Thứ Hai, 15 tháng 11, 2021

 SSA23. NỤ HÔN

                                                                                      Kate Chopin

 

Ngoài cửa, trời vẫn còn khá sáng nhưng bên trong phòng, với những tấm rèm buông xuống và ánh lửa cháy âm ỉ toả ra thứ ánh sáng lờ mờ leo lét, căn phòng đầy những mảng tối bí hiểm.
Brantain ngồi ở một trong những mảng tối đó; bóng tối bao phủ lấy anh và anh không chút bận tâm. Cảnh tối tăm lờ mờ tiếp thêm can đảm cho anh để anh nhìn thoả thích bằng cặp mắt nồng nàn của anh vào người con gái ngồi sát bên ánh lửa.
Cô rất đẹp, với một vẻ chắc lẳn, làn da mịn, phong phú thuộc tuýp người ngăm đen khoẻ mạnh. Cô khá ung dung, lơ đãng vuốt bộ lông mướt của con mèo đang nằm cuộn mình trong lòng cô ấy. Thỉnh thoảng, cô chầm chậm liếc vào bóng tối nơi người bạn trai đang ngồi. Họ khẽ nói chuyện, những chuyện không đâu vào đâu, rõ ràng là không có trong ý nghĩ của họ. Cô biết anh yêu cô, cái anh chàng ngay thẳng bộc trực này không đủ tinh ranh để che dấu cảm xúc và cũng chẳng muốn làm như vậy. Suốt hai tuần qua, anh theo đuổi cô hăm hở và bền bỉ. Cô tự tin chờ anh bày tỏ và có ý định chấp nhận. Một Brantain không hấp dẫn và hơi tầm thường nhưng vô cùng giàu có, cô rất thích và cần đám kẻ hầu người hạ mà cảnh giàu sang có thể mang đến cho cô.
Trong lúc tạm dừng nói chuyện giữa tuần trà sau cùng và tiệc tiếp tân kế tiếp, cửa mở và một chàng trai trẻ khác bước vào, Brantain biết anh này khá rõ. Người con gái quay mặt về phía anh ta. Chỉ bằng một hoặc hai sải bước, anh đã đến bên cô, và cúi người xuống ghế cô – trước khi cô có thể nghi ngờ ý định của anh, vì cô không nhận ra rằng anh không nhìn thấy người khách của cô – anh đặt một nụ hôn dài cháy bỏng lên môi cô.
Brantain chậm rãi đứng dậy, người con gái cũng đứng lên theo, nhưng nhanh hơn, còn người mới đến thì đứng giữa họ, một niềm thích thú nhỏ bé và chút thách thức giành nhau với vẻ bối rối trên gương mặt anh.
“Tôi tin là,” – Brantain lắp bắp – “tôi thấy là mình đã ở lại lâu quá rồi. Tôi… tôi không có ý định gì cả, mà tôi chỉ muốn nói lời … chào từ biệt”.
Anh chụp lấy chiếc mũ của mình bằng cả hai tay và có lẽ không nhận ra rằng cô chìa tay về phía mình, lúc này lý trí không hề rời bỏ cô nhưng cô chẳng thể tự tin để nói bất cứ thứ gì.
“Cứ treo cổ anh lên nếu anh có thấy anh ta ngồi đấy, Nattie! Anh biết đã làm em bị rầy rà to, nhưng anh hy vọng em sẽ tha thứ cho anh một lần này – đây là lần đầu mà. Sao, chuyện gì thế?”
“Đừng có động vào tôi, đừng có đến gần tôi,” cô quay phắt lại giọng đầy giận dữ. “Anh có ý định gì mà lại vào nhà không chịu bấm chuông hả?”
“Anh về cùng anh trai em, như mọi khi mà,”  anh ta trả lời lạnh lùng để bào chữa. “Bọn anh vào lối đi bên hông. Anh ấy lên gác còn anh thì đến đây, hy vọng tìm thấy em. Lời giải thích thế là đủ và thỏa mãn với em còn rủi ro thì không thể tránh khỏi. Nhưng hãy tha thứ cho anh, Nathalie,”  anh ta van nài, mềm mỏng.
“Tha thứ cho anh! Anh không biết mình đang nói cái gì hay sao? Để tôi đi nào. Tôi có tha thứ cho anh được hay không còn tuỳ vào vụ thương thoả này có tốt đẹp hay không đã”.


Tại buổi tiệc tiếp theo mà cô và Brantain đã hẹn trước, cô đến gần chàng trai trẻ với vẻ ngay thật ngon ngọt khi nhìn thấy anh ở đó.
“Anh cho phép em nói chuyện với anh một chút nhé, anh Brantain?”. Cô hỏi với một nụ cười duyên dáng nhưng hơi bối rối. Anh ta có vẻ rất không vui, nhưng khi cô khoác tay anh và bước đi cùng anh, tìm kiếm một góc vắng vẻ, một tia hy vọng lẫn với vẻ đau đớn gần như hài hước hiện lên trên nét mặt anh. Cô dường như rất thẳng thắn.
“Có lẽ em không nên yêu cầu cuộc nói chuyện này, anh Brantain, nhưng… nhưng, ôi, em đã rất khó chịu, gần như khổ sở, kể từ lần gặp gỡ ngắn ngủi vào buổi chiều đó. Khi em nghĩ rằng anh có thể đã hiểu lầm và nghĩ sai nhiều điều”. Niềm hy vọng nhanh chóng chiếm ưu thế hơn nỗi khổ sở trên gương mặt tròn chân thật của Brantain. “Tất nhiên, em biết điều đó chẳng là gì đối với anh, nhưng với mục đích của riêng mình, em rất muốn anh hiểu rằng anh Harvy là bạn thân thiết từ lâu lắm. Em có thể nói tại sao? chúng em đã như là anh em họ, như anh trai và em gái, em có thể nói như thế. Anh ấy là bạn thân nhất của anh trai em và thường tưởng tượng rằng mình cũng có mọi đặc quyền như người nhà. Ôi, em biết là thật lố bịch, không cần thiết phải nói với anh như thế này, nó không xứng với anh,” cô nói gần như khóc, “nhưng em sẽ ra sao với những điều anh nghĩ về em”. Giọng cô trầm xuống, đầy kích động. Nỗi khổ đau hoàn toàn biến mất trên khuôn mặt của Brantain.

 

 


“Vậy có nghĩa là em thật sự quan tâm đến những gì tôi nghĩ, tiểu thư Nathalie? Tôi có thể gọi em là tiểu thư Nathalie được không?” – Họ rẽ sang một hành lang dài tối mờ, mỗi bên đều có hàng cây cao xinh xắn. Họ bước chậm rãi về phía cuối hành lang. Khi họ quay trở lại, khuôn mặt của Brantain rạng rỡ còn cô thì đắc thắng.
***
Harvy là một trong những khách mời dự đám cưới; hắn cố chờ cô bên ngoài trong một khoảnh khắc hiếm hoi khi cô đứng một mình.
“Chồng em,” hắn vừa nói vừa cười mỉm mỉm, “vừa phái anh đến đây để hôn em”.
Nét ửng đỏ nhanh chóng tràn khắp khuôn mặt cô và lan nhanh xuống chiếc cổ tròn trắng ngần.
“Anh cho rằng thật tự nhiên đối với một người đàn ông khi cảm thấy bình thường và cư xử hào hiệp trong những dịp như thế này. Anh ta nói với anh rằng anh ta không muốn cuộc hôn nhân của mình cắt đứt hoàn toàn mối tình thân thiết giữa em và anh. Anh không biết em đã nói gì với anh ta,” hắn nở một nụ cười xấc láo, “nhưng anh ta đã cử anh đến đây để hôn em”.
Cô cảm thấy mình giống như một người đang chơi cờ vua, bằng sự khôn ngoan điều khiển các quân cờ, rồi nhìn ván cờ diễn ra theo chiều hướng như đã định. Mắt cô sáng ngời và dịu dàng cùng một nụ cười khi ngước lên nhìn hắn ta; và đôi môi cô trông khao khát như mời mọc nụ hôn.
“Nhưng, em biết không,” hắn thản nhiên nói tiếp, “Anh chẳng nói với anh ta đâu, điều đó có vẻ như vô ơn, nhưng anh có thể nói với em. Anh đã thôi hôn đàn bà rồi, nguy hiểm lắm”.
Thôi được, nàng đã có Brantain và khoản tiền triệu triệu của anh ta để cho. Con người ta không thể có được tất cả mọi thứ trên đời này; và thật là hơi vô lý khi cô vẫn còn mong chờ điều đó.

                                      Phan Thiện Trì chuyển ngữ

                                                      Oct. 2021

 

THE KISS

                                                                                         Kate Chopin

It was still quite light out of doors, but inside with the curtains drawn and the smouldering fire sending out a dim, uncertain glow, the room was full of deep shadows.
Brantain sat in one of these shadows; it had overtaken him and he did not mind. The obscurity lent him courage to keep his eves fastened as ardently as he liked upon the girl who sat in the firelight.
She was very handsome, with a certain fine, rich coloring that belongs to the healthy brune type. She was quite composed, as she idly stroked the satiny coat of the cat that lay curled in her lap, and she occasionally sent a slow glance into the shadow where her companion sat. They were talking low, of indifferent things which plainly were not the things that occupied their thoughts. She knew that he loved her–a frank, blustering fellow without guile enough to conceal his feelings, and no desire to do so. For two weeks past he had sought her society eagerly and persistently. She was confidently waiting for him to declare himself and she meant to accept him. The rather insignificant and unattractive Brantain was enormously rich; and she liked and required the entourage which wealth could give her.
During one of the pauses between their talk of the last tea and the next reception the door opened and a young man entered whom Brantain knew quite well. The girl turned her face toward him. A stride or two brought him to her side, and bending over her chair–before she could suspect his intention, for she did not realize that he had not seen her visitor–he pressed an ardent, lingering kiss upon her lips.
Brantain slowly arose; so did the girl arise, but quickly, and the newcomer stood between them, a little amusement and some defiance struggling with the confusion in his face.
“I believe,” stammered Brantain, “I see that I have stayed too long. I–I had no idea–that is, I must wish you good-by.” He was clutching his hat with both hands, and probably did not perceive that she was extending her hand to him, her presence of mind had not completely deserted her; but she could not have trusted herself to speak.
“Hang me if I saw him sitting there, Nattie! I know it’s deuced awkward for you. But I hope you’ll forgive me this once–this very first break. Why, what’s the matter?”
“Don’t touch me; don’t come near me,” she returned angrily. “What do you mean by entering the house without ringing?”
“I came in with your brother, as I often do,” he answered coldly, in self-justification. “We came in the side way. He went upstairs and I came in here hoping to find you. The explanation is simple enough and ought to satisfy you that the misadventure was unavoidable. But do say that you forgive me, Nathalie,” he entreated, softening.
“Forgive you! You don’t know what you are talking about. Let me pass. It depends upon–a good deal whether I ever forgive you.”
At that next reception which she and Brantain had been talking about she approached the young man with a delicious frankness of manner when she saw him there.
“Will you let me speak to you a moment or two, Mr. Brantain?” she asked with an engaging but perturbed smile. He seemed extremely unhappy; but when she took his arm and walked away with him, seeking a retired corner, a ray of hope mingled with the almost comical misery of his expression. She was apparently very outspoken.
“Perhaps I should not have sought this interview, Mr. Brantain; but–but, oh, I have been very uncomfortable, almost miserable since that little encounter the other afternoon. When I thought how you might have misinterpreted it, and believed things” –hope was plainly gaining the ascendancy over misery in Brantain’s round, guileless face–“Of course, I know it is nothing to you, but for my own sake I do want you to understand that Mr. Harvy is an intimate friend of long standing. Why, we have always been like cousins–like brother and sister, I may say. He is my brother’s most intimate associate and often fancies that he is entitled to the same privileges as the family. Oh, I know it is absurd, uncalled for, to tell you this; undignified even,” she was almost weeping, “but it makes so much difference to me what you think of–of me.” Her voice had grown very low and agitated. The misery had all disappeared from Brantain’s face.
“Then you do really care what I think, Miss Nathalie? May I call you Miss Nathalie?” They turned into a long, dim corridor that was lined on either side with tall, graceful plants. They walked slowly to the very end of it. When they turned to retrace their steps Brantain’s face was radiant and hers was triumphant.
Harvy was among the guests at the wedding; and he sought her out in a rare moment when she stood alone.
“Your husband,” he said, smiling, “has sent me over to kiss you. ”
A quick blush suffused her face and round polished throat. “I suppose it’s natural for a man to feel and act generously on an occasion of this kind. He tells me he doesn’t want his marriage to interrupt wholly that pleasant intimacy which has existed between you and me. I don’t know what you’ve been telling him,” with an insolent smile, “but he has sent me here to kiss you.”
She felt like a chess player who, by the clever handling of his pieces, sees the game taking the course intended. Her eyes were bright and tender with a smile as they glanced up into his; and her lips looked hungry for the kiss which they invited.
“But, you know,” he went on quietly, “I didn’t tell him so, it would have seemed ungrateful, but I can tell you. I’ve stopped kissing women; it’s dangerous.”
Well, she had Brantain and his million left. A person can’t have everything in this world; and it was a little unreasonable of her to expect it.

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html