SSA36. CƠN GIÓ BA NGÀY
Ernest Hemingway
Mưa ngớt hạt khi Nick rẽ sang con đường chạy qua vườn cây. Mùa trái cây đã được thu hoạch xong, gió mùa thu đang thổi qua vườn cây trụi lá. Nick dừng lại, cúi nhặt một quả táo Wagner, vỏ táo ánh lên trong đám cỏ úa bên vệ đường sau cơn mưa. Cậu đút quả táo vào túi áo khoác Mackinaw.
Con đường rời khỏi vườn cây chạy lên đỉnh đồi. Có một ngôi nhà tranh, một cánh cửa xác xơ, khói lan ra từ ống khói. Đằng sau là nhà xe, chuồng gà và rừng cây tái sinh trông như thể cái hàng rào ép sát vào mé rừng ở đằng sau. Khi cậu nhìn, rừng cây rậm rạp ngả nghiêng theo chiều gió. Cơn bão mùa thu đầu tiên.
Lúc Nick đi qua vạt đất trống phía trên vườn cây, cửa ngôi nhà mở, Bill bước ra. Nó đứng trên ngưỡng cửa nhìn xuống.
"Chào. Wemedge," nó nói.
"Chào Bill", Nick nói lúc bước lên bậc thềm. Chúng đứng cạnh nhau, nhìn ra vùng quê, nhìn xuống vườn cây, nhìn qua bên kia con đường, qua cánh đồng thấp hơn, qua rừng cây mọc trên mỏm đất trong hồ. Gió đang thổi thẳng xuống hồ. Chúng có thể thấy những tấm ván trượt dọc theo mỏm Ten Mile.
"Trời đang gió mạnh," Nick nói.
"Sẽ có gió như thế này trong vòng ba ngày", Bill nói.
"Ba cậu có ở trong nhà không?" Nick hỏi.
"Không. Ba mang súng ra ngoài. Vào nhà đi".
Nick đi vào nhà. Ngọn lửa rừng rực cháy trong lò sưởi. Gió làm lửa reo vui. Bill đóng cửa.
"Uống gì không?" nó hỏi.
Nó vào bếp mang ra hai cái ly và bình nước. Nick với tay lấy chai whisky từ giá trên lò sưởi.
"Ổn cả chứ?" cậu hỏi.
"Ổn", Bill đáp.
Chúng ngồi trước lò sưởi, uống Whisky AiLen pha nước.
"Rượu ngon thật, nhưng có vị khói", Nick nói lúc nhìn vào bếp lửa qua cái ly.
"Mùi than bùn đấy," Bill nói.
"Bạn không thể cho than bùn vào rượu," Nick nói.
"Điều đó cũng không tạo ra bất cứ sự khác biệt nào,” Bill nói.
"Cậu đã thấy than bùn chưa?" Nick hỏi.
"Chưa," Bill đáp.
"Mình cũng chưa," Nick nói.
Đôi giày của Nick, duỗi ra trên bệ lò sưởi, bắt đầu tỏa hơi trước ngọn lửa.
"Tốt hơn cậu nên cởi giày ra," Bill nói.
"Mình không mang tất".
"Cởi ra, hong khô trong lúc mình đi kiếm cho cậu một đôi," Bill nói. Nó lên cầu thang vào gác xép, Nick nghe tiếng bước chân trên đầu. Tầng sát mái bên trên là nơi Bill, ba nó và cậu, Nick, thỉnh thoảng vẫn ngủ. Đằng sau là phòng thay đồ. Họ đã kéo mấy cái giường nhỏ ra khỏi chỗ mưa dột và che chúng bằng tấm bạt cao su.
Bill cầm đôi tất len dày bước xuống.
"Đã đến lúc cậu mang tất khi ra ngoài rồi đó," nó nói.
"Mình ghét khi mang tất trở lại", Nick nói. Cậu kéo tất lên, ngã người tựa lưng vào ghế và đặt chân lên tấm kính trước lò sưởi.
"Cậu sẽ làm kính vỡ đấy", Bill nói. Nick nhấc chân qua phía bên kia lò sưởi.
"Có gì đọc không" cậu hỏi.
"Chỉ có báo".
"Đội Cards chơi thế nào?"
"Thua một quả đánh đầu trước đội Giants".
"Kết quả này khiến họ nên chơi chắc chắn lại".
"Dễ ợt", Bill nói. "Miễn là McGraw có thể mua hết các cầu thủ giỏi trong liên đoàn bóng thì chẳng còn gì để nói".
"Ông ta không thể mua hết họ được," Nick nói.
"Ông ta có thể mua tất cả những ai ông ta muốn," Bill nói. "Hoặc ông ta làm họ bất mãn và như thế người ta phải nhượng họ cho ông".
"Giống như Heinie Zim," Nick đồng ý.
"Cái đồ ngu đần ấy sẽ làm cho ông ta nhiều việc tốt đấy". Bill đứng dậy.
“Hắn có thể đánh nữa,” Nick nói thêm. Cái nóng từ ngọn lửa đang nướng đôi chân của anh.
"Hắn cũng là người chặn bóng giỏi trong môn crikê", Bill nói. "Nhưng thường thua về môn chơi bằng bóng".
"Có thể đấy là điều mà McGraw muốn từ bỏ hắn", Nick nói. "Dĩ nhiên, nhưng đến nay chúng ta đã có nhiều dự đoán khá chính xác về mọi thứ".
"Như trong cá cược: nếu không thấy ngựa, người ta có thể chọn chúng tốt hơn".
"Thế đấy".
Bill với lấy chai whisky. Bàn tay to bè bè của nó xoay quanh chai. Nó rót rượu vào cái ly Nick chìa ra.
"Bao nhiêu nước đây"?
"Chỉ bằng với rượu".
Nó ngồi xuống sàn nhà bên cạnh ghế Nick.
"Thật dễ chịu khi bão mùa thu đến, có phải không?" Nick nói. "Rất tuyệt".
"Đây là khoảng thời gian đẹp nhất trong năm," Nick nói.
"Sống ở thị trấn không đến nỗi tệ chứ?" Bill hỏi.
"Mình thích xem đoàn World Series", Nick nói.
"Ừ, bây giờ họ ở New York hoặc Philadelphia," Bill nói. "Điều ấy cũng chẳng có lợi lộc gì cho ta cả".
"Mình không rõ liệu Cards có đoạt danh hiệu vô địch không?"
"Không được trong sinh thời của chúng ta đâu," Bill nói.
"Ừ, họ hẳn sẽ phát điên lên mất," Nick nói.
"Cậu có nhớ một lần khi sắp đoạt danh hiệu ấy thì họ gặp sự cố xe lửa không?".
"Thật đáng tiếc!" Nick nói khi đang nhớ lại.
Bill đưa tay về phía bàn, dưới cửa sổ lấy cuốn sách nằm úp mặt nơi nó để xuống trước khi ra mở cửa. Một tay nó cầm ly, tay kia cầm cuốn sách, rồi dựa lưng vào ghế của Nick.
"Cậu đang đọc gì?".
"Richard Feverel”.
"Mình không thể nuốt nổi".
"Không sao". Bill nói. "Nhưng cuốn sách không tồi mà, Wemedge".
"Cậu còn cuốn nào mình chưa đọc không?" Nick hỏi.
"Cậu đã đọc Đôi Tình Nhân Trong Rừng (Forest Lovers) chưa?"
"Chà. Đấy là nơi mỗi tối khi đi ngủ họ đặt thanh gươm tuốt ra khỏi vỏ ở giữa".
"Cuốn sách hấp dẫn đó, Wemedge".
"Đấy là cuốn sách hay. Nhưng mình chẳng thể nào hiểu được thanh gươm đặt như thế sẽ có tác dụng gì. Nó phải đặt lưỡi ngửa lên suốt đêm bởi vì nếu có nằm bẹp xuống thì người ta có thể lăn qua mà chẳng hề gặp rắc rối".
"Nó mang tính biểu tượng thôi,” Bill nói.
"Đúng", Nick nói. "Nhưng nó không đúng thực tế".
"Cậu đã từng đọc quyển Fortitude (Can Đảm Chịu Đựng) chưa?"
"Hay lắm", Nick nói. "Đấy là cuốn sách thực sự. Kể lại chuyện ông già của hắn lúc nào cũng dõi theo hắn. Cậu có còn cuốn nào của Walpole nữa không?"
"The Dark Forest (Rừng Rậm)", Bill nói. "Viết về nước Nga".
"Ông ta biết gì về nước Nga mà viết?" Nick hỏi.
"Mình không rõ. Bạn không bao giờ có thể kể hết về những nhà văn đó. Có thể ông ta ở đó hồi còn bé. Ông ta đã kể lại nhiều sự kiện trong cuốn sách".
"Mình muốn gặp ông ấy,” Nick nói.
"Mình thì muốn gặp Chesterton,” Bill nói.
"Mình ước gì bây giờ có ông ta ở đây," Nick nói. "Ngày mai mình sẽ đưa ông ta đến Voix câu cá".
"Mình chẳng biết ông ta có thích câu cá hay không?" Bill nói.
"Chắc là thích," Nick nói. "Ông ta hẳn là nhà văn cừ nhất. Cậu có còn nhớ bài thơ Quán Rượu Bay không?"
"Giả như có một thiên thần".
Rời thiên đường mang rượu tiên đến tặng
Thì bạn hỡi hãy cám ơn lòng tốt ấy
"Nhưng nhớ mang rượu kia trút xuống chậu này".
"Đúng đấy", Nick nói. "Mình nghĩ ông ấy là nhà văn giỏi hơn Walpole".
"Ồ, ông ấy đúng là nhà văn giỏi hơn".
"Nhưng Walpole cũng là nhà văn nổi tiếng".
"Mình không biết,” Nick nói.
"Chesterton là nhà văn cổ điển".
"Walpole cũng cổ điển,” Bill nhấn mạnh.
"Mình ước gì ta có cả hai ông ấy ở đây". Nick nói. "Ngày mai bọn mình sẽ đưa họ đi câu ở Voix".
"Ta uống đi", Bill nói.
"Nào,” Nick tán thành.
"Ba mình chẳng bận tâm đâu,” Bill nói.
"Cậu có chắc không?" Nick hỏi.
"Mình biết rõ điều ấy,” Bill nói.
"Bây giờ mình đã hơi say,” Nick nói.
"Cậu chưa say đâu", Bill nói.
Nó chồm dậy lấy chai Whisky. Nick chìa ly ra, mắt dán vào ly khi Bill rót.
Bill rót nửa ly Whisky.
"Tự thêm nước vào,” nó nói. "Chỉ còn đủ một lượt nữa".
"Còn chai nào không?" Nick nói.
"Còn nhiều nhưng ba mình chỉ muốn mình uống hết chai đã khui này thôi".
"Chắc chứ?" Nick nói.
"Ba bảo nhiều chai mở sẽ có nhiều người say", Bill giải thích.
"Thôi được,” Nick nói. Câu đang bốc. Trước đây cậu chẳng bao giờ nghĩ như thế. Cậu luôn nghĩ nếu uống một mình thì dễ say.
"Ba cậu có khỏe không?" cậu kính cẩn hỏi.
"Ba mình khỏe", Bill nói. "Thỉnh thoảng ông cũng hơi ngông".
"Ba cậu là người tốt," Nick nói. Cậu rót nước từ bình vào ly. Nó từ từ hòa lẫn với whisky. Lượng whisky nhiều hơn nước.
"Cậu có chắc là ba cậu không say không?" Bill hỏi.
"Ba mình khỏe", Nick đáp.
"Cậu hoàn toàn tin ba cậu khỏe à?" Bill nói.
"Ba mình tuyên bố là chưa từng nếm lấy một giọt rượu trong đời," Nick nói, "như thể công bố một sự kiện khoa học".
"À, tại ba cậu là bác sĩ. Còn ba mình là họa sĩ. Đấy là điểm khác nhau".
"Ba mình đã để mất nhiều thứ", Nick buồn bã nói.
"Bạn không thể nói như thế,” Bill nói. "Mọi thứ đều có sự đền bù cho nhau cả”.
"Ba mình bảo chính ông đã để mất nhiều thứ," Nick thú nhận.
"Ừ, ba đã có thời gian gặp khó khăn," Bill nói.
"Tất cả rồi sẽ đâu vào đó cả,” Nick nói.
Hai đứa ngồi nhìn ngọn lửa và nghĩ về sự thực sâu xa này.
"Mình sẽ đi lấy củi ở đằng cửa sau," Nick nói. Trong lúc nhìn lò sưởi cậu để ý thấy ngọn lửa đang yếu dần. Hơn nữa cậu cũng muốn chứng tỏ mình không say và là người thực tế. Thậm chí dẫu ba cậu chưa bao giờ đụng đến giọt rượu thì Bill cũng sẽ chẳng để cậu say trước lúc bản thân Bill say.
"Lấy một trong những khúc gỗ sồi lớn ấy", Bill nói. Nó vẫn còn đang rất tỉnh.
Nick mang khúc gỗ đi qua bếp, cây gỗ gạt đổ cái chảo trên bàn nhà bếp. Cậu đặt cây gỗ xuống, nhặt cái chảo lên. Trong chảo đựng quả mơ khô ngâm nước. Cậu cẩn thận nhặt hết số quả mơ trên sàn, cả mấy quả chui xuống dưới bếp, rồi bỏ chúng vào lại trong chảo. Cậu trút thêm ít nước vào chảo từ cái xô để cạnh bàn. Cậu cảm thấy tự hào về bản thân. Cậu hoàn toàn tỉnh táo.
Cậu mang cây củi bước vào, Bill rời ghế đứng dậy giúp cậu đặt nó vào lò sưởi.
"Khúc gỗ tốt đấy,” Nick nói.
"Mình để dành nó cho lúc thời tiết xấu," Bill nói. "Một khúc gỗ như thế sẽ cháy suốt đêm".
"Rồi sẽ còn cả than để nhóm lửa vào buổi sáng nữa," Nick nói.
"Đúng đấy". Bill tán thành. Chúng đang nói về khúc gỗ cây tiêu huyền cao to.
"Ta uống nữa đi,” Nick nói.
"Mình nhớ trong tủ còn một chai nữa đã mở", Bill nói.
Nó quỳ xuống trong góc đằng trước tủ lấy ra một cái chai vuông.
"Rượu Scotch,” nó nói.
"Mình sẽ đi lấy thêm ít nước,” Nick nói. Cậu lại vào bếp, đổ đầy bình bằng cái ca múc trong xô nước suối lạnh. Trên đường quay lại phòng khách, cậu đi qua tấm gương treo trong phòng ăn và nhìn vào. Mặt cậu trông là lạ. Cậu mỉm cười với khuôn mặt trong gương và nó nhăn nhở lại với cậu. Cậu nháy mắt với nó và bước tiếp. Nó không phải mặt cậu nhưng nó cũng chẳng tạo được bất cứ sự khác biệt nào.
Bill đã rót rượu ra ly.
"Ly rượu đầy quá mức,” Nick nói.
"Không phải vì chúng ta, Wemedge," Bill nói.
"Thế thì ta uống vì cái gì," tay nâng ly, Nick hỏi.
"Vì chuyến câu cá", Bill nói.
"Được", Nick nói. "Nào quý ông, tôi sẽ hiến cho ngài một chuyến đi câu cá".
"Tất cả những cuộc đi câu", Bill nói. "Khắp mọi nơi".
"Cho cuộc đi câu", Nick nói. "Đấy là lý do ta nâng ly".
"Tốt hơn đi chơi bóng chày,” Bill nói.
"Chẳng thể sánh được đâu," Nick nói. "Sao chúng ta lại nói về bóng chày nhỉ".
"Đấy là do sơ suất", Bill nói. "Bóng chày là môn thể thao cho những kẻ vụng về".
Chúng uống cạn ly rượu.
"Bây giờ ta cụng ly vì Chesterton".
"Và cả Walpole nữa," Nick tiếp lời.
Nick rót rượu. Bill pha nước. Chúng nhìn nhau. Chúng cảm thấy rất hưng phấn.
"Nào quý ông," Bill nói, "Tôi cùng ngài vì Chesterton và Walpole".
“Chính xác, thưa ngài,” Nick nói.
Chúng uống cạn. Bill lại rót đầy ly. Chúng ngồi vào chiếc ghế lớn trước lò sưởi.
"Cậu quá khôn ngoan đó, Wemedge," Bill nói.
"Cậu muốn nói gì vậy?" Nick hỏi.
"Việc cắt đứt quan hệ với Marge ấy mà," Bill nói.
"Mình cũng đoán cậu muốn nói chuyện ấy," Nick nói.
"Đấy là việc làm đúng. Nếu cậu không từ bỏ thì bây giờ hẳn cậu đã phải quay về nhà làm việc kiếm tiền để lo đám cưới".
Nick không nói gì.
"Một khi đã lấy vợ thì thằng đàn ông sẽ hoàn toàn bị vợ cằn nhằn suốt," Bill tiếp tục nói. "Hắn chẳng còn gì nữa. Chẳng còn bất cứ thứ gì. Dầu đó là một thứ chết tiệc. Hắn phải phục tùng. Cậu đã thấy mấy gã có vợ rồi đó".
Nick không nói gì.
"Người ta có thể bảo", Bill nói, "cuộc sống hôn nhân của hắn mới tẻ nhạt làm sao. Hắn bị sai khiến".
"Chắc chắn là thế", Nick nói.
"Chia tay ắt hẳn phải buồn lắm," Bill nói. "Nhưng cậu dễ dàng yêu một cô khác rồi mọi chuyện sẽ qua đi. Cứ yêu nhưng chớ để họ làm hỏng mình".
"Ừ", Nick nói.
"Nếu cậu cưới cô ấy thì cậu sẽ phải cưới toàn bộ gia đình ấy. Nên nhớ đến mẹ cô ấy và cái gã bà ta đã lấy làm chồng".
Nick gật đầu.
"Thử tưởng tượng, bất cứ lúc nào họ cũng ngó nghiêng ngôi nhà và chủ nhật nào cũng phải đến ăn tối ở nhà họ rồi phải mời lại họ đến ăn tối rồi bà ta luôn mồm dạy bảo Marge phải làm gì và xử sự ra sao". Nick ngồi im lặng.
"Cậu dứt ra được là tốt bỏ mẹ rồi," Bill nói. "Bây giờ cô ấy có thể lấy một người hợp với mình rồi ổn định cuộc sống và hạnh phúc. Cậu chẳng thể trộn dầu với nước cũng như cậu chẳng thể trộn đời mình trong cuộc tình ấy được, giống như nếu mình lấy Ida, đang làm việc cho hãng Strattons, cô ấy hẳn cũng muốn như thế nữa".
Nick không nói gì. Hơi men đã nhạt dần để lại cậu một mình trơ trọi. Bill không còn ở đó. Cậu không còn ngồi trước lò sưởi, không đi câu cá với Bill vào ngày mai, không nhớ đến ba hay bất kỳ chuyện nào khác. Cậu không say, rượu đã tan hết cả rồi. Những gì còn đọng trong tâm trí cậu là một lần trong đời đã có Marjorie và rồi cậu đã đánh mất nàng. Nàng bị chối bỏ và cậu là người xua đuổi nàng. Tất cả nỗi ưu tư từ đấy mà ra. Có thể cậu sẽ chẳng bao giờ gặp lại nàng lần nữa. Chắc sẽ chẳng bao giờ. Tất cả đã hết, thực sự chấm dứt.
"Ta uống nữa đi," Nick nói.
Bill rót rượu. Nick pha thêm ít nước.
"Nếu cậu vẫn còn tiếp tục với mối quan hệ ấy thì bây giờ bọn mình đâu còn ngồi ở đây,” Bill nói.
Điều ấy đúng đấy. Kế hoạch ban đầu của cậu là quay về nhà kiếm việc làm. Rồi cậu dự định đến ở Charlevoix suốt mùa đông để có thể gần gũi với Marge. Giờ đây cậu không biết việc gì sẽ xảy ra.
"Có lẽ ngày mai chúng ta đừng nên đi câu", Bill nói. "Cậu cần phải có tin đúng, thật đấy".
"Mình không thể không nghĩ đến nó," Nick nói.
"Mình hiểu. Đấy là cách nỗi buồn biểu lộ," Bill nói.
"Mọi chuyện chấm dứt đột ngột quá”. Nick nói. "Mình chẳng hiểu tại sao cơ sự lại như thế. Mình không khỏi suy nghĩ về nó. Chỉ giống như bây giờ khi trận bão ba ngày tràn đến, rứt trụi lá trên cây".
"Đúng đã chấm dứt. Đấy là cốt lõi của vấn đề", Bill nói.
"Đấy là lỗi của mình," Nick nói.
"Lỗi của ai thì cũng chẳng có gì khác cả đâu," Bill nói.
"Không, tôi không cho là vậy,” Nick nói.
Điều đáng nói là Marjorie đã bị đưa đi xa và có lẽ Nick sẽ chẳng bao giờ gặp lại nàng lần nữa. Nick đã từng bàn với nàng việc hai đứa sẽ cùng đi đến Italy và bao nhiêu điều thú vị họ sẽ có bên nhau. Bao nhiêu nơi họ dự định sẽ đến. Giờ đây tất cả đã qua rồi.
"Nếu mọi chuyện chấm dứt thì đó là cả một vấn đề đấy,” Bill nói.
"Wemedge này, mình đã lo lắng khi sự thể diễn ra như thế. Cậu đã xử sự đúng đấy. Mình biết mẹ cô ấy ranh như quỷ. Bà ta nói với nhiều người rằng cậu đã hứa hôn".
"Bọn mình đã hứa hôn gì đâu," Nick nói.
"Người ta đồn rằng bọn cậu đã ăn hỏi".
"Mình không thể tin điều đó", Nick nói. "Bọn mình chưa đâu".
"Bọn cậu sẽ không lấy nhau chứ?" Bill hỏi.
"Không. Và bọn mình cũng không hứa hôn", Nick đáp.
"Có gì khác nhau nhỉ?" Bill hỏi với vẻ phán xét.
"Mình không biết. Nhưng có khác nhau đấy".
"Mình không thấy sự khác nhau ấy," Bill nói.
"Thôi được," Nick nói. "Ta uống say đi".
"Thôi được," Bill nói. "Cứ uống cho thật say đi đã ".
"Uống say rồi ta đi bơi,” Nick nói.
Cậu ta dốc cạn ly của mình.
"Mình thấy thật tội nghiệp cho cô ấy, nhưng mình biết làm gì đây?" cậu nói. "Cậu biết mẹ cô ấy là hạng người như thế nào rồi!"
"Bà ta thật kinh khủng," Bill nói.
"Đột nhiên, mọi chuyện đã chấm dứt," Nick nói. "Lẽ ra mình không nên nói về chuyện ấy".
"Cậu không nói", Bill nói. "Mình đã nói ra chuyện này và bây giờ mình thấu suốt. Bọn mình sẽ không nói chuyện này nữa. Cậu không muốn nghĩ về nó. Có thể rồi cậu sẽ nhớ về nó trở lại".
Nick đã không nghĩ về chuyện ấy. Điều đó dường như là chắc chắn. Đấy chỉ là một ý tưởng. Nó khiến cậu cảm thấy đỡ buồn hơn.
"Chắc thế," cậu nói. "Luôn luôn có khả năng nguy hiểm đó".
Bây giờ cậu thấy hanh phúc. Không có gì là không thể thay đổi. Cậu sẽ trở về thành phố vào tối thứ Bảy. Hôm nay là thứ Năm rồi.
"Sẽ luôn có cơ hội," cậu nói.
"Cậu sẽ phải thật nghiêm khắc với bản thân mình," Bill nói.
"Mình sẽ cẩn thận," cậu nói.
Cậu cảm thấy hạnh phúc, chẳng có gì để kết thúc. Chẳng có gì để mất mát cả. Cậu sẽ về thành phố vào thứ Bảy. Cậu cảm thấy nhẹ cả người, như trạng thái tâm lý của cậu trước lúc Bill gợi ra chuyện ấy. Sẽ luôn có cách giải quyết.
"Ta lấy súng, xuống mỏm đất tìm ba cậu đi", Nick nói.
"Được thôi"
Bill lấy hai khẩu súng ngắn từ giá trên tường xuống. Nó mở hộp đạn. Nick mặc áo khoác Mackinaw và mang giày. Giày cậu cứng đơ do bị hong khô. Cậu hơi say nhưng đầu óc thì tỉnh táo.
"Cậu cảm thấy thế nào?" Nick hỏi.
"Tốt. Mình vẫn chưa say". Bill đang gài nút áo len đan.
“Chẳng tốt lành gì khi phải uống thật say".
"Đúng đấy. Ta nên ra ngoài trời".
Chúng bước ra cửa. Gió đang thổi mạnh thành cơn lốc. "Chim chóc sẽ bị thổi rạp xuống cỏ bởi cơn lốc này," Nick nói.
Hai người đi xuống phía vườn cây ăn trái.
"Sáng nay mình thấy một chú gà rừng," Bill nói.
"Có thể chúng ta sẽ hạ được nó," Nick nói.
"Cậu không thể bắn trong gió bão này," Bill nói.
Giờ đây, ra ngoài, chuyện Marge không còn quá đỗi bi đát nữa. Thậm chí nó không còn quá quan trọng nữa. Gió bão cuốn đi mọi thứ, cuốn luôn cuộc tình ấy bay xa.
"Gió đang thổi từ hồ lớn đến," Nick nói.
Qua gió, chúng nghe một tiếng súng.
"Ba đấy," Bill nói. "Ba đã xuống đầm lầy".
"Chúng ta hãy xuống đó theo lối này," Nick nói.
"Ta sẽ băng ngang qua đồng cỏ thấp để xem có thể bắn được thứ gì không," Bill nói.
“Đúng đấy,” Nick nói.
Bây giờ, chẳng có gì quan trọng. Cơn gió đã cuốn chuyện ấy bay khỏi đầu óc cậu. Hơn nữa cậu lại có thể về thành phố vào tối thứ Bảy. Đó mới là điều tốt đẹp để lưu giữ trong đầu.
Phan Thiện Trì chuyển ngữ
Nov.2021
The Three-Day Blow
Ernest Hemingway
THE RAIN STOPPED AS NICK TURNED INTO the road that went up through the orchard. The fruit had been picked and the fall wind blew through the bare trees. Nick stopped and picked up a Wagner apple from beside the road, shiny in the brown grass from the rain. He put the apple in the pocket of his Mackinaw coat.
The road came out of the orchard on to the top of the hill. There was the cottage, the porch bare, smoke coming from the chimney. In back was the garage, the chicken coop and the second-growth timber like a hedge against the woods behind. The big trees swayed far over in the wind as he watched. It was the first of the autumn storms.
As Nick crossed the open field above the orchard the door of the cottage opened and Bill came out. He stood on the porch looking out.
“Well, Wemedge,” he said.
“Hey, Bill,” Nick said, coming up the steps.
They stood together, looking out across the country, down over the orchard, beyond the road, across the lower fields and the woods of the point to the lake. The wind was blowing straight down the lake. They could see the surf along Ten Mile point.
“She’s blowing,” Nick said.
“She’ll blow like that for three days,” Bill said.
“Is your dad in?” Nick said.
“No. He’s out with the gun. Come on in.”
Nick went inside the cottage. There was a big fire in the fireplace. The wind made it roar. Bill shut the door.
“Have a drink?” he said.
He went out to the kitchen and came back with two glasses and a pitcher of water. Nick reached the whisky bottle from the shelf above the fireplace.
“All right?” he said.
“Good,” said Bill.
They sat in front of the fire and drank the Irish whisky and water.
“It’s got a swell, smoky taste,” Nick said, and looked at the fire through the glass.
“That’s the peat,” Bill said.
“You can’t get peat into liquor,” Nick said.
“That doesn’t make any difference,” Bill said.
“You ever seen any peat?” Nick asked.
“No,” said Bill.
“Neither have I,” Nick said.
His shoes, stretched out on the hearth, began to steam in front of the fire.
“Better take your shoes off,” Bill said.
“I haven’t got any socks on.”
“Take them off and dry them and I’ll get you some,” Bill said. He went upstairs into the loft and Nick heard him walking about overhead. Upstairs was open under the roof and was where Bill and his father and he, Nick, sometimes slept. In back was a dressing room. They moved the cots back out of the rain and covered them with rubber blankets.
Bill came down with a pair of heavy wool socks.
“It’s getting too late to go around without socks,” he said.
“I hate to start them again,” Nick said. He pulled the socks on and slumped back in the chair, putting his feet up on the screen in front of the fire.
“You’ll dent in the screen,” Bill said. Nick swung his feet over to the side of the fireplace.
“Got anything to read?” he asked.
“Only the paper.”
“What did the Cards do?”
“Dropped a double header to the Giants.”
“That ought to cinch it for them.”
“It’s a gift,” Bill said. “As long as McGraw can buy every good ball player in the league there’s nothing to it.”
“He can’t buy them all,” Nick said.
“He buys all the ones he wants,” Bill said. “Or he makes them discontented so they have to trade them to him.”
“Like Heinie Zim,” Nick agreed.
“That bonehead will do him a lot of good.”
Bill stood up.
“He can hit,” Nick offered. The heat from the fire was baking his legs.
“He’s a sweet fielder, too,” Bill said. “But he loses ball games.”
“Maybe that’s what McGraw wants him for,” Nick suggested.
“Maybe,” Bill agreed.
“There’s always more to it than we know about,” Nick said.
“Of course. But we’ve got pretty good dope for being so far away.”
“Like how much better you can pick them if you don’t see the horses.”
“That’s it.”
Bill reached down the whisky bottle. His big hand went all the way around it. He poured the whisky into the glass Nick held out.
“How much water?”
“Just the same.”
He sat down on the floor beside Nick’s chair.
“It’s good when the fall storms come, isn’t it?” Nick said.
“It’s swell.”
“It’s the best time of year,” Nick said.
“Wouldn’t it be hell to be in town?” Bill said.
“I’d like to see the World Series,” Nick said.
“Well, they’re always in New York or Philadelphia now,” Bill said. “That doesn’t do us any good.”
“I wonder if the Cards will ever win a pennant?”
“Not in our lifetime,” Bill said.
“Gee, they’d go crazy,” Nick said.
“Do you remember when they got going that once before they had the train wreck?”
“Boy!” Nick said, remembering.
Bill reached over to the table under the window for the book that lay there, face down, where he had put it when he went to the door. He held his glass in one hand and the book in the other, leaning back against Nick’s chair.
“What are you reading?”
“Richard Feverel.”
“I couldn’t get into it.”
“It’s all right,” Bill said. “It ain’t a bad book, Wemedge.”
“What else have you got I haven’t read?” Nick asked.
“Did you read the Forest Lovers?”
“Yup. That’s the one where they go to bed every night with the naked sword between them.”
“That’s a good book, Wemedge.”
“It’s a swell book. What I couldn’t ever understand was what good the sword would do. It would have to stay edge up all the time because if it went over flat you could roll right over it and it wouldn’t make any trouble.”
“It’s a symbol,” Bill said.
“Sure” said Nick, “but it isn’t practical.”
“Did you ever read Fortitude?”
“It’s fine,” Nick said. “That’s a real book. That’s where his old man is after him all the time. Have you got any more by Walpole?”
“The Dark Forest,” Bill said. “It’s about Russia.”
“What does he know about Russia?” Nick asked.
