Chủ Nhật, 25 tháng 4, 2021

 NGƯỜI HÀNG XÓM

                         Nguyễn Bính

 

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,
Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn.
Hai người sống giữa cô đơn,
Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi.
Giá đừng có giậu mùng tơi,
Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng.

Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng...
Có con bướm trắng thường sang bên này.
Bướm ơi, bướm hãy vào đây!
Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi...
Chả bao giờ thấy nàng cười,
Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên.
Mắt nàng đăm đắm trông lên...
Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi!

Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi,
Tôi buồn tự hỏi: Hay tôi yêu nàng?
- Không, từ ân ái nhỡ nhàng,
Tình tôi than lạnh gio tàn làm sao!

Tơ hong nàng chả cất vào,
Con bươm bướm trắng hôm nào cũng sang.
Mấy hôm nay chẳng thấy nàng.
Giá tôi cũng có tơ vàng mà hong.

Cái gì như thể nhớ mong?
Nhớ nàng? Không! Quyết là không nhớ nàng!
Vâng, từ ân ái nhỡ nhàng,
Lòng tôi riêng nhớ bạn vàng ngày xưa.

Tầm tầm giời cứ đổ mưa,
Hết hôm nay nữa là vừa bốn hôm!
Cô đơn buồn lại thêm buồn...
Tạnh mưa bươm bướm biết còn sang chơi?

Hôm nay mưa đã tạnh rồi!
Tơ không hong nữa, bướm lười không sang.
Bên hiên vẫn vắng bóng nàng,
Rưng rưng... tôi gục xuống bàn rưng rưng...

Nhớ con bướm trắng lạ lùng!
Nhớ tơ vàng nữa, nhưng không nhớ nàng.
Hỡi ơi! Bướm trắng tơ vàng!
Mau về mà chịu tang nàng đi thôi!
Đêm qua nàng đã chết rồi,
Nghẹn ngào tôi khóc... Quả tôi yêu nàng.

Hồn trinh còn ở trần gian?
Nhập vào bướm trắng mà sang bên này!

 

THE NEIGHBOUR

                                            Nguyen Binh

Your home, dear one, is beside my own,

Between us a hedge of tender green bindweed (1)

In the very heart of solitude two people live,

And you too, dearest, hide some sorrow,

If there weren’t this green bindweed hedge,

Dear neighbour, I would come to you !

In the crystal of a dream I saw

A white butterfly flutter from your side,

Oh, butterfly … come to me here

And now let me whisper to you

Never, oh, my dear, have I seen you smile

On the veranda you hang your silks in the wind

To dry, when you raise your eyes they are elsewhere

Now already the white butterfly is gone.

A sudden strange feeling wells up in my heart

Sadly I ask “could I be in love with her ?”

Ah, but since I was left wounded by love

My heart is spent ashes, cold fire.

The silks are dry, my dear one, why don’t you come

To take them in.

Each day the white butterfly returns 

But she, alas, is gone.

If only I had gold silk to fly in the wind …

But what dream is this, what longing in my heart ?

Longing for her ? No, surely … no !

Since the endless pain of that wound unhealed

I only long for love long since gone.

Ceaselessly, ceaselessly falls the rain,

Four days and four nights the sky weeps.

Tears of loneliness swell the rain-flood.

After the rain will the butterfly find its way ?

Today the rain is over,

But no silk is drying there

Nor any memory of golden silk.

By the veranda, no movement of her form,

Tears fill my eyes as I lean by my window

Haunted by thoughts of the white butterfly,

The memory of golden silk hung to dry,

But surely not of my neighbour, my dear one …

Gold silk, white butterfly … come quick to me with grief

My dear one is gone, she died in the night.

Sobs shake my body … deep down I loved her

Oh, pure spirit are you still in this world of dust ?

Come back,  incarnate in the white butterfly,

Come back to my side !

 

(1)  Mùng tơi: a climbing plant whose leaves are eaten as a vegetable.

 



 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html