Thứ Tư, 28 tháng 12, 2022

 THIÊN THẦN

                           

                                                   Hans Christian Andersen

                                                   Phan Thiện Trì dịch

 

Mỗi lần có một đứa trẻ ngoan qua đời, một thiên thần của Đức Chúa Trời từ trên trời xuống, ôm đứa trẻ đã chết vào lòng, dang rộng đôi cánh trắng vĩ đại và bay cùng nó khắp những nơi mà đứa trẻ đã ưa thích trong suốt cuộc đời của nó.  Sau đó, ông thu thập một số lượng lớn những bông hoa mà ông mang lên dâng cho Đấng Toàn Năng, để chúng có thể nở trên trời rực rỡ hơn chúng ở dưới đất.  Và Đấng Toàn Năng ép những bông hoa vào lòng Ngài, nhưng Ngài hôn lên bông hoa mà bé ưa thích nhất, và lập tức đoá hoa ấy biết nói, biết hát và tham gia vào đội hợp xướng với lòng tràn đầy hạnh phúc”. 

Những lời này được nói bởi một thiên thần của Đức Chúa Trời, khi Thần ấy mang một đứa trẻ đã chết lên thiên đàng, và đứa trẻ nghe như thể trong một giấc mơ. Thiên Thần và đứa bé đi qua những địa điểm được ưa thích, nơi đứa trẻ thường chơi đùa, và qua những khu vườn xinh đẹp đầy hoa dễ thương. Thiên thần hỏi. “Cháu muốn mang cái nào trong các thứ hoa này, đem lên trồng trên cõi Trời?”

 

Gần đó, có một cây hoa hồng đẹp đẽ, mảnh khảnh, nhưng thân cây đã bị một bàn tay ác độc bẻ gãy, khiến cho các cành đầy nụ hàm tiếu phải héo rũ.

"Bụi hồng tội nghiệp!" đứa trẻ nói, "chúng ta hãy mang nó theo chúng ta lên trời, để cho nó đâm hoa trên cõi Chúa!”

Vị Thần liền mang cây hồng đó đi, hôn đứa bé vì đã lựa chọn với lòng tốt, và đứa bé mở đôi mắt. Nhiều bông hoa rực rỡ được ngắt đem đi, cũng như một ít cây mao lương hoa vàng và cây hoa bướm dại.

“Bây giờ chúng ta đã có đủ hoa,” đứa trẻ nói; nhưng thiên thần chỉ gật đầu, chưa muốn bay lên trời.

Đây là vào lúc ban đêm, mọi vật đều yên tĩnh, vị Thần và đứa bé đi trong thành phố lớn, họ bay trên một con đường nhỏ hẹp nhất, đầy rác rưới, tro tàn, và đủ thứ vụn vặt, ở đó có một cuộc di dời nhà. Những mảnh đĩa, mảnh vôi, giấy lộn, giẻ rách, mũ cũ và những thứ rác rưởi khác khắp trên mặt đất, tất cả những gì trông rất xấu xí.

Vị Thần chỉ tay vào đống mảnh vỡ của một chậu hoa, và một ít đất từ chậu vương vãi ra, còn dính chùm trong đám rễ của một cây hoa đồng nội. Hoa này chẳng có gì đáng giá, vì vậy người ta đã vứt nó ra đường. Thần nói:

”Chúng mình hãy cứ mang cây hoa này theo. Ta sẽ cho cháu biết vì sao trong lúc chúng mình bay đi”.

Và khi họ bay thiên thần đã kể lại lịch sử:

“Ở dưới ngõ hẹp, trong một căn hầm thấp, có một cậu bé ốm yếu tội nghiệp;  cậu ấy đã bị đau khổ từ thời thơ ấu của mình, và ngay cả trong những ngày đẹp nhất của mình, cậu cũng chỉ có thể xoay sở để đi lên và xuống phòng bằng nạng một hoặc hai lần, không hơn không kém.

 

Mùa hè, tia sáng mặt trời chỉ chiếu vào gian phòng dưới hầm độ nửa giờ thôi, và khi đứa bé đến ngồi đó, hưởng chút hơi ấm của mặt trời, và nhìn dòng máu đỏ qua mấy ngón tay khẳng khiu, đưa lên trước mắt, thì mọi người nói: ”À! Hôm nay đứa bé ra ngoài trời!”

Đứa bé không biết gì về khu rừng xanh tươi trong mùa xuân của nó, cho đến khi con trai của một người hàng xóm mang đến cho nó một cành cây xanh từ một cây sồi. Nó đưa cành cây lên đầu mình, và mơ tưởng nó đang ở trong rừng sồi, nơi đó mặt trời chiếu sáng, và những con chim quay quần nhau hót ríu rít một cách vui vẻ.  

Vào một ngày mùa xuân, đứa bé con ông láng giềng mang đến cho nó một ít bông hoa đồng nội, và trong số đó có một cây gặp may gốc vẫn còn rễ bám chặt. Cây ấy được trồng vào một cái chậu, đặt bên cửa sổ cạnh giường nó. Cây hoa được một bàn tay hiền lành chăm sóc, cây hoa tươi tốt, đâm nụ, và mỗi năm đều nở hoa. Cây ấy là cả khu vườn xinh đẹp của đứa bé bệnh tật, kho tàng nho nhỏ của nó trên cõi đời này.

Đứa bé chăm lo tưới và săn sóc cây, tìm cách cho cây hưởng được nhiều tia sáng mặt trời, trên cửa sổ từ sáng đến tối. Bông hoa tự quấn lấy nhau ngay cả trong giấc mơ của nó - đối với nó thì hoa nở, đối với nó thì hoa tỏa hương thơm.  Và hoa vui mừng trước mắt cậu bé, và vì bông hoa mà cậu đã quay lại, ngay cả trong cái chết, khi Chúa gọi nó về. Trong suốt thời gian đó, bông hoa đã đứng trên cửa sổ, khô héo và bị lãng quên, cho đến khi tàn lụi. Vì vậy khi người ta dọn nhà nó bị vứt ra đường cùng với rác rưới. Và bông hoa đáng thương, khô héo và tàn lụi này, chúng mình hãy nhập vào bó hoa, vì nó đã đem lại nhiều nguồn vui thực sự hơn cả đóa hoa rực rỡ nhất trong vườn bà Hoàng Hậu!”

"Nhưng làm thế nào Thần biết tất cả những điều này?" Đứa trẻ mà thiên thần đang mang lên thiên đàng hỏi.

"Ta biết điều đó," thiên thần đáp, "bởi vì chính ta là cậu bé ốm yếu phải chống nạng bước đi, và ta biết rõ về đoá hoa của ta lắm chứ."

Đứa bé mở to mắt ra, ngắm nhìn nét mặt sung sướng và rạng rỡ của Thiên Thần, khi cả hai lên đến cõi Chúa, nơi tất cả là hạnh phúc và niềm vui. 

Chúa ôm đứa bé chết vào lòng, và ban cho nó hai cánh như vị Thiên Thần kia, và tay trong tay cùng vị ấy bay đi. Chúa lại ép bó hoa trên tim, hôn đóa hoa đồng nội héo úa, hoa liền biết nói và biết hát như tất cả các Thiên Thần bay quanh Chúa, nhiều vị đến gần cạnh Chúa, những vị khác bay thành những vòng càng lúc càng rộng, càng xa quanh Chúa, xa đến cõi vô tận, tất cả đều sung sướng như nhau. Tất cả, lớn và bé, đồng ca hát, cả đứa bé được ban phúc lành, đến cả đóa hoa đồng nội nghèo nàn, đóa hoa đã bị úa tàn, vứt theo đám rác rưới, trong cảnh dọn nhà lộn xộn, trong con phố âm u chật hẹp.

 

                                     Phan Thiện Trì dịch

                                            July, 2022

                                      

 

THE ANGEL     

                                                                  by

 

                                                                  Hans Christian Andersen

                                         

“WHENEVER a good child dies, an angel of God comes down from heaven, takes the dead child in his arms, spreads out his great white wings, and flies with him over all the places which the child had loved during his life. Then he gathers a large handful of flowers, which he carries up to the Almighty, that they may bloom more brightly in heaven than they do on earth. And the Almighty presses the flowers to His heart, but He kisses the flower that pleases Him best, and it receives a voice, and is able to join the song of the chorus of bliss.”

These words were spoken by an angel of God, as he carried a dead child up to heaven, and the child listened as if in a dream. Then they passed over well-known spots, where the little one had often played, and through beautiful gardens full of lovely flowers.

“Which of these shall we take with us to heaven to be transplanted there?” asked the angel.

Close by grew a slender, beautiful, rose-bush, but some wicked hand had broken the stem, and the half-opened rosebuds hung faded and withered on the trailing branches.

“Poor rose-bush!” said the child, “let us take it with us to heaven, that it may bloom above in God’s garden.”

The angel took up the rose-bush; then he kissed the child, and the little one half opened his eyes. The angel gathered also some beautiful flowers, as well as a few humble buttercups and heart’s-ease.

“Now we have flowers enough,” said the child; but the angel only nodded, he did not fly upward to heaven.

It was night, and quite still in the great town. Here they remained, and the angel hovered over a small, narrow street, in which lay a large heap of straw, ashes, and sweepings from the houses of people who had removed. There lay fragments of plates, pieces of plaster, rags, old hats, and other rubbish not pleasant to see. Amidst all this confusion, the angel pointed to the pieces of a broken flower-pot, and to a lump of earth which had fallen out of it. The earth had been kept from falling to pieces by the roots of a withered field-flower, which had been thrown amongst the rubbish.

“We will take this with us,” said the angel, “I will tell you why as we fly along.”

And as they flew the angel related the history.

“Down in that narrow lane, in a low cellar, lived a poor sick boy; he had been afflicted from his childhood, and even in his best days he could just manage to walk up and down the room on crutches once or twice, but no more. During some days in summer, the sunbeams would lie on the floor of the cellar for about half an hour. In this spot the poor sick boy would sit warming himself in the sunshine, and watching the red blood through his delicate fingers as he held them before his face. Then he would say he had been out, yet he knew nothing of the green forest in its spring verdure, till a neighbor’s son brought him a green bough from a beech-tree. This he would place over his head, and fancy that he was in the beech-wood while the sun shone, and the birds carolled gayly. One spring day the neighbor’s boy brought him some field-flowers, and among them was one to which the root still adhered. This he carefully planted in a flower-pot, and placed in a window-seat near his bed. And the flower had been planted by a fortunate hand, for it grew, put forth fresh shoots, and blossomed every year. It became a splendid flower-garden to the sick boy, and his little treasure upon earth. He watered it, and cherished it, and took care it should have the benefit of every sunbeam that found its way into the cellar, from the earliest morning ray to the evening sunset. The flower entwined itself even in his dreams—for him it bloomed, for him spread its perfume. And it gladdened his eyes, and to the flower he turned, even in death, when the Lord called him. He has been one year with God. During that time the flower has stood in the window, withered and forgotten, till at length cast out among the sweepings into the street, on the day of the lodgers’ removal. And this poor flower, withered and faded as it is, we have added to our nosegay, because it gave more real joy than the most beautiful flower in the garden of a queen.”

“But how do you know all this?” asked the child whom the angel was carrying to heaven.

“I know it,” said the angel, “because I myself was the poor sick boy who walked upon crutches, and I know my own flower well.”

Then the child opened his eyes and looked into the glorious happy face of the angel, and at the same moment they found themselves in that heavenly home where all is happiness and joy. And God pressed the dead child to His heart, and wings were given him so that he could fly with the angel, hand in hand. Then the Almighty pressed all the flowers to His heart; but He kissed the withered field-flower, and it received a voice. Then it joined in the song of the angels, who surrounded the throne, some near, and others in a distant circle, but all equally happy. They all joined in the chorus of praise, both great and small,—the good, happy child, and the poor field-flower, that once lay withered and cast away on a heap of rubbish in a narrow, dark street.

 

                           Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri

                                                  July, 2022

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html