KẺ LÊN NGƯỜI XUỐNG
Mùa hè rất nóng. Trong nhiều tuần nay không có lấy một hạt mưa, và đã có hạn hán ở thung lũng nơi các loài động vật sinh sống. Các con suối đã khô cạn và không còn chảy nữa. Cáo ta cầm ống điếu lên và đi dạo dưới những tán cây đoạn để suy nghĩ lại mọi chuyện. Ở đó anh ta gặp cô-dê.
"Chào buổi sáng," anh nói.
Cô ấy trả lời: "Chao ôi! Tôi không biết chúng tôi phải làm gì để có nước. Chúng tôi đã uống hết nước trong thùng, và trừ phi chúng tôi có thể sớm tìm thấy một ít nước nữa, không thì tôi và các con tôi sẽ chết khát mất. "
Cáo nói: "Còn tôi khô đến nỗi lưỡi tôi dính chặt vào vòm miệng, hút cả tẩu thuốc cũng chẳng thấy sướng chút nào. Bạn nghĩ sao khi cả hai ta cùng nhau đi kiếm nước? Bốn mắt còn hơn hai, bất cứ ngày nào trong tuần."
“Đồng ý,” con dê nói, và chúng bắt đầu cùng nhau. Chúng tìm kiếm khắp nơi trong một thời gian dài, nhưng không tìm thấy dấu hiệu của sự có nước đâu cả. Rồi đột nhiên con dê cất tiếng kêu sung sướng. Chạy đến gần cô, con cáo thấy cô đã tìm thấy một cái giếng và đang đứng trên bờ vực của nó, nhìn chằm chằm vào dòng nước mát lạnh ở phía xa bên dưới.
"Hoan hô!" con cáo kêu lên.
Dê trả lời: "Nước xuống rất xa bên dưới. Làm sao chúng ta lấy được!"
"Để đó cho tôi," con cáo nói. "Tôi biết một điều khá rõ về giếng. Việc bạn phải làm là chui vào cái thùng được treo bằng dây thừng và lướt xuống một cách nhẹ nhàng và an toàn nhất có thể. Tôi sẽ đi trước, chỉ để chỉ đường cho bạn."
Vì vậy, con cáo chui vào cái xô, và trọng lượng của nó khiến nó đi xuống trong khi cái xô rỗng ở đầu dây bên kia đi lên đến đỉnh giếng. Một phút sau anh ta ở phía dưới, cúi xuống thành thùng và tham lam dội nước lên. Không có gì đã từng có vị ngon như vậy. Anh uống và uống cho đến khi không thể chứa được nữa.
"Liệu nó có ngon lắm không?" Con dê từ trên cao kêu gào, nhảy múa một cách nôn nóng.
"Nó giống như mật hoa tinh khiết nhất!" cáo trả lời. "Mau vào xô đi xuống tham gia cùng ta."
Vì vậy, con dê bước vào cái xô, cái xô này ngay lập tức bắt đầu đi xuống theo trọng lượng của nó, đồng thời cái xô có con cáo trong đó bắt đầu đi lên trên mặt đất. Hai người gặp nhau nửa chặng đường.
"Chuyện này là thế nào vậy?" Cô-dê ngạc nhiên hỏi. "Ta cứ tưởng rằng ngươi sẽ đợi ta ở dưới đó!"
"A," con cáo cười toe toét trả lời, "tôi quan tâm làm gì! Một đàng đi lên và một đàng đi xuống. Tôi hy vọng bạn sẽ thưởng thức món uống của mình, Tạm biệt!"
Và ngay khi cáo ta lên đến đỉnh, hắn liền nhảy ra khỏi xô và chạy đi một mạch.
Cô-dê tội nghiệp phải ở đó dưới đáy giếng cho đến khi bác nông gia đến và tìm thấy cô, đã chết một nửa thân hình vì lạnh. Và cuối cùng khi cô được cứu, cô phát hiện ra rằng người nông dân đã đưa cô ấy vào đàn cùng với bọn cừu và đàn dê của chính bác ta. Cô không rảnh để về nhà với các con.
Phan Thiện Trì dịch
August, 2022
UPS AND DOWNS
The summer had been very hot. Not a drop of rain had fallen for many weeks, and there was drought in the valley where the animals lived. The streams had dried up and the springs had ceased to flow. The fox took up his pipe and went out to take a walk under the lime-trees to think things over. There he met the she-goat.
"Good morning," he said.
She answered: "Alas! I don't know what we are to do to get water. We have finished all the water we had in the barrel, and unless we can find some more very quickly I and my children will die of thirst."
The fox said: "And I am so dry that my tongue is sticking to the roof of my mouth. I cannot even smoke my pipe with pleasure. What do you say to searching for water together? Four eyes are better than two, any day in the week."
"Agreed," said the goat, and away they started together. For a long time they looked everywhere, but not a trace of water could they find. Then all of a sudden the goat gave a cry of joy. Running up to her, the fox saw that she had found a well and was standing on the brink of it, gazing at the cool water far below.
"Hurrah!" cried the fox.
The goat answered: "The water is far down. How are we to get at it!"
"Leave that to me," said the fox. "I know a thing about wells. What you have to do is to get into the bucket which is hanging by the rope and glide down as smoothly and as safely as you please. I'll go first, just to show you the way."
So the fox got into the bucket, and the weight of him made it go downward while the empty bucket at the other end of the rope rose to the top of the well. A minute afterwards he was at the bottom, leaning over the side of the pail and greedily lapping up the water. Nothing had ever tasted so delicious. He drank and drank until he could hold no more.
"Is it good?" cried the goat from above, dancing with impatience.
"It is like the purest nectar!" answered the fox. "Get into the bucket quickly and come down and join me."
So the goat stepped into the bucket, which at once began to go downward with her weight, while at the same time the bucket with the fox in it began to rise to the surface. The two met half-way.
"How is this?" asked the she-goat in surprise. "I thought you were going to wait for me!"
"Ah," answered the fox with a grin, "what do I care! Some go up and some go down. I hope you will enjoy your drink, Good-bye!"
And as soon as he got to the top he jumped out of the bucket and ran off.
The poor she-goat had to stay there at the bottom of the well until the farmer came and found her, half dead with cold. And when at last she was rescued she found that the farmer put her into the fold with his own sheep and goats. She was not free to go home to her kids.
Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri
August, 2022
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét