Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2022

  

HIỆP SĨ NHẢY CAO

 

                                                            Hans Christian Andersen

 

                                                            Phan Thiện Trì dịch

 

Bọ Chét, Châu Chấu và Con Nhảy (1) đã từng muốn xem con nào có thể nhảy cao nhất; và họ đã mời cả thế giới, và bất cứ những ai hâm mộ khác đến, để xem cuộc tỉ thí vĩ đại.  Và ở đó, ba kiện tướng nhảy cao nổi tiếng đã gặp nhau trong phòng.

Nhà vua nói: “Đúng vậy, ta sẽ trao con gái ta cho anh ta, người nhảy cao nhất, vì thật vô nghĩa nếu để những người này nhảy không vì mục đích gì”.

 

Bọ Chét bước ra đầu tiên.  Anh ta có cách cư xử rất đẹp, và cúi chào mọi hướng, vì anh ta có dòng máu tiểu thư trong huyết quản, và chỉ quen giao thiệp  với con người; và do đó tác phong lịch sự có thừa.

Tiếp tục đến Châu Chấu: anh ta chắc chắn nặng hơn nhiều, nhưng anh ta có một vóc dáng đẹp, và mặc bộ đồng phục màu xanh lá cây sinh ra với anh ta.  Người này, hơn nữa, khẳng định rằng anh ta thuộc một gia đình rất lâu đời ở đất Ai Cập, và rằng anh ta rất được coi trọng ở đó.  Anh ta vừa từ cánh đồng về, anh ta nói, và đã được đưa vào một ngôi nhà thẻ cao ba tầng, ngôi nhà ấy được dựng toàn những quân bài K và Q, hình Vua chúa và Hoàng hậu đều làm bằng thẻ hình với các hình quay vào mặt trong.  Có cửa ra vào và cửa sổ trong nhà, được mở ra trên ngực các quân bài cơ (Con Đầm cơ, Nữ hoàng Trái tim).(2)

“Tôi hát hay,” Châu Chấu nói, “đến nỗi mười sáu con dế bản địa đã hót líu lo từ khi mới lọt lòng và chưa bao giờ có một ngôi nhà bài cho riêng mình, đã gầy trở nên gầy gò thêm vì ghen tức nếu được nghe tôi hát.”

Cả hai người họ, Bọ Chét và Châu Chấu, đã giảng giải một cách văn hoa dòng dõi quý phái và lòng quyết tâm của chúng để tự coi mình có quyền kết hôn với một Công chúa.

Con Nhảy không nói gì, nhưng người ta nói về anh ta rằng anh ta đã nghĩ nhiều hơn; và Chó Sân trước của nhà vua chỉ đánh hơi thôi đã sẵn sàng khẳng định rằng Con Nhảy là thuộc về một gia đình tốt, và rõ ràng là được hình thành từ xương ức của một con ngỗng.  Ủy viên hội đồng già, người đã nhận được ba huy chương nhờ cái lưỡi của mình, đã tuyên bố rằng Con Nhảy sở hữu một biệt tài của nhà tiên tri;  người có thể biết bằng xương của mình liệu sẽ có một mùa đông khắc nghiệt hay một mùa đông rét dịu; và điều đó luôn có thể biết được từ xương ức của người viết niên giám.

“Tôi sẽ không nói thêm gì nữa,” vị Vua già nói.  "Tôi chỉ tiếp tục yên lặng và sẽ có bình luận sau cùng”.

 

Bây giờ đã đến lúc chúng phải thực hiện bước nhảy.  

Con Bọ Chét bay lên cao đến nỗi không ai có thể nhìn thấy nó đã nhảy đến đâu;  và sau đó họ khẳng định rằng nó không hề nhảy chút nào, nhưng đó chỉ là đoán mò. 

Châu Chấu chỉ vọt lên cao bằng một nửa, nhưng nó đã lao thẳng vào mặt nhà Vua, và Nhà vua tuyên bố điều đó thật thô lỗ khủng khiếp. 

Con Nhảy nhỏ đã cân nhắc rất lâu; cuối cùng mọi người nghĩ rằng nó hoàn toàn không thể nhảy được.

“Tôi chỉ hy vọng anh ấy không trở nên không khỏe,” Con Chó sân trước của nhà vua lầm bầm, và rồi nó lại ngửi vào Con Nhảy một cái.

"Vỗ nhẹ!"  anh ta bật dậy với một bước nhảy bật nghiêng, bật ngửa một cách hơi quanh co rồi ngay lập tức bật vào lòng Công chúa, người đang ngồi trên một chiếc ghế đẩu vàng thấp. 

Nhà Vua nói: “Ngươi đã nhảy lên con gái ta bước nhảy cao nhất; vì đó là đích điểm của cuộc thi, đòi hỏi phải có cái đầu để đạt được điều đó, và Con Nhảy đã chứng tỏ rằng nó có cái đầu. ”

Và vì vậy Con Nhảy đã được phong danh hiệu Hiệp Sĩ Nhảy Cao của triều đình và đã có Công chúa.

"Rốt cuộc thì tôi đã nhảy cao nhất," Bọ Chét nói.  “Nhưng tất cả đều giống nhau.  Hãy để cô ấy có bộ xương ngỗng với cục sáp và chút chất dính của nó.  Tôi đã nhảy lên cao nhất;  nhưng trong thế giới này, cần phải có một cơ thể nếu một người muốn được nhìn thấy”.

Và Bọ Chét hờn dỗi, bỏ đi tham gia nghĩa vụ quân sự ra nước ngoài, và nghe đâu đã bị giết chết. 

Châu Chấu ẩn mình dưới mương nước, ngẫm nghĩ về cái sự đời và về mọi thứ xảy ra trên thế giới như thế nào.  Và nó cũng nói, “Ở đời cần phải có sức mạnh của cơ thể, cơ thể là cần thiết!  cơ thể là bắt buộc! ”  Và rồi nó cất giọng hát bài hát u sầu muôn thuở của riêng mình, và cũng từ đó chúng ta thu thập được câu chuyện này, câu chuyện mà họ nói là không có thật, mặc dù nó đã được in trên báo.

 

(1)         Con Nhảy: thứ đồ chơi của trẻ em Đan Mạch, làm bằng xương có gắn lò xo để nhảy.

(2)         Quân bài Đầm cơ.

 

                                           Phan Thiện Trì dịch

                                                  June, 2022

 

THE JUMPER

                                                                by

 

                                                                Hans Christian Andersen

 

THE Flea, the Grasshopper, and the Skipjack1 once wanted to see which of them could jump highest; and they invited the whole world, and whoever else would come, to see the grand sight. And there the three famous jumpers were met together in the room.

“Yes, I’ll give my daughter to him who jumps highest,” said the King, “for it would be mean to let these people jump for nothing.”

The Flea stepped out first. He had very pretty manners, and bowed in all directions, for he had young ladies’ blood in his veins, and was accustomed to consort only with human beings; and that was of great consequence.

Then came the Grasshopper: he was certainly much heavier, but he had a good figure, and wore the green uniform that was born with him. This person, moreover, maintained that he belonged to a very old family in the land of Egypt, and that he was highly esteemed there. He had just come from the field, he said, and had been put into a card house three stories high, and all made of picture cards with the figures turned inwards. There were doors and windows in the house, cut in the body of the Queen of Hearts.

“I sing so,” he said, “that sixteen native crickets who have chirped from their youth up, and have never yet had a card house of their own, would become thinner than they are with envy if they were to hear me.”

Both of them, the Flea and the Grasshopper, took care to announce who they were, and that they considered themselves entitled to marry a Princess.

The Skipjack said nothing, but it was said of him that he thought all the more; and directly the Yard Dog had smelt at him he was ready to assert that the Skipjack was of good family, and formed from the breastbone of an undoubted goose. The old councillor, who had received three medals for holding his tongue, declared that the Skipjack possessed the gift of prophecy; one could tell by his bones whether there would be a severe winter or a mild one; and that’s more than one can always tell from the breastbone of the man who writes the almanac.

“I shall not say anything more,” said the old King. “I only go on quietly, and always think the best.”

Now they were to take their jump. The Flea sprang so high that no one could see him; and then they asserted that he had not jumped at all. That was very mean. The Grasshopper only sprang half as high, but he sprang straight into the King’s face, and the King declared that was horribly rude. The Skipjack stood a long time considering; at last people thought that he could not jump at all.

“I only hope he’s not become unwell,” said the Yard Dog, and then he smelt at him again.

“Tap!” he sprang with a little crooked jump just into the lap of the Princess, who sat on a low golden stool.

Then the King said, “The highest leap was taken by him who jumped up to my daughter; for therein lies the point; but it requires head to achieve that, and the Skipjack has shown that he has a head.”

And so he had the Princess.

“I jumped highest, after all,” said the Flea. “But it’s all the same. Let her have the goose-bone with its lump of wax and bit of stick. I jumped to the highest; but in this world a body is required if one wishes to be seen.”

And the Flea went into foreign military service, where it is said he was killed.

The Grasshopper seated himself out in the ditch, and thought and considered how things happened in the world. And he too said, “Body is required! body is required!” And then he sang his own melancholy song, and from that we have gathered this story, which they say is not true, though it’s in print.

 

                         Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri

                                                    June, 2022

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html