“I don’t know. You can’t ever tell about those guys. Maybe he was there when he was a boy. He’s got a lot of dope on it.”
“I’d like to meet him,” Nick said.
“I’d like to meet Chesterton,” Bill said.
“I wish he was here now,” Nick said. “We’d take him fishing to the ’Voix tomorrow.”
“I wonder if he’d like to go fishing,” Bill said.
“Sure,” said Nick. “He must be about the best guy there is. Do you remember the Flying Inn?”
“‘If an angel out of heaven
Gives you something else to drink.
Thank him for his kind intentions;
Go and pour them down the sink.’”
“That’s right,” said Nick. “I guess he’s a better guy than Walpole.”
“Oh, he’s a better guy, all right,” Bill said.
“But Walpole’s a better writer.”
“I don’t know,” Nick said. “Chesterton’s a classic.”
“Walpole’s a classic, too,” Bill insisted.
“I wish we had them both here,” Nick said. “We’d take them both fishing to the ’Voix tomorrow.”
“Let’s get drunk,” Bill said.
“All right,” Nick agreed.
“My old man won’t care,” Bill said.
“Are you sure?” said Nick.
“I know it,” Bill said.
“I’m a little drunk now,” Nick said.
“You aren’t drunk,” Bill said.
He got up from the floor and reached for the whisky bottle. Nick held out his glass. His eyes fixed on it while Bill poured.
Bill poured the glass half full of whisky.
“Put in your own water,” he said. “There’s just one more shot.”
“Got any more?” Nick asked.
“There’s plenty more but dad only likes me to drink what’s open.”
“Sure,” said Nick.
“He says opening bottles is what makes drunkards,” Bill explained.
“That’s right,” said Nick. He was impressed. He had never thought of that before. He had always thought it was solitary drinking that made drunkards.
“How is your dad?” he asked respectfully.
“He’s all right,” Bill said. “He gets a little wild sometimes.”
“He’s a swell guy,” Nick said. He poured water into his glass out of the pitcher. It mixed slowly with the whisky. There was more whisky than water.
“You bet your life he is,” Bill said.
“My old man’s all right,” Nick said.
“You’re damn right he is,” said Bill.
“He claims he’s never taken a drink in his life,” Nick said, as though announcing a scientific fact.
“Well, he’s a doctor. My old man’s a painter. That’s different.”
“He’s missed a lot,” Nick said sadly.
“You can’t tell.” Bill said. “Everything’s got its compensations.”
“He says he’s missed a lot himself,” Nick confessed.
“Well, dad’s had a tough time,” Bill said.
“It all evens up,” Nick said.
They sat looking into the fire and thinking of this profound truth.
“I’ll get a chunk from the back porch,” Nick said. He had noticed while looking into the fire that the fire was dying down. Also he wished to show he could hold his liquor and be practical. Even if his father had never touched a drop Bill was not going to get him drunk before he himself was drunk.
“Bring one of the big beech chunks,” Bill said. He was also being consciously practical.
Nick came in with the log through the kitchen and in passing knocked a pan off the kitchen table. He laid the log down and picked up the pan. It had contained dried apricots, soaking in water. He carefully picked up all the apricots off the floor, some of them had gone under the stove, and put them back in the pan. He dipped some more water onto them from the pail by the table. He felt quite proud of himself. He had been thoroughly practical.
He came in carrying the log and Bill got up from the chair and helped him put it on the fire.
“That’s a swell log,” Nick said.
“I’d been saving it for the bad weather,” Bill said. “A log like that will burn all night.”
“There’ll be coals left to start the fire in the morning,” Nick said.
“That’s right,” Bill agreed. They were conducting the conversation on a high plane.
“Let’s have another drink,” Nick said.
“I think there’s another bottle open in the locker,” Bill said.
He kneeled down in the corner in front of the locker and brought out a square-faced bottle.
“It’s Scotch,” he said.
“I’ll get some more water,” Nick said. He went out into the kitchen again. He filled the pitcher with the dipper dipping cold spring water from the pail. On his way back to the living room he passed a mirror in the dining room and looked in it. His face looked strange. He smiled at the face in the mirror and it grinned back at him. He winked at it and went on. It was not his face but it didn’t make any difference.
Bill had poured out the drinks.
“That’s an awfully big shot,” Nick said.
“Not for us, Wemedge,” Bill said.
“What’ll we drink to?” Nick asked, holding up the glass.
“Let’s drink to fishing,” Bill said.
“All right,” Nick said. “Gentlemen, I give you fishing.”
“All fishing,” Bill said. “Everywhere.”
“Fishing,” Nick said. “That’s what we drink to.”
“It’s better than baseball,” Bill said.
“There isn’t any comparison,” said Nick. “How did we ever get talking about baseball?”
“It was a mistake,” Bill said. “Baseball is a game for louts.”
They drank all that was in their glasses.
“Now let’s drink to Chesterton.”
“And Walpole,” Nick interposed.
Nick poured out the liquor. Bill poured in the water. They looked at each other. They felt very fine.
“Gentlemen,” Bill said, “I give you Chesterton and Walpole.”
“Exactly, gentlemen,” Nick said.
They drank. Bill filled up the glasses. They sat down in the big chairs in front of the fire.
“You were very wise, Wemedge,” Bill said.
“What do you mean?” asked Nick.
“To bust off that Marge business,” Bill said.
“I guess so,” said Nick.
“It was the only thing to do. If you hadn’t, by now you’d be back home working trying to get enough money to get married.”
Nick said nothing.
“Once a man’s married he’s absolutely bitched,” Bill went on. “He hasn’t got anything more. Nothing. Not a damn thing. He’s done for. You’ve seen the guys that get married.”
Nick said nothing.
“You can tell them,” Bill said. “They get this sort of fat married look. They’re done for.”
“Sure,” said Nick.
“It was probably bad busting it off,” Bill said. “But you always fall for somebody else and then it’s all right. Fall for them but don’t let them ruin you.”
“Yes,” said Nick.
“If you’d have married her you would have had to marry the whole family. Remember her mother and that guy she married.”
Nick nodded.
“Imagine having them around the house all the time and going to Sunday dinners at their house,and having them over to dinner and her telling Marge all the time what to do and how to act.”
Nick sat quiet.
“You came out of it damned well,” Bill said. “Now she can marry somebody of her own sort and settle down and be happy. You can’t mix oil and water and you can’t mix that sort of thing any more than if I’d marry Ida that works for Strattons. She’d probably like it, too.”
Nick said nothing. The liquor had all died out of him and left him alone. Bill wasn’t there. He wasn’t sitting in front of the fire or going fishing tomorrow with Bill and his dad or anything. He wasn’t drunk. It was all gone. All he knew was that he had once had Marjorie and that he had lost her. She was gone and he had sent her away. That was all that mattered. He might never see her again. Probably he never would. It was all gone, finished.
“Let’s have another drink,” Nick said.
Bill poured it out. Nick splashed in a little water.
“If you’d gone on that way we wouldn’t be here now,” Bill said.
That was true. His original plan had been to go down home and get a job. Then he had planned to stay in Charlevoix all winter so he could be near Marge. Now he did not know what he was going to do.
“Probably we wouldn’t even be going fishing tomorrow,” Bill said. “You had the right dope, all right.”
“I couldn’t help it,” Nick said.
“I know. That’s the way it works out,” Bill said.
“All of a sudden everything was over,” Nick said. “I don’t know why it was. I couldn’t help it. Just like when the three-day blows come now and rip all the leaves off the trees.”
“Well, it’s over. That’s the point,” Bill said.
“It was my fault,” Nick said.
“It doesn’t make any difference whose fault it was,” Bill said.
“No, I suppose not,” Nick said.
The big thing was that Marjorie was gone and that probably he would never see her again. He had talked to her about how they would go to Italy together and the fun they would have. Places they would be together. It was all gone now.
“So long as it’s over that’s all that matters,” Bill said. “I tell you, Wemedge, I was worried while it was going on. You played it right. I understand her mother is sore as hell. She told a lot ofpeople you were engaged.”
“We weren’t engaged,” Nick said.
“It was all around that you were.”
“I can’t help it,” Nick said. “We weren’t.”
“Weren’t you going to get married?” Bill asked.
“Yes. But we weren’t engaged,” Nick said.
“What’s the difference?” Bill asked judicially.
“I don’t know. There’s a difference.”
“I don’t see it,” said Bill.
“All right,” said Nick. “Let’s get drunk.”
“All right,” Bill said. “Let’s get really drunk.”
“Let’s get drunk and then go swimming,” Nick said.
He drank off his glass.
“I’m sorry as hell about her but what could I do?” he said. “You know what her mother was like!”
“She was terrible,” Bill said.
“All of a sudden it was over,” Nick said. “I oughtn’t to talk about it.”
“You aren’t,” Bill said. “I talked about it and now I’m through. We won’t ever speak about it again. You don’t want to think about it. You might get back into it again.”
Nick had not thought about that. It had seemed so absolute. That was a thought. That made him feel better.
“Sure,” he said. “There’s always that danger.”
He felt happy now. There was not anything that was irrevocable. He might go into town Saturday night. Today was Thursday.
“There’s always a chance,” he said.
“You’ll have to watch yourself,” Bill said.
“I’ll watch myself,” he said.
He felt happy. Nothing was finished. Nothing was ever lost. He would go into town on Saturday. He felt lighter, as he had felt before Bill started to talk about it. There was always a way out.
“Let’s take the guns and go down to the point and look for your dad,” Nick said.
“All right.”
Bill took down the two shotguns from the rack on the wall. He opened a box of shells. Nick put on his Mackinaw coat and his shoes. His shoes were stiff from the drying. He was still quite drunk but his head was clear.
“How do you feel?” Nick asked.
“Swell. I’ve just got a good edge on.” Bill was buttoning up his sweater.
“There’s no use getting drunk.”
“No. We ought to get outdoors.”
They stepped out the door. The wind was blowing a gale.
“The birds will lie right down in the grass with this,” Nick said.
They struck down toward the orchard.
“I saw a woodcock this morning,” Bill said.
“Maybe we’ll jump him,” Nick said.
“You can’t shoot in this wind,” Bill said.
Outside now the Marge business was no longer so tragic. It was not even very important. The wind blew everything like that away.
“It’s coming right off the big lake,” Nick said.
Against the wind they heard the thud of a shotgun.
“That’s dad,” Bill said. “He’s down in the swamp.”
“Let’s cut down that way,” Nick said.
“Let’s cut across the lower meadow and see if we jump anything,” Bill said.
“All right,” Nick said.
None of it was important now. The wind blew it out of his head. Still he could always go into town Saturday night. It was a good thing to have in reserve.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét