Folk Tales of Flanders
Ngày xưa có một mụ phù thủy già độc ác sống cô độc trong căn phòng trên cùng của một tòa tháp cao và u ám. Ở đó, bà ngồi hết ngày này qua ngày khác, tựa chiếc đầu xấu xí trên tay, nhìn ra vùng nông thôn qua một khe hở trên tường. Bạn đồng hành duy nhất của bà là một con mèo đen lớn. Chú mèo ngồi bên cạnh bà trong căn buồng tối om, đôi mắt sáng rực như ngọn lửa xanh trong bóng tối.
Một ngày nọ, khi bà phù thủy ngồi ở đó, bà nhìn thấy một cô bé đang hái dâu tây trong rừng. Cảnh tượng khiến mụ phù thủy cười toe toét và lẩm bẩm một mình: "Chờ đó, chờ ở đó, cô gái à, cho đến khi ta đến với cô, vì thịt cô sẽ rất ngọt ngào." Sau đó bà khoác chiếc áo choàng dài và cầm trên tay một cây gậy đi bộ rồi đi xuống cầu thang.
Cô gái nhỏ, tên là Margot, đã đi lạc rất xa khỏi nhà trong niềm háo hức hái quả dâu tây chín, và bây giờ cô đang ở một mình nơi một vùng đất khá xa lạ đối với cô. Cô ấy tiếp tục hái quả của mình, ngâm nga một giai điệu với trái tim nhẹ nhàng, cho đến khi giỏ của cô ấy gần đầy. Sau đó cô ngồi xuống dưới chân một gốc cây để nghỉ ngơi.
Một người phụ nữ lớn tuổi tiến về phía cô, trùm chiếc áo choàng kín mít để khuôn mặt của bà không dễ dàng được nhận ra.
"Chúc một ngày tốt lành, cô bé yêu," mụ phù thủy nói. “Cô có thể cho ta một vài quả dâu chín mọng được không?”
"Vâng," Margot trả lời. "Lấy bao nhiêu tùy thích, vì cháu có thể dễ dàng hái thêm một số nữa." Mụ phù thủy hốt một nắm đầy quả mọng và ngồi xuống bên cạnh Margot để ăn. Và suốt thời gian bà ấy ăn, bà luôn nhìn chằm chằm vào người con gái bé nhỏ, nhưng Margot không thể nhìn thấy ánh mắt ác ý trong đôi mắt của mụ phù thủy vì chiếc áo choàng đã che khuất khuôn mặt của bà ấy.
"Em sống ở đâu, cô gái nhỏ?" một lúc sau phù thủy hỏi.
Margot nói với cô ấy, và mụ phù thủy nói: "Bạn hẳn phải rất mệt mỏi với việc đi bộ suốt quãng đường đó. Nếu bạn đến nhà tôi, tôi sẽ cho bạn một bát sữa và một lát bánh nho, và bạn sẽ thấy tất cả những thứ tuyệt vời mà ta cất giữ trong các phòng chứa đồ quý trong nhà.
Vì vậy, Margot đã cùng mụ phù thủy đi vào tòa tháp u ám, không phải vì cô ấy muốn có sữa hay bánh, mà là để xem những thứ xinh xắn trong các căn phòng của nhà kho. Ngay khi cô bước vào bên trong thì mụ phù thủy đã đè lên người cô, trói cô thật nhanh bằng một sợi dây và đưa cô lên căn phòng trên cùng, nơi con mèo đang ngồi nhấp nháy đôi mắt xanh lục của nó. Bà phù thủy già đã mở cánh cửa của một căn phòng rất nhỏ ở đó. Nó được sử dụng để lưu trữ mọi thứ và không có cửa sổ. Bây giờ bà ta đẩy Margot vào trong và khoá trái cửa lại. Ý bà là giữ cô bé ở đó cho đến khi cô ấy lớn hơn và béo hơn để ăn thịt. Do đó, mụ phù thủy mang đến cho cô rất nhiều thức ăn giàu chất dinh dưỡng mỗi ngày, và thỉnh thoảng bà sẽ sờ vào cánh tay của Margot để xem liệu cô có đủ bụ bẫm để chui vào nồi hay chưa.
Margot sợ hãi và cảm thấy đau khổ khi bị giam giữ trong căn phòng nhỏ, tối tăm đó một mình. Cô ấy khóc và khóc, nhưng không ai có thể nghe thấy cô ngoại trừ con mèo đen lớn của mụ phù thủy, và mèo ta là một con vật im lặng không thể hiện cảm xúc của mình. Tuy nhiên, Margot hầu như cảm thấy tội nghiệp cho nó cũng như cho chính mình, vì mụ phù thủy thường đánh nó tàn nhẫn một cách không thương tiếc. Cô gái cố gắng an ủi con mèo bằng cách cho nó những miếng từ bữa tối của cô; cô đẩy chúng ra cho nó qua khe cửa.
Một ngày nọ, khi bà phù thủy già đi ra ngoài như thường lệ, cô gái trong căn phòng nhỏ, tối tăm ngạc nhiên khi nghe thấy một giọng nói từ phía bên kia cánh cửa.
Margot, Margot, đừng khóc nữa, mà hãy lắng nghe tôi. "
"Bạn là ai?" cô gái nhỏ hỏi.
"Tôi là con mèo," giọng nói tiếp tục. "Tôi sẽ đẩy chìa khoá vào bên dưới cánh cửa. Cô hãy cầm lấy nó và tự cho phép chính mình đi ra ngoài. Nhưng hãy nhanh lên. Không còn có thời gian để lãng phí!"
“Cảm ơn, cảm ơn,” Margot nói khi cảm thấy mình được tự do. "Nhưng làm thế nào mà bạn có thể nói chuyện? Tôi không biết rằng mèo có thể nói."
"Theo quy luật thì loài mèo không thể," con mèo của phù thủy nói, "nhưng đừng bận tâm đến điều đó ngay bây giờ. Phù thủy có thể trở lại bất cứ lúc nào, và chúng tôi phải đưa bạn ra khỏi tầm với của bà ấy một cách an toàn."
Margot nói, "Vâng, vâng," Tôi phải đi ngay lập tức. Tôi sẽ chạy như gió! "
"Điều đó không có ích gì," con mèo nói. "Trước khi bạn đi được nửa đường về nhà, mụ phù thủy sẽ vượt qua mặt bạn đó."
"Vậy thì tôi phải làm gì? Có chỗ nào cho tôi có thể trốn không?"
"Khi bà ấy quay về và thấy bạn đã đi mất, bà ta sẽ lục tung mọi ngóc ngách của tòa tháp. Thậm chí không một con chuột nào có thể thoát khỏi đôi mắt tinh tường của bà ấy,” chú mèo nói.
"Ôi trời ơi!" Margot nói, lại bắt đầu khóc. "Hãy giúp tôi thoát khỏi nơi này, và tôi sẽ mang ơn bạn suốt đời."
"Tôi sẽ giúp bạn," con mèo trả lời, "đó là lý do tại sao tôi để bạn ra khỏi căn phòng nhỏ, tối tăm này. Hãy cầm tấm thảm này, và khi phù thủy gần như vượt qua bạn, hãy ném nó xuống mặt đất và nó sẽ biến thành một dòng sông rộng lớn. Điều đó sẽ khiến bà ấy bị trì hoãn lại một thời gian, vì bà ta không biết bơi. Nhưng nếu bà ấy cố vượt và vượt qua bạn một lần nữa, hãy ném chiếc lược này xuống, và ngay lập tức nó sẽ biến thành một khu rừng rậm rạp. Bạn có thể lao vào đó mà không chút sợ hãi, vì một con đường sẽ mở ra trước mắt bạn giữa những hàng cây. Nhưng mụ phù thủy sẽ phải dọn một con đường xuyên qua rừng cây, từng bước từng bước, với con dao của mình, và rất lâu trước khi bà ta làm được điều đó thì bạn mới được về nhà an toàn. "
Margot cảm ơn con mèo, sau khi lấy tấm thảm và chiếc lược, nó liền chạy như bay xuống cầu thang.
Không lâu sau đó mụ phù thủy về nhà. Khi bà ta phát hiện ra rằng tù nhân của mình đã trốn thoát, bà rú lên đầy giận dữ và leo lên đỉnh tháp của mình. Từ đó, mụ ta sớm phát hiện ra cô gái nhỏ đang chạy nhanh hết mức có thể về phía nhà mình.
"Ta sẽ có được em ngay," mụ phù thủy lẩm bẩm, và đuổi theo cô ấy.
Margot thấy bà ta đang đến. Phù thủy đã thu phục được cô ấy một cách nhanh chóng. Margot cũng nhanh chóng lấy dải thảm trải xuống đất, nó biến thành một dòng sông rộng và chảy xiết. Mụ phù thủy gào thét trong cơn thịnh nộ và cố gắng lội theo cô, nhưng cơn lũ ập đến rất nhanh, đầu tiên là đến đầu gối, sau đó là đến thắt lưng của cô. Một khoảnh khắc sau đó và bà ta có thể đã bị nước cuốn phăng đi - nhưng bà ấy đã lấy một mảnh vỏ quả hạch nhỏ từ trong túi của bà và đặt nó nổi trên mặt nước. Vỏ quả hạch biến thành một chiếc thuyền nhỏ. Mụ ta bước lên đó và chèo bằng chổi của mình, và vượt qua sông.
Mụ phù thủy đi đôi ủng mê hoặc. Chúng khiến mụ có thể chạy nhanh hơn cô Margot đang chạy trốn. Sau hơn mười phút, mụ lại một lần nữa theo sát gót Margot. Và tiếp theo, cô gái nhỏ rút ra chiếc lược và ném nó ra phía sau cô. Ngay lập tức một khu rừng rậm rạp mọc lên. Margot chạy trốn vào đó qua một lối đi nhỏ mở ra trước mặt cô. Miệng nói lắp bắp vì tức giận, mụ phù thủy rút dao ra chém nhanh để dọn đường xuyên qua khu rừng, nhưng rất lâu trước khi bà chặt được hàng chục thước đường thì Margot đã về nhà an toàn trong vòng tay của mẹ cô.
Mụ phù thủy già tức giận quay trở lại tòa tháp. Nhưng vừa khi bà bước vào ngưỡng cửa, bà đã bị vỡ vụn thành cát bụi. Một cơn gió mạnh nổi lên và thổi bụi bay đi. Đó là dấu chấm hết cho mụ phù thủy già, vì sức mạnh của bà ta đã ngừng ngay khi một trong những nạn nhân của bà ta trốn thoát được.
Về phần con mèo đen, không ai còn gặp lại mèo ta nữa, nhưng người ta truyền tai nhau rằng anh ta thực sự là một hoàng tử mà tên lừa già độc ác đã bắt nhiều năm trước đó và biến chàng thành một con mèo. Bằng cách giúp Margot trốn thoát, anh đã giải phóng chính mình khỏi bùa chú, và có thể trở lại dưới dạng con người để trở về vương quốc của cha mình.
Phan Thiện Trì dịch
September, 2022
THE WITCH’S CAT
Folk Tales of Flanders
Once there was a wicked old witch who lived all alone in the topmost chamber of a tall and gloomy tower. There she sat day after day with her ugly head resting on her hands, peering out on the countryside through a slit in the wall. Her only companion was a big black tom-cat. He sat by her side in the darkened chamber, his eyes shining like green fire in the gloom.
One day as the witch sat there, she saw a little girl who gathered berries in the wood. The sight made the witch show her toothless gums in a grin and she muttered to herself: "Wait there, wait there, girl, till I come to you, for your flesh will be very sweet." Then she put on a long cloak and took a walking-staff in her hand and went down the stairs.
The little girl, Margot by name, had strayed very far from home in her eagerness to gather ripe berries, and now she was all by herself in a part of the country which was quite strange to her. She went on gathering her berries, humming a tune with a light heart, until her basket was nearly full. Then she sat down at the foot of a tree to rest.
An old woman come towards her, muffled up in a cloak, so that her face could not easily be seen.
"Good day, my dear," said the witch. "Will you give me a few of those ripe berries?
"Yes," answered Margot. "Take as many as you like, for I can easily gather some more." The witch took a handful of berries and sat down by Margot's side to eat them. And all the time she was eating she was gazing at the little gir, but Margot could not see the mean look in the witch's eyes because the cloak hid her face.
"Where do you live, little girl?" asked the witch after a while.
Margot told her, and the witch said: "You must be very tired with walking all that way. If you will come to my house I will give you a bowl of milk and a slice of currant cake, and you shall see all the wonderful things that I keep in my rooms.
So Margot went with the witch into the gloomy tower, not so much because she wanted the milk or the cake, but to see the pretty things in the store rooms. No sooner was she within than the witch fell on her, bound her fast with a cord and carried her up to the topmost room where the cat was sitting blinking its green eyes. The old witch opened the door of a very small room there. It was used to store things, and was without windows. Now she pushed Margot inside and locked the door behind her. She meant to keep her there until she had grown bigger and fatter to eat. The witch therefore brought her plenty of rich food every day, and from time to time she would feel Margot's arm to see whether she was plump enough to go into the pot.
Margot was scared and felt miserable at being kept in that dark, small room all alone. She cried and cried, but there was nobody to hear her except the witch's big black cat, and he was a silent animal who did not show his feelings. However, Margot was almost as sorry for him as she was for herself, for the witch often beat him without mercy. The girl tried to comfort the cat by giving him pieces from her dinner; she pushed them out to him through the crack under the door.
One day when the old witch had gone out as usual, the girl in the dark, little room was surprised to hear a voice from the other side of the door. "Margot, Margot, don't cry any more, but listen to me."
"Who are you?" asked the little girl.
"I am the cat," the voice went on. "I am going to push the key beneath the door. Take it and let yourself out. But hurry. There is no time to waste!"
"Thank you, thank you," said Margot when she found herself free. "But how is it that you are able to talk? I did not know that cats could speak."
"They can't, as a rule," said the witch's cat, "but never mind that now. The witch may return at any moment, and we must get you safely out of her reach."
"Yes, yes," said Margot, "I must go at once. I will run like the wind!"
"That is no use," said the cat. "Before you had got half-way home the witch would overtake you."
"Then what must I do? Is there anywhere I can hide?"
"When she returns and finds you gone she will ransack every corner of the tower. Not even a mouse could escape her keen eyes," said the cat.
"Oh dear!" said Margot, beginning to cry again. "Do help me to escape, and I will be grateful to you all my life."
"I will help you," answered the cat, "that is why I let you out of the dark, little room. Take this piece of carpet, and when the witch has almost overtaken you, throw it on to the ground and it will turn into a wide river. That will delay her for some time, for she cannot swim. But if she manages to get across and overtakes you again, throw down this comb, and it will at once change into a dense forest. You may plunge into it without fear, for a way will open before you between the trees. But the witch will have to cut a way through, foot by foot, with her knife, and long before she has done that you will be safely home."
Margot thanked the cat, and having taken the carpet and the comb, she fled swiftly down the stairs.
A short time afterwards the witch came home. When she discovered that her prisoner had escaped, she howled with rage and climbed to the top of her tower. From there she soon discovered the little girl was running as fast as she could toward her home.
"I'll have you yet," muttered the witch, and away she went after her.
Margot saw her coming. The witch gained on her rapidly. Margot quickly took out the strip of carpet and laid it on the ground, and it turned into a wide and swiftly flowing river. The witch cried in rage and tried to wade after her, but the flood mounted swiftly, first to her knees, and then to her waist. Another moment and she would have been swept away - but she took a nutshell from her pocket and set it afloat on the waters. The nutshell turned into a little boat. She got into it and paddling with her broom, and got across the river.
The witch wore enchanted boots. They enabled her to run faster than the fleeing Margot. After ten more minutes she was once again at Margot's heels. Then the little girl drew out the comb and flung it behind her. At once a dense forest sprang up. Margot fled into it through an alley that opened itself before her. Spluttering with anger, the witch drew her knife to hack her way through the wood, but long before she had cut a dozen yards Margot was safely home and in her mother's arms.
The old witch angrily made her way back to the tower. But as soon as she entered her doorway, she crumbled to dust. A wind arose and blew the dust away. That was the end of the old witch, for her power ceased as soon as one of her victims managed to escape.
As for the black cat, nobody ever saw him again, but it was whispered that he was really a prince that the wicked old crone had captured years earlier and changed into a cat. By helping Margot to escape he had released himself from the spell, and could return in human for to his father's kingdom.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét