Tiệm Bánh bên Cây Cầu Gỗ
Esther Singleton
Chinese (Trung Quốc)
Phan Thiện Trì dịch
Trước đây rất nhiều năm, ở thị trấn Ping Cheng có một cô chủ quán già tên là San. Không ai biết cô ấy đến từ đâu. Tất cả những gì khu láng giềng của cô ấy có thể nói về cô là trong ba mươi năm qua cô đã giữ cửa hàng bánh bên cây cầu gỗ, và trong suốt thời gian đó cô sống khá tự lập, không thuê người giúp việc nam hay nữ; cũng không thấy có bất cứ người thân nào đến thăm cô. Nhưng bất luận như thế nào, người ta cũng tuyên bố rằng cô ấy là người giàu có. Ngôi nhà của cô rất rộng và cô có rất nhiều la. Để tiết kiệm cho khách của mình một phần thuế vận tải địa phương, cô đã thực hiện một tập quán không nhận bất cứ cỗ xe lẫn người đánh xe của họ, một hành động được họ chấp thuận cao, và hậu quả là những người đã từng ở nhà trọ của cô ấy, đã lặp lại nhiều chuyến thăm viếng đến đó trở lại.
Bây giờ thật tình cờ rằng vào khoảng thời gian này Hoàng đế, "Great Harmony," đã cử Đại tướng Chaou, người được mệnh danh là "Người Mảnh Khảnh và Tử Tế", trong một chuyến thám hiểm đến thủ đô phía đông, và Tướng quân, đi qua Bing Cheng cùng với sáu hoặc bảy tuỳ tùng của ông đã qua đêm tại cửa hiệu của cô bên chiếc cầu gỗ. Những người lính cận vệ của ông nhanh chóng được xếp ở trong một phòng sinh hoạt chung, và “Người Mảnh Khảnh và Tử Tế” được ở trong một căn hộ riêng biệt liền kề với các phòng ở của San.
San dành sự quan tâm lớn nhất đến những vị khách của mình, và khi đêm về, phục vụ họ với rượu vang và giúp họ uống, khiến tất cả mọi người đều vui vẻ. Riêng “Người Mảnh Khảnh và Tử Tế” thì không uống rượu, nhưng tham gia vào trò chuyện và cười. Khi người lính canh thông báo phiên gác thứ hai, và khi hầu hết khách của cô đang say giấc nồng, San di chuyển về phòng, cài then cửa và tắt đèn.
Vào giữa đêm, khi “Người Mảnh Khảnh và Tử Tế” nằm trằn trọc từ bên này sang bên kia, không tài nào chợp mắt được, anh nghe thấy tiếng động trong phòng của San như thể cô đang di chuyển đồ đạc. Sự tò mò của anh bị kích thích, anh nhìn qua một kẽ hở và thấy cô ấy thắp một ngọn nến và lấy ra từ một chiếc hộp bọc vải một cái cày, một người đàn ông nhỏ bằng gỗ và một con bò nhỏ bằng gỗ, mỗi thứ cao khoảng sáu hoặc bảy inch, và đặt chúng xuống trước lò sưởi. Sau đó cô ấy đổ nước vào chúng và chúng ngay lập tức bắt đầu di chuyển và sinh hoạt. Người đàn ông nhỏ mắc con bò vào chiếc cày, và bắt tay vào việc cày xới phần căn phòng trước giường. Khi bác ta đã chuẩn bị đủ mặt bằng, San đưa cho bác một bao đầy lúa mì mà bác ta đã gieo. Trong vài phút, lúa đâm chồi nảy lộc trên mặt đất và lớn lên cho đến khi trỗ đòng đòng, kết thành những gié lúa và chín vàng. Sau đó, người nông dân tí hon này bắt đầu công việc gặt và đập lúa, và đưa cho bà chủ của mình một vụ mùa gồm bảy hoặc tám giạ thóc. Làm xong việc này, bác ta bị bắt để xay ngô trong một cối xay nhỏ, rồi lại bị ném cùng với con bò và cái cày của bác vào lại trong hộp.
Bây giờ San bắt đầu chia sẻ công việc của mình, và đã nhào bột kỹ lưỡng, biến nó thành những chiếc bánh nướng. Vào lúc gà gáy, những người lính bắt đầu đánh thức nhau dậy, nhưng San đã dậy trước họ, thắp đèn và bày những chiếc bánh nóng hổi thành từng mảng hấp dẫn trên bàn.
“Người Mảnh Khảnh và Tử Tế” không cảm thấy thoải mái lắm sau những gì anh đã thấy và đã nghe, vì vậy anh đi ra ngoài nhà; nhưng, quyết tâm chờ xem kết quả cuối cùng, anh nhìn trộm qua một kẽ hở trên cánh cửa. Đột nhiên, khi đang quan sát những người lính của mình ngồi thành vòng tròn, ăn ngấu nghiến những chiếc bánh nóng hổi, anh nghe thấy một âm thanh như như tiếng ngựa hí phát ra, và kinh hoàng thay, ngay lập tức anh thấy tất cả đều biến thành những con la. Vừa khi sự thay đổi có hiệu lực thì San lùa chúng vào sân ở phía sau cửa tiệm.
“Người Mảnh Khảnh và Tử Tế” không nói cho ai biết những gì anh ta đã chứng kiến, nhưng suy nghĩ rất nhiều về cuộc phiêu lưu trong bí mật, và khi vào cuối tháng anh ta trở lại cùng con đường này, anh ghé lại cửa tiệm bên chiếc cầu gỗ để nghỉ qua đêm. Nhưng trước khi bước vào quán trọ, anh đã cung cấp cho chính mình một số những chiếc bánh có kích thước và hình thức giống hệt những chiếc bánh mà anh ấy đã thấy được làm một cách kỳ bí.
San tự nhận mình rất vui khi được gặp lại anh ta, và vì anh ta là vị khách đơn độc, nên đã chú ý nhiều đến anh ta. Khi đêm đến, cô cần mẫn hỏi han về mong muốn của anh.
Tôi có công việc phải đi sớm vào sáng mai, " Người Mảnh Khảnh và Tử Tế” nói," vì vậy hãy gọi tôi dậy vào lúc bình minh. "
“Nhất định tôi sẽ,” San nói, “nhưng hãy ngủ ngon.”
Khoảng nửa đêm, “Người Mảnh Khảnh và Tử Tế” xuất hiện và chứng kiến sự lặp lại của những gì anh ta đã thấy vào dịp trước. Buổi sáng San dậy sớm và dọn bữa sáng cho khách, cô đặt trước mặt anh những chiếc bánh nóng hổi mà anh biết rất rõ.
Tuy nhiên, trong khi cô đang đi lấy những thứ khác, “Người Mảnh Khảnh và Tử Tế” đã tìm cách đổi một trong những chiếc bánh mà anh đã mang theo để lấy một chiếc của San, và, xin lỗi cô ấy, nói rằng anh đã có mang theo những chiếc bánh của riêng mình, và do đó sẽ không dùng bất cứ chiếc bánh nào của cô. San chăm chú đợi vị khách của mình, và khi anh ta ăn xong thì mang trà cho anh.
Sau đó “Người Mảnh Khảnh và Tử Tế” nói với cô ấy:
“Để tôi xin mời bà chủ ăn thử một chiếc bánh của tôi,” đồng thời đưa chiếc bánh mà anh đã lấy để đổi bằng chiếc bánh của mình.
San chấp nhận nó với lời cảm ơn, nhưng vừa khi nếm thử chiếc bánh thì cô ngã xuống đất, hí vang như ngựa, và ngay lập tức bị biến thành một con la khỏe mạnh.
“Người Mảnh Khảnh và Tử Tế” thắng yên lên cô, sau đó đi tìm người đàn ông và con bò nhỏ bằng gỗ. Anh đã tìm thấy chúng trong chiếc hộp, nhưng, không biết câu thần chú, nên không thể làm gì với chúng. Vì vậy, anh đã cỡi lên con la và trở về nhà.
Việc thu nhận mới này đã mang lại cho anh ta thuận lợi một cách đáng kể, và không có gì thích hợp cho việc đi lại cả trăm dặm mỗi ngày.
Bốn năm sau những sự kiện này, “Người Mảnh Khảnh và Tử Tế” đã cưỡi con la của mình đến Đền Huayan; Ông ta đi ngang qua một cụ già ở bên đường, người mà vừa mới nhìn thấy anh, đã vỗ tay và cười nói:
"Sao!, San của cây cầu gỗ, cơn gió nào đã đưa bạn đến đây?" và rồi
nắm chặt lấy con la, lão ta nói với “Người Mảnh Khảnh và Tử Tế:”: “Mặc dù ban đầu cô ấy rất đáng trách nhưng cô ấy cũng đã phục vụ ngài rất tốt. Hãy thương hại cô ấy và cho phép tôi trả tự do cho cô ấy”.
Sau đó, anh ta mở dây khớp hàm con la và người thiếu nữ già, trông vẫn như mọi khi bước ra ngoài.
Sau đó, quay sang người đàn ông già, cô chào ông ta một cách đầy biết ơn và bước đi.
Tôi không biết điều gì đã xảy ra tiếp theo với cô ấy .
