CHIM SÁO ĐÁ
Truyện cổ tích của Ludwig Bechstein
(Đức)
Thuở nọ, vào một buổi tối mùa hè đẹp trời, một hiệp sĩ trẻ tuổi dừng ngựa trước cửa một lữ quán giáp với một khu rừng. Khi chàng dừng lại, một cô gái trẻ bước ra khỏi nhà và hỏi anh muốn dùng gì. Anh gọi một ly rượu mát lạnh, Cô nhanh chóng mang đến, trước tiên là đôi môi hồng hào nếm thử, sau đó đưa cho chàng. Trong khi anh ta đang uống, bà chủ, một mụ già xấu xí, khuôn mặt vàng vọt và héo mòn vì tuổi tác, bước ra trước cửa quán trọ. "Chào bà chủ!" hiệp sĩ kêu lên, "bà có một cô con gái xinh đẹp ở đây!"
"Cô ấy không phải là con gái tôi," bà chủ trả lời, "mà là một đứa trẻ mồ côi. Cô ấy không có nhà ngoại trừ ngôi nhà mà tôi đã cho cô ấy vì lòng từ thiện."
Lúc này, chàng hiệp sĩ đã rất thích cô gái và muốn nghe điều gì ấy về lịch sử của cô. Anh ta xuống ngựa và ra lệnh chuẩn bị sẵn cho anh một bồn tắm và một chiếc giường ngủ. Sau đó, anh vào nhà trong khi bà chủ nhà bảo cô gái hái một ít hương thảo, cỏ xạ hương và kinh giới ô để tắm.
Trong khi cô ấy đang bận rộn thu thập các loại thảo dược, một con chim sáo đá bay ra khỏi một bụi cây gần đó và hát,
“Ôi, tôi thật không mấy vui vì cô, cô gái à! Cô nên tắm người thanh niên đó trong bồn tắm mà cô đã mang đến đây. Cha cô đã chết vì đột quỵ tim khi nghe cô bị bắt mất và mẹ cô ngồi đau buồn cả ngày vì cô và nghĩ rằng cô cũng đã chết.
Ôi, tôi thật không mấy vui cho cô, cô bé bị bỏ rơi không biết ai là cha mẹ! Cô thật sự không biết cha mẹ của cô là ai à? "
Cô gái tội nghiệp đã sợ hãi và đau buồn khi nghe chim sáo đá nói điều này và chuẩn bị bồn tắm với những giọt nước mắt chảy dài trên má. Và rồi, cô mang chiếc bồn tắm nhỏ đến phòng chàng hiệp sĩ trẻ tuổi. Khi chàng nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của cô, chàng hỏi cô có chuyện gì, vì trông cô không vui vẻ, không cố gắng tiếp đãi chàng, lại mang vào một cái bồn tắm nhỏ như thế để chàng tắm.
"Làm sao tôi có thể vui vẻ được?" cô ấy nói, “với một sự đau buồn mới bùng phát”. Tôi đã khóc vì điều gì đó mà một con chim sáo đá đã nói với tôi khi tôi đang hái các loại thảo dược để làm thơm bồn tắm của ngài.
“Ôi, tôi thật không mấy vui vì cô, cô gái à! Cô nên tắm người thanh niên đó trong bồn tắm mà cô đã mang đến đây. Cha cô đã chết vì đột quỵ tim khi nghe cô bị bắt cắp và mẹ cô ngồi đau buồn cả ngày vì cô và nghĩ rằng cô cũng đã chết.
Ôi, tôi thật không mấy vui cho cô, cô bé bị bỏ rơi không biết ai là cha mẹ! Cô thật sự không biết cha mẹ của cô là ai à? "
Trong khi cô ấy nói điều này, hiệp sĩ trẻ nhìn vào bồn tắm và nhận thấy những biểu tượng hoàng gia của vua vùng Rheims trên đó. Chàng ta vô cùng thắc mắc và thốt lên, "Đó là huy hiệu của cha tôi! Làm thế nào mà nó đến được đây?"
“Ôi, tôi thật không mấy vui cho cô, cô bé bị bỏ rơi không biết ai là cha mẹ! Cô chưa biết cha mẹ của cô là ai à? " Chim sáo đá hát ở cửa sổ.
Chàng hiệp sĩ nhìn cô gái một lần nữa và bắt gặp một nốt ruồi trên cổ cô. "Đội ơn Chúa!" anh thốt lên. "Cô là em gái của ta! Cha cô là vua của xứ Rheims và mẹ cô tên là Christine, và ta là Conrad, anh trai của cô. Bây giờ ta biết tại sao tim ta đập nhanh như vậy khi ta lần đầu tiên nhìn thấy cô."
Họ ôm nhau với những giọt nước mắt vui mừng, cảm ơn Chúa và sau đó dành phần còn lại của đêm kể lại những gì đã xảy ra với họ kể từ khi họ chia tay.
Sáng hôm sau, khi trời vừa tờ mờ sáng, bà lão đã bước xuống nhà, gọi bằng một giọng nghe rất chói tai: “Dậy, dậy đi con gái, quét dọn phòng cho ta!”.
Và ngay lúc đó, chàng hiệp sĩ trẻ trả lời bằng một giọng trong trẻo, "Cô ấy không phải là người hầu, và sẽ không quét dọn phòng của bà nữa. Hãy tự tay bà mang rượu cho chúng tôi ngay bây giờ!"
Bà chủ nhà mang rượu như bà được bảo, và Conrad hỏi bà, "Bà đã lấy được cô thục nữ quý tộc này từ đâu ? Cô ấy là công chúa và là em gái của tôi!"
Bà lão tái mặt, khuỵu xuống. Nhưng bà không nói một lời nào, vì ngồi trên bệ cửa sổ là chim sáo đá. Chim sáo đá đã hát,
“Trong một khu vườn rát xa khỏi nơi đây, trên bãi cỏ xanh, một đứa trẻ nhỏ ngồi trong bồn tắm. Trong khi vú nuôi của cô đi đâu đó một phút, một người phụ nữ di gan già độc ác xuất hiện và mang đứa trẻ đi trong bồn tắm.
Người hiệp sĩ đã rất tức giận khi nghe điều này đến nỗi anh ta rút kiếm và đâm xuyên qua người phụ nữ. Sau đó, anh hôn cô em gái xinh đẹp của mình, và mang bồn tắm theo cùng với anh, dắt tay cô ra khỏi nhà và đặt cô trước mặt anh trên con ngựa của anh, đặt bồn tắm vào lòng cô. Chim sáo đá đậu trên vai cô.
Họ cưỡi ngựa đến lâu đài của vua xứ Rheims, nơi bà hoàng hậu vẫn còn sống. Ngay khi hoàng hậu thấy họ đến, bà ra đón họ và ngạc nhiên hỏi: "Con trai, con có người hầu nào ở đó vậy? Ta thấy cô ấy mang theo một cái bồn tắm như thể cô ấy đến để chăm sóc trẻ em."
"Ôi, mẹ yêu," hoàng tử trẻ trả lời, "cô ấy không phải là người hầu, mà là con gái của mẹ đó, người đã bị bà lão di gan độc ác cướp mất khỏi mẹ trong bồn tắm này."
Ngay sau khi anh ta nói điều này, công chúa nhảy khỏi yên ngựa và mẹ cô ngã vào vòng tay của cô trong niềm vui sướng ngất ngây.
Chim sáo hát,
Hôm nay là mười tám năm kể từ khi công chúa bị đánh cắp và mang đi trong bồn tắm, trên sông Rhine. Và tôi dám khẳng định rằng bà già độc ác ấy sẽ không bao giờ đánh cắp trẻ con nữa.
Công chúa đã giữ con chim sáo đá bên mình từ đó, và rất biết ơn con chim vì đã nói chuyện với chúng để nàng không còn bị giam giữ bên dưới một người phụ nữ độc ác nữa.
[Câu chuyện bắt nguồn từ một bài hát dân gian, được Bechstein kể lại.]
Phan Thiện Trì dịch
September, 2022
THE STARLING
Fairy Tales of Ludwig Bechstein
Once on a time on a fine summer's evening a young knight stopped at the door of an inn bordering on a wood. As he halted, a young girl came out of the house and asked him what he wished to have. He called for a goblet of cool wine, She quickly brought it, first tasted it with her ruddy lips, and then handed it to him. While he was drinking it, the hostess, an ugly old woman with a yellow face and withered with age, came to the inn-door. "Hello, hostess!" cried the knight, "you have a pretty daughter here!"
"She is not my daughter," answered the hostess, "but an orphan. She has no home except the one I have given her out of charity."
By now the knight had taken a fancy to the girl and wanted to hear somewhat of her history. He got off his horse and ordered a bath to be prepared for him and also a bed. Then he went into the house while the landlady bade the girl gather some rosemary, thyme and marjoram for the bath.
While she was busy gathering the herbs, a starling flew out of a bush close by and sang,
Oh, I'm so unhappy for you, girl! You should bathe the young man in the bath-tub you came here in.
Your father is dead of a broken heart and your mother sits grieving all day for you and thinks you are dead too.
Oh, I'm so unhappy for you, foundling child! Don't you know your father or mother?"
The poor girl was frightened and saddened to hear the starling speak this and prepared the bath with tears running down her cheeks. Then she carried the small bath-tub to the room where the young knight was. When he saw her red eyes, he asked her what was the matter, since she did not look merry, did not try to entertain him, and brought him such a small tub to bathe in.
"How can I be merry?" she said, with a fresh burst of grief; "I weep because of something a starling told me while I was gathering herbs to scent your bath,
I'm so unhappy for you, girl! You should bathe the young man in the bath-tub you came here in.
Your father is dead of a broken heart and your mother sits grieving all day for you and thinks you are dead too.
Oh, I'm so unhappy for you, foundling child! Don't you know your father or mother?
While she said this, the young knight looked at the bath-tub and noticed the royal symbols of the king of Rheims on it. He wondered greatly and exclaimed, "That is my father's coat of arms! How did it get here?"
I'm so unhappy for you, foundling child! Don't you know your father or mother yet?
sang the starling at the window. The knight looked again at the maiden and caught sight of a mole on her neck. "Praise the Lord!" he exclaimed. "You are my sister! Your father was king of Rheims and your mother's name is Christine, and I am Conrad, your brother. Now I know why my heart beat so rapidly when I first saw you."
They embraced one another with tears of joy in their eyes, thanked the Lord and afterwards spent the rest of the night telling what had happened to them since they were parted.
The next morning, as soon as it was light, the old woman came downstairs, calling out with a loud harsh voice, "Get up, get up, girl, and sweep my room!"
Then the young knight answered in his clear voice, "She is no servant, and will not sweep your room again. Bring us a draught of wine yourself now!"
The landlady brought the wine as she was told and Conrad asked her, "Where did you get this noble maiden from? She is a princess and my sister!"
The old woman turned pale and fell on her knees. But she did not say a word, for sitting on the window-sill was the starling. He sang,
In a garden far away from here, on the green grass, sat a little child in a bath-tub. While her nurse went away for a minute, a wicked old gipsy woman came and carried off the child in the bath-tub.
The knight was so enraged at hearing this that he drew his sword and thrust it through the woman. Then he kissed his beautiful sister, and taking the bath-tub with him, led her by her hand out of the house and placed her before him on his horse, placing the bath-tub in her lap. The starling perched itself on her shoulder.
They rode to the castle of the king of Rheims, where the queen-mother still lived. As soon as the queen saw them coming, she went out to meet them and asked astonished, "Son, what servant have you got there? I see she brings a bath-tub with her as if she has come to nurse children."
"Oh, mother dear," answered the young prince, "she is no servant, but your daughter who was stolen away from you in this bath."
As soon as he had said this, the princess leapt from the saddle and her mother fell into her arms in a swoon of joy.
The starling sang,
Today it is eighteen years since the princess was stolen and carried away in the bath-tub, over the Rhine. And I dare say that the old woman will never steal children again.
The princess kept the starling with her afterwards, and was as grateful to the bird as can be for talking to them so that she no longer was kept beneath a wicked woman.
* The tale stems from a folk song, and is retold by Bechstein and anew by - TK.
Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri
September, 2022
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét