Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2022

 GÀ TRỐNG VÀ CON CÁO

                                                                   Phan Thiện Trì dịch

Cách đây rất lâu, ở một trang trại có một chú gà trống rất tự hào về mình, vì nó là một con chim bụ bẫm và đẹp trai.  Chú gà trống ấy thường khệnh khạng bước qua sân, nhấc chân cao khi bước đi và gật đầu ở mỗi bước chân.  Chú có một chiếc mào màu đỏ san hô tuyệt vời, và những chiếc lông vũ màu xanh đen sọc vàng.  Chúng tỏa sáng rực rỡ khi mặt trời chiếu vào anh, Thật là một niềm vui sướng khi được gặp anh.  Hai mươi người vợ của anh nhìn anh một cách hiền dịu ở bất cứ nơi nào anh ta đến và khá hài lòng khi để anh ta gạ gẫm họ và ngấu nghiến tất cả những con sâu béo nhất và những hạt ngô ngon nhất.

Con gà trống tự hào về vẻ ngoài của mình, nhưng thậm chí còn tự hào hơn về giọng nói của mình.  Nó có thể gáy rất nhiều, và làm như vậy vào mỗi buổi sáng khi vệt bình minh đầu tiên xuất hiện trên bầu trời.  Sau đó chú sẽ xuống khỏi chuồng,  kiễng chân lên, vươn cổ, nhắm mắt và cất tiếng gáy to đến nỗi khiến mọi người trong trang trại và một số người hàng xóm cũng phải kinh ngạc.  Chú thích làm điều đó, vì đó là bản chất của chú.

Trong khu rừng gần trang trại, có một con cáo thường nhìn một cách thèm thuồng vào chú chim to, tròn trịa và mập mạp đó. Miệng cáo ta thường thèm chảy nước dãi mỗi khi nghĩ đến anh.  Một ngày nọ, nó ẩn mình giữa những bụi cây trong vườn cạnh sân trại và kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi chú gà trống tình cờ đi lạc đường qua đó, mổ chỗ này, mổ chỗ kia, lang thang qua cổng vào vườn, đến bụi rậm mà con cáo nằm phục kích sẵn.  Và rồi, chú gà trống bắt gặp một cái mõm đen và đôi mắt tinh ranh đầy quan sát của lão cáo, và với một tiếng rít lên đầy hốt hoảng, chú gà trống nhảy sang một bên, đúng lúc, và phóng lên tường.

Con cáo đứng phắt dậy.  "Đừng đi," nó nói bằng một thứ giọng ngọt như mật.  "Tôi chỉ đơn giản là muốn nghe bạn hát, và tôi biết tôi không được ưa thích xung quanh đây. Nhưng xung quanh trang trại của bạn không có con gà trống nào có giọng hát hay như bạn, và tôi không tin những câu chuyện họ kể về bạn."

"Chính là những câu chuyện gì?"  chú gà trống nói ở một khoảng cách an toàn và nhìn vào con cáo với đầu của mình nghiêng sang một bên.  "Họ nói những gì?"

"Họ nói với tôi rằng bạn chỉ có thể gáy với đôi mắt mở to", lão cáo nói, "và rằng tất cả những gì bạn có thể tập hợp khi nhắm mắt, chỉ là một tiếng kêu yếu ớt. Nhưng tôi không tin họ. Họ chỉ ghen tị thôi."

"Tôi nên nghĩ như vậy," con gà trống kêu lên, nổi giận.  "Chỉ cần nhìn đây, tôi sẽ chứng minh điều đó cho bạn! Và anh ta kiễng chân lên, vươn cổ, nhắm mắt và chuẩn bị gáy thì con cáo lao vào anh ta và cắn lấy anh ta giữa hai hàm răng.

Con gà trống vỗ cánh và vùng vẫy trong khi con cáo chạy đi mang theo anh ta. Những con gà mái hốt hoảng chạy quanh sân kêu râm ran.  Tiếng động mà chúng tạo ra đã làm cho người vợ của người nông dân đang nấu ăn trong bếp hoảng hốt.  Bà ấy chạy ra ngoài, với cây trục cán bột trên tay.  Khi bà nhìn thấy con cáo đang tha con gà trống trong miệng, bà đuổi theo và hét toáng lên khi chạy.  Những công nhân nông trường lao ra từ nhà kho và các chuồng bò, trang bị bằng những cây chĩa ba, cuốc xẻng, xà beng và gậy gộc.  Tất cả các loài động vật bắt đầu phát ra âm thanh huyên náo.  Tiếng hò hét của đàn ông, tiếng lợn kêu, tiếng ngựa hí và tiếng thấp lè tè của bò, thêm vào tiếng kêu cục cục của gà mái và tiếng la hoảng của những bà già. Thật giống như một dàn hợp xướng.

Con gà trống nói với cáo: "Họ sẽ tóm gọn chúng ta trong một phút nữa, và cả hai chúng ta có thể bị giết chỉ bằng một nhát dao. Tại sao bạn không gọi và nói với họ rằng tôi đến với bạn theo cách riêng của tôi?"

"Một ý kiến ​​hay," con cáo nghĩ.  Anh mở miệng gọi những người theo đuổi mình.  Bằng cách đó anh nới lỏng sự kẹp chặt cổ con gà trống.  Sau đó, với sự quằn quại, vặn vẹo mình và rung cánh, con gà trống vặn mạnh chính mình, vùng vẫy thoát khỏi miệng cáo và bay lên cành cây gần đó.  Con cáo không thể tiếp cận gà ta ở đó.

Con cáo liếc qua vai về những người nông dân, những người đang đến gần một cách nguy hiểm.  "Tôi sẽ làm tốt hơn để giữ cái lưỡi của mình," cáo ta gầm gừ.

“Đúng,” chú gà trống nói khi vuốt lại bộ lông xù của mình.  "Và tôi lẽ ra nên để mắt mở."

                                     Phan Thiện Trì dịch

                                          August, 2022

 

THE COCK AND THE FOX

 

A long time ago there lived in a farmyard a cock that was very proud of himself, for he was a plump and handsome bird. He often strutted through the yard, lifting his feet high as he walked, and nodding his head at each step. He had a great comb of coral-red, and blue-black feathers streaked with gold. They shone brightly when the sun flashed on him, It was a joy to see him. His twenty wives gazed at him yieldingly wherever he went and were quite content to let him hustle them about and gobble up all the fattest worms and the finest grains of corn.

The cock was proud of how he looked, but even prouder of his voice. He could crow a lot, and did so every morning when the first streak of dawn appeared in the sky. Then he would get down off his perch, raise himself on his toes, stretch out his neck, close his eyes and crow so loudly that he roused people in the farm and some neighbours too. He loved to do it, for it was his nature.

In the forest close to the farmyard there lived a fox who had often looked hungrily on the plump and large bird. His mouth watered when he thought of him. One day he hid himself among the bushes in the garden by the farmyard and waited patiently till the cock happened to stray that way, pecking here and pecking there, wandering through the gate into the garden, and coming to the bush that the fox lay behind. Then the bird caught sight of a black snout and cunning, watchful eyes, and with a squeak of alarm he jumped aside, just in time, and hopped onto the wall.

The fox rose to his feet. "Don't go away," he said in honeyed tones. "I simply had to hear you sing, and I know I am not liked around here. But there is no cock around your farm with such a good voice as you, and I don't believe the stories they tell about you."

"Just what stories?" said the cock at a safe distance and looked at the fox with his head on one side. "What do they say?"

"They tell me that you can only crow with your eyes open, "said the fox, "and that all you can muster with your eyes closed, is some feeble piping. But I don't believe them. They are merely jealous."

"I should think so," cried the cock, bristling with anger. "Just look here, I'll prove it to you! And he raised himself on his toes, stretched out his neck, closed his eyes, and was just about to crow when the fox sprang on him and caught him in his teeth.

The cock flapped his wings and struggled as the fox ran off with him. The hens ran about the yard clucking and squawking. The noise they made alarmed the farmer's wife, who was cooking in the kitchen. Out she came running, with the rolling-pin in her hand. When she saw the fox with the cock in his mouth, she gave chase, shrieking as she ran. The farm-hands tumbled out of barn and byre armed with pitch-forks, spades, and sticks. All the animals began to raise a clatter. The shouting of the men, the squealing of the pigs, the neighing of the horses, and the lowing of the cows added to the clucking of the hens and the old woman's screaming. It was quite a choir.

The cock said to the fox: "They will catch us in a minute, and we could both be killed by a single blow. Why don't you call out and tell them I came with you of my own accord?"

"A good idea," thought the fox. He opened his mouth to call out to his pursuers. By that he loosened his grip on the cock's neck. Then, with a squirm and a twist and a flutter of his wings, the bird wrenched himself free and flew up to the branches of a tree nearby. The fox could not reach him there.

The fox glanced over his shoulder at the farm people, who were getting dangerously near. "I would have done better to hold my tongue," he snarled.

 

"True," said the cock as he smoothed his ruffled feathers. "And I should have kept my eyes open."

 

                   Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri

                                              August, 2022

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html