Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2022

            Đứa Con của Thần Sấm

William Elliot Griffis 
Japanese (Nhật)

                                       Phan Thiện Trì dịch

Trong những ngọn đồi của Echizen, trong tầm nhìn của ngọn núi tuyết tên là Hakuzan, có một người nông dân tên là Bimbo.  Ông ấy rất nghèo, nhưng thanh đạm và cần cù.  Ông rất thích trẻ con mặc dù chính ông không có con. Ông mong muốn được nhận nuôi một cậu con trai mang tên mình và thường xuyên thảo luận vấn đề này với bà vợ già của mình.  Nhưng nghèo đến mức cả hai đều nghĩ tốt nhất là không nên nhận nuôi, cho đến khi họ cải thiện được tình trạng của mình và tăng diện tích đất đai của họ.  Vì tất cả tài sản mà Bimbo sở hữu là mảnh đất trong một cái rãnh nhỏ, mà chính ông đang khai hoang.  Một dòng nước nhỏ, chảy ra từ một con suối trong kẽ hở của những tảng đá phía trên, sau khi lách qua những tảng đá, lăn xuống rãnh để nhập vào một con suối ở thung lũng lớn hơn bên dưới.  Bìmbo sau nhiều năm lao động vất vả đắp những con đập hay thửa ruộng bậc thềm bằng đá, bên trong là đất được giữ lại, một phần lấy từ sườn núi, nhưng chủ yếu là được vác lên từng rổ trên lưng ông và vợ ông, từ thung lũng bên dưới.  Bằng sự vất vả mệt nhọc ấy, cứ tiếp tục năm này qua năm khác, những luống đất nhỏ đã được hình thành, trong đó có thể trồng lúa và trồng trọt.  Các dòng suối nhỏ cung cấp nước cần thiết; đối với lúa, cây lương thực hàng ngày của người lao động và nông dân, phải được trồng và cấy trong bùn mềm dưới nước.  Vì vậy, con suối nhỏ, từng nhảy qua đá và cắt lối đi, chảy róc rách reo vui xuống thung lũng, giờ đây lặng lẽ trải mình trên những chỗ đất đắp cao, tạo ra hơn một chục con dốc trước khi đến những thửa ruộng bên dưới.

 

Tuy nhiên, sau tất cả những nỗ lực của mình hàng chục năm trời, làm việc mỗi ngày từ tiếng kêu đầu tiên của con quạ, cho đến khi các vì sao xuất hiện, Bimbo và vợ chỉ sở hữu ba sào (¾ mẫu Anh) đất ruộng.  Đôi khi một mùa hè trôi qua, và ít hoặc không có mưa. Thế là, suối khô cạn và mùa màng thất bát.  Dường như tất cả đều hoài công vô ích khi lưng họ bị cong và trán của họ nhăn nheo vì chăm sóc.  Đôi khi, Bimbo đã phải làm việc vất vả thậm chí để trả tiền thuế của mình, đôi khi số tiền này lên đến một nửa vụ mùa của ông ta.  Nhiều lúc ông lắc đầu ngao ngán, lẩm bẩm câu tục ngữ của người nông dân chán nản “Ruộng mới cho một vụ mùa xơ xác”, những từ đó cũng có nghĩa, “Đời người chỉ là năm mươi năm”.

 

Một ngày hè sau đợt hạn hán kéo dài, khi những cây mạ non vừa cấy đang trở nên ngả vàng ở đầu ngọn, mây bắt đầu tụ lại cuộn tròn và ngay sau đó một cơn mưa rào ập xuống, những tia chớp lấp lánh, những ngọn đồi vang tiếng sấm. Nhưng Bimbo, tay cầm cuốc, mừng quá khi thấy mưa rơi, những giọt mưa đầu mùa vỗ về mát rượi, sảng khoái nên đã bắt tay vào gia cố lại các thửa ruộng bậc thềm để chống chọi với cơn lũ nhỏ sắp ập đến.

Chẳng bao lâu sau, cơn bão ầm ầm ập đến rất gần, và ông nghĩ rằng tốt hơn là nên tìm nơi trú ẩn, kẻo sấm sét sẽ tấn công và giết chết ông.  Đối với Bimbo, giống như tất cả những người hàng xóm của mình, thường nghe những câu chuyện về Raijin, vị thần sấm, sống trên bầu trời và cưỡi trên cơn bão, và đôi khi đánh chết người bằng cách ném xuyên qua các đám mây một sinh vật khủng khiếp giống như con mèo, có móng vuốt như sắt và cơ thể đầy lông lá vào người ấy.

 

Ngay khi Bimbo vát cuốc lên vai và bắt đầu di chuyển, một tia chớp chói loà khủng khiếp làm chói mắt ông ta.  Ngay sau đó là một tiếng va chạm chói tai, và sấm sét rơi xuống ngay trước mặt ông.  Ông lấy tay che mắt, nhưng thấy mình không bị thương, liền thốt lên lời cầu nguyện tạ ơn Đức Phật đã phụ hộ ông được an toàn.  Và rồi, ông mở mắt ra và nhìn xuống chân mình.

 

Ở đó có một cậu bé, hồng hào và ấm áp, đang reo mừng một cách sống động nhất, và không hề để ý đến mưa chút nào.  Người nông dân giương to đôi mắt, cảm thấy rất hạnh phúc và gần như không còn ngạc nhiên nữa, ông dịu dàng bế đứa trẻ trên tay và đưa nó về nhà với người vợ già của mình.

 

“Đây là một món quà từ thần sấm Raijin,” Bimbo nói.  “Chúng ta sẽ nhận nó làm con riêng của mình và gọi nó là Rai-taro,” (đứa con đầu lòng của thần sấm).

 

Vì vậy, cậu bé lớn lên và trở thành một đứa trẻ rất ngoan và dễ thương.  Cậu ấy tốt bụng và vâng lời cha mẹ nuôi của mình như thể cậu ta đã được sinh ra trong nhà của họ. Cậu không bao giờ thích chơi với những đứa trẻ khác, mà suốt ngày ở ngoài đồng với cha, vui chơi giải trí với dòng suối nhỏ và nhìn ngắm mây trời.  Ngay cả khi những diễn viên của vở Dai Kagura (bộ phim hài khiến các vị thần cười) và “Sư tử của Corea” đi dạo chơi trong làng, và mọi chàng trai, cô gái, vú em và phụ nữ chắc chắn sẽ đổ xô ra đường, mừng vui tột độ, đứa trẻ của sấm sét vẫn ở lại ngoài đồng, hoặc trèo lên những tảng đá cao để ngắm nhìn từng đàn chim bay liệng, dòng suối chảy róc rách, và dòng sông xa xa.

 

Sự thịnh vượng to lớn dường như đến với người nông dân, và ông đặt tất cả cho đứa con ngọt ngào từ trên mây rơi xuống với ông. Thật lạ lùng rằng mưa thường rơi trên thửa ruộng của Bimbo trong khi không có hạt mưa nào rơi xuống ở nơi khác;  vì vậy mà Bimbo trở nên giàu có và đổi tên thành Kanemochi.  Ông tin rằng cậu bé Raitaro đang vẫy gọi những đám mây, và chúng đổ mưa xuống cho cậu.

 

Nhiều mùa hè trôi qua, Raitaro đã trở thành một chàng trai cao ráo và đẹp trai, đã ra dáng đàn ông lúc tuổi mười tám.  Vào ngày sinh nhật của cậu, bác nông dân và người vợ tốt đã làm một bữa tiệc nhỏ cho đứa con nuôi của họ.  Họ ăn uống và nói chuyện về cơn bão sấm sét, nơi Raitaro được sinh ra.

 

Cuối cùng người thanh niên nghiêm nghị nói:

 

“Cha mẹ thân yêu của con, con cảm ơn rất nhiều vì đã có lòng tốt với con, nhưng bây giờ con phải nói lời vĩnh biệt.  Con hy vọng hai người sẽ sống vui vẻ hạnh phúc. ”

 

Sau đó, trong khoảnh khắc, tất cả dấu vết của hình dạng con người đều biến mất, và lơ lửng trên không trung, họ nhìn thấy một con rồng nhỏ màu trắng, bay là là bên trên họ một lúc rồi bay đi. Đôi vợ chồng già đi ra khỏi cửa để ngắm nhìn nó, trong khi nó mỗi lúc một lớn hơn, theo con đường của nó, tiến thẳng lên những ngọn đồi phía trên, nơi có những đám mây trắng chồng chất, hình thành vào một buổi chiều mùa hè, dường như được xây dựng lên như những ngọn tháp và lâu đài bằng bạc. Con rồng di chuyển về phía một trong những toà lâu đài này, khi họ quan sát hình dạng của nó, giờ đã phát triển thành một kích cỡ khổng lồ, nó biến mất khỏi tầm mắt.

 

Sau đó Kanemochi và vợ của ông ta, lúc này đã già và đầu bạc trắng, đã không còn vất vả và sống an nhàn suốt những ngày còn lại của đời họ. Khi họ chết và thi thể của họ được gom lại thành đống tro trắng trong lò thiêu bằng đá của nhà hỏa táng trong làng, tro của họ được trộn lẫn và được bỏ vào một chiếc bình, được đem đi chôn tại nghĩa trang của sân chùa. Ngôi mộ của họ được chạm khắc dưới hình dạng một con rồng trắng, mà cho đến ngày nay, mặc dù có rong rêu và địa y, vẫn có thể được nhìn thấy trong số các di tích cổ của ngôi làng nhỏ.

 

                                      Phan Thiện Trì dịch

                                           October, 2022

 

The Child of Thunder

William Elliot Griffis 
Japanese

 

 

In among the hills of Echizen, within sight of the snowy mountain called Hakuzan, lived a farmer named Bimbo. He was very poor, but frugal and industrious. He was very fond of children though he had none himself. He longed to adopt a son to bear his name, and often talked the matter over with his old dame. But being so dreadfully poor both thought it best not to adopt, until they had bettered their condition and increased the area of their land. For all the property Bimbo owned was the earth in a little gully, which he himself was reclaiming. A tiny rivulet, flowing from a spring in the crevice of the rocks above, after trickling over the boulders, rolled down the gully to join a brook in the larger valley below. Bimbo had with great labor, after many years, made dams or terraces of stone, inside which he had thrown soil, partly got from the mountain sides, but mainly carried in baskets on the backs of himself and his wife, from the valley below. By such weary toil, continued year in and year out, small beds of soil were formed, in which rice could be planted and grown. The little rivulet supplied the needful water; for rice, the daily food of laborer and farmer, must be planted and cultivated in soft mud under water. So the little rivulet, which once leaped over the rock and cut its way singing to the valley, now spread itself quietly over each terrace, making more than a dozen descents before it reached the fields below.

 

Yet after all his toil for a score of years, working every day from the first croak of the raven, until the stars came out, Bimbo and his wife owned only three tan (¾ acre) of terrace land. Sometimes a summer would pass, and little or no rain fall. Then the rivulet dried up and crops failed. It seemed all in vain that their backs were bent and their foreheads seamed and wrinkled with care. Many a time did Bimbo have hard work of it even to pay his taxes, which sometimes amounted to half his crop. Many a time did he shake his head, muttering the discouraged farmer’s proverb “A new field gives a scant crop,” the words of which mean also, “Human life is but fifty years.”

 

One summer day after a long drought, when the young rice sprouts, just transplanted were turning yellow at the tips, the clouds began to gather and roll, and soon a smart shower fell, the lightning glittered, and the hills echoed with claps of thunder. But Bimbo, hoe in hand, was so glad to see the rain fall, and the pattering drops felt so cool and refreshing, that he worked on, strengthening the terrace to resist the little flood about to come.

Pretty soon the storm rattled very near him, and he thought he had better seek shelter, lest the thunder should strike and kill him. For Bimbo, like all his neighbors, had often heard stories of Raijin, the god of the thunder-drums, who lives in the skies and rides on the storm, and sometimes kills people by throwing out of the clouds at them a terrible creature like a cat, with iron-like claws and a hairy body.

 

Just as Bimbo threw his hoe over his shoulder and started to move, a terrible blinding flash of lightning dazzled his eyes. It was immediately followed by a deafening crash, and the thunder fell just in front of him. He covered his eyes with his hands, but finding himself unhurt, uttered a prayer of thanks to Buddha for safety. Then he uncovered his eyes and looked down at his feet.

 

There lay a little boy, rosy and warm, and crowing in the most lively manner, and never minding the rain in the least. The farmer’s eyes opened very wide, but happy and nearly surprised out of his senses, he picked up the child tenderly in his arms, and took him home to his old wife.

 

“Here’s a gift from Raijin,” said Bimbo. “We’ll adopt him as our own son and call him Rai-taro,” (the first-born darling of the thunder).

 

So the boy grew up and became a very dutiful and loving child. He was as kind and obedient to his foster-parents as though he had been born in their house. He never liked to play with other children, but kept all day in the fields with his father, sporting with the rivulet and looking at the clouds and sky. Even when the strolling players of the Dai Kagura (the comedy which makes the gods laugh) and the “Lion of Corea” came into the village, and every boy and girl and nurse and woman was sure to be out in great glee, the child of the thunder stayed up in the field, or climbed on the high rocks to watch the sailing of the birds and the flowing of the water and the river far away.

 

Great prosperity seemed to come to the farmer, and he laid it all to the sweet child that fell to him from the clouds. It was very curious that rain often fell on Bimbo’s field when none fell elsewhere; so that Bimbo grew rich and changed his name to Kanemochi. He believed that the boy Raitaro beckoned to the clouds, and they shed their rain for him.

 

A good many summers passed by, and Raitaro had grown to be a tall and handsome lad, almost a man and eighteen years old. On his birthday the old farmer and the good wife made a little feast for their foster-child. They ate and drank and talked of the thunder-storm, out of which Raitaro was born.

 

Finally the young man said solemnly:

 

“My dear parents, I thank you very much for your kindness to me, but I must now say farewell. I hope you will always be happy.”

 

Then, in a moment, all trace of a human form disappeared, and floating in the air, they saw a tiny white dragon, which hovered for a moment above them, and then flew away. The old couple went out of doors to watch it, when it grew bigger and bigger, taking its course to the hills above, where the piled-up white clouds, which form on a summer’s afternoon, seemed built up like towers and castles of silver. Towards one of these the dragon moved, until, as they watched his form, now grown to a mighty size, it disappeared from view.

 

After this Kanemochi and his wife, who were now old and white-headed, ceased from their toil and lived in comfort all their days. When they died and their bodies were reduced to a heap of white cinders in the stone furnace of the village cremation-house, their ashes were mixed, and being put into one urn, were laid away in the cemetery of the temple yard. Their tomb was carved in the form of a white dragon, which to this day, in spite of mosses and lichens, may still be seen among the ancient monuments of the little hamlet.

 

                    Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri

                                             October, 2022

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html