LẠI VỀ TỈNH NHỎ
Yến Lan
Tỉnh nhỏ ……
Đìu hiu
Mặt trời ngủ giữa chiều,
Trở mình trên mái rạ.
Cây đứng nép bên đường,
Tay xương nắm lá,
Như tay người đưa thư,
Áo vải tây vàng hai vai đã vá,
Đi giữa đường mấp mô,
Không có kẻ đợi chờ,
Đôi chiếc xe dụm đầu ngái ngủ,
Tỉnh nhỏ...
Cô em
nằm xem
"Kiếm hiệp".
Sân bàn cờ - của trường gài líp,
Mòn thước gõ đầu trò
Ông giáo đã hoa râm.
Môi mùa hè đỏ bầm,
Rụng theo hoa cành gạo!
Gương bé chiếu tường cong,
Trên cột lều nhà thợ cạo,
Bức tranh tố nữ, mưa thu đã nhạt má hồng.
Hàng rong
Gặp hàng rong,
Đưa mắt nhìn nhau qua mẹt bánh.
Anh khoá nghèo lên tỉnh,
Lá đơn cặp với cán ô.
ông chủ hiệu R.A. - R.Ô.
Lấm lét trông chừng lính Đoan đầu ngõ.
Tỉnh nhỏ,
Võ vàng
Nắng thắt ngang hầu thị trấn,
Gập ghềnh trên đường vắng:
Cuộc đời - hay cỗ xe bò -
Nhắm về phía mả mồ
Chậm rãi lê từng bước một.
Hiên nhà ủ dột,
Chống trời nhìn kẻ khuất phương xa.
Chuông nhà thờ ngân nga,
Báo hiệu một ngày đang chết.
*
Tỉnh nhỏ,
Hôm nay đổi thay dấu vết.
Mười sáu năm tôi trở lại đây.
Da thịt tuy gầy,
Cây gạo ngày xưa vẫn nở.
Mặt đường còn rỗ
dấu bom!
Ngực vách đang ôm
vết đạn
Nhưng mỗi vật đang bừng ánh sáng
Tự do.
Ảnh Bác Hồ
Cười qua khung cửa.
Tỉnh nhỏ:
Nôi hồng,
Trẻ trên tay
hay quả táo, quả hồng.
Trong ráng đỏ
nghe thơm mùi nếp giã.
Cuộc đời lên mạ,
Con nước về đang nhích từng phân.
Quần lĩnh tía, áo tứ thân
Chen cửa hàng Mậu dịch.
Áp phích rao hai tối kịch:
Cô em
đứng xem
lòng đầy tiếng nhạc.
Xe gạch đuổi xe cát.
Anh nối em rẽ vào lối công trường.
Miếng trầu cay trong cải cách nông thôn.
Ai trao giữa ca dao,
Ai cầm trong tiếng hát cao cao,
Chớp chớp bàn tay em bé vỗ,
Tỉnh nhỏ
Lên giàn
Hoa tím nhà hộ sinh nhìn sang
trường học,
Cửa kính rung rinh mái tóc,
Ông giáo qua sân gặt những môi chào.
Kìa, ai tưới vườn rau,
Nhìn giống cô em
Buổi trước nằm xem "Kiếm hiệp" ?
Xe trên đường chạy tiếp:
Hà Nội - Cao Bằng
Phú Thọ - Tuyên Quang...
Mỗi nguôi khách
một luống cày vừa xới.
Màn cửa nhà ai phấp phới ?
Không! Mỗi chấm hoa
là một khoé mắt người yêu
Tung cánh buồm chiều
Bơi giữa lòng thị trấn.
Mặt trời không muốn lặn,
Mặt trời len vào mắt con người!
1956
RETURN TO MY LITTLE TOWN
Yen Lan
Little town ……..
Slumbering alone,
The sun asleep in the heart of noon
Tossing and turning on the straw roofs.
A tree stands on its own by the lane
Its bony hand clutching a few leaves
Like the postman’s when letters come
With his yellow khaki coat patched on the shoulders
Walking down the the middle of the bumpy road. Nobody expecting him
A few rickshaw drivers head to head deep in sleep
Regardless
Little town …
Young ladies
Stretched out reading
Novels of adventure –
the courtyard, small and square just like a chessboard,
The schoolhouse door of woven bamboo
The teacher with salt-and-pepper hair
Polishing the ruler on the kids’ heads
Deep red lips of summer fall as Kapok flowers to the ground
the small concave mirror reflects the walls on a post in the hairdresser’s little hut
The portrait of a pretty girl – red cheeks dulled by autumn rains
A pedlar walks past another pedlar and steals a look behind his big round basket
The old public scribe, penniless, goes into town –
The papers of his case clutched tight under his arm by his umbrella handle
The boss of the Administration’s Alcohol and Opium Company watches the excise men at the entrance to the town out of the corner of his eye
Little town …
Dull
The sun clasps its throat
Bumping along the road in bursts of gold
It’s life – or else a cart
On its way to the cemetery
Slowly with every steps,
Screens in houses without souls
Fold back the sky to see the distant blurring figure
The church bell tolls
Announcing the lingering end of yet another day
Little town
Its outline changes now
After sixteen years, I have returned
The Kapok tree gone scraggy
Yet still it blooms
The road still cratered
The walls still show their wounds
But everything contains
A glint of freedom
Little town
Cradle the colour of dawns
Children carried
Like bright balls or red persimmons
In the early hours of morn
The fragrant perfume of pounded sticky rice
Life rises as from new seeds
Water returns and lifts the young shoots
A furrow has freshly been ploughed
A certain hanging in a window
Each flower patterned on the curtain
Like the eye of the beloved
It spreads the veil of evening
And sails to the heart of the town
The sun hovers unwilling to set
And slips into the people’s eyes.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét