H Ư Ơ N G T H Ầ M
Phan Thị Thanh Nhàn
Cửa sổ hai nhà cuối phố
Không hiểu vì sao không khép bao giờ.
Đôi bạn ngày xưa học cùng một lớp
Cây bưởi sau nhà ngan ngát hương đưa.
Giấu một chùm hoa sau chiếc khăn tay,
Cô gái ngập ngừng sang nhà hàng xóm,
Bên ấy có người ngày mai ra trận
Họ ngồi im không biết nói năng chi
Mắt chợt tìm nhau rồi lại quay đi,
Nào ai đã một lần dám nói?
Hoa bưởi thơm cho lòng bối rối
Anh không dám xin,
Cô gái chẳng dám trao
Chỉ mùi hương đầm ấm thanh tao
Không dấu được cứ bay dịu nhẹ.
Cô gái như chùm hoa lặng lẽ
Nhờ hương thơm nói hộ tình yêu.
(Anh vô tình anh chẳng biết điều
Tôi đã đến với anh rồi đấy...)
Rồi theo từng hơi thở của anh
Hương thơm ấy thấm sâu vào lồng ngực
Anh lên đường
Hương thơm sẽ theo đi khắp
Họ chia tay
Vẫn chẳng nói điều gì
Mà hương thầm thơm mãi bước người đi.
SECRET PERFUME
Phan Thi Thanh Nhan
The windows of those last two houses in the street
Odd thing was that they were never closed.
Two friends, once classmates
The grapefruit tree behind breathes out the perfume of its blossom.
The flowers suffuse the handkerchief she clasps
Hesitating
Then crossing the threshold to the house next door
Where waits one who leaves tomorrow for the front.
They sit speechless
Eyes seek each other, turn quick away.
Who could ever dare speak such a thing aloud ?
The grapefruit scent pervades, sets the heart beating
He dares not ask, she dares not give
Softly the scent
Spreads all around unhidden
She likes the cluster of silent flowers
Makes it her messenger
(My love, can’t you tell, don’t you know, I’ve come here to you …)
At each breath
The perfume draws deep into his heart
He is leaving
The perfume will follow him
They parted
Still without a word
But drifting in his steps goes
Secret perfume.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét