Thứ Tư, 28 tháng 12, 2022

 SÁU KẺ NGỐC

 

                                               Collection of  Deulin (Bỉ)

                                                          

                                    Phan Thiện Trì dịch

 

Ngày xửa ngày xưa, có một cô gái trẻ đến ba mươi bảy tuổi mà chưa từng có người yêu, vì cô ấy quá ngốc nghếch nên không ai muốn cưới cô làm vợ.

Tuy nhiên, một ngày nọ, một người đàn ông trẻ tuổi đến để tỏ tình với cô, và mẹ cô, với niềm vui rạng rỡ trên khuôn mặt, liền cho con gái của mình xuống hầm để rót một vại bia mời khách. 

Vì chờ lâu, không thấy cô gái trở lại, người mẹ đi xuống để xem có chuyện gì đã xảy ra với cô, và thấy cô đang ngồi trên cầu thang, tay ôm đầu, trong khi bên cạnh cô, bia đang chảy tràn khắp sàn nhà vì cô đã quên đóng vòi.  "Con đang làm gì ở đó vậy?"  người mẹ hỏi.

"Con đang nghĩ mình sẽ đặt tên cho đứa con đầu lòng là gì sau khi kết hôn với người đàn ông trẻ đó. Tất cả những cái tên trong lịch đều đã được người ta lấy ra để đặt tên hết rồi."

Người mẹ ngồi xuống cầu thang bên cạnh con gái và nói: "Mẹ sẽ nghĩ về điều đó với con, con yêu của mẹ".

Người cha ở trên lầu với người thanh niên ngạc nhiên rằng cả vợ và con gái của ông đều không quay lại, và đến lượt ông đi xuống tìm họ. Ông thấy cả hai đang ngồi trên cầu thang, trong khi bên cạnh họ là bia đang chảy khắp mặt đất từ ​​vòi đang mở toang.

"Hai mẹ con làm gì ở đó vậy? Bia chảy khắp hầm kia kìa."

"Chúng tôi đang nghĩ nên gọi những đứa con mà con gái chúng ta sẽ có khi kết hôn với người đàn ông trẻ tuổi đó. Tất cả những cái tên trong lịch đều đã được lấy hết rồi."

"Chà," người cha nói, "Tôi cũng sẽ suy nghĩ về điều đó với hai mẹ con."

Khi cả bố, mẹ lẫn con gái đều không lên lầu trở lại, người yêu càng mất kiên nhẫn và quyết định đi xuống hầm để xem tất cả họ có thể đang làm gì.  Anh thấy cả ba người đang ngồi trên cầu thang, trong khi bên cạnh họ là bia đang chảy khắp mặt đất từ ​​vòi đang mở toang.

"Các người đang làm cái quái gì mà không lên lầu, để bia chảy khắp hầm?"

"Vâng, tôi biết, con rể tương lai của tôi," người cha nói, "nhưng nếu anh kết hôn với con gái của chúng tôi, anh sẽ gọi con mình là gì? Tất cả những cái tên trong lịch đều được lấy ra hết rồi."

Khi người thanh niên nghe câu hỏi này, anh ta trả lời:

“Thôi! Tạm biệt, tôi đi đây. Khi nào tôi tìm được ba người ngốc hơn các người, tôi sẽ quay lại và cưới con gái của ông bà."

Vì vậy, anh ta tiếp tục cuộc hành trình của mình, và sau khi đi bộ một quãng đường dài, anh ta đến một vườn cây ăn trái. Và rồi, anh ta thấy một số người đã hái những quả óc chó xuống từ trên cây và cố gắng ném chúng vào một chiếc xe đẩy bằng một cái nĩa.

“Bạn đang làm gì ở đó vậy?"  anh ấy hỏi.

 "Chúng tôi muốn chất những quả óc chó này lên xe đẩy của mình, nhưng chúng tôi không thể làm được."

Anh người yêu khuyên họ nên lấy một cái rổ và bỏ những quả óc chó vào đó, để rồi bưng đổ chúng lên xe đẩy. 

"Chà," anh ta tự nhủ, "Mình đã tìm được một kẻ còn ngu ngốc hơn ba người kia."

Và thế là, anh ta tiếp tục đi trên con đường của mình, và dần dần anh ta đến một khu rừng.  Ở đó, anh ta thấy một người đàn ông muốn cho con lợn của mình một số quả sồi để ăn, và đang cố gắng hết sức để bắt nó trèo lên cây sồi.

“Anh đang làm gì vậy, anh bạn tốt của tôi?”  anh người yêu hỏi.

"Ta muốn làm cho heo của ta ăn một ít hoa quả, nhưng không thể bắt nó trèo lên cây được.” 

“Nếu bạn trèo lên cây và rung cho những quả sồi rụng xuống, con lợn sẽ nhặt chúng lên để ăn."

"Ồ, tôi chưa bao giờ nghĩ đến điều đó."

"Thằng ngốc thứ hai đây," anh người yêu nói với chính mình.

Cách xa hơn trên con đường, anh gặp một người đàn ông chưa bao giờ mặc quần tây, và người này đang cố gắng mặc một chiếc quần.  Vì vậy, anh ta buộc chặt chiếc quần vào một cái cây và dùng hết sức nhảy lên không trung để có thể xỏ hai chân vào ống quần khi anh ta rơi xuống.

“Sẽ tốt hơn nhiều nếu bạn cầm chúng trên tay,” chàng trai trẻ nói, “rồi lần lượt đưa hai chân của mình vào từng ống quần”.

"Cảm ơn Trời, chắc chắn rồi! Bạn sắc sảo hơn tôi nhiều, vì điều đó chưa bao giờ xảy ra với tôi."

 

Và khi đã thấy có ba người còn dại dột hơn cả cô dâu của mình, cha cô ta, và mẹ cô ấy nữa, anh chàng người yêu quay trở lại để cưới cô gái trẻ.

Và theo thời gian, họ có rất nhiều con cái.

 

[Từ Hainaut.  Cuốn sách Cổ tích Đỏ của Andrew Lang.  Ngày nay có một Hainaut Pháp và Bỉ.]

 

                           Phan Thiện Trì dịch

                                 August, 2022

 

THE SIX SILLIES

 

Once on a time there was a young girl who reached the age of thirty-seven without ever having had a lover, for she was so foolish that no one wanted to marry her.

One day, however, a young man arrived to pay his addresses to her, and her mother, beaming with joy, sent her daughter down to the cellar to draw a jug of beer.

As the girl never came back the mother went down to see what had become of her, and found her sitting on the stairs, her head in her hands, while by her side the beer was running all over the floor, as she had forgotten to close the tap. "What are you doing there?" asked the mother.

"I was thinking what I shall call my first child after I am married to that young man. All the names in the calendar are taken already."

The mother sat down on the staircase beside her daughter and said, "I will think about it with you, my dear."

The father who had stayed upstairs with the young man was surprised that neither his wife nor his daughter came back, and in his turn went down to look for them. He found them both sitting on the stairs, while beside them the beer was running all over the ground from the tap, which was wide open.

"What are you doing there? The beer is running all over the cellar."

"We were thinking what we should call the children that our daughter will have when she marries that young man. All the names in the calendar are taken already."

"Well," said the father, "I will think about it with you."

As neither mother nor daughter nor father came upstairs again, the lover grew impatient, and went down into the cellar to see what they could all be doing. He found them all three sitting on the stairs, while beside them the beer was running all over the ground from the tap, which was wide open.

"What in the world are you all doing that you don't come upstairs, and that you let the beer run all over the cellar?"

"Yes, I know, my boy," said the father, "but if you marry our daughter what shall you call your children? All the names in the calendar are taken."

When the young man heard this answer he replied:

"Well! good-bye, I am going away. When I shall have found three people sillier than you I will come back and marry your daughter."

So he continued his journey, and after walking a long way he reached an orchard. Then he saw some people knocking down walnuts, and trying to throw them into a cart with a fork.

"What are you doing there?" he asked.

"We want to load the cart with our walnuts, but we can't manage to do it."

The lover advised them to get a basket and to put the walnuts in it, so as to turn them into the cart.

"Well," he said to himself, "I have already found someone more foolish than those three."

So he went on his way, and by-and-by he came to a wood. There he saw a man who wanted to give his pig some acorns to eat, and was trying with all his might to make him climb up the oak-tree.

"What are you doing, my good man?" asked he.

"I want to make my pig eat some acorns, and I can't get him to go up the tree."

"If you were to climb up and shake down the acorns the pig would pick them up."

"Oh, I never thought of that."

"Here is the second idiot," said the lover to himself.

Some way farther along the road he came upon a man who had never worn any trousers, and who was trying to put on a pair. So he had fastened them to a tree and was jumping with all his might up in the air so that he should hit the two legs of the trousers as he came down.

"It would be much better if you held them in your hands," said the young man, "and then put your legs one after the other in each hole."

"Dear me, to be sure! You are sharper than I am, for that never occurred to me."

And having found three people more foolish than his bride, or her father or her mother, the lover went back to marry the young lady.

And in course of time they had a great many children.

[From Hainaut. Andrew Lang's Red Fairy Book. (Jules Lemoine. La Tradition, No. 34.). There is today a French and Belgian Hainaut. They were earlier one Wallonian Hainaut.]

 

    Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri

                              August, 2022

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html