SSA28. VIÊN CẢNH SÁT VÀ BẢN THÁNH CA
O’ Henry
Soapy trăn trở trên chiếc ghế trong Quảng Trường Madison. Một vài dấu hiệu cho thấy mùa đông sắp đến. Chim chóc bắt đầu bay về phương Nam. Khi những người phụ nữ muốn có áo ấm mới đẹp trở nên dịu dàng với chồng, và khi Soapy trăn trở trên chỗ ngồi của mình trong quảng trường, thì ta có thể tin rằng mùa đông đang tới.
Một chiếc lá vàng rơi dưới chân Soapy. Dấu hiệu đặc biệt báo cho anh biết rằng mùa đông sắp đến. Đã đến lúc những ai sống ở quảng trường Madison phải chuẩn bị. Tâm trí của Soapy giờ đã nhận ra sự thật. Thời khắc đã điểm. Anh phải nghĩ ra cách nào đó để chăm sóc bản thân mình trong suốt thời tiết mùa đông giá lạnh. Vì vậy anh trăn trở không yên trên chỗ ngồi của mình.
Tham vọng nghỉ ngơi mùa đông của Soapy không lớn lắm. Anh không tính đi du lịch trên một con tàu. Anh không mơ về bầu trời phía nam êm ái, hay vịnh Naples. Ba tháng trong nhà tù ở đảo Blackwell là những gì anh ta muốn. Ba tháng có đủ đầy lương thực mỗi ngày và một chiếc giường nằm mỗi đêm. Ba tháng an toàn khỏi những gió bấc lạnh giá và nhất là thoát khỏi những gã cớm (cảnh sát). Ba tháng đó tựa như đối với Soapy là cả một niềm mong ước thiết tha nhất trên thế gian này.
Đã bao năm nay, cái nhà tù trên đảo Blackwell là nơi cư trú mùa đông của anh. Mỗi mùa đông, những người dân New York giàu có hơn, may mắn hơn Soapy đã lên kế hoạch lớn đến Florida hoặc đến bờ biển Địa Trung Hải, còn anh cũng mong thực hiện kế hoạch nhỏ của mình để được đưa đến Đảo.
Và bây giờ, thời gian đó lại đến. Với ba tờ báo lớn chia ra lót dưới áo khoác, cuốn quanh hai chân chân, vẫn không chống nổi với khí trời lạnh lẽo của đêm trong công viên. Cho nên, Soapy nghĩ đến hòn Đảo.
Có nhiều nơi trong thành phố, nơi anh có thể đến để xin thức ăn và tìm một chỗ ngủ. Những thứ này người ta có thể cho anh. Anh có thể đi từ toà nhà này sang toà nhà khác, và anh sẽ được chăm sóc suốt mùa đông, nhưng anh thích Blackwell hơn.
Tinh thần của Soapy rất tự hào. Nếu anh ta đến bất cứ nơi nào trong những nơi này anh ta nhất định phải làm. Bằng cách này hay cách khác anh sẽ trả giá cho những gì họ cho anh. Họ không yêu cầu anh cho tiền, nhưng họ sẽ bắt anh phải rửa toàn thân. Họ sẽ bắt anh trả lời những câu hỏi; họ muốn biết mọi thứ về cuộc sống của anh.
Không, nhà tù tốt hơn thế. Nhà tù có những quy tắc mà anh phải tuân theo. Nhưng trong tù , cuộc sống của một quý ông cũng là cuộc sống của chính anh.
Đã quyết định phải tới đảo Blackwell, Soapy ngay tức khắc bắt tay thực hiện niềm khao khát. Có nhiều cách dễ dàng để làm việc này. Cách thú vị nhất là ăn một bữa thịnh soạn tại một khách sạn sang trọng nào đó, sau đó anh ta sẽ nói rằng anh không có tiền để trả, khi tỏ rõ là không có tiền trả. Và sau đó một cảnh sát sẽ được gọi tới. Tất cả sẽ được thực hiện trong lặng lẽ, không ồn ào. Cảnh sát sẽ bắt anh. Một viên quan toà thạo việc sẽ nhất định giải quyết nốt phần còn lại.
Soapy rời chỗ ngồi của mình và bước ra khỏi Quảng trường Madison, đến ngã tư giữa đại lộ Broadway và Đại lộ 5. đi lang thang, vượt qua ngã tư mênh mông và bắt đâu đi về phía bắc trên đường Broadway. Anh dừng lại trước cửa một nhà hàng lớn rực rỡ ánh đèn. Đây là nơi mà ban đêm tụ họp những của ngon vật lạ và những người đẹp nhất xuất hiện.
Trên con người Soapy, anh tự tin từ đôi chân mình trở lên, anh trông rất ổn. Anh đã cạo râu, chiếc áo khoác rất lịch sự. Nếu có thể vào được bàn, anh tin rằng thành công sẽ thuộc về mình. Phần của anh nhìn từ phía trên bàn sẽ trông rất ổn. Người phục vụ sẽ mang cho anh những món anh gọi. Anh bắt đầu nghĩ xem mình muốn ăn gì. Trong đầu anh có thể nhìn thấy toàn bộ bữa tôi. Chi phí sẽ không quá cao. Anh không muốn mọi người trong nhà hàng cảm thấy tức giận thực sự. Bữa tối sẽ khiến anh thấy no và hạnh phúc trong chuyến hành trình về ngôi nhà mùa đông của mình.
Nhưng khi Soapy vừa đặt chân vào bên trong cửa nhà hàng, cặp mắt của người phục vụ trưởng của nhóm hầu bàn chú ý ngay đến chiếc quần đã sờn và đôi giày cũ đã hỏng phủ kín chân của anh, Những bàn tay mạnh mẽ và sẵn sàng đã xoay người anh lại một cách nhẹ nhàng, nhanh chóng đẩy anh ra lại vỉa hè.
Soapy rời khỏi đại lộ Broadway. Có vẻ như cách dễ dàng và mong muốn nhất dẫn tới hòn đảo Blackwell này không phải là của anh. Anh phải nghĩ ra một số cách khác để đạt được điều đó.
Ở góc đại lộ Sáu, ánh đèn điện và các loại hàng hóa trưng bày khéo léo ở tủ kính một cửa hiệu trông thật là quyến rũ. Soapy nhặt một hòn đá, đập mạnh vào mặt kính. Mọi người đổ xô đến góc phố đó. Một cảnh sát là người đầu tiên trong số họ. Soapy đứng yên, và mỉm cười khi nhìn thấy cảnh sát. Cảnh sát hỏi:
“Người đập vỡ kính đâu?”
“Ông không nghĩ là tôi cũng có thể dính dáng đến việc này chứ?” Soapy hỏi lại, mỉa mai, nhưng thân mật như những gì anh ta muốn đang đến với anh ta.
Trong ý nghĩ của viên cảnh sát không cho là Soapy đã làm. Kẻ đập vỡ kính không đứng lại để trò chuyện với người thừa hành pháp luật. Hắn phải trốn chạy nhanh nhất có thể. Cảnh sát nhìn thấy một người đàn ông xa hơn đang chạy dọc theo con phố, liền rút dùi cui, tham gia vào cuộc chạy. Đã hai lần không thành công, Soapy ngập ngừng bỏ đi, trong lòng chán ngán.
Phía bên kia đường có một hiệu ăn vẻ không kiêu kì, không quá ồn như ở Broadway. Những người đến đó không quá giàu. Thức ăn ở đó không quá ngon. Soapy mang đôi giày và quần áo rách rưới sẽ không có ai ngăn cản anh ta. Anh ngồi xuống bàn và chẳng bao lâu được phục vụ một bữa tối thịnh soạn. Ăn xong, anh nói rằng anh và tiền bạc là hai kẻ xa lạ.
“Bây giờ thì có việc đấy, hãy gọi cảnh sát đi. Đừng để một người lịch sự phải chờ đợi”.
“Với anh bạn thì chằng cần đến cảnh sát đâu,” nhân viên phục vụ bàn nói, anh gọi một nhiên viên khác.
Hai người nhân viên phục vụ bàn gọn gàng quăng Soapy nằm nghiêng về phía bên trái trên cái vỉa hè bên ngoài. Anh từ từ đứng dậy, lần lượt đánh bay bụi bẩn trên quần áo. Nhà tù tựa hồ chỉ là một giấc mơ đẹp. Hòn đảo như quá xa xôi. Một cảnh sát đứng gần đó cười lớn và bỏ đi.
Đi được gần nửa dặm trước khi Soapy lấy lại can đảm. Lần này anh cảm thấy chắc chắn rằng mình sẽ thành công. Một người phụ nữ trẻ, dáng điệu giản dị, có vẻ hài lòng đang đứng trước tủ kính bày hàng, vui vẻ ngắm nhìn những vật trưng bày bên trong. Cách tủ kính không xa đứng sừng sững một cảnh sát to lớn vạm vỡ.
Soapy dự định sẽ nói chuyện với một phụ nữ trẻ. Cô ấy có vẻ là một cô gái trẻ , trông dễ thương và tốt bụng, người sẽ không muốn một người đàn ông lạ nói chuyện với cô. Cô sẽ nhờ đến cảnh sát giúp đỡ và thế là Soapy sẽ rất vui khi cảm thấy bàn tay của cảnh sát đặt trên cánh tay mình và đảm bảo chắc chắn sẽ trên đường đến đảo.
Anh đến gần cô ấy, anh có thể thấy viên cảnh sát đang nhìn mình chằm chằm. Người phụ nữ trẻ lùi ra xa mấy bước, Soapy bước theo, bạo dạn tiến sát gần cô và nói, “Chào buổi tối, Bedelia! Em có muốn đến chỗ anh chơi không?”
Viên cảnh sát vẫn chăm chú quan sát. Người phụ nữ trẻ đó chỉ cần đưa tay vẫy, là Soapy được lên đường đến nơi anh ta muốn đến. Anh đã tưởng tượng đến cái cảm giác ấm áp dễ chịu như thế nào. Người phụ nữ trẻ quay sang anh, đưa tay nắm lấy cánh tay anh.
“Có chứ, anh Mike,” cô vui vẻ nói. “nếu anh mua cho em thứ gì đó để uống, em đã nói chuyện với anh sớm hơn rồi, nhưng cảnh sát đang theo dõi anh kìa”.
Cô ta bám lấy cánh tay Soapy đi ngang qua chỗ cảnh sát. Trong lòng anh chất chứa nhiều nỗi buồn. Số mệnh tựa hồ đã định cho anh sự tự do. Liệu rồi mình có được tự do mãi mãi không?
Tới góc phố, Soapy rút tay khỏi cô ta và bỏ chạy. Anh dừng lại ở một khu mà có một số nhà hát. Ở khu vực này của thành phố, đường phố sáng sủa hơn, và lòng người cũng vui vẻ hơn những nơi khác. Phụ nữ và đàn ông trong những chiếc áo khoác đắt tiền, ấm áp đang đi lại vui vẻ trong không khí mùa đông. Soapy chợt thấy sợ hãi. Không có cảnh sát nào sẽ bắt anh ta.
Sau đó, chợt thấy một cảnh sát đang đường bệ đi lại trước một rạp hát sáng trưng, Anh phải nghĩ ra một cách gì khác thử xem.
Anh ta bắt đầu hét lớn lên như thể anh đã uống quá nhiều. Giọng anh hét to hết mức có thể. Anh nhảy nhót, hò hét, kêu gào.
Viên cảnh sát quay cái dùi cui, quay lưng về phía Soapy và kể với một người đang đứng gần, “Đó là một trong những sinh viên đại học. Có ầm ĩ đấy nhưng không làm hại gì đâu. Chúng tôi đã được chỉ thị cứ để mặc họ la hét”.
Thất vọng, Soapy liền ngừng những hành động và giữ yên lặng. Không cảnh sát nào tóm cổ mình sao? Anh bắt đầu thấy rằng hòn đảo tựa như một thiên đường không thể nào tới được. Anh kéo chiếc áo khoác mỏng quanh người. Gió lạnh ghê hồn.
Rồi, anh lại nhìn thấy một người đàn ông đang mua một tờ báo trong cửa hàng. Chiếc ô của người đó để cạnh cửa. Soapy bước vào bên trong cửa hàng, cầm chiếc ô rồi từ từ bước ra. Người đàn ông vội vã đuổi theo.
“Chiếc ô của tôi,” ông nói.
“Ồ, thế à!” Soapy nói, “tại sao bạn không gọi cảnh sát? Tôi đã lấy cắp nó, ô của bạn! Tại sao không gọi cảnh sát? Có một người đang đứng ở góc đường kia kìa”.
Chủ nhân của cái ô bước chậm lại, Soapy cũng bước chậm theo và cảm thấy một lần nữa anh lại thất bại. Cảnh sát tò mò nhìn hai người.
“Tôi,” chủ nhân cái ô nói, “đó là... ờ, ngài biết là có những sự nhầm lẫn… Tôi… Nếu đó là chiếc ô của ngài, tôi mong ngài tha lỗi... Tôi nhặt được trong một nhà hàng ăn vào sáng nay... Nếu ngài nhận ra đó là chiếc ô của ngài, tại sao… Tôi hy vọng ngài sẽ… “.
“Tất nhiên, nó là của tôi,” Soapy hét lên với giọng giận dữ.
Cái người không còn ô nữa rút lui. Viên cảnh sát vội vã đến giúp đỡ một phụ nữ đang qua đường. Soapy đi về hướng đông. Anh ném chiếc ô đi xa nhất có thể, nguyền rủa bọn cảnh sát và những gì anh nghĩ về họ. Bởi vì, anh muốn rơi vào tay họ, thì họ coi anh như một ông vua, người không thể nào lại làm những điều gì gọi là sai trái được.
Cuối cùng, Soapy cũng tới được một đại lộ yên tĩnh ở phía đông thành phố. Anh rẽ vào đây, và bắt đầu đi về phía nam đến Quảng Trường Madison. Anh sẽ về nhà, mặc dầu nhà chỉ là một chỗ ngồi trong công viên.
Nhưng ở một góc rất yên tĩnh, Soapy dừng lại. Đây là một ngôi nhà thờ cổ kính, kỳ dị. Ánh sáng dịu êm lọt qua một cửa kính màu tím. Âm nhạc êm ái vọng đến tai Soapy dường như níu kéo anh dán chặt người tại nơi đó.
Vầng trăng ở trên cao, trong sáng và êm ả; rất ít người và xe cộ qua lại. Anh có thể nghe thấy tiếng chim hót ở trên cao. Bản thánh ca phát ra ngoài từ nhà thờ giữ chặt Soapy ở đó. Anh đã biết bản thánh ca này vào những ngày mà cuộc sống anh chứa đựng những thứ như tình mẹ, hoa hồng và những tham vọng cao đẹp, bạn bè, những ý nghĩ trong sáng và quần áo sạch sẽ.
Trạng thái tâm hồn của Soapy lúc này hoà quyện với ngôi nhà thờ cổ kính, gây ra trong lòng anh một sự thay đổi đột ngột và kỳ diệu. Anh thoáng kinh sợ nhìn thấy cái vực thẳm mà y đã sa xuống, nhìn thấy những tháng ngày vô giá trị, những ham muốn tầm thường, những niềm hi vọng đã chết, những năng lực của tâm trí anh đã mất hết.
Và cũng đúng lúc đó, cõi lòng anh rung động đáp ứng với trạng thái tâm hồn mới lạ này, anh quyết định phải chiến đấu mạnh mẽ để thay đổi cuộc sống của mình. Anh sẽ tự vươn lên vượt ra khỏi vũng bùn. Anh sẽ trở lại con người của chính mình. Vẫn còn đủ thời gian. Anh vẫn còn tương đối trẻ. Anh sẽ làm sống lại tham vọng sôi nổi ngày xưa và quyết tâm làm theo nó. Thứ âm nhạc trang nghiêm và dịu dàng đó đã làm thay đổi tâm hồn anh. Ngày mai, nhất định anh sẽ đi tìm việc làm. Một người trước đây có hứa cho anh một chỗ làm. Anh sẽ tìm người ấy ngay sáng mai. Anh sẽ là một con người làm được một việc gì trên thế gian này. Anh sẽ...
Soapy cảm thấy có một bàn tay nắm lấy cánh tay anh. Anh quay phắt lại, nhìn thẳng vào khuôn mặt bè bè của một viên cảnh sát.
“Anh làm gì ở đây?” Viên cảnh sát hỏi.
“Không làm gì cả.” Soapy nói.
“Anh nghĩ tôi tin điều đó?” Viên cảnh sát nói.
Tràn đầy sức mạnh mới của mình, Soapy bắt đầu tranh luận. Và thật không mấy khôn ngoan khi phải tranh luận với một cảnh sát ở New York.
“Theo tôi,” viên cảnh sát nói.
…
“Ba tháng tù ở trên đảo đảo”. Viên quan toà trong phiên toà tiểu hình sáng hôm sau tuyên án.
Phan Thiện Trì chuyển ngữ
Oct. 2021
(*) Đại lộ Năm: đại lộ sầm uất, sang trọng nhất ở New York. Khu trung tâm của thành phố New York là Manhatan có 12 đại lộ (Avenue: chạy dọc theo chiều bắc nam) và 250 đường phố (street: chạy từ đông sang tây). Tất cả những đường này đều gọi theo số, không có tên nào khác. Đặc biệt có một đại lộ lớn khác hẳn những đường phố khác, chạy chéo từ đông bắc qua tây nam, gọi là đại lộ Broadway. dài vừa đúng 21 cây số.
THE COP AND THE ANTHEM
By O’ Henry
SOAPY MOVED RESTLESSLY ON HIS SEAT in Madison Square. There are certain signs to show that winter is com- ing. Birds begin to fly south. Women who want nice new warm coats become very kind to their husbands. And Soapy moves restlessly on his seat in the park. When you see these signs, you know that winter
is near.
A dead leaf fell at Soapy’s feet. That was a special sign for him that winter was coming. It was time for all who lived in Madison Square to prepare.
Soapy’s mind now realized the fact. The time had come. He had to find some way to take care of himself during the cold weather. And therefore he moved restlessly on his seat.
35
O. Henry
Soapy’s hopes for the winter were not very high. He was not think- ing of sailing away on a ship. He was not thinking of southern skies, or of the Bay of Naples. Three months in the prison on Blackwell’s Island was what he wanted. Three months of food every day and a bed every night, three months safe from the cold north wind and safe from cops. This seemed to Soapy the most desirable thing in the world.
For years Blackwell’s Island had been his winter home. Richer New Yorkers made their large plans to go to Florida or to the shore of the Mediterranean Sea each winter. Soapy made his small plans for going to the Island.
And now the time had come. Three big newspapers, some under his coat and some over his legs, had not kept him warm during the night in the park. So Soapy was thinking of the Island.
There were places in the city where he could go and ask for food and a bed. These would be given to him. He could move from one build- ing to another, and he would be taken care of through the winter. But he liked Blackwell’s Island better.
Soapy’s spirit was proud. If he went to any of these places, there were certain things he had to do. In one way or another, he would have to pay for what they gave him. They would not ask him for money. But they would make him wash his whole body. They would make him answer questions; they would want to know everything about his life.
No. Prison was better than that. The prison had rules that he would have to follow. But in prison a gentleman’s own life was still his own life.
Soapy, having decided to go to the Island, at once began to move toward his desire.
There were many easy ways of doing this. The most pleasant way was to go and have a good dinner at some fine restaurant. Then he would say that he had no money to pay. And then a cop would be called. It would all be done very quietly. The cop would arrest him. He would be taken to a judge. The judge would do the rest.
36
The Cop and the Anthem
Soapy left his seat and walked out of Madison Square to the place where the great street called Broadway and Fifth Avenue meet. He went across this wide space and started north on Broadway. He stopped at a large and brightly lighted restaurant. This was where the best food and the best people in the best clothes appeared every evening.
Soapy believed that above his legs he looked all right. His face was clean. His coat was good enough. If he could get to a table, he believed that success would be his. The part of him that would be seen above the table would look all right. The waiter would bring him what he asked for.
He began thinking of what he would like to eat. In his mind he could see the whole dinner. The cost would not be too high. He did not want the restaurant people to feel any real anger. But the dinner would leave him filled and happy for the journey to his winter home.
But as Soapy put his foot inside the restaurant door, the head waiter saw his broken old shoes and the torn clothes that covered his legs. Strong and ready hands turned Soapy around and moved him quietly and quickly outside again.
Soapy turned off Broadway. It seemed that this easy, this most desirable way to the Island was not to be his. He must think of some other way to getting there.
At a corner of Sixth Avenue was a shop with a wide glass win- dow, bright with electric lights. Soapy picked up a big stone and threw it through the glass. People came running around the corner. A cop was the first among them. Soapy stood still, and he smiled when he saw the cop.
“Where’s the man that did that?” asked the cop.
“Don’t you think that I might have done it?” said Soapy. He was friendly and happy. What he wanted was coming toward him.
But the cop’s mind would not consider Soapy. Men who break windows do not stop there to talk to cops. They run away as fast as they can. The cop saw a man further along the street, running. He ran after him. And Soapy, sick at heart, walked slowly away. He had failed two times.
37
O. Henry
Across the street was another restaurant. It was not so fine as the one on Broadway. The people who went there were not so rich. Its food was not so good. Into this, Soapy took his old shoes and his torn clothes, and no one stopped him. He sat down at a table and was soon eating a big dinner. When he had finished, he said that he and money were strangers.
“Get busy and call a cop,” said Soapy. “And don’t keep a gentle- man waiting.”
“No cop for you,” said the waiter. He called another waiter.
The two waiters threw Soapy upon his left ear on the hard street outside. He stood up slowly, one part at a time, and beat the dust from his clothes. Prison seemed only a happy dream. The Island seemed very far away. A cop who was standing near laughed and walked away.
Soapy traveled almost half a mile before he tried again. This time he felt very certain that he would be successful. A nice-looking young woman was standing before a shop window, looking at the objects inside. Very near stood a large cop.
Soapy’s plan was to speak to the young woman. She seemed to be a very nice young lady, who would not want a strange man to speak to her. She would ask the cop for help. And then Soapy would be happy to feel the cop’s hand on his arm. He would be on his way to the Island.
He went near her. He could see that the cop was already watch- ing him. The young woman moved away a few steps. Soapy followed. Standing beside her he said:
“Good evening, Bedelia! Don’t you want to come and play with me?”
The cop was still looking. The young woman had only to move her hand, and Soapy would be on his way to the place where he wanted to go. He was already thinking how warm he would be.
The young woman turned to him. Putting out her hand, she took his arm.
“Sure, Mike,” she said joyfully, “if you’ll buy me something to drink. I would have spoken to you sooner, but the cop was watching.”
With the young woman holding his arm, Soapy walked past the
38
The Cop and the Anthem
cop. He was filled with sadness. He was still free. Was he going to remain free forever?
At the next corner he pulled his arm away, and ran.
When he stopped, he was near several theaters. In this part of the city, streets are brighter and hearts are more joyful than in other parts. Women and men in rich, warm coats moved happily in the winter air.
A sudden fear caught Soapy. No cop was going to arrest him.
Then he came to another cop standing in front of a big theater. He thought of something else to try.
He began to shout as if he had had too much to drink. His voice was as loud as he could make it. He danced, he cried out.
And the cop turned his back to Soapy, and said to a man stand- ing near him, “It’s one of those college boys. He won’t hurt anything. We had orders to let them shout.”
Soapy was quiet. Was no cop going to touch him? He began to think of the Island as if it were as far away as heaven. He pulled his thin coat around him. The wind was very cold.
Then he saw a man in the shop buying a newspaper. The man’s umbrella stood beside the door. Soapy stepped inside the shop, took the umbrella, and walked slowly away. The man followed him quickly.
“My umbrella,” he said.
“Oh, is it?” said Soapy. “Why don’t you call a cop? I took it. Your umbrella! Why don’t you call a cop? There’s one standing at the corner.” The man walked more slowly, Soapy did the same. But he had a feeling that he was going to fail again. The cop looked at the two men. “I—” said the umbrella man— “that is—you know how these things happen—I—if that’s your umbrella I’m very sorry—I found it
this morning in a restaurant—if you say it’s yours—I hope you’ll—” “It’s mine!” cried Soapy with anger in his voice.
The umbrella man hurried away. The cop helped a lady across the
street. Soapy walked east. He threw the umbrella as far as he could throw it. He talked to himself about cops and what he thought of them. Because he wished to be arrested, they seemed to believe he was like a king, who could do no wrong.
39
O. Henry
At last Soapy came to one of the quiet streets on the east side of the city. He turned here and began to walk south toward Madison Square. He was going home, although home was only a seat in a park.
But on a very quiet corner Soapy stopped. Here was an old, old church. Through one colored-glass window came a soft light. Sweet music came to Soapy’s ears and seemed to hold him there.
The moon was above, peaceful and bright. There were few peo- ple passing. He could hear birds high above him.
And the anthem that came from the church held Soapy there, for he had known it well long ago. In those days his life contained such things as mothers and flowers and high hopes and friends and clean thoughts and clean clothes.
Soapy’s mind was ready for something like this. He had come to the old church at the right time. There was a sudden and wonderful change in his soul. He saw with sick fear how he had fallen. He saw his worthless days, his wrong desires, his dead hopes, the lost power of his mind.
And also in a moment his heart answered this change in his soul. He would fight to change his life. He would pull himself up, out of the mud. He would make a man of himself again.
There was time. He was young enough. He would find his old pur- pose in life, and follow it. That sweet music had changed him. Tomor- row he would find work. A man had once offered him a job. He would find that man tomorrow. He would be somebody in the world. He would—
Soapy felt a hand on his arm. He looked quickly around into the broad face of a cop.
“What are you doing hanging around here?” asked the cop. “Nothing,” said Soapy.
“You think I believe that?” said the cop.
Full of his new strength, Soapy began to argue. And it is not wise
to argue with a New York cop.
“Come along,” said the cop.
“Three months on the Island,” said the Judge to Soapy the next morning.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét