Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2022

                  CHIẾC CẦU Ô THƯỚC

                             William Elliot Griffis (Hàn Quốc)

 

Không có loài chim nào phổ biến ở Hàn Quốc hơn chim ác là.  Chúng được tính số lượng lênđến hàng triệu con.  Mỗi ngày trong năm, trừ ngày mồng bảy tháng bảy, trên bầu trời tràn ngập chúng. Tuy nhiên, vào ngày đó, chúng có một một cuộc hẹn ngắn hạn hàng năm. Tất cả chúng đều được mong đợi là phải đi xa khỏi đường phố và nhà cửa, vì mỗi con chim ác là được nuôi dưỡng tốt lúc đó sẽ ở trên bầu trời để xây dựng một cây cầu bắc qua Sông Các Vì Sao, được gọi là Dải Ngân Hà. Với đôi cánh dành cho dây cáp và đầu của chúng tạo thành sàn của cây cầu, chúng tạo ra một con đường cho những cặp tình nhân ở hai bên bờ Sông Ngân.

 

Các chàng trai cô gái thường rất tốt với chim ác là, nhưng nếu một con được tìm thấy trong nhà, trên mái nhà, hoặc trên đường phố vào ngày mồng bảy tháng bảy, thì sẽ có chuyện rắc rối cho nó!  Mọi cậu  nhóc hư hỏng mặt mày bẩn thỉu đều ném gậy hoặc đá vào sinh vật tội nghiệp này, vì không có liên quan đến công việc xây cầu bắc qua Sông Ngân.  Vào buổi tối, những con chim ác là quay trở lại nơi ở quen thuộc của chúng, vì khi đó chúng được cho là đã hoàn thành nhiệm vụ của mình trong việc xây dựng cây cầu.

 

Để chứng minh chắc chắn rằng cây cầu đã được xây dựng và đã được đi qua, bạn chỉ có thể nhìn vào đầu trụi lông lá của những con chim ác là vào lúc này.  Lông vũ của chúng đã bị rụng hết bởi đám đông thuộc hạ đi theo Hoàng tử của Xứ Sở các Vì Tinh Tú, băng qua cầu để gặp cô dâu của mình.  Nếu thời tiết ẩm ướt vào buổi sáng ngày này của  Cô Gái Dệt Lụa và Hoàng Tử Gia Súc, thì những giọt mưa chính là giọt nước mắt hạnh phúc của đôi tình nhân trong lần gặp đầu tiên.  Nếu những cơn mưa rào rơi xuống vào buổi chiều, đó là giọt nước mắt đau buồn khi phải nói lời chia tay, khi hoàng tử và công chúa rời xa nhau. Nếu bất kỳ tiếng sấm nào được nghe thấy, mọi chàng trai và cô gái đều biết rằng điều này xuất phát từ tiếng ầm ầm của những cỗ xe ngựa chở hành lý của hoàng tử và công chúa, khi họ rời xa nhau, trở về phía nhà của nhau.  Bây giờ, đây là câu chuyện mà các bà mẹ Hàn Quốc kể cho những đứa con của họ về Chiếc Cầu Ô Thước.

 

Rất lâu trước đây, trong Vương quốc của Các Vì Sao, một vị vua trị vì có một cô con gái xinh đẹp. Ngoài việc xinh đẹp nhất, cô còn là một thợ dệt khéo léo.  Mọi việc tốt trong cung phải được làm, cô đều làm tốt.  Cô ấy không chỉ hoàn thành xuất sắc, mà còn có tính khí dịu dàng và rất sẵn lòng.  Là một hình mẫu của tất cả sự siêng năng, cô ấy rất được cha mẹ yêu quý và ảnh hưởng của cô đối với cha cô rất lớn.  Ông sẽ làm hầu hết mọi thứ để làm hài lòng con gái yêu của mình.  

Đúng lúc đó, một hoàng tử trẻ và rất đẹp trai, sống ở Xứ Sở Các Vì Sao, đến triều đình của cha cô và đem lòng yêu nàng công chúa xinh đẹp.  Được sự đồng ý của bố mẹ cô, đám cưới được tổ chức vô cùng lộng lẫy.

Giờ đây, khi đã là vợ và có một ngôi nhà của riêng mình để chăm sóc, nàng ấy càng trở thành một hình mẫu về tình phụ nữ đáng yêu và là tấm gương muôn đời cho tất cả các thiếu nữ Hàn Quốc.  Bên cạnh việc thể hiện sự siêng năng chăm sóc quần áo, thức ăn và nêu gương tốt cho những người hầu của mình về sự tiết kiệm, cô còn nghĩ nhiều đến hạnh phúc của họ.  Sự phục vụ của cô đối với chồng không ngừng nghỉ.  Tham vọng chính của cô là biến cuộc sống của chồng mình trở thành một niềm vui không gián đoạn.  Nhưng hoàng tử, thay vì noi theo gương tốt của cô dâu và đánh giá cao những gì cô dâu xinh đẹp và không vị kỷ của mình đã làm cho hạnh phúc của mình, chàng đã đánh mất mình trong sự lãng phí và xa hoa.

 

Anh trở nên lười biếng và ăn chơi trác táng.  Bỏ bê nhiệm vụ của mình, anh đã tiêu pha phung phí tài sản của chính mình và của hồi môn của vợ.  Anh đã bán tất cả bò và bê của mình để lấy tiền chỉ để thua trong cờ bạc.  Anh ta đã mượn rất nhiều những xâu dài tiền xu từ bất kỳ ai cho anh ta mượn tiền xu đồng và tiền xu kim loại.  Cuối cùng, anh trở nên nghèo một cách đáng hổ thẹn, đang ở trong chuỗi tiền mặt cuối cùng của mình, đến nỗi anh ta có nguy cơ bị giáng cấp khỏi vị trí hoàng tử của mình, và khiến tên tuổi của mình bị người ta coi thường.

 

Vua Xứ Sở Các Vì Sao, thấy con rể của mình ngày càng trên đà đi xuống, đã hơn một lần đe dọa sẽ truất quyền thừa kế hoặc trục xuất anh ta, đặc biệt là sau khi hoàng tử đã chia tay đàn gia súc của mình.  Tuy nhiên, khi con gái của ông, người vợ trẻ, đứng ra xin giùm cho anh và cầu xin sự tha thứ cho chồng mình, nhà vua đã động lòng thương, trả nợ cho con rể và cho anh ta một cơ hội khác để làm tốt hơn.

Tuy nhiên, khi người bạn đời vô liêm sỉ trở lại lối cũ của anh ta, và trở nên ngày càng tệ hơn, nhà vua quyết định chia cách cặp này ra,  người này ra khỏi người kia.  Nhà vua trục xuất hoàng tử, ra xa, rất xa về bờ bắc của Sông Thiên Đường trong sáu tháng, và lưu đày công chúa ra xa, rất xa về phía bờ nam Dòng Sông Đầy Sao trong vòng nửa năm.

 

Mặc dù nhà vua trong cơn thịnh nộ đã cứng lòng, thậm chí chống lại chính đứa con yêu dấu của mình, và đã đuổi nàng khỏi triều đình và cung điện, vì người chồng vô liêm sỉ của nàng, tuy vậy, như một bằng chứng cho lòng trắc ẩn của mình, nhà vua đã ấn định rằng vào một đêm trong năm, vào đêm mồng bảy thang bảy, đêm trăng tròn, họ có thể gặp nhau trong vài giờ.

Những người trẻ tuổi chia tay nhau và đưa cuộc hành trình buồn đến tận cùng của những bầu trời đầy sao, nhưng họ yêu nhau thắm thiết đến nỗi, vừa đặt chân đến nơi lưu đày, họ đã quay đầu lại, chào từ biệt và hẹn gặp nhau vào ngày Mồng Bảy tháng Bảy năm sau.  

Vì vậy, khi ngày ấy đến, một cuộc hành trình dài đầy mệt mỏi sau sáu tháng, họ đã đến bờ Sông Đầy Sao, và họ đứng ở đó, thoáng nhìn nhau, và vẫy tay chào nhau, nhưng không thể đến được gần nhau hơn.  Có thể người ta sẽ thấy họ trong những đêm hè tỏa sáng ở hai phía đối diện của Dải Ngân Hà rộng lớn, yêu nhau nhưng không thể vượt qua.

 

Cảm thấy khoảng không gian rộng lớn không thể được kết nối qua được, đôi uyên ương đã bật khóc.  Cơn lũ từ nước mắt họ làm cho  dòng sông nước dâng tràn bờ, tràn ngập mặt đất bên dưới, đe dọa cuốn trôi mọi thứ, nhà cửa, con người và động vật.  Những gì có thể được làm?  Các sinh vật bốn chân, cá và gà vịt, đã tổ chức một đại hội, và đã đi đến thống nhất rằng chỉ những loài chim có đôi cánh khỏe và có thể bay cao mới có thể làm được bất cứ điều gì.  Vì vậy, những con chim ác là, với những lời phát biểu đầy tâng bốc, đã được nắm quyền chỉ huy công trình này. 

 

Khi những sinh vật ồn ào và ăn nói huyên thuyên này, nhưng rất tốt bụng và thân thiện với loài chim sẻ, nghe thấy những rắc rối của đôi tình nhân trên cao, chúng quyết định giúp đỡ cặp đôi đang đau buồn bên trên Sông Ngân. Từ cái tổ to lớn và xấu xí của chúng, chúng vui mừng bay đến dự hội nghị, đã bỏ phiếu tán thành việc xây dựng cây cầu bắc qua Sông Ngân.  

Thông điệp này được gửi ra khắp nơi trên thế giới, hàng triệu con chim ác là tụ tập bên trên không trung. Dưới sự chỉ đạo của những thủ lĩnh khôn ngoan nhất của chúng, chúng bắt đầu công việc làm cầu, với một khối lượng lớn của đôi cánh, một cây cầu bay có thể vươn tới từ bờ này sang bờ bên kia của Dòng Sông Ngân.

 

Đầu tiên, chúng ghép đầu vào nhau để trang bị sàn cầu, và san sát nhau  đến mức cây cầu trông như thể nó được lát bằng đá granit trắng. Và rồi, với lông cánh của mình, chúng nâng lên thành cổng vòm cầu lớn và con đường chính, hoàng tử vượt qua trên con đường đó để đến chỗ cô dâu của mình với tất cả hành lý và đoàn tuỳ tùng của người. Những chiếc bàn nhanh chóng được trải ra và hai người tình của hoàng gia đã tận hưởng một bữa tiệc linh đình, với nhiều lời nói ngọt ngào và cử chỉ âu yếm.

 

Hàng năm, từ lâu đời, vào ngày mồng bảy của tháng bảy, những con chim ác là đã làm điều này.  Thật vậy, mặc dù cặp tình nhân của Xứ Sở Các Vì Sao này chỉ gặp nhau một lần mỗi năm, nhưng vì họ chung sống mãi mãi, vợ có chồng, chồng chiều vợ lâu hơn nhiều so với những cặp đôi phàm trần sống trên trần thế.  Đây chính là luật ở vương quốc chim ác là mà không một con chim ác là nào có thể trốn tránh nghĩa vụ này.  Bất kỳ con chim ác là cố gắng thoát khỏi nhiệm vụ, và thật quá tệ hoặc quá lười biếng để không thực hiện phần việc của mình trong việc xây dựng cầu, đều bị đánh đuổi bởi những đứa trẻ Hàn Quốc, những người không muốn có sự trốn tránh như vậy xung quanh chúng. Vì không phải cô gái nào cũng mong được siêng năng và hoàn thành tốt như Công chúa Ngôi sao, để khi lớn lên, cô ấy có thể làm một người vợ tốt như một người phụ nữ đáng yêu mà năm nào cũng đứng bên dòng sông Ngân Hà để chờ gặp đức lang quân của cô ấy?  Đối với các chàng trai, người ta hy vọng rằng họ sẽ trở thành những người chồng chung thủy như chàng rể biết ăn năn hối lỗi, người mà hàng năm, vào đêm mồng Bảy tháng Bảy, chờ đợi ô thước bắc cầu để gặp cô dâu của mình trên bờ sông Ngân.

 

                                     Phan Thiện Trì dịch

                                       September, 2022

 

The Sky Bridge of Birds

William Elliot Griffis 
Korean

 

No bird is more common in Korea than the magpie. They are numbered by millions. Every day in the year, except the seventh day of the seventh month, the air is full of them. On that date, however, they have a standing engagement every year. They are all expected to be away from streets and houses, for every well-bred magpie is then far up in the sky building a bridge across the River of Stars, called the Milky Way. With their wings for the cables, and their heads to form the floor of the bridge, they make a pathway for lovers on either side of the Silver Stream.

 

Boys and girls are usually very kind to the magpies, but if a single one be found about the houses,on the roofs, or in the streets on the seventh of August, woe betide it! Every dirty-faced brat throws sticks or stones at the poor creature, for not being about its business of bridge-building across the Starry River. By evening time the magpies return to their usual places, for they are then supposed to have attended to their tasks and built the bridge.

 

To prove beyond a doubt that the bridge was made and walked over, you have only to look at the bare heads of the magpies at this time. Their feathers have been entirely worn off by the tramping of the crowd of retainers who follow the Prince of Star Land across the bridge to meet his bride. If it be wet weather on the morning of this day of the Weaver Maiden and the Cattle Prince, the rain-drops are the tears of joy shed by the lovers at their first meeting. If showers fall in the afternoon, they are the tears of sadness at saying farewell, when the prince and princess leave each other.

If any thunder is heard, every boy and girl knows that this comes from the rumble of the wagons which carry the baggage of the prince and princess, as they move away, each from the other, homeward. Now, this is the story which the Korean mothers tell to their children of the Bridge of Birds.

 

Long, long ago, in the Kingdom of the Stars,a king reigned who had a lovely daughter. Besides being the most beautiful to behold, she was a skillful weaver. There was no good thing to be done in the palace, but she could do it. She was not only highly accomplished, but of sweet temper and very willing. Being a model of all diligence, she was very greatly beloved of her parents and her influence over her father was very great. He would do almost anything to please his darling daughter. In due time a young and very handsome prince, who lived in Star Land, came to her father’s court and fell in love with the pretty princess. Her parents consenting, the wedding was celebrated with great splendor.

 

Now that she was a wife and had a home of her own to care for, she became all the more a model of lovely womanhood and an example to all the maidens of Korea forever. Besides showing diligence in the care of clothes and food and in setting her servants a good example of thrift, she thought much of their happiness. Her service to her husband was unremitting. Her chief ambition was to make his life one of constant joy. But the prince, instead of following his bride’s good example, and of appreciating what his beautiful and unselfish bride was doing for his happiness, gave himself up to waste and extravagance.

 

He became lazy and dissipated. Neglecting his duties, he wasted his own fortune and his wife’s dowry. He sold all his oxen and calves to get money only to lose it in gambling. He borrowed many and long ropes of coin from any one who would lend him the brass and iron money. Finally he was so scandalously poor, being on his last string of cash, that he was in danger of being degraded from his rank as prince, and of having his name spoken with contempt.

 

The King of the Stars, having seen his son-in-law on the downward way, had more than once threatened to disinherit, or banish him, especially after the prince had parted with his cattle. Yet when his daughter, the young wife, interceded and begged pardon for her husband, the king relented, paid his son-in-law’s debts and gave him another chance to do better.

 

When, however, the worthless fellow fell back into his old ways, and grew worse and worse, the king resolved to separate the pair, one from the other. He banished the prince, far, far away, six months’ distance from the north side of the River of Heaven, and exiled the princess a half year’s measure of space from the south side of the Starry Stream.

 

Although the king in his wrath had hardened his heart, even against his own beloved child, and had driven her from court and palace, because of her worthless husband, yet, as a signal proof of his compassion, he ordained that on one night of the year, on the seventh night of the seventh moon, they might meet for a few hours.

 

“The young people parted and took their sad journey to the edge of the starry heavens, but they loved each other so dearly that, as soon as they arrived at their place of banishment, they turned round to meet each other on August 7th. So when the day came, after six months’ weary journeying, they had reached the edge of the Starry River, and there they stood, catching glimpses and waving their hands, but unable to get closer to each other. There one may see them on summer nights shining on opposite sides of the broad Stream of Stars, loving each other but unable to cross.

 

Feeling that the great gulf of space could not be spanned, the loving couple burst into tears. The flood from their eyes, making the river overflow, deluged the earth below, threatening to float everything, houses, people, animals away. What could be done? The four-footed creatures, fish and fowls, held a convention, but it was agreed that only those birds with strong wings and able to fly high could do anything. So the magpies, with many flattering speeches, were commended to the enterprise.

 

When these noisy and chattering creatures, that are nevertheless so kind and friendly to the sparrows, heard of the lovers’ troubles aloft, they resolved to help the sorrowing pair over the River of Stars. Out of their big, ugly nests they flew gladly to the convention that voted to build the bridge. Sending out word all over the world, millions of magpies assembled in the air. Under the direction of their wisest chiefs, they began their work of making, with a mass of wings, a flying bridge that would reach from shore to shore of the Starry Stream.

 

First, they put their heads together to furnish a floor, and, so closely, that the bridge looked as if it were paved with white granite. Then with their pinions they held up the great arch and highway, over which the prince crossed to his bride with all his baggage and train of followers. The tables were soon spread and the two royal lovers enjoyed a feast, with many tender words and caresses.

 

Every year, for ages past, on the seventh day of the seventh month, the magpies have done this. Indeed, although the star lovers meet only once a year, yet as they live on forever the wife has her husband and the husband his wife much longer than mortal couples who live on earth. It is law

in the magpie kingdom that no bird can shirk this work. Any magpie that tries to get out of the task and that is too bad or lazy to do its part in bridge

building, is chased away by the Korean children, who want no such truant around. For does not every girl hope to be as diligent and accomplished as the Star Princess, so that when she grows up she may make as good a wife as the lovely lady that every year stands by the Starry River to meet her lord? As for the boys, it is hoped that they will become as faithful husbands as the penitent bridegroom, who every year, on the night of August 7th, awaits his bride on the shining shore of the River of Stars.

 

                             Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri

                                                 September, 2022

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html