Thứ Ba, 23 tháng 11, 2021

 DSS31.  PHÂN

 

                                                                                                           Manon Uphoff

 

                                                   Translated from Dutch into English by Sam Garrett

                                                   Translate from English into Vietnamese by Phan Thien Tri

 

 

Manon Uphoff (1962) đặt biệt được biết đến nhờ những truyện ngắn và tiểu thuyết ngắn của bà. Bà xuất hiện lần đầu với quyển Desire (1995), tiếp theo là quyển tiểu thuyết Missing (1997). Truyện Poop bao gồm trong hợp tuyển truyện ngắn này đã gây sự khuấy động lên sự xuất bản. Quyển sách mới đây nhất của bà The sweetness of Violence (2013) cũng là tuyển tập các truyện ngắn.

 

 

 

Một hôm có một người đàn ông điển trai, cao ráo, rất nghèo, và chưa bao giờ có nhiều tiền để tiêu xài. Ông ta thích đi bộ dọc theo các kênh đào trong không khí trong lành lúc sáng sớm. Vào thời điểm mà ánh đèn từ các ngôi nhà thắp sáng mặt nước một màu vàng và các con kênh đào vẫn còn phẳng lặng và hoàn hảo. Âm thanh nhè nhẹ của lá, sỏi đá dưới chân mềm đã khiến ông cảm thấy hài lòng, như thể trong chốc lát, dòng nước, kênh đào, nhà cửa là sở hữu của ông. Tuy nhiên sự nghèo khó đã khiến lòng ông đau nhói, nhưng ông chẳng biết phải làm gì cho nó.

Một ngày nọ, người đàn ông cao ráo, điển trai lại bắt đầu chuyến đi bộ dọc theo bờ nước. Vừa đến khúc cuối nơi con kênh đào uốn khúc gấp và quay lại trên chính nó, và nơi mà những cây cổ thụ phủ đầy rêu xanh. Ông dừng lại và nhặt mấy hòn đá. Ông ném chúng lướt qua mặt nước càng chậm càng tốt, và ngắm nhìn cho đến khi chúng chìm xuống và để lại mặt nước phẳng lặng và không xao động nữa. Ông hít thở trong cái không khí tĩnh lặng bên  bờ nước và thở dài não nuột. Đi xa hơn một chút, ông ngồi xuống một cái băng dài bằng gỗ. Chiếc băng ngay đằng trước ngôi nhà màu trắng xinh xắn. Một ngôi nhà với lối đi nghiêm chỉnh – với cửa sổ cao bằng kính mờ và vải lụa màu vàng tươi đằng sau các khung cửa sổ. Ngôi nhà với một khu vườn quyến rủ, một loại vườn mang phong cách mùa hè ở Anh hoặc Pháp, nhưng ở Hà Lan luôn mang một tông màu khá quý phái và thách thức.

Loại nhà đó khiến người đàn ông có ít tiền chi tiêu phải trầm ngâm về ngôi nhà như thế, với ngôi vườn như thế, đó là nơi mình nên sống. Mình có thể cung ứng cho ngôi nhà như thế tất cả những gì nó cần – tại sao căn nhà đó không thuộc về mình nhỉ? Nó khiến cho ông ta cảm thấy buồn và gần như muốn nổi loạn, nhưng ông ta nói một cách quả quyết với chính mình và trở lại cái nhìn chăm chăm vào mặt nước và lá cây vàng, vàng chanh và đỏ, nằm dọc theo bờ kênh.

Ngay lúc đó, cánh cửa của ngôi nhà xinh xắn kia bật mở và một thiếu phụ bước ra với hai con chó bự sư. Con chó giật mạnh sợi dây da và kéo lê thiếu phụ phía sau trong sự hăng say của chúng.

“À, tôi hả,” thiếu phụ nói sau đó một chút. Bà để hai con chó chạy tự do. Chúng là hai con chó Đại Đan Mạch khổng lồ, được chăm sóc cực kỳ kỹ lưỡng. Lớp lông ngắn của chúng lóng lánh và hai cái lưỡi đỏ hồng lè ra một cách thoải mái từ hai quai hàm to tướng. Chúng nhảy múa trên các đống lá và đuổi nhau một cách vui vẻ. 

“Chúng rất khoẻ,” thiếu phụ nói. “Đôi lúc tôi khó có thể kéo chúng lại”.

Bà thở hổn hển khi nói điều này và ngồi xuống bên cạnh người đàn ông nghèo khó trên chiếc băng dài. Bạn có thể thấy mọi thứ về bà ta đều đáng giá một khối tiền. Lớp da thục của đôi ủng nhỏ nhắn khá lôi cuốn bởi vẻ mịn màng trong không khí mùa thu se lạnh. Chiếc áo khoác dài của bà toát ra mùi lông hải ly. Mái tóc đã được gội và nhuộm cho đến khi nó trông giống như những sợi tơ vàng.

“Tôi  luôn đến đây với mấy con chó,” thiếu phụ nói. Bà chỉ tay qua vai. “Thật rất thuận tiện, tôi sống gần đây, và bằng cách này mấy con vật cưng không làm phiền tôi”.

“Tôi cũng thích đến nơi này nữa,” người đàn ông nói, “ở đây thật dễ thương”.

“Ồ, thật không dễ thương lắm sao?” thiếu phụ nói, thở hổn hển vì sung sướng. “Một quang cảnh nhìn ra con kênh đào từ vườn cam đẹp tuyệt vời. Thật chỉ đáng tiếc một điều là ta nhìn thấy những người qua đường quá thường xuyên. Tôi muốn nói, những người không có việc gì để làm thường đến đây, những người không có khả năng thưởng thức cái đẹp. 

Bà đặt một bàn tay có các ngón tay được làm móng gọn gàng lên đầu gối để lộ rõ bên dưới áo ấm của bà.

“Ông  có thường xuyên đến đây không?” bà nói thêm vào với một nụ cười nở trên khuôn mặt.

“Thường xuyên là mấy?” người đàn ông nghèo khó trả lời, có lẽ hai hay ba lần một tuần. Như tôi đã nói, ở đây thật đáng yêu và nhà của bà cũng thực sự rất đẹp. Rất ấn tượng, một màu trắng nổi bật giữa vườn cây xanh”.

“Ngôi nhà rất đắt tiền để duy trì, nhưng nó rất đáng giá đối với tôi. Nó thuộc về người chồng quá cố của tôi. Ồ, người ta sống ở đây trong bầu không khí tĩnh lặng tuyệt vời. Một ngôi nhà như thế đó khiến cho mọi thứ trở nên thoải mái. Nhà của ông có hấp dẫn như vậy không?”

“Tôi có một căn phòng ở trung tâm đô thị. Nó rất nhỏ, nhưng tôi có thể sống trong đó được”.

“Ồ, vâng, một ngôi nhà như nhà của tôi có ý nghĩa rất nhiều trong một đời người, thực sự nó bù đắp cho tất cả những khổ đau”.

Người đàn ông nghèo khó không còn có thể kiềm chế bản thân.

“Bà nói đúng đó!” ông hét to. “Rất, rất đúng! Tôi sẽ phải làm gì để được sống trong một ngôi nhà như của bà. Không có ngôn từ nào có thể diễn tả điều đó.

Khi ông ta nói những lời này, hai chú Đan Mạch Vĩ Đại lao xuống con kênh một cách huyên náo. Ít phút sau chúng cố trở lại bờ, sủa một cách hào hứng. Chúng cày xới đống lá khô bằng lỗ mũi ướt sũng.  Rồi, như thể chúng chấp hành một mệnh lệnh – chúng dừng lại và ngồi chồm hổm cạnh nhau trên hai chân sau, như một biểu hiện của sự cầu nguyện, để ị ra  hai đống phân khổng lồ trên bờ đê ướt sũng nước. Một khoảng cách khoảng chừng chiều dài của một con chó rưỡi giữa hai cồn đất, bốc mùi trong không khí buổi sáng mùa thu.

Thiếu phụ, húc đầu sâu trong chiếc áo khoác lông thú dành riêng cho người giàu có, khi bà suy nghĩ về những lời nói của người đàn ông, bỗng ánh lên một niềm vui đặc biệt trong đôi mắt xanh màu loáng bạc, được trang điểm nhẹ nhàng nhưng rất đẹp. Một cảm giác ngứa ngáy kỳ lạ, nhưng không hoàn toàn không thú vị bắt đầu ở các đầu ngón chân và chạy khắp lên tới dạ dày của bà.

“Có lẽ tôi có thể đưa ra cho ông một đề nghị không?”  bà bắt đầu. Ông có thấy những gì hai con vật cưng của tôi vừa làm không?”

“Chúng vừa nhảy ùm xuống con kênh,” người đàn ông trả lời. “Chúng là động vật rất nhanh  nhẹn và ưa chuộng thể thao, như bất cứ ai cũng đều có thể thấy.”

“Dọc theo bờ kênh kia kìa,” người phụ nữ chỉ, “Kìa, ông khó có thể gọi chúng là phân thỏ.”

Móng tay ngọc trai của bà hướng cái nhìn của ông về phía hai đống phân chó, óng ánh, màu nâu đậm.

“Nếu ông đớp hết cả hai đống đó, tôi sẽ cho ông ngôi nhà của tôi, một ngôi nhà trong mơ của ông, với khu vườn và mọi thứ cùng với nó.”.

Người đàn ông nghèo khổ có quá ít tiền để tiêu xài, nhìn vào người phụ nữ và từ người phụ nữ đến phía hai đống phân. Lúc này hai con chó đã chạy ra xa, đang sủa một con chó nhỏ mình dài chân ngắn lông nâu trong sợi dây da ngắn. Tinh khôi trời buổi sáng gần như làm ông đau nhói, và rồi phải nghe lời đề nghị hết sức kỳ cục từ một người mà đã đắm mình một cách quá thừa mứa trong sự giàu có của riêng mình.

“Cả hai đống đó. Hết sạch, mà không khạc nhổ bất cứ thứ gì ra ngoài, và rồi tôi sẽ đưa cho ông chìa khoá nhà của tôi.”

Người phụ nữ lục tìm trong ví tiền của bà và lôi ra một xâu chìa khoá. Bà tháo chiếc chìa khoá lớn nhất ra khỏi ví và giơ nó lên trước mắt người đàn ông.

“Cả hai đống đó,” người đàn ông nói một cách lặng lẽ. “Cho đến lát cuối cùng và không được khạc ra bất cứ thứ gì trong nó? Và nếu tôi làm như thế, bà sẽ đưa tôi chìa khoá đó?”

“Đó là khoảng thời gian dài và thời gian ngắn của nó,” người phụ nữ nói.

Bà thả chiếc chìa khoá lại trong túi xách và nhìn một cách bằng lòng ngang qua mặt nước phẳng lặng của con kênh đào.

Người đàn ông nghèo túng đứng dậy, dang đôi chân tê cứng ra một chút. Hít một hơi thở sâu cái không khí trong lành buổi sáng và tiến tới hai cục phân chó khổng lồ, mà có vẻ mời gọi ông một cách chế giễu: “Hãy ăn chúng tôi đi. Ăn chúng tôi đi.”

“Tao sẽ ăn, đồ chết tiệt, người đàn ông nghĩ. Tao sẽ ăn cả hai; chỉ là một cặp phân chó đê tiện thôi mà”.

Chỉ bằng hai bước dài là ông đã đến nơi chuyện gì sẽ phải xảy ra. Ông ngồi xổm xuống, chồm tới phía trước và găm đầu ngón tay vào một trong hai đống phân. Rồi nhanh chóng, không cần suy nghĩ, ông bắt đầu ăn, hết miếng này tới miếng khác.

Từ chiếc băng dài, người phụ nữ nhìn, trong sự pha trộn của sự hoảng sợ và kinh ngạc âm thầm, vào cái lưng hơi khom của người đàn ông khi ông ăn ngấu nghiến và nuốt ừng ực bữa ăn hôi thúi đó. Hai con chó nhìn hoảng hốt liền đến đệm qua.

Bà thấy vai ông ta nhấc lên và nghe ông bịt miệng để nuốt ừng ực một cách nặng nề sau miếng thứ ba.

Hàng dài người sẽ đến, bà nghĩ với sự bình thản của người giàu có. Hãy đợi cho đến khi tôi kể cho Lily, Cecile và Margaret về việc này vào tối nay. Họ sẽ không tin những gì người ta thấy trong lúc đi bộ quanh đây, thậm chí trong những vùng tốt hơn của thành phố.

Quá bận rộn với những dòng suy nghĩ của riêng mình đến nỗi bà hổng chú ý thấy rằng người đàn ông đã đang nuốt trộng nửa thứ hai của viên phân chừ bự.  Ông ta đang run rẩy dữ dội và bà có thể nghe ông đang tạo ra những tiếng động lạ - những tiếng động đâu đó giữa tiếng nức nở và tiếng cười thầm.

Dần dần sự nghi ngờ bắt đầu lộ rõ, và mặc dầu sự không tin của bà lớn dần với từng miếng mà ông đã ăn, cùng với sự không tin đó là một sự thật khá giản đơn cũng đến với bà nữa. Một sự thật gần như quá khủng khiếp để không còn là sự vui chơi giải trí nữa: ông ta hầu như đã ăn xong cục phân chó thứ nhất!

Một đống nữa thôi thì bà sẽ phải sang tay ngôi nhà xinh xắn của bà cho gã ngốc ngếch này.

Người đàn ông nghèo khó không có nhiều tiền để tiêu xài này đã bị khuất phục bởi cái cảm giác rằng ông đã đang ăn phân hằng nhiều năm không ngớt. Cuộc đời như nó đang trải ra trước ông lúc này chỉ có một màu: màu nâu đậm, và chỉ một hương vị: hương vị của cứt chó. Ông không dám nghĩ đến về miếng tiếp theo, và không dám liếc nhìn sang phía bên chút nào, nơi mà một đống gớm ghiếc khác đang chờ đợi ông.

Ông không thể. Ông không thể! Mồ hôi đang đổ xuống lưng.

Hãy tiếp tục!  Ông quát lên một cách thầm lặng với chính mình. Một đống phân chó nữa thôi, chỉ một đống nữa thôi, rồi mày có thể gọi chính mày là chủ nhân của một trong những ngôi nhà đáng yêu nhất trong thành phố này! Nhưng ông đã không thể. Bao tử của ông, thực quản của ông, đường ruột của ông đã tiếp quản rồi. Tất cả đã đồng ý về quyết định của ông. Đã kết thúc rồi. Ông không thể làm thêm bất cứ thứ gì khác nữa. 

Kiệt sức, già đi và cay đắng trong khoảng thời gian năm phút, ông đứng dậy và hất đầu về phía người phụ nữ. Bà vẫn còn ngồi trên chiếc băng dài, tay che miệng, một cái nhìn bà giải thích như một thắng lợi, nhưng, thực ra, sự thắng lợi là một trong những sự mệt mỏi sâu sắc.

“Dừng lại,” bà la lớn. “Dừng lại ngay!”

Bà chạy đến chỗ ông ta, đặt chính mình giữa ông ta và đống phân thứ hai, vẫn còn nguyên chưa động tới, như thể canh chừng nó.

“Hãy chờ!” Vì Chúa, xin hãy chờ!” Chúng ta có thể làm một cuộc thương lượng? Điều này không thể. Điều này không đúng. Ông là một người của máu và thịt, giống như tôi. Tôi sẽ phải làm gì nếu không còn ngôi nhà của tôi? Gia đình êm ấm của tôi. Ông không thực sự mong tôi nhượng bộ mọi thứ, có phải không? Thế nào nếu tôi ăn hết đống thứ hai? Tôi sẽ làm giống như ông đã làm, và tôi sẽ không bỏ qua bất cứ cái nào trong nó, tôi sẽ không khạc ra bất cứ thứ gì, tôi thề. Rồi ngôi nhà vẫn là của tôi. Điều này liệu có thể chấp nhận được đối với ông không?

Người đàn ông khó mà hiểu nổi những gì bà đang nói, đầu ông như có ai nện thình thịch trong đó. Phân chó đang tàn phá ghê gớm lên khẩu vị của ông. Nhưng ông gật đầu đồng ý; ông nhận biết bà đã yêu cầu ông một điều gì, và bất cứ thứ gì bà muốn ở ông ta cũng không thể tồi tệ hơn việc này.

Với sự lạc quan có vẻ rất con gái, thiếu phụ cởi nút áo choàng lông thú của bà và gấp nó lên phía sau bà.

Mau lên, bà tự nhủ.

Quỳ gối lên đám lá ướt mềm, bà cũng khom người về phía trước và bắt đầu ăn, rất vội vàng, sợ rằng người đàn ông có thể thay đổi ý định. Hai con chó quây quanh bà một cách do dự, không hoàn toàn chắc chắn về bản thân chúng. Cả hai sủa một lượt, ngắn, nhưng chát chúa.

Người thiếu phụ không còn nghe thấy gì nữa. Với tất cả sức mạnh bên trong, bà cố tưởng tượng món gà nướng, hạnh nhân bọc đường, kẹo đường có bơ, nhưng mùi vị của phân chó có tác động mạnh hơn trí tưởng tượng viễn vông mạnh nhất của bà. Hai vai của bà cũng bắt đầu lay động nữa. Một mùi hôi thúi bẩn thỉu như thế, bà chỉ nghĩ đến một điểm, một mùi vị gớm ghiếc như thế. 

Thế nhưng nỗi sợ phải mất ngôi nhà của bà còn to lớn hơn sự kinh tởm của bà, và vì vậy bà ăn nhanh hơn, nhanh hơn và nhanh hơn, cho đến khi không một mẫu nhỏ nào còn sót lại. 

Cùng một sự kiệt sức đã vượt qua người đàn ông giờ tụ lại trên người đàn bà nữa, và bà ngã ngửa ra trên bãi cỏ.

 

Ngôi nhà giờ có vẻ nhỏ hơn đối với bà, nhỏ hơn nhiều và ít có tầm quan trọng hơn là nó có vẻ đã từng trước đây. Bà không muốn nhìn người đàn ông bên cạnh bà. Sau đó ít phút, bà ngồi dậy, ho sặc sụa và phủi những chiếc lá khỏi áo choàng của bà

“Hỡi Aaron!” bà gọi lớn. “Hỡi Atlas!” 

Hai con chó khổng lồ, chải chuốt kỹ lưỡng chạy đến bà chủ của chúng và hít hít một cách trìu mến.

“Đi thôi!”  người phụ nữ hét to. Giọng bà đã trở nên cao và khàn khàn. Bà móc sợi dây da vào cổ chúng trở lại và kéo mạnh hai con chó theo sau bà. Không ngoảnh nhìn lại, bà chạy   qua lá ướt, lên lối đi và vào khu vườn thân thương của bà. Bà khoá cổng và cài chốt cửa phía sau bà. 

 

Bên trong nhà, trong cái ấm áp của căn phòng khách theo phong cách Anh của bà, người phụ nữ ngồi xuống chiếc đi-văng mềm. Trước mặt bà một cái bàn cà phê bằng gỗ hồ đào có một ly rượu cognac loại nặng. Đôi bàn chân bà gấp một cách an toàn trong đôi dép bằng len dày. Thế nhưng người phụ nữ vẫn còn run rẩy. Bà nhấc ly rượu lên, nhưng sự run sợ mỗi lúc một tệ hơn, cho đến khi bà phải đặt ly rượu trở lại bàn mà không động đến một hớp. 

“Tại sao tôi đã ăn phân chó?” Bà nghĩ khi rượu cognac ánh lên một màu vàng trong ly.

 

Bên ngoài người đàn ông ngồi chồm hổm trên hai bàn chân, nhìn một hồi lâu vào chỗ hai đống phân đã nằm, rồi hướng tầm nhìn từ chỗ đó sang ngôi nhà. 

Con kênh đào lượn quanh một cách phẳng lặng và  êm ả xuyên qua thành phố. Xa hơn một chút, những cây cổ thụ đứng sừng sững, xanh ngát một màu, không lay động trước gió. Ông nghe thấy tiếng sỏi đá dưới chân mềm. Thật yên tĩnh ở vùng này của thành phố, nhưng người đàn ông vẫn phải bịt tai bằng hai tay để bảo vệ chính mình khỏi tiếng ồn xuất phát từ bên trong ông.

“Tại sao, vinh danh Chúa tôi lại phải ăn phân chó?” Tiếng nện thình thịch vào màng nhĩ của ông đã nói.

Tại sao tôi đã ăn phân chó?

 

                                                                     Phan Thiện Trì chuyển ngữ

                                                                                  Sept, 2021

 

                                                                 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html