DSS17. NHÓC TÌ VỚI CON DAO
Remco Campert
Translated from Dutch into English by Donald Gardner
Translated from English into Vietnamese by Phan Thien Tri
Remco Campert (1929) là một trong những nhà văn phổ biến nhất ở Hà Lan, ông bắt đầu sáng tác thi ca và viết truyện ngắn vào thập kỷ 1950 như một thành viên trong nhóm thí nghiệm huyền thoại De Vìjftigers. So với bạn bè ông, tác phẩm của ông có thể được truy cập hơn- quân bình giữa sự dí dỏm khô khan và bệnh lý u sầu. Ông cũng là một người phụ trách chuyên mục đọc một cách rộng rãi cho tờ de Volkskrant. Năm 1976 Campert được trao giải thưởng P.C. Hoopft và vào năm 2014 ông nhận Giải thưởng Văn Học Hà Lan tổ chức ba năm một lần. Những năm gần đây ông tìm cảm hứng cho những tiểu thuyết mới, bao gồm quyển A love in Paris (2004) rất thành công.
Bạn chỉ có thể búng ngón tay và đó là lúc ở tại các bữa tiệc. Mùa hè, mùa đông không khác nhau mấy, chiều tối và đêm tối đêu nồng nặc mùi rượu. Lúc ba giờ sáng bất cứ thứ gì đều cũng có thể: bạn có thể đứng một bàn tay hai chân chổng lên trời ngay trên một chai rượu bách xù, bay vèo sang New York, kiếm một chỗ làm như một công nhân nông trường và nằm trên bãi ngô, trở nên cực kỳ giàu chỉ qua một đêm và, những năm sau đó, ngập chìm trong sâm- banh, chết chìm trong bể bơi vào một đêm không trăng sao.
Vào mùa hè khi bình minh ló dạng với chim hót líu lo, và đường phố sạch sẽ và một mặt trời vàng nhạt, bạn lái xe đến bãi biển; đôi bàn tay bạn đổ mồ hôi muối, rượu, mực in từ tờ báo buổi sáng. Chiều tối bạn trở về nhà, đầu óc nặng như chì, giày dép đầy cát, bộ óc rối tung của bạn vỡ tung bởi cơn đau đầu dữ dội: bạn đã tát tai một cô bạn gái, cắt đứt quan hệ với một người bạn, cười phá lên và kêu la inh ỏi, hai con ngươi bị giãn ra trong mắt bạn là hai bãi đầm lầy lúc nhúc những muỗi. Tư tưởng của bạn đã tan rã thành những từ riêng lẻ, những từ khoá mà bạn tiếp tục lầm bầm, vì bạn sợ bạn sẽ không còn tồn tại nữa nếu bạn quên những từ này. Và rồi bạn ngủ thiếp đi cho đến khi tỉnh dậy trước bữa tiệc kế tiếp.
Dick đặt một bàn tay lên vai Wessel.
“Có một số người ở đây không uống rượu,” cậu ta nói.
“Ở đâu?” Wessel hỏi.
“Đằng kia,” Dick nói, chỉ tay về phía một ghế sô- pha.
“Gã cao to đó? Hắn là ai? Hắn đang làm gì ở đây?
“Hắn là một trong những thằng bạn của Erik. Erik đã mang hắn đến. Nhưng đó không phải là những gì tôi đang nói về. Đó chính là việc hắn không uống rượu. Có một số quy định.”
“Cậu hoàn toàn đúng,” Wessel nói.
“Erik,” Dick nói, sau khi đã theo dõi hắn.” Erik, có một thằng cao to đang ngồi trên ghế sô-pha không uống rượu. Người ta đồn rằng cậu mời hắn đến đây. Hắn là ai và hắn đang làm gì ở đây nếu hắn không uống rượu?”
Erik liếc nhìn sang ghế sô-pha
“Hắn là một thằng nhóc điên rồ,” Erik nói. “Hắn là một thợ chụp hình.”
“Máy ảnh hắn đâu?” Wessel hỏi.
“Đúng rồi,” Dick nói, “Có điều đó, nữa.”
“Hắn không mang máy ảnh theo. Hắn sợ bị đập vỡ.”
“Ồ,” Wessel nói “Có phải hắn sợ điều đó không?” Do vậy hắn đã không mang máy ảnh theo. Có phải hắn là thợ chụp hình phong cảnh không?”
“Hắn thực sự là một thằng nhóc điên rồ,” Erik khẳng định.
“Nhiếp ảnh gia không bao giờ điên rồ,” Dick nói.
“Những thằng nhóc con biết sợ bị đập vỡ máy ảnh thì chẳng điên chút nào. Chúng có nhiều tham vọng một cách ghê tởm. Những đứa trẻ có nhiều tham vọng thì không bao giờ điên rồ.”
“Tớ chỉ thích các nhà nhiếp ảnh chiến tranh,” Wessel nói.
“Hắn chụp rất nhiều ảnh đẹp,” Erik nói.
“Vậy hắn đã chụp những ảnh loại gì?” Dick hỏi.
“Thiếu niên Leidseplein,” Erik nói.
“Thiếu niên gì?”
“Thiếu niên thành phố Leidseplein.”
“Đó là gì?”
“Đó là những trẻ con đi chơi rông khắp thành phố Leidseplein.
“Tại sao hắn chụp hình của bọn đó.”
“Tớ không biết, nhưng đó chính là những gì hắn làm.”
“Chưa bao giờ có chiến tranh ở Leidseplein.” Wessel nói.
“Vậy thì hãy tưởng tượng điều đó cho chính bạn,” Erik nói khi hắn bước ra khỏi phòng.
Wessel nhìn thằng nhóc đã đang ngồi ở ghế sô- pha. Nó đang cầm một cái gì đó bóng loáng.
“Bỏ mẹ rồi, hắn có con dao,” Wessel nói. “Cậu có thấy không, Dick? Hắn là một thằng nhóc với con dao.”
“Rốt cục, có lẽ hắn đúng là một thằng nhóc điên rồ,” Dick nói. Nhưng nó lại không uống rượu. Tớ nghĩ điều này không thể tha thứ được.”
Chúng đến chỗ thằng nhóc có con dao. Dick cầm một chai rượu bách xù. Chúng đứng trước mặt thằng nhóc.
“Mình là Wessel,” Wessel nói. “Còn đây là Dick. Mình là chủ ở đây, cậu là khách. Đến bây giờ mọi việc đều tốt ! Thế còn cậu – cậu tên gì?
“Oscar,” thằng nhóc nói.
“Dick,” Wessel nói, “ hãy hỏi Oscar hắn muốn uống gì.”
“Mình không uống.” Thằng nhóc nói vừa nhìn chăm chăm vào lưỡi dao bén nhọn, bóng loáng của nó.
“Cậu nắm rất tường tận cảnh quang ở đây, phải không?”
“Thực ra là không,” thằng nhóc nói.
“Tất cả những gì cậu cần là con dao,” Dick nói.
“Đó là về nó,” thằng nhóc nói
“Nó là con dao tốt,” Wessel nói.
Thằng nhóc nhìn con dao như thể mới cầm nó lần đầu.
“Nó cũng được,” thằng nhóc nói.
“Theo bạn của cậu, Erik, cậu là một tay thực sự điên rồ, Oscar,” Wessel nói, “Đúng vậy không?”
Thằng nhóc nhún vai.
“Nó cảm thấy hơi bị tâng bốc,” Dick nói. “Nhưng nó sẽ không thừa nhận điều đó.” Hắn đưa chai rượu lên miệng và nốc một hơi.
“Có phải cậu lúc nào cũng mang dao theo mình?” Wessel hỏi.
Thằng nhóc không trả lời.
“Cậu có biết phóng dao như thế nào không?”
Thằng nhóc gật đầu.
“Mục tiêu của cậu tốt chứ?”
“Vâng,,” thằng nhóc nói.
“Chắc chứ?”
“Đúng vậy!”
“Đó chính là những gì chúng ta sẽ làm.” Hãy đi với chúng tớ, đi nào, Dick,” Wessel nói.
“Cậu đang dự định làm gì?” Dick hỏi.
“Một cái gì đó thật vẻ vang. Bella đâu? Có thấy Bella đâu không?
“Cô ấy kia kìa, đang nhảy đó.”
“Bella! Đến đây một chốc!”
“Con đó là sư tử cái,” Dick nói. “Cô ta mới hai mươi mà có bộ mặt của một gái gọi cừ khôi bốn mươi tuổi.”
“Và giọng nói của ả,” Wessel nói.”Một âm thanh khàn khàn kỳ quặc, giống như giọng nói của một hoạ sĩ già đang say mèm.
“Đó là một băng đảng vĩ đại, Wessel!” Bella quát tháo.
“Bà say quá rồi, phải không, Bella ?” Wessel hỏi.
“Say?”! Tôi đã uống cả tuần bên ngoài. Tôi đã đi từ băng nhóm này đến băng nhóm khác. Tôi đã có cả một tuần lễ tuyệt vời. Tôi muốn nói điều đó.
“Bà có thấy thằng nhóc ngồi ở ghế sô-pha kia không? Nó thực sự là thằng nhóc điên rồ.
“Một đứa khác thường”
“Nó có dao đấy.”
“Thế thì tuyệt lắm!”
“Nó nhắm mục tiêu hoàn hảo. Bà có thấy cái chấm đen trên tờ giấy dán tường kia không? Nó có thể phóng dao đúng chỗ đó nếu nó muốn.”
“ Được rồi, tuyệt lắm. Đây là một chuyện khác thường.”
“Tên nó là Oscar. Nó không uống rượu, đó là lý do tại sao nó phóng dao rất cừ.”
“Thế lại càng tuyệt. Thằng nhóc với con dao, tuyệt lắm.”
“Giờ nó muốn biểu diễn cho chúng ta thấy một tay phóng dao vĩ đại cỡ nào, bà hiểu tôi muốn nói gì chứ?”
“Tất nhiên. Tuyệt lắm.”
“Nhưng chúng ta nghĩ thật thú vị hơn nếu nó không ném dao vào những vật đứng yên. Điều đó sẽ không hồi hộp lắm.
“Không, dĩ nhiên là không.”
“Điều đó buồn chán lắm.”
“Như thế sẽ hoàn toàn buồn chán.”
“Chúng tôi nghĩ sẽ hồi hộp hơn nếu nó phóng dao vào bà.”
“Vào tao. Điều ấy lại càng tuyệt vời hơn.”
“Vâng, ý tôi muốn nói là không phải vào bà mà một chỗ nào đó kế bên bà, tại một chỗ do chúng ta chọn. Như trong xiếc vậy.”
“Thật là một kế hoạch tuyệt vời biết bao!”
“Nhưng bà phải loã thể.”
“Tất nhiên, đó cũng là một ý tưởng tuyệt vời. Thằng nhóc tuyệt vời đó với con dao.”
“Tuyệt lắm,” Wessel và Dick đồng loạt nói.
Cùng với Bella bọn chúng đi tới chỗ thằng nhóc.
“Cậu phải phóng dao nhắm đến cô ta, giống như trong xiếc,” Wessel nói.
Thằng nhóc liếc nhanh vào Bella và đỏ mặt. Nó từ từ đứng dậy, con dao trong tay.
“Tôi ổn mà.” nó nói.
“Hắn rất bình tĩnh,” Bella nói “Hắn quá bình tĩnh.”
“Ở hành lang,” Wessel nói.”Ở đó có nhiều chỗ hơn.
Cả bốn đứa tiến về phía hành lang.
“Trần truồng như nhộng?” Bella hỏi.
“Đúng vậy” Wessel nói.
“Tuyệt quá. Thật tuyệt vời.”
Cô ta bắt đầu cởi quần áo.
“Tắt nhạc đi.” Thằng nhóc với con dao nói.
Dick đi vào phòng khách và một phút sau âm nhạc dừng, những người khác, vì tính hiếu kỳ, cũng bắt đầu đổ xô về phía hành lang.
“Đến và đứng trên các bậc cầu thang, tất cả các bạn. Wessel nói. “Và đừng quên giữ yên lặng tuyệt đối. Như vậy bạn mới có thể nghe thấy tiếng dao bay.”
“Tuyệt lắm,” Bella gầm lên. Cô đã cởi xong tất cả quần áo.
Wessel định vị thế đứng cho cô ta tựa lên cánh cửa dẫn vào nhà bếp.
“Cậu mày quyết định khoảng cách,” nó nói với thằng nhóc.
“Vì Chúa, chuyện gì sẽ xảy ra?” Erik hỏi. Nó đang đứng trên các bậc cầu thang cùng với những đứa khác.
“Bạn sẽ thấy.”
“Cô ta nên được bịt mắt.” Dick nói. Nó rút chiếc khăn tay của nó ra và buộc quanh mắt của Bella.
Thằng nhóc chọn vị trí ở khoảng cách hai mươi bước. Nó cầm ở đầu nhọn của lưỡi dao.
“Mục tiêu là cái gì?”
“Tôi sẽ chỉ cho cậu,” Wessel nói.
“Mày điên hoàn toàn rồi?” Erik quát to, cuối cùng đã nhận biết chuyện gì sắp diễn ra.
“Đúng vậy, hoàn toàn điên rồ.” Bella quát to trở lại. “Thật là một ý tưởng tuyệt vời.”
Wessel bước tới chỗ Bella.
“Bà nên dang rộng hai chân ra một chút,” nó nói.
Nó chỉ vào một cái chấm cao hơn giữa hai bắp đùi của cô.
Đó là mục tiêu của cậu,” nó nói với thằng nhóc. “Càng cao càng tốt.”
Nó cào một vết trên lớp sơn của cánh cửa bằng móng tay của nó.
“Cậu đang làm cho tôi nhột như điên,” Bella nói.
“Đứng yên đó,” Wessel nói, “Đừng cử động.” Nó bước sang một bên. “Đừng cử động,” nó lập lại. “Được rồi, Oscar, khi nào cậu sẵn sàng ném dao.” Mọi người đang nín thở đây.
Thằng nhóc giơ cánh tay lên. Khuôn mặt nó căng thẳng vì tập trung, nhưng toàn thân nó thả lỏng. Rồi, bằng một cử động gần như không dễ nhận thấy của cánh tay nó, nó phóng con dao.
Con dao phóng khỏi tay nó một cách tươi sáng, làm một cú lộn nhào choá mắt trong không trung, giống như con cá lộn vòng, đánh sầm vào gỗ giữa hai bắp đùi của Bella và dính ở đó, đang rung rinh.
Không ai nói một lời. Chỉ khi con dao không còn run rẩy nữa, bỗng tất cả bắt đầu nói.
“Nó ở đó hả?” Bella hỏi.
“Đừng cử động!” Wessel la to. “Nếu không bà tự cắt đứt chính mình đó.”
Nó rút con dao ra khỏi gỗ rồi trả nó lại cho thằng nhóc.
“Tuyệt lắm,” Bella vừa nói vừa tháo khăn vải bịt mắt.
“Thật đáng tiếc là nó không mang theo máy ảnh, và rồi nó có thể chụp vài tấm hình,” Wessel nghe Dick nói.
“Một cảm giác thật tuyệt vời,” Bella nói. “Giống như ai thổi vào bạn vậy. Giống như ai đó đang phà hơi vào bạn vậy. “Đó là một thằng nhóc điên rồ.” Cô tiến lại chỗ thằng nhóc, choàng hai cánh tay quanh cổ nó, xích sát lại nó, và hôn nó nơi miệng.
Sau đó cô nói một cách đầy khâm phục: “Nó hoàn toàn bình thản. Nó không thèm để ý. Điều đó không tạo bất cứ một chút khác biệt nào đối với nó..”
Thằng nhóc lại đỏ mặt. Mỉm cười một cách e thẹn. Nó đặt bàn tay trái của nó một cách thận trọng lên vai trần của Bella; nó giữ con dao trong tay kia một cách vụng về sau lưng nó, lo sợ con dao sẽ làm trầy da cô ta.
Phan Thiện Trì chuyển ngữ
August 2021
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét