Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2021

 DSS16. PAULA

 

                                                                                                         Cees Nooteboom

 

                                                  Translated from Dutch into English by Ina Rilke

                                                  Translated from English into Vietnamese by Phan Thien Tri

                                                                                     

 

 

Cees Nooteboom (b.1933) đã viết một khối lượng khổng lồ các tác phẩm, bao gồm tiểu thuyết, truyện ngắn, thi ca, tiểu luận, thể văn báo chí và dịch thuật. Ông là một trong những tác giả Hà Lan thành công nhất trên trường quốc tế, nhất là ở Đức, nơi tất cả tác phẩm của ông xuất hiện một cách đồng bộ dưới thể loại dịch thuật. Ông đã chứng kiến những cuộc cách mạng ớ Budapest (1956), ở Paris (1968) và ở Berlin (1989). Ở mỗi trong số chúng ông đều viết những bài tường thuật. Tiểu thuyết của ông bao gồm Rituals (1980), The Following Story (1991), Roads to Santiago (1992) và  All Souls’ Day (1998). Tác giả sống ở Amsterdam và trên đảo Minorca.

 

 

Ma, tôi không tin có ma, nhưng  những tấm hình là một chuyện khác. Một phụ nữ muốn bạn nghĩ đến cô ta, và xoay sở để khiến cho bạn tình cờ thấy được tấm hình của cô. Những người chết, nếu bị quên lãng quá lâu, có thể ảnh hưởng đến bạn cách đó. Hoặc có lẽ tôi nên nói: nếu họ cảm thấy bị bỏ quên, họ cũng có thể làm ảnh hưởng bạn bằng cách đó. Trong trường hợp sự lãng quên không áp dụng, vì tôi vẫn còn nghĩ đến Paula khá thường xuyên. Tôi không biết về những người khác, tôi khó mà có thể thấy họ vào những ngày này, trừ phi bởi sự tình cờ. Gilles đã chết. Alexander cuối cùng đã nhận bằng cấp và giờ là thanh tra y dược cho các dịch vụ xã hội ở Groningen. Ollie vừa sang Hoa Kỳ, và là người tàn tật của Doctor, vừa rồi tôi có nghe. Vì vậy điều đó chẳng có ích lợi gì cho cô ta, vì chắc chắn cô ta là một trong những người chết không yên. Đó là do tôi. Có lẽ do sự mặc định của tôi, nhưng tuy vậy.

 

Được rồi, Paula, tôi đây, đang nhớ cô. Tôi rất giỏi về việc này, luôn luôn nhớ. Bởi vì tôi không bao giờ hết nhớ. Đó là sự vĩnh cữu kể từ khi tôi sống một mình. Hành lý quá tải đã được xử lý cách đây khá lâu, nhưng có vẻ như không có sự chấm dứt thực sự đối với nó. Tôi vẫn tiếp tục tìm thêm. Căn hộ chung cư ở tầng trên cùng của toà nhà hiện đại, những khu láng giềng yên tĩnh, được hoàn thành thưa thớt, những cảnh quang thanh bình khắp vùng đất lấn ra biển rộng lớn. Người ta ít khi thăm viếng; khi viếng thăm thì cũng chỉ nhìn quanh chúng một cách thận trọng giống như mèo lướt nhìn xung quanh vì sợ nguy hiểm. Giường tủ, bàn ghế, tất cả đều được sắp xếp hợp lý. Người yêu cầu mức tối thiểu đã nhận xét, Baron với một nụ cười nhạt, một lần ông ghé thăm. Ông đến vì một món nợ cờ bạc, đã đứng đó với dáng vẻ của viên chức giám sát định giá tài sản của tôi phòng trường hợp tôi không nhả tiền ra. Tôi không có ý định nhả tiền ra, lúc ấy cũng không và bây giờ cũng không. Tôi đã mong đợi chuyến thăm viếng đó hằng nhiều năm; tôi biết cuối cùng ông ấy cũng sẽ xuất hiện. Những tập quán lâu đời khó mà bỏ được. Tôi không chắc chắn là trí nhớ của bạn dạo này thế nào, nhưng tôi không chút nghi ngờ rằng bạn vẫn còn nhớ Baron. Nhìn hai bạn đang khiêu vũ với nhau luôn là một điều thú vị, nhất là đối với ban nhạc Rolling Stones. Chính những người cũ hiện nay. Anh ta thường rơi vào trạng thái xuất thần cơ học giống như một rô bốt được lên dây, cùng với bạn thì thầm và xoay tít xung quanh, nhưng anh ta luôn gắn kết với những lúc quan trọng nhất, và kết quả là một chiếc máy rung động thu hút cặp mắt của mọi người. Khi mắt tôi lúc ấy bị cuốn vào bạn. Hình ảnh bạn chống tựa lên bức tường màu trắng của tôi. Tôi chưa bao giờ, kìa là Paula, nói rằng Baron đã ở đó.. Lâu lắm rồi không còn thấy nữa.

 

Nhắc nhở tôi nhớ đến một thiền viện, là một lời bình luận khác mà ông đã đưa ra, nhưng tôi chưa bao giờ ở trong một thiền viện. Tôi chỉ muốn giữ mọi thứ đơn giản, không bừa bộn, chỉ là một chỗ trống rỗng và trắng trong. Tôi sẽ đến đó. Tôi không đến để giải trí, vì vậy chỉ cần một chiếc ghế ngồi đọc sách là đủ, cùng một chiếc ghế để ngồi đọc sách và ăn uống. Tất cả mọi bức tường của tôi đều màu trắng, như bạn có thể chú ý thấy. Không một khái niệm về loại việc gì bạn làm hoặc không thấy bạn đang làm gì. Tôi rất ghét nhìn vào những tấm hình của tôi khi tôi còn trẻ, nhưng có thể không giống như thế đối với bạn. Bạn không còn có khả năng về tuổi tác, vì vậy bạn không bao giờ có vẻ khác biệt. Đã bao năm rồi? Bốn mươiBốn mươi lăm? Bạn được đăng lên trang bìa của tạp chí Vogue, và tất cả chúng tôi tràn đầy kiêu hãnh, ngay cả các cô gái cũng vậy. Chẳng có gì về tấm hình đã trở nên có tuổi, bạn cũng không, chính tấm hình cũng không. Năm rồi bạn bỗng xuất hiện giữa những tranh ảnh cắt ra từ một tờ báo cũ nào đó  – Provos ở Amsterdam, tình yêu, dáng ngồi, tất cả những thứ đó. Thật khó tưởng tượng bất cứ cái nào trong số đó đã thực sự diễn ra. Tôi đã bận rộn cả mấy tháng. Thật giống như một chiến dịch hành quân. Va li quần áo, tủ đựng chén bát, ghế xếp. Con tàu chạy bằng hơi nước ấy chất đầy những sổ nhật ký là chuyến cuối cùng ra đi, và đó là nơi tôi tìm thấy bạn. Tất cả được đánh dấu riêng cho người hoả thiêu, ngoại trừ tấm hình. Bạn đang đứng đằng sau một cửa sổ đóng kín, chống khuỷu tay lên khung cửa trong cái cách mà một điếu thuốc vừa đốt giữa hai ngón tay thì hơi cao hơn đầu của bạn. Bạn sẽ không thể thấy một người mẫu đang hút thuốc trên bìa một tạp chí Vogue ngày nay, cũng sẽ không thấy các mống tay được cắt ngắn. Đó là một hình ảnh khêu gợi, trơ trẽn hồi ấy, và vẫn còn giữ mãi cho tới ngày nay. Một thân hình mảnh khảnh, có vẻ trẻ con. Một dải băng màu trắng quấn quanh thân mình, chắc chắn là sự tuyên bố thời trang thời đó. Sự báo cho biết về sự cắt bỏ đôi vú. Một kỳ tích của y học về phụ nữ không vú, Baron nói. Writer đã sử dụng cụm từ hoa mỹ hơn, vay mượn từ một thi sĩ nào đó mà tên của ông ta tôi không nhớ. Quần dài hip-pi màu đen, tay phải thọc vào túi. Vài giọt mưa rắc lên da thịt như những giọt nước mắt đọng trên khung cửa sổ., khuôn mặt bạn hiện ra từ ánh sáng lờ mờ bên ngoài, đôi môi  hé nở một nụ cười, cái nhìn hướng ra khỏi bức tranh. Tôi không thể nhìn nó lâu hơn. Ở đó bạn ở trong cảnh giới của người chết, nhưng bạn sắp nói. Tôi có thể nghe bạn bây giờ, giọng nói ấy tất cả chúng tôi sẽ nhớ đến cuối những ngày của chúng tôi. Một sự ám chỉ cho sự non nớt, sự thô kệch, sự uống rượu, hút thuốc lá, một loại báo trước được phát ra từ lời phát biểu của bạn. Ha ha, và rồi bạn ra đi, làm theo mưu lược của bạn mà không ai trong chúng tôi có thể chịu đựng được.

Một loại vũ khí giết người trong các ván bài xì phé, mà giọng nói của bạn  có khả năng biến  một bàn tay què quặt thành một ngôi nhà đầy đủ.

 

                                                                    2

 

Tôi vừa kéo ghế và đang ngồi trước bạn. Trong một căn nhà chỉ có một chiếc ghế, chắc phải có một  ý nghĩa về một cái gì đó. Tôi đã gắn tấm hình của bạn lên ngưỡng cửa sổ với hai viên sỏi bóng loáng nhặt từ bãi biển dọc theo mép dưới để giữ cho tấm ảnh đúng vị trí, nó ướt phía ngoài nhưng thích hợp bên trong với những giọt mưa trên ô cửa kính của bạn. Với cách này bạn có mưa đằng trước cũng như có mưa ở phía sau bạn. Tôi có ý tưởng này để bạn có thể thấy tôi, nhưng tôi nghi ngờ đây không phải là trường hợp, mà có lẽ giống như vậy, bởi vì bạn có thể không nhận ra tôi. Đó là lý do tại sao tôi không nói ra những thứ này, mặc dầu nó tương phản với lối sắp xếp mặt đối mặt của chúng ta. Tôi chưa bao giờ nghe giọng nói của ai khác ở đây, và tôi nghĩ cũng chẳng có ai khác nghe giọng nói của tôi.

 

Đó là Năm Của Thói Quen Chúng Ta. Đó là những gì hồi đó chúng ta đã gọi tên mỗi năm, bởi vì chúng ta bị móc túi, và chúng ta biết rõ điều đó. Một đêm trắng tay là một sự lãng phí thời gian. Tôi vẫn còn cảm thấy sự tiếp xúc với các lá bài khi tôi làm cái. Tôi có thể cảm nhận nó, và tôi có thể nghe thấy âm thanh của nó. Khi bạn đến lần đầu tiên, lúc ấy tôi đang làm cái. Tay trái đặt một bên của chiếc guốc gỗ, tay phải ở tư thế sẵn sàng, các đầu ngón tay đặt trên lá bài thứ nhất. Ván bài chúng ta chơi thường được gọi là bài cào, nhưng chúng ta có những biến thể riêng của chúng ta với những luật chơi riêng, và chúng ta gọi là tiền nhà cái. Luôn có đủ mỗi buổi tối bao gồm tiền nhà cái.  Căn phòng được thắp sáng lờ mờ, trừ chiếc bàn nằm trong vùng ánh sáng vì vậy những khuôn mặt duy nhất bạn có thể thấy rõ là khuôn mặt của những người chơi bài. Chuông cửa reo, ai đó ra mở cửa và những ai trong chúng ta không đang chơi thì ngước nhìn lên một cách mong đợi. Có sự lặng im, một cái gì đó chỉ xảy ra mỗi khi có người lạ mặt xuất hiện, những người chúng ta không biết. Bạn đã đến một mình, điều này quá khác thường, nhưng không ai hỏi câu nào. Đó không phải là phong cách của chúng ta. Mặc dầu chúng ta rất ghét những sự bị làm gián đoạn, nhưng chúng ta cũng ngưng chơi để bắt tay, đó là khi chúng ta nghe giọng nói lạ. Cinco  đã cho địa chỉ, bạn nói.  Cinco, còn nhớ anh ta không?  Một người nhiều năm sống thui thủi một mình? Người kiểm tra đội mũ vải tuýt, thường yểm trợ cho quán rượu Hoppe’s? Một thời làm hội viên hội đồng thành phố phụ trách về An Toàn Giao Thông, vì tất cả chúng ta đã bỏ phiếu cho ông ta. Ah ha, Cinco, người mà không còn đến chỗ chúng ta sau một thời gian, Chết. Đây có lẽ là điệp khúc của tôi, tôi e là vậy. Không còn có thể được giúp đỡ, nó là một phần của cuộc sống của tôi lúc này. Tôi nhắt tay khỏi số tiền nhà cái và đặt cược. Một trăm guider. Có lẽ tôi đang cố gây ấn tượng nơi bạn, và rồi lúc ấy tôi thu về nhiều tiền. Andre đang ngồi bên trái tôi. Thường rất thận trọng. Lần này anh gọi suivi . Tôi kéo bài, xem kỹ bài. Hai lá chín và một lá sáu. Cây bài tốt. Qua đầu những người chơi bài, tôi nhìn mặt bạn, hăng say, thèm muốn.

Tôi không phải là người duy nhất: Baron, Gilles, Nigel,  ngay cả Tico và những người kỳ diệu cũng nhìn nữa. Điều này được ghi nhận đúng lúc bởi phái nữ, đang đứng kế bên,  nổi cơn thịnh nộ và nanh vuốt sẵn sàng. Bạn phải mất một thời gian để khống chế họ. Không, không đúng – bắt họ yêu bạn theo cách chúng tôi yêu. Ha ha, Đối với phụ nữ, giọng nói của bạn vang lên một cách khác biệt: khàn khàn hơn, sâu lắng hơn, diệu ngọt hơn. Tôi đã làn cái cứng  đâu khoảng mười lần hay đại loại như vậy, cho đến khi tôi có thể “bẻ sô-cô-la”. Bạn là người nhanh hiểu. Banco suivi, banco avec. 

Hãy trừng phạt nó. Đó từng  là cách trả lời của nhà văn, tôi mong điều đó. Bạn thua hết lần này đến lần khác, nhưng cuối cùng, khi tiền đặt cược trở lại tám trăm, bạn gọi banco (đặt cược với nhà cái), sự phấn khích lắng xuống. Tôi rút các lá bài một cách chậm rãi. Bạn nắm chúng, như bạn ắt hẳn đã thấy chúng trong phim, sít lại với nhau trước như thể chúng là một lá bài, bạn giơ chúng lên ngang ngực, vẫn như một lá. Chỉ lúc ấy bạn nâng chúng ngang tầm mắt, rẽ chúng  ra từng tí, từng tí, chỉ đủ kiểm tra giá trị của chúng. A ha, “trúng rồi”. Đó là lần đầu tiên tôi thua bạn. Rồi từ đó trở đi bạn là một trong nhóm chúng tôi. 

Nhưng điều đó đã đang diễn ra một cách nhẹ nhàng, nhưng nó giống như bạn đã từng là một trong số chúng tôi. Paula? Ồ, từng quen biết cô nhiều năm.

 

Nhiều năm? Tôi không biết khoảng thời gian đó kéo dài bao lâu, nhưng những gì tôi biết lúc này là rằng mọi thứ sụp đổ sau khi bạn chết. Chúng tôi đã theo dõi từ xa những gì đang diễn ra ở phần còn lại của thế giới: Vietnam, những cuộc nổi dậy ở Amsterdam, những kẻ chiếm đóng bất hợp pháp, chiến tranh lạnh, bom nguyên tử, Câu lạc bộ Rome với những lời tiên tri trong sách khải huyền, cuộc khủng hoảng dầu đầu tiên, Prague’ 68.

Đối với nhiều người cuộc chiến thực sự chỉ mới đây thôi, rõ ràng là những cuộc xung đột sẽ mang lại nhiều tai hoạ, nhưng, như Nigel nói với sự quả quyết lạnh lùng rằng những thảm hoạ ở một qui mô rất khác với những gì đang làm ầm ĩ hiện nay. Chúng tôi tin tưởng ông ta, mà có lẽ có nhiều hơn bất cứ điều gì khác có liên quan đến sự kiện rằng ông ta luôn  luôn chiến thắng.  Ngoài ra, chúng tôi có  những thứ khác trong đầu. Lãnh vực của Nigel là về toán học, nơi mà trật tự ngự trị. Thế giới thì hỗn loạn. Chúng tôi quá mơ hồ, toàn bộ chúng tôi, nhưng trò chơi thì rất rõ ràng. 

 

Dodo và Gilles sống trong một ngôi nhà bên cạnh kênh đào ở khu phía nam của Amsterdam. Con kênh này là một sự mô phỏng quá tồi của những con kênh đào ở trung tâm, và là vành đai giữa đô thị và các vùng ngoại ô mới đã mọc lên từ hồi đó. Như Writer  thường nói, nó giống như phải vượt qua hào luỹ để tới con đường dẫn vào lâu đài của họ. Writer là tên thật của ông và rằng ông đã viết vì cuộc sống, vì tiền thưởng. Baron đã giới thiệu Wintrop, bạn đồng nghiệp của ông, trong việc buôn bán chứng khoán và cổ phần mà họ chưa bao giờ thảo luận, ngay cả với Andre và Gilles, những người đã chơi trong thị trường chứng khoán, hoặc đã chơi, mà chưa trở nên rõ ràng. Thực ra chẳng có gì rõ ràng. Chưa có hệ thống cấp bậc. Một người Do thái kỳ diệu đang nghiên cứu để trở thành một bác sĩ phẫu thuật. Nieges buôn bán đồ cổ không đáng tin cậy, và Merel điều hành một hãng du lịch nhỏ với các điểm đến ở thế giới thứ ba từ một văn phòng nhỏ ở khu láng giềng Pijp. Nigel, tên ông mâu thuẫn với vẻ bề ngoài của ông, của một người nào đó đang mòn mỏi đợi chờ trong căn tầng hầm của Dostoevsky, đang nghiên cứu toán học, thanh toán cách sống của mình bằng cách chơi bài poker tại một câu lạc bộ tư nhân, nơi chúng tôi  bị chặn không cho vào. Tico là nhân viên của hãng rượu thơm có ướp hoa và thảo mộc và một hãng rượu champagne không có tiếng tăm mấy. Còn Bác sĩ còn nợ tên của mình về việc nghỉ ngang khỏi nơi  đại học y dược. Còn nhớ tất cả họ chứ? Ollie ở với Andre; cô ta ở tại Texas khi ông ấy mất. Những bạn bè đã vắng mặt và bạn bè đã chết, tất cả là những bạn đồng hành của tôi.

Merel và Tico vẫn còn sống với nhau. Giống như tôi, họ sống một cuộc sống trong cảnh tối tăm như tôi thường gọi, hay đúng hơn, giống như tôi họ chưa bao giờ ra khỏi bóng tối. Có một số trong chúng tôi đã thực sự hái ra tiền, số khác đã có tiền, và một số khác giống như tôi phải tiện tặn từng đồng với nhau ở đây và ở đó, nhưng tiền chưa bao giờ là vấn đề. Bạn đã có được đồng tiền bằng cách nào tôi chưa bao giờ khám phá. Bạn đã theo con đường  nghệ thuật làm người mẫu nhưng không trên cơ sở thường xuyên, tuy vậy bạn chưa bao giờ có vẻ bị cháy túi. Writer đã xuất bản sách chúng tôi không đọc. Baron là thẩm phán toà án quận nào đó, còn Prodigy người Do thái đã trở thành một bác sĩ phẫu thuật rất thành công, mặc dầu vậy anh ta không muốn thừa nhận điều đó. Hãng du lịch của Merel rất thịnh đạt khi sự nhập cư từ Surinam bãi bỏ, nhưng tiền bạc chưa bao giờ được bàn luận, không bao giờ bởi bất cứ ai trong chúng tôi. Nigel giữ các hồ sơ nợ lên tới con số tròn vô tận đang được huỷ bỏ cho nhau. Tất cả chúng tôi thường xuyên mắc nợ với nhau. Cứ mỗi vài tuần  Nigel loan báo đã tới lúc thanh lý các tài khoản mà thường xảy ra đúng vào phiên họp tiếp theo.

 

                                                             3

 

Thế còn việc nhớ lại những người đã khuất thì sao? Vâng, tôi biết, tôi sẽ không nhận một câu trả lời nào đối với việc đó, cũng không thực sự muốn đưa ra bất cứ câu hỏi nào về nó, mà vấn đề là làm thế nào mà bạn càng lớn tuổi thì cuộc sống của bạn càng bắt đầu giống như một sự phát minh?  Khó mà nói cái nào tệ hơn, trở nên già hay chết, nhưng rồi bạn chưa bao giờ trở nên già và  chưa bao giờ bị chết.

Tôi nghĩ lý do là, tôi đã làm cho nơi đó trở nên cằn cõi và trống vắng, rằng tôi không muốn sự phát minh của tôi mang bất cứ sự giống nhau nào với sự phát minh của bất cứ ai khác, mặc dầu đều đó là phi lý, dĩ nhiên, bởi vì tốt nhất nó  chỉ là một sự phát minh khác, một sự phát minh mà bạn không gặp rất thường xuyên. Bạn luôn biết rõ tất cả những thứ đó. Bạn là một độc giả yêu thích, nhưng luôn có cớ để bắt bẻ như thể có một cái gì đó còn thiếu. Chính từ bạn mà tôi có được ý tưởng về sự phát minh đó. Chúng ta đã phải xem một phim mà tôi tìm thấy sự chuyển động, như tôi còn nhớ một điều rất thực là bạn đã ăn một cách ngon lành khi chúng ta rời rạp xi-nê. Mọi thứ là một bản sao của một cái gì khác, nó hầu như không đáng sống khi một gã nào đó cùng đi và ép toàn bộ cuộc đời bạn vào một phim truyện dài chín mươi phút, hay vào một quyển sách mà bạn đọc trong hai ngày. Đối với mỗi trong số tiểu thuyết của ông, tôi nói, nhưng ngay cả điều đó sẽ mất khá lâu. Sự mô phỏng, đó là tất cả những gì có trong đó. Tôi tin là tôi đã bị sốc; trong bất cứ trường hợp nào, tôi đã mất hết mọi ngôn từ. Bạn tiếp tục nói một cái gì đó về thời gian đang bị dồn nén, và tôi gần như có thể cảm thấy nó đang xảy ra. Chúng ta đang đi bộ từ Leidseplein đến Vondelpark, nơi mà sỏi đá dưới đôi chân trần làm tăng thêm cảm giác. Bước chân chúng ta bắt kịp với thực trạng thể chất đã tạo ra một cung bậc cáo buộc, như thể chúng đang phản đối ầm ĩ để được kết hợp thành một chuỗi sự kiện trong phim hay thành một đoạn trong một quyển tiểu thuyết..Nigel, người mà hiếm khi nói bất cứ thứ gì có chút mảy may liên quan đến cá nhân, có lần đã nhận xét giữa một ván bài, Paula, cô đang quá hối hả để sống. Nigel, một người chinh phục được cảm tình khác, Nigel, người đang có quan hệ làm ăn với Dodo, người đã lập gia đình với Gilles. Một chồng tiểu thuyết. Bạn đã thử tất cả chúng tôi, đã thử tất cả các phim. Có lẽ Nigel là người duy nhất bạn đã từng lo lắng, nhưng có lẽ không. Cái vẻ quá bí ẩn nơi khuôn mặt trắng bệt của anh ta là tất cả những gì bạn đã nói về chủ đề này. Anh ta là người duy nhất bạn không thể có. Bạn đã có tôi, một cách dễ dàng. Lúc ấy tôi chẳng có gì bí ẩn, bây giờ cũng không. Tôi đi ta ngoài tất cả vì bạn ngay từ đem đầu, và đó là một câu chuyện bạn đã đọc hằng trăm lần. Lần duy nhất chúng ta làm tình, bạn đã đáp lại sự trong trắng của tôi với sự trinh bạch của bạn: tôi không thấy cái gì quá đặc biệt về chuyện giao cấu. Chỉ là một cử chỉ trao đổi, không hơn, không kém. Và sau đó, bạn nói: rõ ràng bạn và tôi không được tạo ra cho nhau. Đừng trông có vẻ đau khổ như thế, đây chỉ mới là sự bắt đầu. Thật tốt để thoát khỏi nó. Bạn thân nhất tôi từng có. Không phải là bạn nói điều đó mà chính là tôi. Tuy thế, tôi chưa bao giờ thực sự biết bạn cảm thấy như thế nào về tôi. Thỉnh thoảng bạn nhìn tôi như thể bạn đang dấu một thứ gì đó. Ba tuần lễ ra ngoài ở sa mạc Niger bằng xe jeep đến Tamanrasset. Bạn xuất hiện với mấy tấm vé sau khi bạn bỏ qua tất cả chúng tôi vào cái đêm không thể nào quên đó, khi mà tất cả đi qua quá nhanh Niger khó có thể giữ được số nợ. Bạn đang giữ một ngân hàng mà có vẻ không thể nào phá sản. Chocolate đều đặn tan chảy khắp bàn về phía của bạn. Shoe, banco, suivi, chocolate. Đối với sự bất trắc không thể nghĩ trước mà rất có thể bạn đã quên, chocolate là lợi nhuận mà bạn có thể rút ra khỏi ngân hàng nếu tiền đặt cược quá thấp. Banco có nghĩa là bạn chỉ muốn đặt một số tiền cược  ngang với  tổng số tiền trong ngân hàng. Suivi nghĩa là bạn cá cược banco một lần nữa sau khi đã thua. Chuyến đi thật không thể nào quên. Tôi vẫn còn trải qua một thời gian trong sa mạc, bất cứ sa mạc nào, mỗi năm. Trên đường bạn nhìn thấy hai người đàn ông đi lạc. “Em sẽ không làm anh khó xử,” bạn nói, “Em sẽ nói anh là anh trai của em”. Trong trường hợp đó tôi sẽ phải cắt cổ họ, tôi nói, bạn không cho em gái của bạn theo đoàn lữ hành cùng đi. Nhưng chúng ta đã đồng ý với nhau: không ganh tỵ. Đó là một sự thoả thuận.

 

Tôi đã bỏ ra những đêm như thế để viết về câu chuyện của riêng tôi, một mình trong một căn lều, chó tru vang khắp ốc đảo. Niềm tự hào duy nhất của tôi là nó đã không giống như bất cứ những truyện nào mà tôi biết. Liệu bạn có cảm thấy như vậy hay không thì tôi không biết. Bạn không đưa ra bất cứ bình luận gì, chỉ  cho một cái nhìn giận dữ và tham lam như thể bạn không muốn.

Bạn không vui? Chắc có lẽ bạn đã nói, một câu hỏi tào lao biết baoRồi, rất nhanh, một cánh tay vòng qua vai tôi, và một lời thầm thì – bạn có thể thì thầm nữa. Tôi sẽ không đi trên một chuyến đi xa như thế này với bất cứ ai khác. Sẽ không và không thể. Nếu bạn muốn làm tình, thì cứ nói, chúng ta có tất cả mọi sự trang trí mà  chúng ta cần ngay tại đây: trung tâm Châu Phi, cây cọ, lạc đà, các vì sao, ha ha.

 

                                                                     4

 

Baron nợ biệt danh của mình với giới quý tộc đã không còn được thừa nhận của anh, Ông nội anh, một người tin tưởng vào chủ nghĩa quân bình, đã làm một cuộc cách mạng Pháp nhỏ của riêng mình bằng cách vứt tước hiệu của ông vào thùng rác của lịch sử. Đây là một sự mất mát mà đã khiến cho đứa cháu trai của ông phải chịu đựng một sự đau khổ hão huyền. Anh vẫn còn có một chiếc huy hiệu gia đình, nhưng không có một tước hiệu đi kèm với nó, vì vậy anh nâng niu tên họ của anh nhiều hơn vì giới quý tộc của nó. Bạn biết rất rõ điều đó. Người chết không mắc bệnh bại não phải không.

 

Bạn không cần phải chú ý lắng nghe; dẫu sao thì tôi vẫn phải tiếp tục nói. Vì lợi ích của riêng tôi. Để trang bị đồ đạc cho chỗ ở của tôi, tôi không nhớ chúng, vì tất cả chúng rất đỗi thân thương với tôi. Tico gọi tôi là Don Anselmo vì lý do này. Tôi nghĩ nó có cái gì đó liên quan đến một phim mà chúng ta đã xem với nhau, El Cochecito. Tico và  Merel. Hắn có sự liên lạc với những người Indies về anh ta; giọng nước ngoài trịnh trọng vẫn còn đọng lại.

Bố anh ở trong quân đội thuộc địa, chức vụ trung sĩ, nhưng không thành vấn đề, hình thức được đảm bảo. Những sự cản trở thuộc địa. Mãi mãi không an toàn về việc tạo cấp bậc. Chúng ta đến từ Madura, nếu bạn biết nó ở đâu. Hãy nghĩ đến Bali, Lombok, Soemba, toàn bộ quần đảo Indonesia . Và Timor, nửa xứ Bồ Đào Nha. Người ta đã quên điều đó. Tico là một trong số bạn của  Nieges, rất lão luyện về sự đánh bóng niên đại, còn nhớ? Một câu hỏi về các hoá chất. Hãy chôn một món đồ dưới đất với một giọt hoá chất này hay hoá chất kia, và nó sẽ làm già lên chính nó ngay tức khắc. Tico không nhận bằng cấp nhưng anh đủ kiến thức để trợ giúp Nieges. Họ gặp nhau suốt ngày, mà điều này tôi cho là kỳ cục. Alexander rất bận rộn với thời kỳ thực tập nội trú tại cùng một bệnh viện nơi Prodigy làm việc. Merel, Dodo và Ollie hiện đang có dính líu với một cái gì đó mà họ gọi là thể hình. Doctor thì trải qua thì giờ của hắn trong các quán cà-phê chơi cờ tướng. Tôi không bao giờ gặp bất cứ ai trong số họ suốt thời gian ban ngày, đối với tôi, họ thuộc về đêm. Giới bạn bè, những khuôn mặt dưới ánh đèn vàng, trong khói thuốc. Còn bạn, tôi có thể thấy bạn ngay trước mặt tôi bây giờ, chẳng có ý nghĩa gì với nó, ta có thể hướng bất cứ hình ảnh nào ta thích lên vùng đất lấn ra biển. Điều này nhắc nhở tôi đến những gì bạn đã nói về thời gian bị dồn nén, vì các thứ trôi đi quá chậm đối với bạn. Có lẽ đó chỉ là một sự nhận xét bâng quơ mà tôi tung ra có phần không tương xứng. Thế nhưng lúc này tôi có thời gian để suy nghĩ về những điều như thế. Phim đầu tiên mà tôi xem với bạn là của Antonioni.  Antonioni và Bergman, cả hai giờ đã khuất núi. Dường như tôi chưa bao giờ xem một phim nào khác kể từ đó. Tôi mất mọi hứng thú. Vào những ngày đó, tất cả là phe cấp tiến cánh tả, bạn được cho là có nhiệm vụ thể hiện tình liên đới với bất cứ chính nghĩa nào, ký các tuyên ngôn, diễu hành vì hoà bình, phẩn nộ là mệnh lệnh bắt buộc. Điều đó không làm phiền chúng tôi nhiều lắm, nhưng làn sóng căm phẩn diễn ra khắp nơi. Các toà nhà của trường đại học bị sinh viên chiếm đóng, cuộc nổi dậy trong nhà hát, sự chặt bỏ mía ở Cuba , diễu hành để ủng hộ Cambodia, những sự đàn áp không nương tay của cảnh sát. Trong suốt khoảng thời gian đó chúng tôi rất bận rộn với shoe, với banco, một nhóm những kẻ đào ngũ giạt vào một hòn đảo.

Không một dấu vết nào của tình trạng cực kỳ lộn xộn chung trong những phim đó  mà có lẽ là lý do tại sao chúng tạo ra một ấn tượng như thế nơi tôi. Chúng không nói về những vấn đề xã hội, chỉ nói về con người. Những cá nhân. Một từ rất khó chịu đối với tôi ngay cả ngày nay, nhưng không thành vấn đề. Những linh hồn cô đơn. Những ai đi trên xe điện qua con phố vắng người. Một sự tĩnh lặng giữa nơi huyên náo. 1964, 1965, tôi không chắc lắm. Il deserto rosso. Monica Vitti đang đứng với một người đàn ông tại bệ của một giàn giáo bằng kim loại cao ngất, hai bóng người nhỏ xíu, nhỏ đến nỗi bạn sẽ nghĩ họ là những kẻ vô danh. Chính lúc ấy bạn ấn các đầu ngón tay vào lòng bàn tay tôi. Chính xác là nó, bạn nói. Chúng ta không có ý muốn nói đến một cái gì. Chúng ta nghĩ chúng ta là ai? Chúng ta đang bị xé thành những mảnh vụn, bị xoá sổ. Những câu chuyện của chúng ta cũng giống như ở mọi nơi, chúng không có ý nghĩa. Giờ thì tôi có phim đó trong đĩa DVD, và một vài phim khác. Tôi xem nó mỗi đêm tại chỗ này, nơi tôi đang ngồi lúc này. Và mỗi lần cảnh đó bắt đầu, tôi có cảm giác như có bàn tay bạn. Antonioni kéo dài thêm một lúc, vùng đất hoang, bức 

tường, khung ảnh bằng kim loại, một sự thu nhỏ đầy khổ sở. Đêm đó bạn không tham gia với chúng tôi tại sòng bài. Tôi làm cái với sự thành công đáng kể, và có một lúc khi tôi ngước nhìn lên. Bạn đang đứng đằng sau Prodigy, vẻ mặt của bạn căng thẳng một cách lạ thường, bạn cho tôi một cái gật đầu và ngay lập tức tạo một cử chỉ bằng hai tay vẽ thành một vòng tròn, hai cái vẫy nhanh và một cái đập mạnh sang một bên, như thể bạn đang ném chúng tôi ra khỏi cửa sổ.

Sau đó bạn rời đi.

 

                                                                     5

 

Sự tẩu thoát nổi tiếng của chúng tôi đã diễn ra sau đó một chút. Đó là ý tưởng của Baron. Có một ông chú đâu đó gần Rouen, nơi hắn ta phải giao một cái gì đó hay một chữ ký của ai đó mà hắn cần. Tôi quên mất là cái nào. Vậy thì tại sao không tận dụng tối đa nó và thử đến một sòng bài đích thực ở Deauville?  Không phải ai cũng sẵn sàng. Prodigy thì phải làm nhiệm vụ trực cuối tuần, Ollie không để Andre đi. Do vậy, mười người trong chúng tôi nhét vào hai chiếc xe: chiếc Renault 16 cũ của tôi, chiếc Volvo  của Baron, Don Arnelmo chuyển sang. Bạn đi trong chiếc Volvo, ngồi kế bên Nigel. Thật kỳ lạ khi thấy tất cả họ giữa ban ngày. Doctor có cái nhìn ẩm mốc, Belgium thì xám xịt. Chúng tôi đi đường vòng  đến Saint- Omer,bởi vì Nigel muốn xem nhà thờ mê cung ở đó. Tôi chưa bao giờ cảm thấy thoải mái nhiều trong các nhà thờ, ít nhất là các nhà thờ Cơ đốc giáo La Mã. Nigel và bạn đã đến đó. Bạn đang đứng giữa mê cung, mở rộng ra khắp chính điện giống như bàn cờ khác lạ nào đó. Tôi còn có một tấm bưu thiếp của nó. Từ điệu bộ của bàn tay hắn ta tôi có thể nói rằng hắn ta đang theo  dõi những lối đi trong đầu.

Mặt hắn trắng bệt; tôi không tin là hắn đã từng thấy ánh sáng ban ngày.

Tôi đứng quá xa để không nghe thấy họ đang nói những gì, nhưng hắn nói rất hăng say, trái với thói quen lầm lì ít nói của hắn. Tôi nói, Paula, hãy lấy bánh mì giòn, Tico gọi, bị giật mình một cách có thể thấy rõ bởi giọng nói của hắn, đang vang vọng khắp nhà thờ. Tôi thấy bạn cố đi theo lối đi ra khỏi mê cung nhưng không thành. Trời đang dần tối, các cậu. Chính Baron, người đã phản đối chuyến đi đường vòng, nhưng cũng đã tán thành, mọi người khăng khăng cho rằng mê cung trong nhà thờ không được bỏ nhỡ. Tại sao vùng này được gọi là Picardy, Dodo muốn biết, không có gì có vẻ giang hồ phiêu bạt ở đây, cũng không có một kẻ bất lương nào xuất hiện. Chỉ có mùi chiến tranh còn rơi rớt lại. 

Hai cuộc chiến.Gilles nói. Hằng triệu nấm mồ quanh đây, và nó không là Picardy.

 

Ánh sáng từ từ nhạt dần. Hàng cây hai bên đường được sơn những dải màu trắng quanh thân cây lần lượt được thắp sáng. Cơn mưa nặng hạt vỗ lên các cửa sổ; bên trong xe tất cả đều yên lặng. Mãi đến khi chúng tôi đến sòng bài, tất cả mới tỉnh thức. Il Baron: buộc vào. Vâng.

Lối vào tiền sảnh, thảm trải, đèn chùm. Hộ chiếu, thẻ vào cửa. Tôi nhìn các bạn đồng hành của tôi. Một nhóm người trông có vẻ lôi thôi lếch thếch. Tôi không biết những ngày này ra sao đối với họ, nhưng hồi trước , bước vào sòng bài hoàn toàn có tính cách doạ dẫm. Có một sự nghiêm trang của nơi này,  một bầu không khí tôn nghiêm của định mệnh và số phận, sự nghiện ngập và sự trừng phạt. Và của vận may hoàn toàn, không xứng đáng. Tôi nói lớn, và bạn, đang đứng trong hàng đằng trước tôi , nhìn ngang qua vai và nói: một số người sinh ra là có vẻ tốt hơn những người khác. Tên của chúng ta được ghi vào sổ cái. Tico nói: Tôi nghĩ là họ sẽ từ chối không cho tôi vào. Chúng tôi lại xếp hàng nối đuôi nhau để lấy thẻ. Sau đó tất cả chúng tôi tản hàng, mặc dầu đã thoả thuận trước. Theo mê tín dị đoan, không muốn đứng gần bất cứ ai bạn biết, không muốn tống vận hên của bạn. Nigel đi tới bàn xì phé, nơi mà tôi lại không dám. Chơi xì phé trong sòng bạc vượt ngoài sự liên kết của tôi. Gilles và Baron chọn chơi bài cào, và như vậy sẽ gần chỗ của tôi nhất, trong khi số còn lại trong chúng tôi tìm bàn roulette. Lúc đầu bạn ngồi kế bên tôi, quan sát những cú cá cược và nói: một mê cung khác. Sau đó chúng ta khuất dạng với nhau. Sòng bạc quá rộng lớn, nó tạo nơi tôi một cảm giác rằng chúng ta đã trải rộng giống như một cuộc tuần tra quân đội, kết hợp lãnh thổ của kẻ thù. Roulette, theo tôi nghĩ là chơi để thua, thật nghịch lý, là cách duy nhất tôi thỉnh thoảng lại thắng. Mặc dầu không phải vào đêm đó. Tôi đã chơi theo cái cách tôi thường chơi, một sự kết hợp hết sức không thoả đáng giữa sự phiêu lưu và sự thận trọng, đồng Francs của Pháp, một trăm đồng có vẻ là một số tiền rất lớn hồi đó. Ồ, đối với những ngày của đồng tiền cổ là lạ! Đồng guilders, đồng marks, đồng lire … Tôi đặt cược một trăm ngay lập tức vào con số hai mươi ba và một trăm nữa vào con số đỏ. Tôi biết tôi sẽ tiếp tục như thế này cho đến khi tôi hụt hơi. Con số hai mươi ba có thể được tin là không xuất hiện, và nếu con số đen xuất hiện hơn hai lần (chả có chút lý do nào cho thấy nó không nên xuất hiện, theo xác suất thống kê mà nói, Nigel thường nói). Tôi sẽ đặt cược tất cả số thẻ còn lại của tôi vào một con số ngẫu nhiên. Ngẫm lại tôi nhận ra tôi đang nhắm đến việc thua, chỉ để nhận lại tất cả. Bởi vì những gì tôi thực sự muốn làm là chỉ để xem. Ít ai chơi bài chỉ để mua vui, mà luôn luôn còn có một cái gì hơn thế nữa. Bạn có thể biết được bằng sự co giật các cơ ở quai hàm, bằng sự lén nhìn sang bên, cái cách người chơi bỗng đứng dậy ra ngoài hoặc cho một khoảng tiền nước quá hào phóng. Nhưng những người chia bài có một sức hút đặc biệt đối với tôi, những người chia bài của số phận và sự phán quyết, một dòng chảy ngầm nhoi nhói ở xương sống của sự chán nản siêu hình trong giọng nói của họ. Những từ khoa đại,  Don Anselmo. Nỗi buồn tuyệt đối, giống như,  quý ông, quý bà, rien ne va plus. Vẫn là một trong những câu hoa mỹ nhất từng nói. Sự huyên náo của những lần đặt cược vào phút chót, chia cho hai- ba, chia cho zero, sau đó tới chung kết, cấm, rien ! Một dự yên lặng đáng sợ cho đến khi quả bóng màu trắng đang quay rơi xuống rồi nảy lên, một âm thanh không so sánh nổi. Hai loại người chơi: một loại đứng nhìn, một loại người lắng nghe. Cinque, rouge, impair và manaue. Đó là gì mà có lần bạn đã nói tại nhà của Dodo? Bạn đang cầm cái, tay bạn đặt lên bộ bài, không có cá cược, các quý bà, quý ông, đáy rồi: ung thư, đụng xe, ly dị, thống khổ, tình yêu, đam mê, một viên kim cương lớn bằng khách sạn Hilton … Không ai cười. Chúng ta không xuẩn ngốc, chính chúng ta cũng đã nghĩ đến điều đó. 

 

Sau nửa tiếng đồng hồ tất cả số tiền của tôi đã ra đi. Tôi thấy bạn ở đàng xa, chung vai sát cánh với số phận của bạn, nhưng lúc ấy chúng ta không phải biết điều đó. Hắn giơ ly rượu champagne của hắn về phía bạn và bạn cụng ly. Bất cứ đi đến đâu bạn đều kết bạn. Tôi đã không đến chỗ bạn, thay vì vậy, tôi đã lang thang về phía các bàn khác. Nigel, trắng bệt  như tờ giấy, bao giờ cũng vậy. Dostoevsky ở Baden – Baden.

Ngay cả hắn đã thua.  Gilles và Baron đã rời khỏi bàn bài cào. Tico lộn túi quần bên trong ra bên ngoài và giữ chúng giữa ngón trỏ và ngón cái. Doctor có một tờ giấy đầy những hình vẽ nguệch ngoạc, một hệ thống chưa bị đánh bại của hắn, nhưng đã thua tất cả số tiền hắn có. Chỉ Dodo và Merel vẫn còn đang chơi. Nếu tất cả kết thúc bằng sự cháy túi, Tico nói, chúng ta sẽ không còn xu nào để đổ xăng. Hãy đến nói với Merel về điều đó, chúng tôi nói, nói với cô ta nghỉ chơi đi. Cô ta vẫn còn một đống thẻ. Nhưng Merel từ chối: cô muốn tận dụng lúc hên để kiếm thêm.

 

Cuối cùng bạn là người duy nhất đã thắng, số còn lại trong chúng tôi, những kẻ thua sạch, đã đổ về bàn của bạn. Thời đó chưa có thẻ tín dụng, không có tiền ở bên ngoài, Hãy nghỉ đi, Baron nói. Đó là một điều không nên nói. Bạn tặng anh ta một trong những cái nhìn đặc biệt của bạn, nhắp một ngụm champagne. Chúng tôi nhìn vào đống thẻ của bạn, cố đoán giá trị của nó. Mười ngàn là ít. Vì Chúa, Paula, hãy dành một ít cho bữa cơm tối của chúng ta. Chúng tôi đã không ngờ người bạn mới của bạn. Hắn có hình xăm ở trên lưng của hai bàn tay. Bức tiểu hoạ, hơi giống với những ký hiệu bằng chữ run người ta đóng dấu bằng sắt vào bò. Hắn nói gì đó với bạn, và bạn cười. Như thể bạn đã biết rõ hắn hơn bao giờ hết. Một giọng nói của người Tây Ban Nha hay người Ý. Bạn ra hiệu cho người hồ lì, vòng tròn ngón tay quanh đống thẻ đằng trước bạn, và rồi chỉ vào con số hai mươi ba vừa mới xuất hiện. Con số nuôi của tôi. Hắn cào tất cả thẻ vào, cộng chúng nhanh như chớp giống như cách các hồ lì thường làm (giống như khuấy đống phân, Writer đã nói sau đó) và đổi lấy những thẻ có giá trị lớn hơn. Hắn giơ lên để kiểm tra sự chấp thuận của bạn. Đó là một thẻ vàng. Mọi người đều đang đứng xem. Bạn gật đầu. Hắn đẩy thẻ về phía bạn, và chuẩn bị để gửi số thẻ còn lại, những thẻ giá trị ít hơn sau nó với cử chỉ tục tĩu, thô thiển của người hồ lì, nói rằng không có tiền nằm đó. Nhưng đó là tiền. Tôi có thể nghe thấy Tico đang rên rỉ trong hơi thở của anh ta khi bạn ra hiệu: hãy giữ lại tiền lẻ. Chết tiệt thật, cho bữa cơm tối của chúng ta đó, anh ta rít lên giữa hai hàm răng nghiến chặt. Pour les employes, merci, Madame. Vậy chúng tôi thì sao? Chúng tôi không phải là người làm thuê cho cô ta à? Tôi luôn tự hỏi loại quan hệ gì mà những người hồ lì có với tiền. Họ không nhận lương hằng tháng được trả bằng thẻ, rốt cục. Rất ít người trong số họ chơi bài. Họ thấy chỉ một hoặc hai điều. Mọi con mắt đều đỏ dồn vào bạn. Faites vos jeux. Người đàn ông có hình xăm đặt đống thẻ trên bàn. Đặt cược chồng thẻ cao nhất vào con số zero, chính xác, với số một, hai và ba, rồi hắn ta lắp đầy các góc, và cuối cùng đặt một thẻ có mệnh giá cao nhất ngay trên con số zero. Bạn không cử động, chỉ đứng đó giữ chặt thẻ vàng của bạn. Và tôi hiểu bạn đang nghĩ gì trong đầu. Tico cũng vậy, bởi vì tôi có thể nghe thấy tiếng rên rỉ đầy ngột ngạt của anh ta. Thôi, Paula, thôi đi. Nhưng bạn đã hành động, với sự suy nghĩ chậm rãi, giống hệt như thầy tu. Hai- mươi- ba. Con số nuôi của tôi.. số Zero xuất hiện. Không ai nói lời nào. Người có hình xăm là người chơi duy nhất với số tiền đặt cược trên và xung quanh số zero . Vì vậy số tiền xuất chi, dĩ nhiên, bao gồm thẻ vàng của bạn. Một ngàn Francs. Nếu con số haimươi- ba xuất hiện, bạn sẽ có được ba mươi lăm ngàn. Người hồ lì đẩy đống tiền thắng cược khắp trên bàn về phía người có hình xăm, người mà đã câu ra thẻ vàng và đẩy nó về phía bạn. Bạn nhận nó một cách điềm nhiên, như thể bạn và hắn ta đã sở hữu nó hằng nhiều năm rồi. Bạn không trao đổi những cái nhìn nhau. Faites vos jeux. Tico tuông ra một lời rên rỉ khác, một con chó than khóc chủ nó.Nigel đang xem, Merel cũng vậy.

Bầu không khí rất căng thẳng. Rồi tiếp đến là cái chớp mắt cũ của sự đồng loã giữa người hồ lì và người chơi, người chơi phái nữ, bởi vì chỉ xảy ra với những phụ nữ, thực vậy. Trò chơi của đôi mắt. Chỉ một phần nhỏ của một giây, một sự nổ lực trước trò phù phép mà mọi người đều biết là vô ích. Sức mạnh của bàn tay gửi bánh xe có ghi số đang xoay tròn, quả bóng nẩy lên, bay lên, rơi xuống, rồi nẩy lên trở lại cho đến khi cuối cùng nó rơi xuống, mắc vào một ngăn nhỏ với con số linh thiêng.

Hai mươi ba. Mọi thứ chuyển động với tốc độ cao sau đó. Vẫn còn đau xé lòng tôi khi nghĩ rằng đó là lúc cuối cùng chúng tôi thấy bạn. Bạn đẩy toàn bộ số thẻ thắng cược của bạn về phía người đàn ông bên cạnh bạn, người đã đẩy chúng trở lại: ba mươi lăm ngàn, chỉ ngồi đang ngồi đó. Tico lại rên rỉ, Nigel nhìn chăm chăm vào một điểm trên đầu chúng ta. Gilles đốt một điếu thuốc lá. Bạn gật đầu với người hồ lì, đẩy một thẻ theo hướng hắn ta, rồi chia ba mươi bốn ngàn còn lại thành hai đống bằng nhau. Trong khi đó người có hình xăm đứng dậy và chờ. Bạn quay ra, hôn Tico, hôn Merel , hôn tôi, luồn móng tay xuống cổ tôi, trao một trong những đống thẻ của bạn cho Dodo, và lùa số còn lại vào túi xách của bạn. Đối với một ngày trời có mưa ướt át, bạn không nói riêng với bất cứ ai, và hiên ngang bước đi cùng với người đàn ông của bạn. Thật rất xứng đôi vừa lứa đối với cô ta, Baron rầm rì khi bạn đi khuất khỏi cửa xoay. Tất cả chúng tôi biết bạn sẽ không trở lại. Bạn đã để lại số tiền đặt cược của bạn trên tấm vải nỉ xanh, chỉ nó cho tôi. Đáng lẽ tôi đã bỏ nó vào túi; thay vì vậy, tôi đã đặt thẻ vàng đó lên màu đỏ. Màu đen xuất hiện. Chẳng có gì bí ẩn cả.

 

Bên ngoài trời vẫn còn mưa. Ai đó đề nghị nên đi bộ dọc theo bãi biển. Mấy người nữ không thích đi bộ, họ đứng lạ nơi quầy rượu trên đại lộ gần sòng bạc.

Từng cơn gió thổi, và âm thanh khác, tiếng sóng vỗ. Chúng tôi đứng đó một hồi lâu, ướt đẫm. Tico nói: tôi không thích cái nhìn của gã đó. Nigel không bình luận, tôi cũng không.

 

Ai đã từng thức dậy trong một khu nghỉ dưỡng dọc bờ biển ở Pháp lúc trái mùa? Những Đêm Không Ngủ trong Khách sạn, dư vị khó chịu của men rượu, cảnh quan trông ra biển, đàn hải âu, mưa nặng hạt.  Petit dejeuner  với mứt mơ, bánh bọc bơ từ Hà Lan. 

Sáu tháng sau: Khách sạn Corona de Aragon ở Zaragoza bốc cháy. Hình ảnh của những người  đằng sau các cửa sổ đang vẫy tay như thể có ai đến cứu. Tám mươi chín người chết. Gần như tất cả là người Tây Ban Nha, một ít người Đức, một người Columbia, và một người mang quốc tịch Hà Lan, Chỉ một.

 

                                                                Phan Thiện Trì chuyển ngữ

                                                                             August 2021

 

                                                 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html