Phan Thiện Trì dịch
October, 2022
The Cake Shop on the Wooden Bridge
Many years ago there lived in the town of Ping Cheng an old maid named San. No one knew where she came from. All that her neighbourhood could say about her was that for the last thirty years she had kept the cake shop on the wooden bridge, and that during the whole of that time she had lived quite by herself, employing neither man-servant nor maid-servant, nor had any relative been known to visit her. But notwithstanding this, report pronounced her to be rich. Her house was a large one, and she had mules in abundance. In order to save her guests part of the local carriage tax, she made it a practice not to receive their equipages, a proceeding which was highly approved of by them, and in consequence of those who had once put up at her hostelry, many repeated their visits.
Now it happened that about this time the Emperor, “Great Harmony,” sent General Chaou, who was known as the “Slender and Kind One,” on an expedition to the eastern capital, and the General, passing through Ping Cheng with his six or seven servants, put up for the night at the shop on the wooden bridge. The servants were soon accommodated in a common room, and the “Slender and Kind One” was lodged in a separate apartment adjoining the dwelling-rooms of San.
San paid the greatest attention to her guests, and when night came on served them with wine and helped them to drink it, making merry with all. The “Slender and Kind One” alone abstained from tasting the wine, but joined in the talking and laughing. When the watchman announced the second watch, and when most of her guests were sleeping the sleep of drunkards, San betook herself to her room, barred the door, and put out the light.
In the middle of the night, as the “Slender and Kind One” lay tossing from this side to that, unable to sleep, he heard a noise in San’s room as though she were moving things about. His curiosity being excited, he peeped through a crevice and saw her light a candle and take out from a cloth-bound box a plough, a little wooden man, and a little wooden ox, each about six or seven inches high, and put them down in front of the fireplace. She then poured water on them and they instantly began to move and live. The little man harnessed the ox to the plough, and set to work ploughing up the part of the room in front of the bed. When he had prepared enough ground San gave him a sackful of wheat, which he sowed. In a very few minutes it sprouted through the ground and grew up until it flowered, brought forth fruit and ripened. The man then set to work to reap and thrash it, and presented to his mistress a crop of seven or eight pints of grain. This done, he was made to grind the corn in a small mill, and was then thrown, with his ox and his plough, into the box again.
San now began her share of the work, and having well kneaded the flour, transformed it into baked cakes. At cock-crow the soldiers began to bestir themselves, but San was up before them, and had lighted their lamp and laid out the hot cakes in tempting array on the table.
The “Slender and Kind One” was not very comfortable after what he had seen and heard, so he went outside the house; but, determined to 88see the end, he peeped through a crevice in the door. Suddenly, while he was watching his soldiers seated in a circle in the act of devouring the nice hot cakes, he heard a sound as of neighing, and, to his horror, he saw them in an instant all transformed into mules. The change was no sooner effected than San drove them into the yard at the back of the shop.
The “Slender and Kind One” told no one what he had seen, but pondered much over the adventure in secret, and when at the end of a month he was returning by the same road, he again put up at the shop on the wooden bridge. But before entering the inn he provided himself with a number of cakes in size and form exactly like those he has seen so miraculously made.
San professed herself delighted to see him, and, as he was the solitary guest, lavished attentions on him. When night came she diligently inquired his wishes.
“I have business before me,” said the “Slender and Kind One,” “therefore call me at daybreak.”
“Without fail,” said San, “but please to sleep soundly.”
About midnight the “Slender and Kind One” arose and witnessed a repetition of what he had seen on the previous occasion. In the morning San was up early, and having laid out her guest’s breakfast, she set before him the hot cakes he knew so well.
While, however, she was away getting other things, the “Slender and Kind One” managed to exchange one of the cakes he had brought with him for one of San’s, and, apologising to her, said he had supplied himself with cakes of his own, and therefore should not want any of hers. San waited attentively on her guest, and when he had finished eating brought him his tea.
The “Slender and Kind One,” then addressing her, said:
“Let me beg my hostess to try one of my cake,” at the same time handing the one he had taken in exchange for his own.
San accepted it with thanks, but had hardly tasted it when she fell down to the ground neighing, and was instantly transformed into a fine strong mule.
The “Slender and Kind One” saddled her, and then went to search for the little wooden man and ox. He found them, but, not knowing the spell, could do nothing with them. So he mounted the mule and returned home.
His new acquisition carried him remarkably well, and made nothing of going one hundred miles a day.
Four years after these events the “Slender and Kind One” was riding on his mule to the Huayan Temple; he passed an old man at the side of the road, who, on seeing him, clapped his hands and laughingly said:
“Why, San of the wooden bridge, how is it that you have come to this?”
Then, taking hold of the mule, he said to the “Slender and Kind One:” “Although she was originally very much to blame, she has done you good service. Have pity on her and allow me to set her free.”
With that he opened the mule’s cheek and out jumped the old maid, looking the same as ever.
Then, turning to the old man, she made him a grateful courtesy and walked off.
What became of her I don’t know.
Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri
October, 2022
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét