Lời Nói Phụ Nữ chia cách Tình Anh Em ruột thịt
The Chinese Fairy Book
Chinese
Ngày xửa ngày xưa có hai anh em sống chung một nhà. Người anh lớn đã nghe lời vợ mình, và vì chúng mà bỏ rơi đứa em của mình. Mùa hè đã bắt đầu và thời điểm gieo hạt kê cao đã đến. Người em không có hạt giống, đến nài nỉ người anh cho mượn, người anh sai vợ đưa cho cậu em. Nhưng người vợ đã lấy hạt, cho vào một cái nồi lớn và nấu cho đến khi chín. Sau đó cô đưa nó cho cậu em chồng. Cậu em không biết gì về chuyện này, mang về và gieo xuống mảnh ruộng của mình với nó. Tuy nhiên, vì hạt đã được nấu chín, nó đã không nảy mầm.
Chỉ một hạt chưa được nấu chín; nên chỉ có một mầm duy nhất vọt lên. Bản chất người em trai là người chăm chỉ và cần cù, nên cậu ta suốt ngày tưới nước, cuốc đất và vun xén cho cây mầm. Và cái mầm lớn lên mạnh mẽ, giống như một cái cây, và một cái gié kê nhô ra khỏi nó như một cái tán cây, đủ rộng để che bóng mát cho nửa mẫu đất. Vào mùa thu gié kê đã chín. Sau đó, người em trai lấy rìu của mình và chặt nó xuống. Vừa khi gié kê rơi xuống mặt đất thì một con Chim Roc khổng lồ lao xuống, ngậm lấy gié kê trong mỏ và bay đi. Cậu em trai đuổi theo nó đến tận bờ biển.
Rồi con chim quay lại và nói với cậu ta như một con người như sau: “Ông bạn đừng tìm cách làm hại tôi! Một gié kê này có giá trị gì đối với bạn? Phía đông của biển là hòn đảo vàng và bạc. Ta sẽ chở ông bạn qua đó. Ở đó, ông bạn có thể lấy bất cứ thứ gì ông muốn và trở nên rất giàu có. "
Cậu em trai nghe nói vậy rất hài lòng và trèo lên lưng con chim, và con chim khổng lồ bảo cậu ta nhắm mắt lại. Vì vậy, cậu chỉ nghe thấy không khí rít qua tai mình, như thể cậu ta đang được chở đi xuyên qua một cơn gió mạnh, và bên dưới là tiếng gầm rú và dâng trào của lũ và sóng. Đột nhiên con chim đậu trên một tảng đá: "Chúng ta đây rồi!" nó nói.
Và rồi, người em mở mắt ra và nhìn quanh mình: và ở mọi phía, cậu ta không thấy gì ngoài sự rực rỡ và lung linh của đủ loại đồ vật màu trắng và vàng. Cậu ta bèn lấy khoảng một tá những thứ nhỏ nhặt và giấu chúng trong lồng ngực của mình.
"Bạn lấy đủ chưa?" Chim Roc hỏi.
“Vâng, tôi đã có đủ rồi,” cậu ta trả lời.
“Tốt thôi,” con chim trả lời. "Điều độ luôn bảo vệ người ta khỏi bị tổn hại."
Sau đó, anh ta một lần nữa bế cậu ta lên, và lại cõng cậu ta trở lại.
Khi người em trai về đến nhà, cậu ta đã mua cho mình một mảnh đất tốt trong thời gian ngắn và trở nên khá giả.
Nhưng người anh ghen tị với cậu em, và nói với cậu ta một cách gay gắt: "Mày đã xoay sở để ăn trộm tiền ở đâu?"
Vì vậy, người em đã thành thật kể với anh trai mình toàn bộ sự thật của vấn đề. Sau đó, người anh liền về nhà hỏi xin lời khuyên của vợ mình.
“Không có gì dễ dàng hơn,” vợ anh nói. “Em sẽ chỉ nấu hạt một lần nữa và giữ lại một cây con để nó không bị hỏng. Sau đó, chàng sẽ gieo nó, và chúng ta sẽ thấy điều gì sẽ xảy ra. "
Vừa nói là mụ ta làm liền. Và chắc chắn, một mầm cây đã đâm chồi nảy lộc, và chắc chắn là mầm đó sẽ mang một gié của cây kê, và khi sắp đến ngày thu hoạch, Chim Roc lại xuất hiện và mang nó đi trong mỏ của nó. Người anh cả hài lòng và chạy theo, chim Roc nói đúng như lời nó đã nói trước đó, rồi chở người anh cả ra đảo. Ở đó người anh cả thấy vàng bạc chất thành đống khắp nơi.
Những mảnh lớn nhất giống như những ngọn đồi, những mảnh nhỏ giống như những viên gạch, và những mảnh thực sự nhỏ thì giống như những hạt cát. Chúng đã làm mù mắt anh ta. Anh chỉ tiếc rằng anh không biết cách nào có thể dời cả núi vàng này về. Vì vậy, hắn ta cúi xuống và nhặt càng nhiều mảnh càng tốt.
Chim Roc nói: “Bây giờ bạn có đủ chưa. Bạn sẽ đòi hỏi vượt quá sức mạnh của mình. "
“Hãy kiên nhẫn chờ lâu hơn một chút nữa,” người anh nói. “Đừng quá vội vàng như vậy! Ta phải lấy thêm vài miếng nữa! ”
Và cứ thế thời gian trôi qua.
Chim Roc lại thúc giục anh ta nhanh chóng: “Mặt trời sẽ xuất hiện trong giây lát,” nó nói, “và mặt trời nóng đến mức đốt cháy con người đó.”
“Chờ một chút nữa thôi,” người anh cả nói. Nhưng chính khoảnh khắc đó, một chiếc đĩa màu đỏ đã phá vỡ những đám mây với sức mạnh khủng khiếp. Chim Roc bay xuống biển, giang hai cánh ra và đập vào mặt nước để thoát khỏi sức nóng. Nhưng người anh trai đã bị làm quăn queo và thu nhỏ lại bởi ánh mặt trời.
Lưu ý: Câu chuyện cổ tích này được kể theo truyền thống. Roc được gọi là pong trong tiếng Trung Quốc, và các kho báu trên đảo được gọi là "tất cả các loại đồ vật màu vàng và trắng" bởi vì cậu bé không biết rằng chúng là vàng và bạc.
Phan Thiện Trì dịch
October, 2022
Women's Words Part Flesh and Blood
The Chinese Fairy Book
Chinese
Once upon a time there were two brothers, who lived in the same house. And the big brother listened to his wife’s words, and because of them fell out with the little one. Summer had begun, and the time for sowing the high-growing millet had come. The little brother had no grain, and asked the big one to loan him some, and the big one ordered his wife to give it to him. But she took the grain, put it in a large pot and cooked it until it was done. Then she gave it to the little fellow. He knew nothing about it, and went and sowed his field with it. Yet, since the grain had been cooked, it did not sprout.
Only a single grain of seed had not been cooked; so only a single sprout shot up. The little brother was hard-working and industrious by nature, and hence he watered and hoed the sprout all day long. And the sprout grew mightily, like a tree, and an ear of millet sprang up out of it like a canopy, large enough to shade half an acre of ground. In the fall the ear was ripe. Then the little brother took his ax and chopped it down. But no sooner had the ear fallen to the ground, than an enormous Roc came rushing down, took the ear in his beak and flew away. The little brother ran after him as far as the shore of the sea.
Then the bird turned and spoke to him like a human being, as follows: “You should not seek to harm me! What is this one ear worth to you? East of the sea is the isle of gold and silver. I will carry you across. There you may take whatever you want, and become very rich.”
The little brother was satisfied, and climbed on the bird’s back, and the latter told him to close his eyes. So he only heard the air whistling past his ears, as though he were driving through a strong wind, and beneath him the roar and surge of flood and waves. Suddenly the bird settled on a rock: “Here we are!” he said.
Then the little brother opened his eyes and looked about him: and on all sides he saw nothing but the radiance and shimmer of all sorts of white and yellow objects. He took about a dozen of the little things and hid them in his breast.
“Have you enough?” asked the Roc.
“Yes, I have enough,” he replied.
“That is well,” answered the bird. “Moderation protects one from harm.”
Then he once more took him up, and carried him back again.
When the little brother reached home, he bought himself a good piece of ground in the course of time, and became quite well to do.
But his brother was jealous of him, and said to him, harshly: “Where did you manage to steal the money?”
So the little one told him the whole truth of the matter. Then the big brother went home and took counsel with his wife.
“Nothing easier,” said his wife. “I will just cook grain again and keep back one seedling so that it is not done. Then you shall sow it, and we will see what happens.”
No sooner said than done. And sure enough, a single sprout shot up, and sure enough, the sprout bore a single ear of millet, and when harvest time came around, the Roc again appeared and carried it off in his beak. The big brother was pleased, and ran after him, and the Roc said the same thing he had said before, and carried the big brother to the island. There the big brother saw the gold and silver heaped up everywhere.
The largest pieces were like hills, the small ones were like bricks, and the real tiny ones were like grains of sand. They blinded his eyes. He only regretted that he knew of no way by which he could move mountains. So he bent down and picked up as many pieces as possible.
The Roc said: “Now you have enough. You will overtax your strength.”
“Have patience but a little while longer,” said the big brother. “Do not be in such a hurry! I must get a few more pieces!”
And thus time passed.
The Roc again urged him to make haste: “The sun will appear in a moment,” said he, “and the sun is so hot it burns human beings up.”
“Wait just a little while longer,” said the big brother. But that very moment a red disk broke through the clouds with tremendous power. The Roc flew into the sea, stretched out both his wings, and beat the water with them in order to escape the heat. But the big brother was shrivelled up by the sun.
Note: This fairy-tale is traditionally narrated. The Roc is called pong in Chinese, and the treasures on the island are spoken of as “all sorts of yellow and white objects” because the little fellow does not know that they are gold and silver.
Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri
October, 2022
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét