Thứ Hai, 22 tháng 11, 2021

 DSS26. THUỐC CỒN

 

                                                                                                      Thomas Rosenboom

 

                                                    Translated from Dutch into English by David McKay

                                                    Translated from English into Vietnamese by Phan Thien Tri

 

 

 

Thomas Rosenboom (b.1956) đã viết tiêu thuyết, truyện ngắn và tiểu luận, tiểu thuyết giả tưởng lịch sử là nhãn hiệu cầu chứng của ông, với quyển Washed Flesh (1994), Public Works (1999),   The New Man (2003) là những ví dụ hàng đầu. Ông là tác giả duy nhất đã đoạt được giải thưởng Văn Học Libris hai lần (tiểu thuyết xuất sắc nhất của năm), quyển tiểu luận đầy tranh cãi nhất của ông về sự suy thoái của các tiêu chuẩn giáo dục, quyển Thinking About Holland (Suy Nghĩ Về  Hà Lan) (2005).

 

 

 

Tôi có thuốc độc. Nếu các bạn cần thuốc độc … “

Trong cơn sợ hãi, tôi không bao giờ quên chỗ Mattij đã đứng. Trong suốt ngày ở trường tôi thấy nó trong lớp; ngoài giờ học, nó thường rảo bước đến nhà để xe đạp vì nhà xe nhanh chóng trở nên trống rỗng. Lúc ấy lũ bạn của nó thường chen chúc quanh nó, một đám đông nghẹt, và Harm cũng có mặt ở đó với chúng, không phải như một người bạn mà như là kẻ chiếm hữu của chúng. Đôi khi phải mất đến hơn một tiếng đồng hồ trước khi chúng động đến nó. Khi cuối cùng chúng để nó đi, thì nó khó mà còn đủ sức để bước lên xe đạp. Từ phía sau một cột trụ dán quảng cáo, tôi có thể thấy Mattij và các bạn của nó đang ra khỏi nhà xe một lúc sau đó. Tôi thường chờ cho đến khi nào tất cả bọn chúng khuất dạng, tôi mới đạp xe tới chỗ lò gạch đã bỏ hoang giữa bìa rừng và dòng sông. Ở đó tôi nhóm lửa, ngồi sải chân trên mé đập và câu cá, đi lang thang qua những ngọn đồi có nhiều bụi rậm, hoặc đi bộ dọc theo các rãnh trong đầm nước với tấm lưới đánh cá tay của tôi.

 

“Tớ chưa chế tạo nó, nhưng tớ có thể bắt đầu ngay lập tức … chỉ cần cho tớ biết khi nào bạn cần nó”.

Thật không rõ ràng tại sao Harm là đứa mà chúng chọn cho nhà để xe đạp, nhưng rồi tôi có thể hiểu tại sao. Nó có một số phẩm chất nào đó mà gần như được mời gọi, và những phẩm chất đó càng trở nên mãnh liệt hơn nếu nó giữ vai trò đó lâu hơn … Bạn sẽ nói là nó đã trở nên quen thuộc với vai trò đó. Nhưng một thứ khác nữa mà tôi đã hiểu là rằng tôi có cùng những phẩm chất như nó. Một khi chúng trở nên chán Harm, thì tôi sẽ là một sự thay thể hoàn hảo. Đó là lý do tại sao Mattij đã lấp đầy trong tôi một nỗi sợ hãi kinh hồn, tại sao tôi luôn biết nó đã ở đâu, tại sao tôi không ngớt theo sát nó từ phía sau cột trụ quảng cáo, qua khắp sân trường vắng vẻ, ở tại nhà để xe đạp có vẻ vắng tanh khá lâu rồi. Trước tiên tôi dựng xe đạp kế bên một cây gần cột trụ quảng cáo, để tôi không bao giờ phải vào trong đó. Không dám biểu lộ một ấn tượng dù nhỏ nhất đối với mối quan hệ giữa tôi và Harm. Tôi đã không nói một lời với nó kể từ lúc sự việc bắt đầu. Tất cả những gì tôi biết là những gì tôi có thể quan sát từ bên ngoài.

 

“Bạn có thể sử dụng nó trên động vật … Nó ảnh hưởng đến tim. Bạn quan tâm chứ?”

Nỗi sợ hãi của tôi gia tăng, tôi chỉ muốn thoát khỏi sự túm cổ của Mattij bằng cách cho nó một cái gì đó, một cái gì đó để tạo sự ràng buộc, một cái gì tồi tệ, để làm như vậy chính tôi đã là người xấu, cùng phe với Mattij, an toàn như một con quạ giữa bầy quạ. Nhưng tôi không có gì để tặng nó, mãi đến một ngày nọ tại lò gạch, tôi rất ngạc nhiên bởi một cặp vợ chồng đang dắt chó đi dạo.

Thời tiết thì tuyệt vời, và tôi đang ngủ gật trong một hầm thông gió thì tôi nghe thấy họ. Tôi thận trọng nhìn quanh góc hầm và tôi thấy họ. Họ đang đi bộ dọc theo bìa rừng của khu đất cây cỏ mọc um tùm, về phía một mảng hoa màu tím đã nở rộ khoảng độ hai tuần và nổi bật giữa những cây cao đằng sau chúng. Một con chó nhỏ chạy trước. Người đàn bà gọi nó lại; nó không nghe. Bà bảo người đàn ông gọi nó.

“Tại sao?”

“Tại sao à? Anh không thấy những bông hoa màu tím trên những cụm hoa cao kia sao? Đó là hoa của những cây mao địa hoàng!”

“Chúng thế nào?”

Tiếng khịt mũi của người phụ nữ vang tới tận miệng hầm nơi tôi đang nằm.

“Anh không biết điều đầu tiên về loại hoa này, có phải không? Mao địa hoàng rất độc … Chuyện gì sẽ xảy ra nếu nó ăn phải chúng?”

 

Hai tiếng đồng hồ sau, trở về nhà, tôi tìm sự xác nhận trong quyển Cây Cỏ Châu Âu: “Mao địa hoàng thông thường: bìa rừng, vùng đất đầm lầy …  chứa đựng chất  đigitarincó thể làm ngưng tim, nhưng về y học cũng có thể được lấy từ trong một loại dầu cồn pha loãng”.

 

Ngay ngày hôm sau là lần đầu tiên tôi cung ứng chất độc cho nó. Mattij không nói gì. Nhưng tôi chạy ngay đến lò gạch trên chiếc xe đạp ngay sau khi tan học để bắt đầu. Tôi đã có tất cả mọi thứ tôi cần.

Những cụm hoa trải dài vẫn còn trông giống như hôm trước nhưng với tôi là không:  bây giờ chúng là chất độc. Tôi vứt xe đạp lên miệng hầm, mang đôi găng tay lau nhà của mẹ, và cầm kéo trong một tay, tay kia một bao nhựa, tôi di chuyển gần với chúng hơn.

Trời đã tạnh mưa một lúc nhưng đất quanh khóm mao địa hoàng vẫn còn ướt sũng, nước chảy thành dòng xuống từ lưng đồi. Thời tiết vẫn còn tuyệt vời, một tiếng vo vo khắp trên khóm hoa màu tím, và vừa khi tôi vói tay tới đoá hoa đầu tiên thì một con ong bay ra. Từ một bông hoa trên cùng nhất, cao hơn tôi cả một cái đầu, đến những chiếc lá có hình hoa hồng màu xanh lá cây đậm trên mặt đất, tôi cắt không ngừng tay cho đến khi thân cây trở nên trơ trụi, bao quanh bởi một đàn ong mỗi lúc một đông từ dưới các gốc cây màu tím, được điểm xuyết bởi màu đỏ và trắng ở bên trong.

 

Về lại nhà, tôi giấu chiếc bao nhựa đầy ắp vào trong vựa lúa. Sau bữa cơm tối tôi lấy nó ra và bắt đầu chế tạo những gì, mà tôi đã tra trong tự điển, tôi hiểu là cồn thuốc. Tôi quyết định sử dụng dầu lửa, một loại dầu dễ bay hơi nhất mà tôi biết, để nó cô đặc thành chất tinh lọc nhanh hơn. Tôi đã không biết, lúc ấy, rằng Mattij sẽ tiếp tục sự cung ứng của tôi hằng nhiều tuần. Tôi nghiền nát những bông hoa đó thành bột giữa hai miếng đá lát đường, để bột đó vài ngày cho khô thành thuốc bột, rồi cho bột vào một cái chảo dầu khoáng và đánh nhuyễn hợp chất sền sệt đó cho đến khi nó trở nên tím như màu bông hoa trước đó.

 

“Có lẽ cậu không cần nó ngay lúc này, nhưng dẫu sao thì tôi vẫn tiếp tục chế biến nó – cậu biết mình đang nói về cái gì …”

Màu tím trở nên đậm hơn vào ngày mà dầu đã bốc hơi hết. Cuối cùng tôi hàn xi nắp đậy bằng dải băng để nó không biến mất hoàn toàn.

Suốt khoảng hai tuần lễ, tôi vẫn tiếp tục cung ứng chất độc mà không nhận bất cứ một câu trả lời nào. Điều đó đã không thay đổi mãi đến một hôm trong phòng thí nghiệm hoá học, tôi làm một bước kế tiếp và mạo hiểm đưa ra một đề nghị cụ thể.

“Tôi đã chế tạo được cồn thuốc. Nó đã có sẵn rồi …  Nếu cậu cần, ngày mai tôi sẽ có thể cho cậu một chai. Cậu sẽ làm gì với nó là chuyện của cậu. Ngày mai trong giờ nghỉ để ăn trưa … tại cổng trước, được chứ?

Lần đầu tiên , Mattij có vẻ nghe tôi; hắn gật đầu; một cơn sóng làm chóng mặt quét qua tôi. Rồi hắn thực sự mỉm cười, nhưng một lần nữa, không nhìn vào mắt tôi. Tôi nghĩ, đó ắt hẳn là cái cách mà bọn chúng thường làm. Chúng giữ khoảng cách với nhau, không đến quá sát nhau, không quá nhanh để chạm nhau. Tim tôi căng phồng lên với cảm giác an toàn khi tôi trở lại bàn học.

 

Đêm đó tôi lại bò vào vựa lúa. Tôi lấy một chai thuốc nhỏ mũi, đổ hết thuốc trong đó ra, và tháo bỏ nhãn, tôi cũng đã lén lấy một ít pi-pét ra khỏi phòng thí nghiệm hoá học, tháo băng dán, tháo nắp ra khỏi chảo và thấy rằng nó vẫn còn giữ quá nhiều dầu hoả màu tím. Bên trên một lò đốt, tôi hâm nóng chất lỏng cho đến khi còn lại đủ để đổ đầy một chai nhỏ. Nhưng mỗi thành phần của hoa, bao gồm chất độc, vẫn còn trong đó.

Hơi nước bốc lên từ chảo vẫn còn ngửi thấy giống như dầu hoả, ngoài ra không có gì khác, vì vậy tôi kết luận  rằng trong suốt thời gian đó  không có gì bốc hơi ngoại trừ dầu hoả. Tôi nhúng ống hút  pi-pét vào trong dầu, hút đầy ống rồi vắt nó vào chai, nghĩ rằng nó phải được tinh lọc hết mức. 

 

Cuộc hẹn càng quan trọng thì thời gian càng trôi chậm chạp, và tôi đã có cuộc hẹn với Mattij. Để tránh sự phá vỡ mối ràng buộc dễ vỡ giữa chúng tôi, tôi đã không nhìn vào nó suốt cả buổi sáng trôi qua chậm rãi đó. Rồi chuông gọi báo giờ ăn trưa vang lên.

Tay tôi đặt trên chai trong túi quần, tôi rảo bước qua sân trường đã đông nghịt về phía cổng trường. Mặc dầu tôi cố gắng hết sức để không quá vội vã, nhưng tôi vẫn đến đó trước tiên. Chỉ tình cờ như tôi đã đi dạo qua đám đông, tôi thoáng nhìn ngang qua vai vào nhóm người đang nói chuyện, nhưng Mattij đến từ một hướng khác và bất thình lình đứng trước tôi. 

“Ha, ha!” Tôi cười một cách đầy lo lắng, nhưng tôi kịp kiềm chế bản thân, và đi đến tựa lưng vào trụ cổng bằng gạch, vắt chân này qua chân kia như thể sắp đốt một điếu thuốc lá, lấy cái chai ra khỏi túi và trao nó cho Mattij.

“Đây, nó đây, nhưng hãy cẩn thận – nó được tinh lọc rất kỹ!”.

Mattij không chuyển động nhưng cái chai đã được lấy khỏi tay tôi … .

Thoạt đầu tôi chỉ thấy bàn tay, và rồi một người đàn ông, đó chính là thầy hiệu trưởng, người từ bên ngoài cổng, vòng qua góc của trụ cổng, tiến tới chỗ trống giữa Mattij và tôi, rồi nhô ra khỏi chỗ ẩn nấp của ông.

“Được rồi, tôi sẽ … . Cậu rất đúng!” ông nói, nhìn tới nhìn lui giữa Mattij và cái chai trong tay nó. 

“Ông ta đã nghe lén tôi về nó khoảng hai tuần nay,”  Mattij nói với một tiếng thở dài,“ Lúc đầu tôi phớt lờ ông ta, nhưng khi cậu nói nó đã sẵn sàng, tôi nghĩ có thể nó rất nguy hiểm ..”

“Thật là một ý tưởng hay để kể cho mọi người,” thầy hiệu trưởng nói.

“Em muốn thầy tự mình thấy rằng em đã không yêu cầu điều đó, nhưng dầu vậy bạn ấy vẫn cung ứng nó cho em. Đó là cách nó bắt đầu như thế nào”.

“Được rồi, được rồi, tôi hiểu, Mattij. Chúng tôi sẽ nhờ một trong những thầy giáo phụ trách phòng thí nghiệm phân tích những thành phần trong đó. Tôi sẽ sớm báo tin cho em. Cảm ơn!”

 

Không một lời và cũng không thèm nhìn về phía tôi, thầy hiệu trưởng biến khỏi góc trụ gạch với cái chai trong tay. Mattij quay sang hướng khác, và trong khoảnh khắc nó cũng biến mất vào giữa các nhóm trong sân trường. Đang cảm giác như tê nhói từ đầu xuống chân, tôi ngồi sụp xuống tựa lưng vào trụ cổng, không chắc chắn điều gì ngoại trừ mỗi lời nói mà Mattij đã nói là hoàn toàn đúng.

 

Tôi đã cung ứng cho nó thuốc độc, hết lần này tới lần khác, suốt hai tuần qua. Lần nào nó cũng không chú ý.

Khi máu trong người tôi tiếp tục đông lại từ từ, tôi ngồi thừ người suốt phần còn lại của một ngày ở trường. Sau hồi chuông cuối cùng reo, tôi khó có thể di chuyển, nhưng ít phút sau đó, tôi đang băng ngang qua sân trường như thể chẳng có chuyện gì đã xảy ra, tôi muốn đi thẳng về nhà, nhưng trước tiên tôi nhìn nhanh lại phía sau cột dán quảng cáo, ngay lúc đó, Harm đã đến, đang đạp nhanh xe đạp ra khỏi nhà xe, và đứng trên bàn đạp, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tuy vậy, không gì có thể làm tôi ngạc nhiên nữa, tôi tiếp tục bước đi đến chỗ gốc cây, nơi tôi luôn luôn để xe đạp của tôi, nhưng nó biến đâu mất.

Rất bối rối, tôi đi vòng quanh thân cây, rảo mắt khắp nơi – trong sự hồi hộp sáng hôm đó, có lẽ tôi đã dựng xe đạp tựa lên một thân cây khác. Hay là tôi đã quá mê mẩn đến nỗi lúc này tôi đã chọn nhầm cây?

 

Khi tôi đảo mắt nhìn quanh một lần nữa, hai trong số những thằng bạn của Mattij đến từ phía sau một chiếc xe tải và, với những bộ mặt tươi cười, đã giải quyết được sự bí ẩn.

“Không thể tìm thấy xe đạp của cậu phải không? Đừng lo, chúng tôi đã đặt nó vào chỗ an toàn cho cậu,” một trong hai đứa nói.

“Tại sao cậu luôn để xe ở đây? Đó là những gì chúng tôi có chỗ để xe cho cậu,” đứa kia tiếp tục.

“Lần này chúng tôi di chuyển nó cho cậu, nhưng từ nay trở đi, chính cậu phải để nó ở đằng kia,” đứa thứ nhất nói thêm vào.

“Thôi nào, chúng ta hãy cùng đến đó lấy nó … Mattij cũng ở đó nữa,” đứa kia kết luận. 

Vẫy tay một cách mời gọi, đứa thứ nhất thúc giục tôi tiến tới phía trước, trong khi đứa kia giơ một bàn tay lên trong không trung với sự nài nỉ thầm lặng sau lưng tôi. Không đụng chạm vào nhưng đã được đóng hộp kỹ bởi hai đứa hộ tống của tôi, tôi bắt đầu đi trở lại phía trường, đầu óc trở nên choáng váng hơn trước mỗi bước đi, đi lảo đảo từ chân này sang chân kia.

 

Trước mặt chúng tôi là khu nhà để xe đạp trống trơn. Trước lúc chúng tôi bước vào, không còn ai khác từ nhà xe bước ra nữa.

 

                                                       Phan Thiện Trì chuyển ngữ

                                                                    August, 2021

 

                                                   

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html