Chủ Nhật, 25 tháng 12, 2022

 NHIỀU HƠN MỘT TRẬN ĐẤU

 

                                                           Phan Thiện Trì dịch

 

Một ngày nọ, cáo và gấu bắt đầu tranh cãi xem ai là sinh vật xảo quyệt nhất.  Con gấu nói nó nghĩ rằng con cáo và con gấu là trên hết.

Con cáo nói, "Chúng ta thông minh, bạn và tôi, nhưng con người ở trên chúng ta, đi trước chúng ta một trận đấu. Con người đi bằng hai chân thay vì bốn chân; có thể bơi trong nước mà không gặp bất kỳ vấn đề gì, cũng không bị ướt; khi anh ta lạnh, anh ta làm cho những bông hoa vàng mọc từ que củi để giữ ấm cho anh ta; và anh ta có thể tấn công kẻ thù cách xa hàng trăm thước! "

"Tôi không tin," con gấu đáp.  "Nếu một sinh vật như vậy tồn tại, thì thật kỳ lạ là tôi chưa bao giờ nhìn thấy anh ta!"

“Có thể là lạ thật," con cáo cười toe toét, "nhưng sẽ sớm được xác định thôi. Bạn có muốn đi gặp một con người không? Vậy thì hãy đi với tôi."

Anh ta dẫn con gấu đi xuyên qua khu rừng cho đến khi cả hai đến một con đường dẫn tới một ngôi làng.  "Vậy thì," anh ta nói, "chúng ta hãy nằm xuống mương và quan sát đường đi, và rồi chúng ta sẽ xem những gì chúng ta sẽ thấy."

Chẳng bao lâu một đứa trẻ trong làng đi dọc theo con đường.

"Nhìn kìa! Nhìn kìa!”  con gấu thì thào. “Một con vật đi bằng hai chân!  Đây có phải là sinh vật chúng ta đang tìm kiếm không?  "

"Không," con cáo trả lời, "nhưng một ngày nào đó đứa trẻ sẽ trở thành một con người."

Ngay sau đó là một người phụ nữ lớn tuổi, thân hình cong queo, khuôn mặt già nua nhăn nheo.

"Là cái kia sao?"  con gấu hỏi.

"Không," con cáo lại nói, "nhưng đã từng là mẹ của một con người!"

Cuối cùng, có tiếng bước chân nhanh trên đường, và ra khỏi bụi cây, con gấu nhìn thấy một người lính cao lớn mặc áo khoác đỏ đang tiến về phía họ.  Anh ta mang một thanh kiếm bên hông và một khẩu súng hỏa mai trên vai.

“Đây chắc hẳn là một con người," con gấu nói.  "Ừ! Thật là một sinh vật kỳ lạ! Tôi không tin hắn là kẻ gian!"  Nhưng con cáo không trả lời, vì ngay khi thấy người lính xuất hiện, nó đã bỏ chạy vào rừng.

"Chà, chà," con gấu lẩm bẩm, "Tôi thấy chẳng có gì phải sợ ở đây cả. Hãy nói về điều kỳ diệu này!"  Và anh ta tự mình bước ra khỏi con mương, nơi anh ta cúi mình bước dọc theo con đường đến  gặp người lính.

"Bây giờ, anh bạn tốt của tôi," gấu ta gầm gừ, "Tôi đã nghe một số câu chuyện tuyệt vời về bạn. Hãy kể cho tôi  ..."

Nhưng trước khi anh ta có thể thốt ra một lời nào khác, người lính đã rút kiếm và giáng cho anh ta một nhát sắc lẹm đến mức anh ta bị cắt đứt tai của mình.

"Ôi!"  con gấu kêu lên, "cái đó để làm gì?"  Hãy nói cho tôi biết . . .  "Nhưng rồi, khi thấy ánh thép lóe lên, gấu ta quay đuôi bỏ chạy nhanh hết mức có thể, vừa đến bìa rừng, nó quay lại nhìn thì thấy tên lính đang giương súng lên vai. Ở đó.  Một tia sáng lóe lên., một tiếng nổ lớn và con gấu cảm thấy một cú đánh khủng khiếp vào hông mình, nó ngã xuống, nhưng may mắn cho gấu ta là viên đạn chỉ lướt qua da và anh ta không bị thương nặng. Tự nhận biết mình bị lạc, không còn có thời gian để tìm nơi trú ẩn từ những cái cây lớn, một lúc sau gấu ta đau đớn tập tễnh đi đến chỗ con cáo đang đợi anh ta.

"Chà," Reynard nói, "bây giờ bạn đã nhìn thấy một con người rồi phải không? Bạn nghĩ gì về anh ta?"

Bruin buồn bã đáp.  "Khi tôi đến nói chuyện với anh ta, anh ta đã xé toạc một chiếc xương sườn và cắt tai tôi. Sau đó, tôi bỏ chạy, nhưng tôi chưa kịp tới gốc cây thì anh ta đã nắm lấy một cây gậy và chĩa vào tôi. Sau đó có tiếng sấm, và ánh chớp, một cái gì đó làm cho Tôi quay cuồng! Tôi không muốn gặp lại anh ấy, vì tôi sẽ mang dấu ấn của cuộc gặp gỡ đầu tiên của chúng ta cho đến ngày tôi qua đời. "

Chú cáo quỷ quyệt cười nói: "Ta đã nói với ngươi hắn đối với chúng ta hơn một trận!"

 

                                     Phan Thiện Trì dịch

                                           August, 2022

 

 

MORE THAN A MATCH

 

One day the fox and the bear began to argue about which was the most cunning beast. The bear said that he thought foxes and bears took first place.

The fox said: "We are clever, you and I, but man is above us, he is more than a match for us. He walks on two legs instead of four; he can swim in the water without getting soaking wet; when he is cold he makes yellow flowers grow out of sticks to warm himself; and he can strike at an enemy a hundred yards away!"

"I don't believe it," answered the bear. "If such a creature exists, it is very strange that I have never seen him!"

"Maybe strange," grinned the fox, "but soon remedied. Would you like to see a man? Then come along with me."

He led the bear through the forest until they came to a road leading to a village. "Now, then," said he, "let us lie down in the ditch and watch the road, and we shall see what we shall see."

Soon a child from the village came along.

"Look! Look! whispered the bear. "An animal walking on two legs! Is this the creature we seek?"

"No," answered the fox, "but one of these days the child will become a man"

Shortly afterwards there came along an old woman, all bent and wrinkled.

"Is that one?" asked the bear.

"No," said the fox again, "but once on a time that was the mother of one!"

At last there came the sound of brisk footsteps on the road, and peeping out between the bushes the bear saw a tall soldier in a red coat marching towards them. He had a sword by his side and a musket over his shoulder.

"This must be the man," said the bear. "Ugh! What a strange creature! I don't believe he is cunning in the least!" But the fox did not answer, for at the first sight of the soldier he had fled into the forest.

"Well, well," muttered the bear, "I don't see anything to be afraid of here. Let us have a talk with this wonder!" And hoisting himself clumsily out of the ditch he lumbered along the road to meet the soldier.

"Now then, my fine fellow," he growled, "I have heard some wonderful stories about you. Tell me . . ."

But before he could get another word out of his mouth the soldier drew his sword and struck him such a shrewd blow that he cut off his ear.

"Wow!" cried the bear, "what's that for?" Tell me . . ." But then, seeing the gleaming steel flash once again, he turned tail and ran off as fast as he could go. Just as he reached the edge of the wood, he looked backward and saw the soldier raise his gun to his shoulder. There was a flash, a loud bang, and the bear felt a terrific blow against his side. He fell down, but fortunately for him the bullet had merely glanced off his hide, and he was not seriously hurt. Picking himself up, he lost no time in gaining shelter from the large trees. After some time he came limping painfully to the place where the fox was waiting for him.

"Well," said Reynard, "now you have seen a man. What do you think of him?"

Bruin answered sadly. "When I went up to speak to him, he tore a rib from his side and cut off my ear. Then I ran away, but before I could reach the trees he picked up a stick and pointed it at me. Then there came thunder and lightning, something that knocked me spinning! I don't want to see him again, for I am going to carry the marks of our first meeting to my dying day."

The fox grinned and said: "I told you he is more than a match for us!"

 

                           Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri

                                                     August, 2022

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html