Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2022

 SSA41 THIÊN THẦN CẢI DẠNG

                                                                       

                                                                                T.S. Arthur

 

Sự ăn không ngồi rồi, thói hư tật xấu và lối sống rượu chè be bét đã hoàn thành phần việc khó khăn của chúng, và người mẹ đã chết nằm bất động, lạnh lẽo giữa những đứa con tội nghiệp của bà. Bà ta đã ngã quỵ ngay bậc cửa trong một cơn say và ra đi ngay trước những khuôn mặt hãi hùng của những đứa con bé bỏng. 

 

Cái chết đã chạm đến lòng trắc ẩn của con người. Người đàn bà đã từng bị khinh miệt, dè bỉu và lên án gay gắt bởi hầu hết đàn ông, đàn bà và trẻ nít ở trong làng; nhưng giờ đây, khi sự thật về cái chết của bà ta được truyền miệng từ người này sang người khác với giọng điệu nghẹn ngào, thương cảm đã thay thế cho sự phẫn nộ, xót xa đã thế chỗ cho sự lên án. Hàng xóm láng giềng vội vã đi vào túp lều dột nát, nơi không chỉ để tránh cái nóng mùa hè mà còn tránh những cơn gió đông lạnh lẽo đối với bà: một số khác còn mang theo vải liệm để chuẩn bị cho sự thành phục được tươm tất, một số khác mang theo thức ăn cho đám trẻ sắp chết đói, số trẻ gồm ba đứa. Trong đó, John, đứa lớn, 12 tuổi, một cậu bé khỏe mạnh, đã có thể kiếm sống bằng cách giúp việc cho bất cứ nông gia nào. Kate, khoảng mười, mười một tuổi, thông minh, nhanh nhẹn, sẽ là một cô bé khéo tay nếu gặp được người tốt, được dạy bảo đến nơi đến chốn; nhưng còn Maggie tội nghiệp, cô em út, thì lại mắc bệnh hiểm nghèo. Hai năm trước, cú ngã từ cửa sổ đã làm tổn thương xương sống của cô bé và khiến cô không thể rời khỏi giường kể từ đó, ngoại trừ những lúc được bà mẹ ẵm bồng.

 

“Phải tính sao đây với đám trẻ?”. Đó là câu hỏi chính yếu lúc này. Người mẹ sẽ được chôn cất và không còn là mối bận tâm của dân làng nữa. Nhưng không thể bỏ mặc bọn trẻ chết đói được. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng vấn đề, rồi bàn bạc với vợ mình, nông gia Jones tuyên bố ông sẽ nhận nuôi John và hứa đối xử tốt với nó, vì từ bấy giờ mẹ nó đã qua đời; và Ellis, bà này hiện đang tìm một người ở gái, kết luận rằng bà đã rất độ lượng khi chọn Kate mặc dù cô bé còn quá nhỏ để làm việc trong vòng vài năm tới.

 

 “Tôi có thể làm nhiều hơn nữa, tôi biết chứ”, bà nói, “nhưng vì chẳng ai muốn nhận con bé nên tôi phải đảm đương trách nhiệm với đứa trẻ rắc rối này, vì nó là đứa vô kỷ luật, thường có cách riêng của nó”.

 

Nhưng không một ai ngõ ý muốn nói, “Tôi sẽ nuôi Maggie”. Những cái nhìn  thương hại thoáng qua trên thân hình xanh xao và tàn phế của nó, và những ý nghĩ rằng sẽ chuốc lấy phiền muộn khi cân nhắc về em. Các bà mẹ lấy ra những bộ đồ cũ, lột hết đống quần áo bẩn thỉu và rách rưới của em, và mặc cho em bộ đồ sạch sẽ hơn. Đôi mắt đượm buồn và gương mặt kiên nghị của em gái nhỏ đã làm nhiều trái tim thổn thức, và thậm chí còn gõ cửa trái tim để xin vào trong. Nhưng chẳng ai chịu mở lòng với em. Ai lại muốn nuôi không một đứa trẻ nằm liệt giường chứ?

 

“Hãy đưa nó đến nhà tế bần,” một người đàn ông thô lỗ nói, đó cũng chính là người đặt ra câu hỏi: “Phải làm gì với Maggie?”  “Sẽ không có ai phải bận tâm với con bé cả”.

 

“Nhà tế bần là một nơi tuyệt vọng dành cho một đứa bé bệnh tật và không nơi nương tựa,” ai đó trả lời.

 

“Cho con chị hay con tôi”, một người khác nhẹ nhàng nói tiếp, “nhưng đối với nó thì có lẽ lại là một sự may mắn, nó sẽ được tắm rửa, có đồ ăn tử tế và được chăm sóc y tế, thế đã tốt hơn trước đây nhiều rồi”.

 

Điều đó rất có lý, nhưng vẫn chưa thỏa đáng. Một ngày sau cái chết đó, người ta tiến hành mai táng. Vài ba nhà hàng xóm đến dự lễ trong căn nhà nhỏ tồi tàn nhưng không ai đi theo chiếc xe chở thi thể bị miệt thị ra phần mộ sơ sài của nó. Bác nông gia Jones, sau khi cỗ quan tài được mang đi, liền đặt John lên xe và đánh ngựa đi, hài lòng vì đã làm xong phần việc của mình. Bà Ellis thì vội vàng bảo Kate “Chào tạm biệt em mày đi”, rồi lôi kéo những đứa trẻ đang đầm đìa nước mắt rời nhau ra chỉ vừa khi hai đứa trẻ kịp chạm môi hôn vĩnh biệt trong thổn thức.. Những người khác cũng nhanh chóng rời khỏi, một vài người có liếc mắt nhìn Maggie, nhưng số khác thì kiên quyết không, cho đến khi tất cả đã đi hết. Cô bé chỉ còn lại một mình! Bên ngoài cửa, Joe Thompson, người thợ sửa xe, dừng lại và bảo với mụ vợ lão thợ rèn, người cũng đang vội vã đi ra.

 

“Thật tàn nhẫn khi bỏ mặc con bé như vậy”.

 

“Thế thì đem quách nó vào nhà tế bần đi, nó sẽ phải vào đó thôi”, mụ vợ lão thợ rèn trả lời, rồi quay đi, bỏ lại Joe phía sau.

 

Người đàn ông lúng túng trong giây lát, rồi ông quay lại, bước vào trong túp lều lần nữa. Maggie, với nỗ lực đau đớn, đang ngồi thẳng trên giường, hướng mắt ra phía cửa nơi mọi người đều đã bỏ đi. Một nỗi sợ hãi mơ hồ hiện lên trên khuôn mặt gầy gò trắng bệch của cô bé.

 

“Ôi, bác Thompson!”. Cô bé la lên, trong hơi thở đứt quãng, “Đừng để cháu lại đây một mình!”.

 

Dù bề ngoài trông thô lỗ, Joe Thompson, bác thợ sửa xe, vẫn có một trái tim, và  ở một số chỗ là một trái tim nhân hậu. Ông thích trẻ con, và rất vui mỗi khi chúng đến cửa hàng của ông, nơi đóng mới những chiếc trượt hay sửa chữa những chiếc xe ngựa cho các chàng trai trong làng mà không hề uổng phí một xu nào của chủ nhân.

 

 

“Không đâu, cháu yêu”, ông trả lời với giọng trìu mến, tiến về phía chiếc giường, và cúi xuống nhìn đứa bé, “cháu sẽ không bị bỏ lại một mình đâu”. Rồi ông choàng lên người cô bé, bằng một động tác nhẹ nhàng như của một người phụ nữ, chiếc khăn trải giường mà mấy người hàng xóm mang đến và nâng cô bé lên bằng đôi tay chắc khỏe, bế cô ra ngoài, băng qua cánh đồng nằm giữa nhà ông và túp lều dột nát.

 

 

Giờ thì, vợ của Joe Thompson, một người đàn bà tình cờ là vô sinh, không phải là một tâm hồn cao thượng, cũng không hề muốn hi sinh bản thân cho lợi ích của bất kỳ ai khác, và Joe hoàn toàn có cơ sở khi nghi ngờ về cách đón chào mà ông sắp nhận được khi về nhà. Bà Thompson đã quan sát ông qua cửa sổ và giận dữ nhìn chồng ở cách lối vào vài bước chân khi ông mở cổng bước vào. Ông đã mang về một gánh nặng quý hóa, ông cảm thấy như vậy. Khi cánh tay ông ôm chặt đứa bé đau yếu vào ngực mình, cảm giác dịu dàng tỏa ra từ người nó lan đi khắp người ông. Một sợi dây liên kết vô hình như cột chặt hai người lại với nhau, và tình thương trỗi dậy.

 

 “Ông đang ôm cái gì đấy?”. Bà Thompson hỏi sắc lịm.

 

Joe nhận thấy đứa bé trên tay giật mình và thu người lại. Ông không trả lời ngoài cái nhìn van nài và cảnh báo, tỏ ý nói rằng, “Đợi một chút để được giải thích và hãy tử tế”; và bước tiếp, mang Maggie vào căn phòng nhỏ trên tầng một và đặt cô bé xuống giường. Sau đó, ông đi ra, đóng cửa lại và đứng đối mặt với người vợ tính tình nóng nảy ở ngoài hành lang.

 

“Anh không mang về nhà cái thứ tật nguyền ấy chứ!”. Giọng nói của bà Joe Thompson đầy tức giận và kinh ngạc, khuôn mặt bà như đang bốc lửa.

“Anh nghĩ trái tim đàn bà đôi khi cứng như sắt đá vậy”. Joe nói. Bình thường Joe Thompson hoặc lãng tránh khỏi vợ, hoặc chỉ im lặng và không tranh cãi bất cứ điều gì mỗi khi bà khơi mào bất cứ vấn đề gì; vì vậy, bà thoáng ngạc nhiên khi bắt gặp vẻ mặt nghiêm nghị và đôi mắt cương quyết.

 

“Trái tim đàn bà dù cứng nhưng chưa bằng phân nửa trái tim của đàn ông!”.

 

Joe, bằng trực giác nhanh nhạy, nhận thấy thái độ cương quyết của ông đã gây ấn tượng với vợ, và ông trả lời lại ngay với sự phẩn nộ thực sự, “Cứ cho là thế đi, tất cả đàn bà trong đám tang đều dửng dưng nhìn con bé, và vội vã bỏ đi khi xe tang rời đi cùng với cỗ quan tài, để lại nó một mình trong túp lều, với mặt trời trên bầu trời chỉ trong chưa đầy một tiếng đồng hồ”.

 

“Còn John và Kate đâu?” Bà Thompson hỏi.

 

“Lão nông dân Jones đẩy John lên xe ngựa và phóng đi. Kate thì về nhà mụ Ellis, nhưng không ai muốn đứa trẻ bệnh tật đáng thương này cả. “Mang nó đến trại tế bần”, họ la lên như thế!”.

 

“Vậy sao anh còn chưa mang nó đi. Anh đem nó về đây làm gì?”.

 

“Con bé đâu thể đi bộ tới nhà tế bần,” Joe nói, “Phải có ai đó bồng nó trên tay và tay anh thì đủ khỏe cho chuyện đó”.

 

“Thế sao anh không tiếp tục mang nó đi? Sao phải dừng lại ở đây?”. Người vợ gạn hỏi.

 

“Bởi vì anh không muốn làm những việc vặt vãnh của một kẻ ngốc. Đầu tiên phải gặp người giám hộ đã, rồi mới xin giấy phép”.

 

Không có lời đáp lại.

 

“Khi nào thì anh đến gặp người giám hộ?”.

 

“Ngày mai”.

 

“Tại sao phải chờ đến ngày mai? Hãy đi lấy giấy phép ngay bây giờ và phủi tay hết tất cả trong tối nay”.

 

“Jane”, người thợ sửa xe nói, giọng đầy uy lực khiến vợ ông phải khuất phục, “Anh đã từng đọc trong Kinh thánh và thấy nhiều điều nói về những đứa trẻ. Về Chúa đã trách móc các môn đệ của mình thế nào khi họ không chịu đón nhận chúng; về Ngài đã ôm chúng trên tay và ban phước lành cho chúng như thế nào; và Ngài đã dạy rằng “Bất cứ ai đưa cho chúng dù chỉ một cốc nước lạnh thôi đều nên được ban thưởng”. Bây giờ, chúng ta chỉ có một việc nhỏ nhặt là cho đứa bé côi cút đáng thương này ở lại một đêm; chỉ một đêm yên ấm duy nhất trong đời nó thôi”.

 

Giọng của người đàn ông lực lưỡng, thô kệch bắt đầu run và ông phải quay mặt đi để giấu những giọt nước nơi khóe mắt. Bà Thompson không trả lời, nhưng bên trong bà đã trở nên mềm lòng.

 

“Hãy nhìn nó thật trìu mến, Jane ạ; nói với nó một cách thật dịu dàng,” Joe nói. “Hãy nghĩ tới bà mẹ đã khuất, và nỗi đau, nỗi cô đơn, nỗi bất hạnh trong cuộc đời sắp tới của con bé”. Lòng thương cảm đã khiến đôi môi ông thốt ra những lời nói đầy thuyết phục đến không ngờ.

 

Bà Thompson vẫn không nói năng gì, nhưng quay sang căn phòng nhỏ mà chồng bà đã đặt Maggie vào; và bà đẩy cửa, lặng lẽ bước vào. Joe không đi theo vợ, ông đã thấy, thái độ của bà đã thay đổi, ông nghĩ tốt nhất nên để bà ở lại một mình với đứa trẻ. Vì vậy ông ra lại cửa hàng, nó nằm gần nhà ông, và làm việc mãi đến khi màn đêm xuống giải phóng ông khỏi công việc. Ánh sáng hắt ra từ ô cửa sổ nhỏ của căn phòng là điều đầu tiên thu hút sự chú ý của Joe khi về đến nhà: đó là một điềm lành. Đường về nhà chạy ngang qua khung cửa sổ, và khi đối diện, ông không thể không dừng lại để ngó vào trong. Bên ngoài đã đủ tối để giúp ông bí mật quan sát. Maggie hơi nhổm dậy và dựa vào chiếc gối, khuôn mặt cô bé được cây đèn chiếu sáng. Bà Thompson thì đang ngồi cạnh giường, trò chuyện với đứa bé; bà quay lưng về phía cửa sổ nên không thể thấy mặt. Vì vậy, Joe phải suy đoán về cuộc trò chuyện của họ qua biểu cảm của Maggie. Ông thấy cô bé nhìn vợ ông rất chăm chú; thỉnh thoảng môi bé lại mấp máy như thể đang trả lời gì đó; khuôn mặt cô bé hiện lên vẻ buồn bã và tủi thân; nhưng tuyệt nhiên không có dấu hiệu của đau đớn và xót xa. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm, hình như ông vừa trút được một gánh nặng trong tim.

 

Về đến nhà, Joe không đi ngay vào căn phòng nhỏ. Tiếng bước chân nặng nề trong bếp của ông khiến người vợ vội vã đi ra khỏi phòng nơi bà đã ở với Maggie. Joe nghĩ tốt nhất không nên nhắc đến cô bé hay bất cứ sự quan tâm nào có liên quan đến cô.

 

“Chừng nào mới có bữa tối thế?” Ông hỏi.

 

“Có ngay,” bà Thompson đáp và bắt đầu lăng xăng. Giọng bà không còn khó chịu nữa.

 

Sau khi đã rửa sạch bụi và đất đá trên mặt và hai tay, Joe ra khỏi bếp, đi vào căn phòng ngủ nhỏ. Đôi mắt sáng ngời ngước nhìn ông từ trên chiếc giường trắng tinh; ánh mắt trìu mến, biết ơn, van nài. Trái tim ông như muốn nhảy khỏi lồng ngực! Với tiếng tim đập rộn ràng và chuyển động nhanh hơn biết bao!! Joe ngồi xuống, giờ đây, lần đầu tiên, được nhìn kĩ hình hài nhỏ bé đó dưới ánh sáng ngọn đèn, ông thấy một khuôn mặt đáng yêu, vô cùng ngây thơ trong sáng mà không khổ đau nào xóa nhòa đi được.

 

“Cháu tên là Maggie?” Ông hỏi, vừa ngồi xuống vừa nắm lấy bàn tay mềm mại của cô bé.

 

“Vâng, thưa ông”. Tiếng cô bé vang lên du dương như một điệu nhạc.

 

“Cháu bị bệnh lâu chưa?”.

 

“Lâu rồi, thưa ông”. Giọng từ tốn của cô mới thật là dễ thương!

 

“Bác sĩ có đến khám cho cháu không?”.

 

“Ông ấy từng đến ạ”.

 

“Gần đây thì không ư?”.

 

“Không, thưa ông”.

 

“Cháu có đau không?”.

 

“Thỉnh thoảng ạ, nhưng giờ thì không”.

 

“Khi nào thì đau?”.

 

“Sáng nay hông cháu nhói và lưng cháu đau khi ông bế cháu”.

 

“Cháu đau mỗi khi được nhấc lên hoặc bị mang đi phải không?”.

 

“Vâng, thưa ông”.

 

“Hông cháu giờ không còn đau nhói chứ?”.

 

“Không, thưa ông”.

 

“Có đau nhiều lắm không?”.

 

“Có, thưa ông; nhưng nó không còn đau nữa từ khi cháu nằm trên chiếc giường êm ái này”.

 

“Chiếc giường êm ái này tuyệt lắm”.

 

“Ồ, vâng, thưa ông - rất tuyệt!”. Giọng cô bé không giấu sự hài lòng xen lẫn với lòng biết ơn!

 

“Bữa tối sẵn sàng rồi,” bà Thompson vừa nói vừa nhìn vào trong phòng một lúc sau đó.

 

 

Joe liếc nhìn từ khuôn mặt vợ mình sang khuôn mặt Maggie; bà hiểu ý, trả lời: “Con bé có thể chờ đến khi ta ăn xong, sau đó em sẽ mang cho nó cái gì đó”. Bà cố giữ giọng lãnh đạm, nhưng ông chồng đã thấy tất cả qua cửa sổ, nên ông hiểu rằng vẻ lạnh nhạt chỉ là cái vỏ bọc. Joe chờ đợi, sau khi họ ngồi vào bàn, cho đến khi vợ ông bắt đầu chủ đề mà cả hai đang nghĩ đến, nhưng bà vẫn im lặng, trong rất nhiều phút, ngược lại ông cũng thế. Cuối cùng, bà lên tiếng, rất đột ngột:

 

“Anh tính sao với đứa trẻ ấy?”.

 

“Anh tưởng là em đã hiểu con bé phải đến nhà tế bần rồi”, Joe đáp, như thể rất ngạc nhiên trước câu hỏi của vợ.

 

Bà Thompson ném về phía chồng một cái nhìn lạ lẫm rất nhanh, rồi lại cúi xuống. Câu chuyện đó không được nhắc lại nữa trong suốt bữa ăn. Sau bữa tối, bà Thompson nướng một khoanh bánh mì, làm mềm nó với bơ và sữa, kèm theo một tách trà, bà mang lên phòng cho Maggie, và cầm chiếc mâm nhỏ đặt thức ăn trên đó. đứng nhìn đứa trẻ ăn ngấu nghiến trong niềm sung sướng.

 

“Có ngon không?”. Bà Thompson hỏi khi thấy món ăn rất được ưa thích.

 

Cô bé dừng lại với tách trà trên tay, và trả lời bà bằng cái nhìn đầy lòng biết ơn sâu sắc như đánh thức lòng nhân hậu đã ngủ quên trong bà suốt chục năm qua.

 

“Chúng ta nên để con bé lại thêm một hai ngày nữa; nó quá yếu và bất lực,” bà Thompson nói, đáp lại lời nhắc của chồng vào bữa ăn sáng hôm sau, khi ông phải đi gặp người giám hộ của trại tế bần về việc của Maggie.

 

“Con bé sẽ làm phiền em nhiều lắm,” Joe đáp.

 

“Một hai ngày thì sẽ không phiền lắm đâu. Thật tội nghiệp!”.

 

Và Joe không hề đi gặp người giám hộ ngày hôm đó, và cả hôm sau hay bất cứ ngày nào sau đó. Thật vậy, ông không bao giờ đi nói chuyện với họ về Maggie nữa, vì chưa đầy một tuần sau bà Thompson đã bỏ ngay cái ý định mang con bé đến đó cũng nhanh như khi bà đòi ông phải mang Maggie đi vậy.

 

Đứa bé ốm yếu và bơ vơ ấy quả thật đã mang đến ánh sáng và phước lành cho gia đình Joe Thompson, người thợ sửa xe nghèo khó! Nơi đó đã từng rất tối tăm, lạnh lẽo và đầy khổ đau trong một thời gian dài chỉ vì vợ ông không có ai để yêu thương và quan tâm ngoại trừ bản thân bà, và vì thế người đàn bà ấy đã trở nên cao ngạo, khó chịu, gắt gỏng và tự giày vò mình trong cuộc sống quạnh hiu của chính bà. Giờ đây vẻ đáng yêu của cô bé, nhìn bà bằng tình yêu, kiên nhẫn và lòng biết ơn, như một thứ mật ngọt đổ vào tâm hồn bà, và bà mang hình ảnh cô bé trong tim cẩn thận như khi bồng cô trên tay, một thứ gánh nặng quý giá. Còn với Joe Thompson, không ông bạn hàng xóm nào được uống mỗi ngày thứ rượu quý nhất đời như ông. Một thiên thần đã hạ cố xuống mái ấm của ông, cải dạng như một em bé đau ốm bất hạnh và khổ đau, rồi sau đó lấp đầy ngôi nhà u ám của họ với ánh sáng của tình yêu thương.

 

                                           Phan Thiện Trì  dịch

                                                    Mar. 2022

 

An Angel in Disguise

                                                                               by T.S. Arthur

An Angel in Disguise (1851) was featured in Arthur's collection, After a Shadow and Other Stories. "The sweetness of that sick child, looking ever to her in love, patience, and gratitude, was as honey to her soul, and she carried her in her heart as well as in her arms, a precious burden."

Idleness, vice, and intemperance had done their miserable work, and the dead mother lay cold and still amid her wretched children. She had fallen upon the threshold of her own door in a drunken fit, and died in the presence of her frightened little ones.

Death touches the spring of our common humanity. This woman had been despised, scoffed at, and angrily denounced by nearly every man, woman, and child in the village; but now, as the fact of her death was passed from lip to lip, in subdued tones, pity took the place of anger, and sorrow of denunciation. Neighbors went hastily to the old tumble-down hut, in which she had secured little more than a place of shelter from summer heats and winter cold: some with grave-clothes for a decent interment of the body; and some with food for the half-starving children, three in number. Of these, John, the oldest, a boy of twelve, was a stout lad, able to earn his living with any farmer. Kate, between ten and eleven, was bright, active girl, out of whom something clever might be made, if in good hands; but poor little Maggie, the youngest, was hopelessly diseased. Two years before a fall from a window had injured her spine, and she had not been able to leave her bed since, except when lifted in the arms of her mother.

"What is to be done with the children?" That was the chief question now. The dead mother would go underground, and be forever beyond all care or concern of the villagers. But the children must not be left to starve. After considering the matter, and talking it over with his wife, farmer Jones said that he would take John, and do well by him, now that his mother was out of the way; and Mrs. Ellis, who had been looking out for a bound girl, concluded that it would be charitable in her to make choice of Katy, even though she was too young to be of much use for several years.

"I could do much better, I know," said Mrs. Ellis; "but as no one seems inclined to take her, I must act from a sense of duty expect to have trouble with the child; for she's an undisciplined thing--used to having her own way."

But no one said "I'll take Maggie." Pitying glances were cast on her wan and wasted form and thoughts were troubled on her account. Mothers brought cast-off garments and, removing her soiled and ragged clothes, dressed her in clean attire. The sad eyes and patient face of the little one touched many hearts, and even knocked at them for entrance. But none opened to take her in. Who wanted a bed-ridden child?

"Take her to the poorhouse," said a rough man, of whom the question "What's to be done with Maggie?" was asked. "Nobody's going to be bothered with her."

"The poorhouse is a sad place for a sick and helpless child," answered one.

"For your child or mine," said the other, lightly speaking; "but for tis brat it will prove a blessed change, she will be kept clean, have healthy food, and be doctored, which is more than can be said of her past condition."

There was reason in that, but still it didn't satisfy. The day following the day of death was made the day of burial. A few neighbors were at the miserable hovel, but none followed dead cart as it bore the unhonored remains to its pauper grave. Farmer Jones, after the coffin was taken out, placed John in his wagon and drove away, satisfied that he had done his part. Mrs. Ellis spoke to Kate with a hurried air, "Bid your sister good by," and drew the tearful children apart ere scarcely their lips had touched in a sobbing farewell. Hastily others went out, some glancing at Maggie, and some resolutely refraining from a look, until all had gone. She was alone! Just beyond the threshold Joe Thompson, the wheelwright, paused, and said to the blacksmith's wife, who was hastening off with the rest,--

"It's a cruel thing to leave her so."

"Then take her to the poorhouse: she'll have to go there," answered the blacksmith's wife, springing away, and leaving Joe behind.

For a little while the man stood with a puzzled air; then he turned back, and went into the hovel again. Maggie with painful effort, had raised herself to an upright position and was sitting on the bed, straining her eyes upon the door out of which all had just departed, A vague terror had come into her thin white face.

"O, Mr. Thompson!" she cried out, catching her suspended breath, "don't leave me here all alone!"

Though rough in exterior, Joe Thompson, the wheelwright, had a heart, and it was very tender in some places. He liked children, and was pleased to have them come to his shop, where sleds and wagons were made or mended for the village lads without a draft on their hoarded sixpences.

"No, dear," he answered, in a kind voice, going to the bed, and stooping down over the child, "You sha'n't be left here alone." Then he wrapped her with the gentleness almost of a woman, in the clean bedclothes which some neighbor had brought; and, lifting her in his strong arms, bore her out into the air and across the field that lay between the hovel and his home.

Now, Joe Thompson's wife, who happened to be childless, was not a woman of saintly temper, nor much given to self-denial for others' good, and Joe had well-grounded doubts touching the manner of greeting he should receive on his arrival. Mrs. Thompson saw him approaching from the window, and with ruffling feathers met him a few paces from the door, as he opened the garden gate, and came in. He bore a precious burden, and he felt it to be so. As his arms held the sick child to his breast, a sphere of tenderness went out from her, and penetrated his feelings. A bond had already corded itself around them both, and love was springing into life.

"What have you there?" sharply questioned Mrs. Thompson.

Joe, felt the child start and shrink against him. He did not reply, except by a look that was pleading and cautionary, that said, "Wait a moment for explanations, and be gentle;" and, passing in, carried Maggie to the small chamber on the first floor, and laid her on a bed. Then, stepping back, he shut the door, and stood face to face with his vinegar-tempered wife in the passage-way outside.

"You haven't brought home that sick brat!" Anger and astonishment were in the tones of Mrs. Joe Thompson; her face was in a flame.

"I think women's hearts are sometimes very hard," said Joe. Usually Joe Thompson got out of his wife's way, or kept rigidly silent and non-combative when she fired up on any subject; it was with some surprise, therefore, that she now encountered a firmly-set countenance and a resolute pair of eyes.

"Women's hearts are not half so hard as men's!"

Joe saw, by a quick intuition, that his resolute bearing had impressed his wife and he answered quickly, and with real indignation, "Be that as it may, every woman at the funeral turned her eyes steadily from the sick child's face, and when the cart went off with her dead mother, hurried away, and left her alone in that old hut, with the sun not an hour in the sky."

"Where were John and Kate?" asked Mrs. Thompson.

"Farmer Jones tossed John into his wagon, and drove off. Katie went home with Mrs. Ellis; but nobody wanted the poor sick one. 'Send her to the poorhouse,' was the cry."

"Why didn't you let her go, then. What did you bring her here for?"

"She can't walk to the poorhouse," said Joe; "somebody's arms must carry her, and mine are strong enough for that task."

"Then why didn't you keep on? Why did you stop here?" demanded the wife.

"Because I'm not apt to go on fools' errands. The Guardians must first be seen, and a permit obtained."

There was no gainsaying this.

"When will you see the Guardians?" was asked, with irrepressible impatience.

"To-morrow."

"Why put it off till to-morrow? Go at once for the permit, and get the whole thing off of your hands to-night."

"Jane," said the wheelwright, with an impressiveness of tone that greatly subdued his wife, "I read in the Bible sometimes, and find much said about little children. How the Savior rebuked the disciples who would not receive them; how he took them up in his arms, and blessed them; and how he said that 'whosoever gave them even a cup of cold water should not go unrewarded.' Now, it is a small thing for us to keep this poor motherless little one for a single night; to be kind to her for a single night; to make her life comfortable for a single night."

The voice of the strong, rough man shook, and he turned his head away, so that the moisture in his eyes might not be seen. Mrs. Thompson did not answer, but a soft feeling crept into her heart.

"Look at her kindly, Jane; speak to her kindly," said Joe. "Think of her dead mother, and the loneliness, the pain, the sorrow that must be on all her coming life." The softness of his heart gave unwonted eloquence to his lips.

Mrs. Thompson did not reply, but presently turned towards the little chamber where her husband had deposited Maggie; and, pushing open the door, went quietly in. Joe did not follow; he saw that, her state had changed, and felt that it would be best to leave her alone with the child. So he went to his shop, which stood near the house, and worked until dusky evening released him from labor. A light shining through the little chamber windows was the first object that attracted Joe's attention on turning towards the house: it was a good omen. The path led him by this windows and, when opposite, he could not help pausing to look in. It was now dark enough outside to screen him from observation. Maggie lay, a little raised on the pillow with the lamp shining full upon her face. Mrs. Thompson was sitting by the bed, talking to the child; but her back was towards the window, so that her countenance was not seen. From Maggie's face, therefore, Joe must read the character of their intercourse. He saw that her eyes were intently fixed upon his wife; that now and then a few words came, as if in answers from her lips; that her expression was sad and tender; but he saw nothing of bitterness or pain. A deep-drawn breath was followed by one of relief, as a weight lifted itself from his heart.

On entering, Joe did not go immediately to the little chamber. His heavy tread about the kitchen brought his wife somewhat hurriedly from the room where she had been with Maggie. Joe thought it best not to refer to the child, nor to manifest any concern in regard to her.

"How soon will supper be ready?" he asked.

"Right soon," answered Mrs. Thompson, beginning to bustle about. There was no asperity in her voice.

After washing from his hands and face the dust and soil of work, Joe left the kitchen, and went to the little bedroom. A pair of large bright eyes looked up at him from the snowy bed; looked at him tenderly, gratefully, pleadingly. How his heart swelled in his bosom! With what a quicker motion came the heart-beats! Joe sat down, and now, for the first time, examining the thin frame carefully under the lamp light, saw that it was an attractive face, and full of a childish sweetness which suffering had not been able to obliterate.

"Your name is Maggie?" he said, as he sat down and took her soft little hand in his.

"Yes, sir." Her voice struck a chord that quivered in a low strain of music.

"Have you been sick long?"

"Yes, sir." What a sweet patience was in her tone!

"Has the doctor been to see you?"

"He used to come."

"But not lately?"

"No, sir."

"Have you any pain?"

"Sometimes, but not now."

"When had you pain?"

"This morning my side ached, and my back hurt when you carried me."

"It hurts you to be lifted or moved about?"

"Yes, sir."

"Your side doesn't ache now?"

"No, sir."

"Does it ache a great deal?"

"Yes, sir; but it hasn't ached any since I've been on this soft bed."

"The soft bed feels good."

"O, yes, sir--so good!" What a satisfaction, mingled with gratitude, was in her voice!

"Supper is ready," said Mrs. Thompson, looking into the room a little while afterwards.

Joe glanced from his wife's face to that of Maggie; she understood him, and answered,--

"She can wait until we are done; then I will bring her somethings to eat." There was an effort at indifference on the part of Mrs. Thompson, but her husband had seen her through the window, and understood that the coldness was assumed. Joe waited, after sitting down to the table, for his wife to introduce the subject uppermost in both of their thoughts; but she kept silent on that theme, for many minutes, and he maintained a like reserve. At last she said, abruptly,--

"What are you going to do with that child?"

"I thought you understood me that she was to go to the poorhouse," replied Joe, as if surprised at her question.

Mrs. Thompson looked rather strangely at her husband for sonic moments, and then dropped her eyes. The subject was not again referred to during the meal. At its close, Mrs. Thompson toasted a slice of bread, and softened, it with milk and butter; adding to this a cup of tea, she took them into Maggie, and held the small waiter, on which she had placed them, while the hungry child ate with every sign of pleasure.

"Is it good?" asked Mrs. Thompson, seeing with what a keen relish the food was taken.

The child paused with the cup in her hand, and answered with a look of gratitude that awoke to new life old human feelings which had been slumbering in her heart for half a score of years.

"We'll keep her a day or two longer; she is so weak and helpless," said Mrs. Joe Thompson, in answer to her husband's remark, at breakfast-time on the next morning, that he must step down and see the Guardians of the Poor about Maggie.

"She'll be so much in your way," said Joe.

"I sha'n't mind that for a day or two. Poor thing!"

Joe did not see the Guardians of the Poor on that day, on the next, nor on the day following. In fact, he never saw them at all on Maggie's account, for in less than a week Mrs. Joe Thompson would as soon leave thought of taking up her own abode in the almshouse as sending Maggie there.

What light and blessing did that sick and helpless child bring to the home of Joe Thompson, the poor wheelwright! It had been dark, and cold, and miserable there for a long time just because his wife had nothing to love and care for out of herself, and so became sore, irritable, ill-tempered, and self-afflicting in the desolation of her woman's nature. Now the sweetness of that sick child, looking ever to her in love, patience, and gratitude, was as honey to her soul, and she carried her in her heart as well as in her arms, a precious burden. As for Joe Thompson, there was not a man in all the neighborhood who drank daily of a more precious wine of life than he. An angel had come into his house, disguised as a sick, helpless, and miserable child, and filled all its dreary chambers with the sunshine of love.

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html