Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2022

 ĐIÊU KHẮC

                                           

Julius Zeyer (1841-1901) Julius Zeyer là một nhà văn và nhà thơ lãng mạn người Séc với một nền tảng và kinh nghiệm quốc tế thực sự.  Cha của ông là một nhà quý tộc người Pháp.  Mẹ ông xuất thân từ một gia đình Do Thái gốc Đức ở Prague, tuy nhiên khi còn là một phụ nữ trẻ đã trở thành một tín đồ Công giáo La Mã.  Zeyer nghiên cứu triết học và ngôn ngữ và đi du lịch nhiều nơi. Ông tìm thấy nguồn cảm hứng từ những lý tưởng thời trung cổ và bị lôi cuốn vào thuyết huyền bí và ma thuật.  Sculpture lấy bối cảnh tại thủ đô Praha của Séc vào năm 1641, ba năm sau khi cuộc Chiến Tranh Ba mươi năm kết thúc, một cuộc xung đột giữa các cường quốc Công giáo và Tin lành ở Châu Âu.  Chiến tranh đã gần như phá hủy đất nước Bohemia và chia cắt châu Âu thành hai phần Công giáo và Tin lành.  Bohemia bây giờ là Công giáo, và nhiều người theo đạo Tin lành đã mất mạng và của cải.  Một nhà quý tộc trẻ theo đạo Tin lành nghèo khó gặp một phụ nữ Tây Ban Nha xinh đẹp.  Cô ấy đưa ra cho ông ấy một sự đề nghị rất kỳ lạ.

 

 

ĐIÊU KHẮC

                                                                  

                                                                           Julius Zeyer

 

Đó là hai mươi năm sau trận Bạch Sơn.  Mặt trời mùa hè đã lặn trên thủ đô Praha kỳ diệu của xứ sở Bohemia.  Chiếc cầu Charles vẫn nhộn nhịp như mọi khi, đông đúc bởi người, ngựa và xe cộ chen chúc.  Những nhà quý tộc và sĩ quan kiêu hãnh cưỡi những con ngựa thuần chủng;  Những vị khách quý ngồi trong những cỗ xe tứ mã mạ vàng, và những công dân Praha giàu có đã cố gắng hết sức để vượt trội hơn nhau về sự lộng lẫy.  Phụ nữ xinh đẹp kiêu kỳ tung tăng khắp nơi, kín đáo tận hưởng những ánh nhìn ngưỡng mộ của các quý ông. Ít ai để  ý đến một nhóm khác trên cầu — những người ăn xin ngồi trên vỉa hè lát đá.  Chỉ thỉnh thoảng, một người đi bộ mới ném một đồng xu cho những người đàn ông và phụ nữ già, mù và què đang ngồi túm tụm lại trong bộ quần áo rách rưới bẩn thỉu như một gia đình lớn.  Một thanh niên trẻ dừng lại trước nhóm người ăn xin.  Quần áo của anh ta giống quần áo của những người ăn xin, nhưng sạch sẽ, và khuôn mặt tái nhợt của anh ta mang những dấu hiệu đau khổ tương tự.  Bất chấp điều đó, chàng trai trẻ rất đẹp trai.  Nét mặt hốc hác của anh là hiện thân của vẻ đẹp lý tưởng.  Mái tóc dài và bộ râu mềm của anh có màu vàng sẫm, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm của anh chan chứa một nỗi u buồn.  Anh thọc tay vào túi lấy ra một đồng xu nhỏ và ấn vào lòng bàn tay của một người ăn xin mù loà.  Sau đó anh đi vài bước và tựa vào lan can cầu, nhìn chằm chằm xuống dòng sông bên dưới như đang trong một giấc mơ.  “Tại sao không gieo mình xuống dòng sông, để có thể tìm thấy sự bình yên cho mình nhỉ?  Bị đối xử với sự bất công và đầy nhục nhã? "  anh nói với chính mình bằng một giọng trầm lắng.  "Để tìm được hạnh phúc, thật có thể cảm thấy như thế nào?  Ai có thể giải thích cảm giác như thế cho tôi? " anh suy nghĩ thêm một lúc nữa.  Sau đó anh ta quay người một cách máy móc và bỏ đi nhưng lại va chạm với một phụ nữ thanh lịch.  Một người hầu già lưng khom đi cùng cô.  Người phụ nữ kinh ngạc kêu lên.  Cô nói chuyện với anh bằng tiếng Ý và nắm lấy tay người đàn ông trẻ tuổi, đưa cho anh ta vài đồng tiền vàng.  “Tôi không phải đi ăn xin,” người đàn ông trẻ nói, nhìn vào mắt người phụ nữ trẻ.  Khuôn mặt cô ấy thật xinh đẹp.  “Tôi thực sự xin lỗi, thưa ngài,” cô nói bằng tiếng Đức với một giọng du dương ngọt ngào.  “Tôi không có ý làm bẽ mặt anh,” cô cười một nụ cười điềm tĩnh.  “Ở đây luôn có những người ăn xin nên tôi đã nhầm lẫn và không nhận ra bạn là một quý ông ngay lập tức.  Làm thế nào tôi có thể xóa bỏ sự bất công này và hòa giải với bạn? "  cô hỏi và đưa tay ra bắt tay anh.  Bàn tay cô chắc nịch và mạnh như  như bàn tay của một người đàn ông.  “Tôi đã được hòa giải rồi,” người đàn ông trẻ nói, vừa quan sát cô.  Cô ấy đẹp hơn bất kỳ người phụ nữ nào anh từng thấy, nhưng vẻ đẹp của cô có chút gì đó rất lạnh lùng.  “Vậy thì hãy chứng minh đi, thưa ngài!  Đi cùng tôi và chấp nhận lời mời ăn tối của tôi,” cô nói, tay vẫn nắm lấy tay anh.  Chàng trai đỏ mặt và rút nhanh tay ra khỏi tay cô.  “Thưa ông, tôi là Donna Flavia Santini của thành Milan,” cô ấy tự giới thiệu với một nụ cười khá tự hào.  “Bạn chưa bao giờ nghe thấy tên tôi?  Nhiều nhân vật quan trọng của thành phố này sẽ coi lời mời như vậy là một vinh dự lớn . . ..  , một lời mời mà bạn từ chối."

 

                                    Phan Thiện Trì dịch

                                         August, 2022

 

Julius Zeyer (1841-1901) Julius Zeyer was a Czech romantic writer and poet with a truly international background and international experience. His father was a French aristocrat. His mother came from a Prague German Jewish family, however as a young woman became a Roman Catholic. Zeyer studied philosophy and languages and travelled extensively. He found inspiration in medieval ideals and was drawn to occultism and magic. The Sculpture is set in the Czech capital of Prague in 1641, three years after the end of the Thirty Years’ War, a conflict between Catholic and Protestant powers of Europe. The war had nearly destroyed the country of Bohemia and had divided Europe into Catholic and Protestant parts. Bohemia was now Catholic, and many Protestants had lost their lives and fortunes. An impoverished young Protestant nobleman meets a beautiful Spanish woman. She offers him a strange proposition.

 

THE SCULPTURE 

                                                                         by

                                                                         Julius Zeyer 

 

It was twenty years after the Battle of White Mountain. The summer sun was already setting over Bohemia’s magic capital city of Prague.  The Charles Bridge was busy as always, crowded by people, horses, and carriages. Proud noblemen and officers rode purebred horses; bejewelled dignitaries sat in gilded coaches, and wealthy Prague citizens did their best to outperform each other in splendour. Beautiful haughty women pranced everywhere, discreetly enjoying the admiring looks of men. Not many paid much attention to yet another group on the bridge—beggars who sat on the stone pavement. Only now and then did a pedestrian toss a coin to the old, blind, and crippled men and women who huddled together in dirty rags as one large family. A young man stopped at the group of beggars. His clothes resembled those of the beggars, but were clean, and his pale face bore similar marks of misery. In spite of that, the young man was very handsome. The features of his emaciated face embodied ideal beauty. His long hair and soft beard had the colour of dark gold, but his deep dark eyes were full of sadness. He reached into his pocket and pressed a small coin into the palm of a blind beggar.  Then he walked a few steps and leaned against the bridge railing, staring down at the river below as if in a dream. “Why not cast myself in the river, so I can find peace? To be done with injustice and shame?” he spoke to himself in a quiet voice. “To be happy. How can it feel? Who can ever explain such a feeling to me?” he pondered for a moment more. He then mechanically turned around to leave but collided with an elegant woman. An old stooped manservant accompanied her. The woman cried in surprise. She spoke to the old man in Italian and grabbed the young man’s hand, offering him several golden coins. “I am not begging,” the young man said, looking the young woman in the eyes. Her face was beautiful. “I am truly sorry, sir,” she spoke in German in a sweet melodic voice. “I did not mean to humiliate you,” she smiled a calm smile. “There are always beggars here, so I made a mistake and did not recognize you as a gentleman right away. How may I undo this injustice and reconcile with you?” she asked and offered him her hand to shake. Her

hand felt heavy and hard as that of a man. “I am reconciled already,” the young man said, observing her. She was more beautiful than any woman he had ever seen, but there was something cold in her beauty. “Then prove it, sir! Accompany me and accept my invitation for supper,” she said, still holding his hand.  The young man blushed and pulled his hand quickly out of hers. “Sir, I am Donna Flavia Santini of Milan,” she introduced herself with a proud smile. “You never heard my name? Many important people of this city would consider such an invitation a great honour. . . an invitation that you reject.”

 

                         Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri

                                                   August, 2022

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html