứ!” Cô hôn thật kêu vào má ông. “Em sẽ đền bù cho anh, tối nay chúng ta sẽ vui vẻ, hưm..hưm “
Bobint và Bibi bắt đầu nghỉ ngơi và thư giãn. Khi cả ba người ngồi vào bàn ăn, họ liên tục cười to đến nỗi ai cũng có thể nghe thấy, kể cả ở nơi xa như nhà của Laballire

4. 

 

Tối hôm đó, Alce Laballire viết thư cho Clarisse, vợ ông. Đó là một lá thư chan chứa tình cảm. Ông dặn bà không cần vội trở về, bà và các con nếu thích Biloxi thì cứ ở lại thêm một tháng nữa. Ông đang trở nên tốt đẹp, và dù rất nhớ vợ con, ông sẵn sàng chịu đựng sự xa cách này thêm một thời gian nữa, ông cho rằng sức khoẻ và sự vui thích của họ là đáng quan tâm hơn cả.

5

 

Về phía Clarisse, cô rất vui mừng nhận được thư chồng. Cô và các con vẫn khoẻ. Các mối giao thiệp đều dễ chịu, nhiều bạn bè cũ và người quen của cô đang sống ở vùng vịnh. Và chuyến đi nghỉ mát đầu tiên của cô từ ngày lấy chồng có vẻ như đang phục hồi sự thảnh thơi thú vị của những ngày còn con gái. Cô vốn là người hết lòng hy sinh cho chồng, cuộc sống thân mật vợ chồng là chút gì cô mong muốn lãng tránh đi trong một thời gian.

Thế là cơn bão đã đi qua và mọi người ai cũng đều cảm thấy vui vẻ.


                                       Phan Thiện Trì chuyển ngữ

                                                       Oct. 2021
 

 

The Storm

                                                   Kate Chopin

I

The leaves were so still that even Bibi thought it was going to rain. Bobint, who was accustomed to converse on terms of perfect equality with his little son, called the child's attention to certain sombre clouds that were rolling with sinister intention from the west, accompanied by a sullen, threatening roar. They were at Friedheimer's store and decided to remain there till the storm had passed. They sat within the door on two empty kegs. Bibi was four years old and looked very wise.

"Mama'll be 'fraid, yes, he suggested with blinking eyes.

"She'll shut the house. Maybe she got Sylvie helpin' her this evenin'," Bobint responded reassuringly.

"No; she ent got Sylvie. Sylvie was helpin' her yistiday,' piped Bibi.

Bobint arose and going across to the counter purchased a can of shrimps, of which Calixta was very fond. Then he retumed to his perch on the keg and sat stolidly holding the can of shrimps while the storm burst. It shook the wooden store and seemed to be ripping great furrows in the distant field. Bibi laid his little hand on his father's knee and was not afraid.

II

Calixta, at home, felt no uneasiness for their safety. She sat at a side window sewing furiously on a sewing machine. She was greatly occupied and did not notice the approaching storm. But she felt very warm and often stopped to mop her face on which the perspiration gathered in beads. She unfastened her white sacque at the throat. It began to grow dark, and suddenly realizing the situation she got up hurriedly and went about closing windows and doors.

Out on the small front gallery she had hung Bobint's Sunday clothes to dry and she hastened out to gather them before the rain fell. As she stepped outside, Alce Laballire rode in at the gate. She had not seen him very often since her marriage, and never alone. She stood there with Bobint's coat in her hands, and the big rain drops began to fall. Alce rode his horse under the shelter of a side projection where the chickens had huddled and there were plows and a harrow piled up in the corner.

"May I come and wait on your gallery till the storm is over, Calixta?" he asked.

Come 'long in, M'sieur Alce."

His voice and her own startled her as if from a trance, and she seized Bobint's vest. Alce, mounting to the porch, grabbed the trousers and snatched Bibi's braided jacket that was about to be carried away by a sudden gust of wind. He expressed an intention to remain outside, but it was soon apparent that he might as well have been out in the open: the water beat in upon the boards in driving sheets, and he went inside, closing the door after him. It was even necessary to put something beneath the door to keep the water out.

"My! what a rain! It's good two years sence it rain' like that," exclaimed Calixta as she rolled up a piece of bagging and Alce helped her to thrust it beneath the crack.

She was a little fuller of figure than five years before when she married; but she had lost nothing of her vivacity. Her blue eyes still retained their melting quality; and her yellow hair, dishevelled by the wind and rain, kinked more stubbornly than ever about her ears and temples.

The rain beat upon the low, shingled roof with a force and clatter that threatened to break an entrance and deluge them there. They were in the dining room the sitting room the general utility room. Adjoining was her bed room, with Bibi's couch along side her own. The door stood open, and the room with its white, monumental bed, its closed shutters, looked dim and mysterious.

Alce flung himself into a rocker and Calixta nervously began to gather up from the floor the lengths of a cotton sheet which she had been sewing.

lf this keeps up, Dieu sait if the levees goin' to stan it!" she exclaimed.

"What have you got to do with the levees?"

"I got enough to do! An' there's Bobint with Bibi out in that storm if he only didn' left Friedheimer's!"

"Let us hope, Calixta, that Bobint's got sense enough to come in out of a cyclone."

She went and stood at the window with a greatly disturbed look on her face. She wiped the frame that was clouded with moisture. It was stiflingly hot. Alce got up and joined her at the window, looking over her shoulder. The rain was coming down in sheets obscuring the view of far-off cabins and enveloping the distant wood in a gray mist. The playing of the lightning was incessant. A bolt struck a tall chinaberry tree at the edge of the field. It filled all visible space with a blinding glare and the crash seemed to invade the very boards they stood upon.

Calixta put her hands to her eyes, and with a cry, staggered backward. Alce's arm encircled her, and for an instant he drew her close and spasmodically to him.

"Bont!" she cried, releasing herself from his encircling arm and retreating from the window, the house'll go next! If I only knew w'ere Bibi was!" She would not compose herself; she would not be seated. Alce clasped her shoulders and looked into her face. The contact of her warm, palpitating body when he had unthinkingly drawn her into his arms, had aroused all the old-time infatuation and desire for her flesh.

"Calixta," he said, "don't be frightened. Nothing can happen. The house is too low to be struck, with so many tall trees standing about. There! aren't you going to be quiet? say, aren't you?" He pushed her hair back from her face that was warm and steaming. Her lips were as red and moist as pomegranate seed. Her white neck and a glimpse of her full, firm bosom disturbed him powerfully. As she glanced up at him the fear in her liquid blue eyes had given place to a drowsy gleam that unconsciously betrayed a sensuous desire. He looked down into her eyes and there was nothing for him to do but to gather her lips in a kiss. It reminded him of Assumption.

"Do you rememberin Assumption, Calixta?" he asked in a low voice broken by passion. Oh! she remembered; for in Assumption he had kissed her and kissed and kissed her; until his senses would well nigh fail, and to save her he would resort to a desperate flight. If she was not an immaculate dove in those days, she was still inviolate; a passionate creature whose very defenselessness had made her defense, against which his honor forbade him to prevail. Now well, now her lips seemed in a manner free to be tasted, as well as her round, white throat and her whiter breasts.

They did not heed the crashing torrents, and the roar of the elements made her laugh as she lay in his arms. She was a revelation in that dim, mysterious chamber; as white as the couch she lay upon. Her firm, elastic flesh that was knowing for the first time its birthright, was like a creamy lily that the sun invites to contribute its breath and perfume to the undying life of the world.

The generous abundance of her passion, without guile or trickery, was like a white flame which penetrated and found response in depths of his own sensuous nature that had never yet been reached.

When he touched her breasts they gave themselves up in quivering ecstasy, inviting his lips. Her mouth was a fountain of delight. And when he possessed her, they seemed to swoon together at the very borderland of life's mystery.

He stayed cushioned upon her, breathless, dazed, enervated, with his heart beating like a hammer upon her. With one hand she clasped his head, her lips lightly touching his forehead. The other hand stroked with a soothing rhythm his muscular shoulders.

The growl of the thunder was distant and passing away. The rain beat softly upon the shingles, inviting them to drowsiness and sleep. But they dared not yield.

III

The rain was over; and the sun was turning the glistening green world into a palace of gems. Calixta, on the gallery, watched Alce ride away. He turned and smiled at her with a beaming face; and she lifted her pretty chin in the air and laughed aloud.

Bobint and Bibi, trudging home, stopped without at the cistern to make themselves presentable.

"My! Bibi, w'at will yo' mama say! You ought to be ashame'. You oughta' put on those good pants. Look at 'em! An' that mud on yo' collar! How you got that mud on yo' collar, Bibi? I never saw such a boy!" Bibi was the picture of pathetic resignation. Bobint was the embodiment of serious solicitude as he strove to remove from his own person and his son's the signs of their tramp over heavy roads and through wet fields. He scraped the mud off Bibi's bare legs and feet with a stick and carefully removed all traces from his heavy brogans. Then, prepared for the worst the meeting with an over-scrupulous housewife, they entered cautiously at the back door.

Calixta was preparing supper. She had set the table and was dripping coffee at the hearth. She sprang up as they came in.

"Oh, Bobint! You back! My! But I was uneasy. W'ere you been during the rain? An' Bibi? he ain't wet? he ain't hurt?" She had clasped Bibi and was kissing him effusively. Bobint's explanations and apologies which he had been composing all along the way, died on his lips as Calixta felt him to see if he were dry, and seemed to express nothing but satisfaction at their safe return.

"I brought you some shrimps, Calixta," offered Bobint, hauling the can from his ample side pocket and laying it on the table.

"Shrimps! Oh, Bobint! you too good fo' anything!" and she gave him a smacking kiss on the cheek that resounded, "J'vous rponds, we'll have a feas' to-night! umph-umph!"

Bobint and Bibi began to relax and enjoy themselves, and when the three seated themselves at table they laughed much and so loud that anyone might have heard them as far away as Laballire's.

IV

Alce Laballire wrote to his wife, Clarisse, that night. It was a loving letter, full of tender solicitude. He told her not to hurry back, but if she and the babies liked it at Biloxi, to stay a month longer. He was getting on nicely; and though he missed them, he was willing to bear the separation a while longerrealizing that their health and pleasure were the first things to be considered.

V

As for Clarisse, she was charmed upon receiving her husband's letter. She and the babies were doing well. The society was agreeable; many of her old friends and acquaintances were at the bay. And the first free breath since her marriage seemed to restore the pleasant liberty of her maiden days. Devoted as she was to her husband, their intimate conjugal life was something which she was more than willing to forego for a while.

So the storm passed and every one was happy.

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html