Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2022

 HOÀNG TỬ ĐỘC ÁC

 

                                                                         Hans Christian Andersen (Đan Mạch)

 

                                                                                 Phan Thiện Trì dịch

 

 

Ngày xửa ngày xưa, có một hoàng tử độc ác, con tim và khối óc được thiết lập trên việc lúc nào cũng muốn chinh phục tất cả các nước trên thế giới, và làm cho dân chúng khiếp sợ;  hắn dùng lửa và gươm giáo tàn phá đất nước họ, và quân lính của hắn dùng lửa đốt phá hoa màu trên đồng ruộng, đốt cháy các túp lều của nông dân, đến nỗi ngọn lửa liếm những chiếc lá xanh trên cành, và trái cây khô héo lủng lẳng trên cây bị cháy xém.  Nhiều người mẹ nghèo bỏ trốn, đứa con trần truồng trên tay, sau những bức tường còn ngùn ngụt khói của ngôi nhà tranh của mình;  nhưng cũng tại đó, những người lính đã theo dõi cô, và khi họ tìm thấy cô, cô đã phục vụ như một nguồn dinh dưỡng mới cho những thú vui ma quỷ của họ; quỷ dữ cũng không thể làm những điều tồi tệ hơn những người lính này!  Hoàng tử có quan điểm rằng tất cả những điều này là đúng, và đó là lẽ tự nhiên mà mọi thứ nên diễn ra.  Quyền lực của ông tăng lên từng ngày, danh tánh được mọi người nể sợ, vận may hanh thông.

Hắn ta mang của cải khổng lồ về nhà từ các thị trấn bị chinh phục, và dần dần tích lũy trong tư dinh của mình sự giàu có không nơi nào sánh bằng. Hắn đã dựng lên những cung điện, nhà thờ và hội trường tráng lệ, và tất cả những ai nhìn thấy những tòa nhà lộng lẫy và những kho báu vĩ đại này đều phải thốt lên đầy thán phục: “Thật là một hoàng tử dũng mãnh!”  Nhưng họ không biết ông đã mang đến cho các nước khác sự khốn khổ vô tận nào, cũng như không nghe thấy những tiếng thở dài và oán thán cất lên từ những tàn tích của các thành phố bị phá hủy.

Hoàng tử thường thích thú nhìn vàng bạc châu báu và những dinh thự tráng lệ của mình, và nghĩ, như đám đông đã nghĩ: “Thật là một hoàng tử hùng mạnh!  Nhưng ta phải có nhiều hơn - nhiều hơn nữa.  Không có quyền lực nào trên trái đất ngang bằng với sức mạnh của ta, phải ít hơn nhiều so với nó ”.

 

Ông ta gây chiến với tất cả các nước lân bang, và đánh bại họ.  Các vị vua bị chinh phục được xích bằng kiềng vàng vào cỗ xe của ông khi ông lái xe qua các đường phố trong thành phố của mình.  Những vị vua này phải quỳ dưới chân ông và các cận thần khi họ ngồi vào bàn, và sống nhờ vào những mẫu đồ ăn thừa mà họ để lại.  Cuối cùng, hoàng tử đã cho dựng tượng của riêng mình ở những nơi công cộng và gắn lên trên các cung điện hoàng gia; hơn thế nữa, ông ta thậm chí còn muốn nó được đặt trong các nhà thờ, trên mọi bàn thờ, nhưng về điều này, các thầy tế lễ chống lại ông ta, nói rằng: “Thưa Hoàng tử, quả thật ngài là anh hùng, nhưng quyền năng của Đức Chúa Trời còn lớn hơn của ông nhiều;  chúng tôi không dám tuân theo mệnh lệnh của ông. ”

“Chà,” hoàng tử nói.  "Vậy thì ta cũng sẽ chinh phục được Chúa."  Và trong sự ngạo mạn, cùng với giả định ngu ngốc của mình, ông đã ra lệnh đóng một con tàu tráng lệ để ông có thể chèo thuyền xuyên qua không khí;  nó được trang bị lộng lẫy và có nhiều màu sắc; giống như đuôi của con công, nó được bao phủ bởi hàng ngàn con mắt, nhưng mỗi con mắt là một nòng súng.  Hoàng tử ngồi ở trung tâm con tàu, và chỉ cần chạm vào một cái lò xo để khiến hàng nghìn viên đạn bay ra mọi hướng, trong khi những khẩu súng liền được nạp lại.  Hàng trăm con đại bàng được gắn vào con tàu này, và nó bay vút lên với tốc độ nhanh như một mũi tên hướng lên mặt trời.  Trái đất chẳng bao lâu đã bị bỏ lại xa bên dưới, và trông, với những ngọn núi và rừng cây, giống như một cánh đồng ngô nơi cái cày đã tạo thành những luống cày, ngăn cách những đồng cỏ xanh tươi;  chẳng bao lâu nó trông giống như một tấm bản đồ với những đường nét không rõ ràng trên đó;  và cuối cùng nó hoàn toàn biến mất trong sương mù và những đám mây.  Những con đại bàng bay lên không trung mỗi lúc một cao hơn và cao hơn; sau đó Chúa đã gửi một trong vô số những thiên thần của mình chống lại con tàu.  Vị hoàng tử độc ác dội hàng ngàn viên đạn vào thiên thần, nhưng chúng bật lại từ đôi cánh sáng chói của vị thần này  và rơi xuống như những viên mưa đá thông thường.  Một giọt máu, một giọt duy nhất, chảy ra từ những chiếc lông vũ màu trắng của đôi cánh thiên thần và rơi xuống con tàu hoàng tử ngồi trong đó, đốt cháy nó, và đè nặng lên nó như hàng ngàn trăm cân, kéo nó nhanh chóng xuống trái đất trở lại; đôi cánh mạnh mẽ của đại bàng nhường chỗ, gió gào thét quanh đầu hoàng tử, và những đám mây xung quanh — Phải chăng chúng được hình thành bởi khói bốc lên từ các thành phố bị đốt cháy? —tạo thành những hình thù kỳ lạ, giống như những con cua dài rất nhiều dặm, duỗi móng vuốt của chúng vươn ra sau anh ta, và nhô lên như những tảng đá khổng lồ, từ đó những khối đá lăn xuống và trở thành những con rồng phun lửa.

Hoàng tử đang nằm chết dở trong con tàu của mình, khi cuối cùng nó đáp xuống với một cú va chạm khủng khiếp vào cành của một cây lớn trong rừng.

"Tôi sẽ chinh phục Chúa!"  hoàng tử nói.  "Tôi đã thề phải làm điều đó: ý chí của tôi phải được thực hiện!"

Và hoàng tử đã dành bảy năm để chế tạo những con tàu tuyệt vời để đi trong không khí, và có những chiếc phi tiêu được đúc từ loại thép cứng nhất để phá vỡ những bức tường của thiên đường. Ông ta tập hợp các chiến binh từ tất cả các quốc gia, nhiều đến mức khi họ xếp hàng cạnh nhau, họ đã chiếm một khoảng không gian đến vài dặm.  Họ tiến vào các con tàu và hoàng tử đang đến gần con tàu của mình, khi Đức Chúa Trời cử một bầy muỗi — một bầy muỗi nhỏ. Chúng bay vo ve quanh hoàng tử và chích vào mặt và tay của ông;  giận dữ ông ta rút kiếm và vung nó lên, nhưng ông ta chỉ chạm vào không khí chứ không đánh trúng những con muỗi nhỏ.  Sau đó, ông ra lệnh cho những người hầu của mình mang những tấm vải bọc đắt tiền và quấn chúng quanh ông, để lũ muỗi không thể tiếp cận ông được nữa.  Những người hầu thực hiện mệnh lệnh của ông, nhưng một con muỗi duy nhất đã đặt mình vào trong một trong những tấm vải phủ, chui vào tai hoàng tử và đốt ông ta.  Nơi đó bùng cháy như lửa, và chất độc ngấm vào máu ông ta.  Phát điên vì đau đớn, hoàng tử liền xé tấm vải bọc và quần áo của mình, ném chúng ra xa, và nhảy múa trước mắt những người lính hung dữ của ông, những người bây giờ chế nhạo ông, hoàng tử điên, người muốn gây chiến với Chúa, và đã bị khuất phục bởi một con muỗi nhỏ duy nhất.

 

                                             Phan Thiện Trì dịch

                                                    April, 2022

 

THE WICKED PRINCE

 

                                                             Hans Christian Andersen

 

THERE lived once upon a time a wicked prince whose heart and mind were set upon conquering all the countries of the world, and on frightening the people; he devastated their countries with fire and sword, and his soldiers trod down the crops in the fields and destroyed the peasants’ huts by fire, so that the flames licked the green leaves off the branches, and the fruit hung dried up on the singed black trees. Many a poor mother fled, her naked baby in her arms, behind the still smoking walls of her cottage; but also there the soldiers followed her, and when they found her, she served as new nourishment to their diabolical enjoyments; demons could not possibly have done worse things than these soldiers! The prince was of opinion that all this was right, and that it was only the natural course which things ought to take. His power increased day by day, his name was feared by all, and fortune favoured his deeds.

He brought enormous wealth home from the conquered towns, and gradually accumulated in his residence riches which could nowhere be equalled. He erected magnificent palaces, churches, and halls, and all who saw these splendid buildings and great treasures exclaimed admiringly: “What a mighty prince!” But they did not know what endless misery he had brought upon other countries, nor did they hear the sighs and lamentations which rose up from the débris of the destroyed cities.

The prince often looked with delight upon his gold and his magnificent edifices, and thought, like the crowd: “What a mighty prince! But I must have more—much more. No power on earth must equal mine, far less exceed it.”

He made war with all his neighbours, and defeated them. The conquered kings were chained up with golden fetters to his chariot when he drove through the streets of his city. These kings had to kneel at his and his courtiers’ feet when they sat at table, and live on the morsels which they left. At last the prince had his own statue erected on the public places and fixed on the royal palaces; nay, he even wished it to be placed in the churches, on the altars, but in this the priests opposed him, saying: “Prince, you are mighty indeed, but God’s power is much greater than yours; we dare not obey your orders.”

“Well,” said the prince. “Then I will conquer God too.” And in his haughtiness and foolish presumption he ordered a magnificent ship to be constructed, with which he could sail through the air; it was gorgeously fitted out and of many colours; like the tail of a peacock, it was covered with thousands of eyes, but each eye was the barrel of a gun. The prince sat in the centre of the ship, and had only to touch a spring in order to make thousands of bullets fly out in all directions, while the guns were at once loaded again. Hundreds of eagles were attached to this ship, and it rose with the swiftness of an arrow up towards the sun. The earth was soon left far below, and looked, with its mountains and woods, like a cornfield where the plough had made furrows which separated green meadows; soon it looked only like a map with indistinct lines upon it; and at last it entirely disappeared in mist and clouds. Higher and higher rose the eagles up into the air; then God sent one of his numberless angels against the ship. The wicked prince showered thousands of bullets upon him, but they rebounded from his shining wings and fell down like ordinary hailstones. One drop of blood, one single drop, came out of the white feathers of the angel’s wings and fell upon the ship in which the prince sat, burnt into it, and weighed upon it like thousands of hundredweights, dragging it rapidly down to the earth again; the strong wings of the eagles gave way, the wind roared round the prince’s head, and the clouds around—were they formed by the smoke rising up from the burnt cities?—took strange shapes, like crabs many, many miles long, which stretched their claws out after him, and rose up like enormous rocks, from which rolling masses dashed down, and became fire-spitting dragons.

The prince was lying half-dead in his ship, when it sank at last with a terrible shock into the branches of a large tree in the wood.

“I will conquer God!” said the prince. “I have sworn it: my will must be done!”

And he spent seven years in the construction of wonderful ships to sail through the air, and had darts cast from the hardest steel to break the walls of heaven with. He gathered warriors from all countries, so many that when they were placed side by side they covered the space of several miles. They entered the ships and the prince was approaching his own, when God sent a swarm of gnats—one swarm of little gnats. They buzzed round the prince and stung his face and hands; angrily he drew his sword and brandished it, but he only touched the air and did not hit the gnats. Then he ordered his servants to bring costly coverings and wrap him in them, that the gnats might no longer be able to reach him. The servants carried out his orders, but one single gnat had placed itself inside one of the coverings, crept into the prince’s ear and stung him. The place burnt like fire, and the poison entered into his blood. Mad with pain, he tore off the coverings and his clothes too, flinging them far away, and danced about before the eyes of his ferocious soldiers, who now mocked at him, the mad prince, who wished to make war with God, and was overcome by a single little gnat.

 

                Translated into Vietnamese by Phan Thiện Trì

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html