Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2022

 CUỘC CHIẾN CỦA LOÀI CHIM 

                            VÀ THÚ

 Một ngày nọ, khi gấu và sói đang đi dạo trong rừng, đến một cây du lớn có thân rỗng.  Cả hai nhìn vào bên trong với hy vọng tìm được thứ gì đó để ăn, và nhìn thấy một cái tổ chim nhỏ.  Nó được xây vào hai vết khía trên vỏ cây.  Đó là một tổ chim nhỏ xây bằng rêu gọn gàng, có một khe hở ở giữa làm cửa ra vào.  Đó là nhà của một chú chim hồng tước mào vàng.  Trong số những người dân đồng quê, chim hồng tước mào vàng thường được biết đến với cái tên là chim hoàng đế.  Con sói đã biết điều đó và nói với con gấu.  “Nhìn cái tổ này, Bruin,” sói nói.  "Bạn sẽ nói gì nếu tôi kể cho bạn biết đó là lâu đài của một vị vua?"

"Đó là lâu đài của một vị vua!"  Bruin cười tỏ vẻ khinh bỉ.  "Một nắm rong rêu trong một cái lỗ! Sao, chỉ bằng một cú đạp nhẹ của bàn chân móng vuốt của tôi, tôi có thể đập nó thành từng mảnh vỡ!"

 "Tôi khuyên bạn không nên làm điều đó," con sói nói.  "Vị vua sống trong lâu đài đó quyền lực hơn nhiều so với bạn nghĩ. Trừ khi bạn đang tìm kiếm rắc rối, không thì tốt nhất hãy để yên ngôi nhà của ông ta như nó hiện là."

"Gì!"  Bruin hét lên, trong cơn thịnh nộ.  Với một cú quẹt chân của ta, ta đã thu cái tổ thành một đống rêu không có hình dáng.  “Bây giờ hãy để vua chim nhỏ tự trả thù nếu nó có thể,” gấu ta gầm lên.

Khi chim hoàng đế nhỏ về nhà và thấy tổ của mình bị phá hủy, nó đã nhảy cẫn lên và quát tháo huyên thuyên một cách vô cùng tức giận.  Con sói không mất thời gian để cho chim vua nhỏ biết ai là người chịu trách nhiệm cho trò nghịch ngợm.

"Rất tốt," chim hồng tước nhỏ nói.  "Hoàng đế nhỏ là tên của trẫm. Ta sẽ gọi tất cả các sinh vật có cánh lại với nhau và chúng tôi sẽ chiến đấu chống lại các ngươi và các đồng minh mà ngươi có thể có."

Trong hai hoặc ba tuần tiếp theo, hai đội quân đã tập hợp lại.  Một phe được trang bị mỗi người một đôi cánh.  Có hàng nghìn con ong vò vẽ, mỗi con đều có vòi chích đau nhức của mình.  Con đom đóm, muỗi mắt nhỏ, và muỗi từ những vũng nước đọng cũng đến; đại bàng chúa, chim ưng và diều hâu thế chỗ cho chim hét và kên kên cổ đỏ cũng đến.

Con gấu, về phía mình, đã gửi các sứ giả đến mọi nơi trên đất liền để triệu tập các loài động vật bốn chân, và động vật hai chân sau dài, hai chân trước ngắn. Len lén đi xuyên qua các tầng cây thấp um tùm là những con sói xám, với hai bên sườn gầy đét và đôi mắt sáng rực, hung dữ.  Đội quân của cáo cũng đến, linh miêu, bò rừng hoang dã và dũng mãnh và những con ngựa, và vân vân.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, vua chim nhỏ thận trọng cử một điệp viên đến để cố gắng thu thập thông tin về kế hoạch của kẻ thù. Để thực hiện mục đích này, hoàng đế nhỏ đã chọn con muỗi, như bạn có thể tưởng tượng, muỗi không dễ bị phát hiện cũng không dễ bị bắt, đặc biệt như vua chim nhỏ đã cảnh báo nó phải hết sức cẩn thận để không phát ra tiếng vo ve.  Dưới bóng tối bao phủ, muỗi ta bay đến trại gấu, và tìm thấy trụ sở của bộ tổng tham mưu.  Ở đó các thủ lĩnh của đội quân thú vật đã được phong tước.  Ngay khi con muỗi đến, con gấu và con cáo đang nói chuyện cùng nhau.

“Quyết định như vậy đi,” con gấu nói." Cuộc tấn công vĩ đại của chúng ta sẽ bắt đầu vào ngày mai.  Tôi nghĩ mỗi người trong các bạn biết mình phải làm gì.  Chúng tôi đã thảo luận về mọi thứ, và không còn gì phải làm,  ngoại trừ việc hướng tới một chiến thắng vẻ vang. "

Bạn nói đúng, nhưng chỉ còn một điều mà bạn đã quên, " cáo nói." Làm thế nào chúng ta biết được khi nào chiến thắng?  Chúng ta phải có một người cầm cờ. "

"Đúng vậy," con gấu trả lời, "chúng ta phải cử một người cầm cờ. Đó sẽ là ai?"

"Tôi đề xuất rằng đó phải là tôi," cáo nói.  "Cái đuôi lông mọc rậm rạp xinh đẹp của tôi sẽ dùng làm cờ xung trận. Ta đi đầu quân, giỏng đuôi thẳng lên không trung, cứng như một cây gậy. Chỉ cần ta giữ được như vậy, các ngươi sẽ biết tất cả đều tốt đẹp; nhưng nếu có điều gì tai hại xảy ra, ta sẽ cụp nó xuống đất, để đội quân của chúng ta có một lời cảnh báo mà chạy trốn. "

“Tốt thôi,” Bruin nói.  "Con cáo sử dụng đuôi của mình như một tín hiệu cho quân đội của chúng ta."

Tất cả đều đã đồng ý như vậy, và con muỗi đã lắng nghe tất cả, trước khi nó bay trở lại vương quốc chim và báo với hoàng đế chim tin tức này.  Đến lượt vua chim nhỏ cho mời con ong vò vẽ đến, và đưa ra những mệnh lệnh nhất định cho nó.

Vào rạng sáng hôm sau trận đại chiến bắt đầu.  Lúc đầu, mọi thứ diễn ra khá tồi tệ đối với những con vật có cánh.  Sau cuộc chiến đấu lâu dài và cam go, những con đại bàng và diều hâu buộc phải rút lui.

Trên gò cao đứng sừng sững một chú cáo, đang chỉ huy chiến trường, trước mắt toàn quân, với cái đuôi rậm rạp giương cao một cách ngạo nghễ.  Khi quan sát cuộc chiến đấu, môi cáo ta cong lên thành một nụ cười đắc thắng.  Nhưng đột nhiên có một tiếng hét thất thanh xuyên thấu vang lên rõ ràng bên trên tiếng ồn ào của trận chiến.  Nó đến từ con cáo trên gò cao.  Nó cụp đuôi xuống đất rồi chạy ra phía sau rú lên vì đau.

"Chúng ta thua rồi! Chúng ta thua rồi!"  Những con vật kêu lên, khi thấy cái đuôi cáo đã được hạ xuống.  "Hãy chạy trốn nhanh lên vì mạng sống của bạn! Sự hoảng loạn lan rộng, khiến đội quân động vật rơi vào tình trạng hoang mang vô vọng. Chẳng bao lâu sau, toàn bộ đội quân của loài gấu đã rút lui trong khi những sinh vật có cánh càng quét qua chúng.

Đêm hôm đó, con gấu và con sói ngồi cùng nhau ủ rũ trong một khu rừng xa xôi khi con cáo đi khập khiễng về phía chúng.  Ngay lập tức cả hai đứng dậy và bắt đầu quở trách hắn ta.

"Tại sao ngươi lại hạ thấp cờ hiệu?"  con gấu hỏi.  "Chỉ cần trong vòng một tiếng đồng hồ nữa là chúng ta có thể đã chiến thắng."

Cáo ta nhìn họ một cách thảm não.  "Tại sao à?Một con ong vò vẽ đến và đốt tôi ngay gốc đuôi của tôi!".              (Được kể lại)

                              Phan Thiện Trì dịch

                                 September, 2022

THE BATTLE OF THE BIRDS          AND BEASTS

One day as the bear and wolf were taking a walk in the woods they came to a big elm-tree with a hollow trunk. They peered within in the hope of finding something to eat, and saw a little nest. It was fixed to two notches in the bark. It was a tiny, neat little nest of moss, with a small opening in the middle for a door. It was the home of a Golden-crested Wren. Among country people the golden-crested wren is often known as the kinglet. The wolf was aware of it, and said to the bear. "Look at this nest, Bruin," said he. "What would you say if I told you it was a king's castle?"

"Is that a king's castle!" laughed Bruin scornfully. "A handful of moss in a hole! Why, with one tap of my paw I could smash it to fragments!"

"I would advise you not to do it," said the wolf. "The king who lives in that castle is much more powerful than you think. Unless you are looking for trouble it would be best to leave his home alone."

"What!" cried Bruin, in a rage. With one sweep of his paw he reduced the nest to a shapeless heap of moss. "Now let him revenge himself if he can," he roared.

When the kinglet came home and found his nest destroyed, he danced and chattered with anger. The wolf lost no time in letting him know who was responsible for the mischief.

"Very well," said the little wren. "Kinglet is my name. I will call all the winged creatures together and we will go to war against he bear and the allies he might have."

During the next two or three weeks two armies gathered. One was equipped with wings. There were wasps in thousands, each with his painful sting. The gadfly came too, and the tiny gnat, and the mosquito from the stagnant pools. he lordly eagle came, the falcon and the hawk took their place with the thrush and the robin.

The bear, on his side, sent messengers to every part of the land to summon the four-legged animals to arms. Slinking through the undergrowth came grey wolves,with lean flanks and shining, fierce eyes shining. Troops of foxes also came, lynxes, and mighty, wild wisents and horses and so on.

When everything was ready, the prudent kinglet sent out a spy to try to gain information about the enemy's plans. For this purpose he chose the mosquito, who, as you may imagine, was neither easily seen nor easily caught, particularly as the kinglet warned him to be very careful not to buzz. Under cover of the darkness he flew to the bear's camp, and found the headquarters of the general staff. There the leaders of the animal army were conferring. Just as the mosquito arrived, the bear and the fox were speaking together.

"So it is settled," the bear was saying. "Our great offensive will begin tomorrow. Each of you knows what to do, I think. We have discussed everything, and nothing remains to do, but to press forward to a glorious victory."

You are right, but there is just one thing you have forgotten," said the fox. "How are we to know when the victory is won? We must have a flag-bearer."

"Indeed," answered the bear, "we must have a flag-bearer. Who shall it be?"

"I propose that it should be me," said the fox. "My beautiful bushy tail will serve as a battle-flag. I will walk at the head of the army and hold my tail straight up in the air, as stiff as a stick. So long as I keep it like that, you will know that all is well; but if anything disastrous should happen, I will let it droop to the ground, so that our troops have a warning to flee."

"Fine," said Bruin. "The fox is to use his tail as a signal to our armies."

So it was agreed, and the mosquito listened to it all, before he flew back to the kinglet with this news. The kinglet in turn sent for the wasp, and gave him certain orders.

At dawn the next morning the great battle began. At first things went rather badly for the winged animals. After long and hard fighting, the eagles and the hawks were forced to retire.

High on a knoll commanding the battlefield, in full view of the troops, stood the fox, with his bushy tail held proudly in the air. As he watched the struggle his lips curled in a grin of triumph. But suddenly there was a piercing yell that rang out clear above the noise of battle. It came from the fox on the knoll. He drooped his tail to the ground and ran to the rear, howling with pain.

"We are lost! We are lost!" cried the animals, seeing the tail had been lowered. "Fly for your lives! The panic spread, throwing the animal army into hopeless confusion. Before long the whole of the bear's troops were in retreat while winged-creatures swept on and over them.

Late that night the bear and wolf sat together gloomily in a distant part of the wood when the fox came limping towards them. At once they rose and began to reproach him.

"Why did you lower the standard?" asked the bear. "In another hour we might have won."

The fox looked at them sulkily. "Why? A wasp came and stung me right at the root of my tail!"

(Retold)

 

   Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri

                        September, 2022

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html