KIM-MARIA VÀ HẮC- MARIA
Fairy Tales of Ludwig Bechstein
(Đức)
Phan Thiện Trì dịch
Xưa có một góa phụ có hai cô con gái. Một là con đẻ của bà và một là con ghẻ, và cả hai đều được đặt tên là Maria. Người con gái đầu tiên không biểu lộ tình cảm với ai và cũng không trung thực, nhưng cô gái con riêng của chồng bà là một cô gái nhân hậu và chăm chỉ. Cô ấy đã có lắm điều bực tức và bị xem thường để phải cắn răng chịu đựng dưới bàn tay của mẹ ghẻ và chị gái mình, nhưng qua tất cả, cô đã giữ được bình tĩnh của mình; cô làm tất cả công việc bếp núc mà không chút phàn nàn, và khi cô ấy bị mẹ ghẻ hoặc chị gái của mình làm cho buồn phiền đặc biệt, cô chỉ biết khóc thầm trong phòng riêng của mình. Sau đó, cô đã khá vui trở lại và tự nhủ với chính mình, "Đừng bận tâm, Thiên Đường sẽ sớm giúp mình thôi." Và thế là cô sẽ làm việc tích cực và làm cho mọi thứ trở nên gọn gàng và sạch sẽ.
Tuy nhiên, mẹ cô không bao giờ hài lòng; và một hôm bà nói với cô: "Maria, tao không thể giữ mày ở nhà này được nữa, mày làm việc ít mà ăn nhiều. Cha mày không để lại chút tài sản nào, mẹ mày cũng không. Mọi thứ có ở trong cái nhà này là của tao, và tao không thể duy trì mày ở đây lâu hơn nữa. Vì vậy mày phải rời khỏi nơi này và tìm kiếm một chủ nhân khác. "
Nói như vậy xong, bà làm một cái bánh sữa và tro, đổ đầy nước vào một cái chai nhỏ và đưa chúng cho Maria, đuổi cổ cô ra khỏi nhà.
Maria đã rất đau buồn với sự đối xử khắc nghiệt này, nhưng cô ấy vẫn dũng cảm bước ra khỏi cánh đồng và đồng cỏ, vì cô ấy tự nhủ với lòng mình khi đang đi, "Sẽ sớm có người thuê mình làm người hầu, và có lẽ mình cũng sẽ tìm được một chủ nhân khác, người mà sẽ đối xử tử tế hơn mẹ kế của mình. "
Khi bắt đầu cảm thấy đói, cô ngồi xuống bãi cỏ và lấy bánh ra ăn và nước ra uống một ít, trong khi xung quanh cô vài con chim bay lượn, lúc thì nhặt những mảnh vụn mà cô làm rơi vãi và lúc thì nhúng mỏ của chúng vào nước mà cô chìa ra cho chúng trong lòng bàn tay lõm xuống của cô. Ngay lúc đó, chiếc bánh bông lan làm bằng tro của cô đã biến thành một chiếc bánh thơm ngon và nước thành sữa
Được tăng thêm sức mạnh và sảng khoái nhờ bữa ăn của mình, Maria đứng dậy và đi tiếp. Khi trời sắp tối, cô đến một ngôi nhà đơn độc ở một nơi vắng vẻ. Các bức tường xung quanh nó dường như có hai cánh cửa, một cánh cửa đen như mực và một cánh cửa sáng chói như vàng ròng.
Maria đi qua cánh cửa kém hấp dẫn hơn trong số hai cửa ra vào để vào sân trong rồi gõ cửa ngôi nhà. Một người đàn ông trông rất hoang dã, mở cửa ra và hỏi cô muốn gì. Maria run rẩy trả lời, "Chỉ để biết liệu ông có thể cho cháu ở nhờ qua đêm hay không".
“Mời vào,” người đàn ông nói giọng khàn khàn.
Maria theo sau ông, càng lúc càng run lên vì sợ hãi khi nghe thấy tiếng chó tru loạn xạ, và mèo kêu meo meo ở mọi phía, vì không có gì khác trong nhà ngoại trừ người chủ thô bạo.
"Cô sẽ ngủ với ta hay với lũ chó mèo?" người đàn ông gầm gừ.
“Với những con mèo và chó ạ,” Maria trả lời, nhưng ông ta đã cho cô một chiếc giường trắng đẹp, và ở đó cô có thể ngủ một cách yên bình.
Vào buổi sáng, người đàn ông hỏi, "Cô sẽ ăn sáng với ta hay với những con chó và con mèo?"
Với những con chó và mèo, "cô trả lời, nhưng ông ta đưa cho cô cà phê, sữa ngọt, trứng, pho mát và những lát bánh mì thơm ngon.
Ngay sau đó, Maria chuẩn bị khởi hành. Lúc này người đàn ông hỏi cô một lần nữa, "Cô sẽ đi ra khỏi đây qua cửa Kim Môn hay cửa Hắc Môn?"
Cô ấy trả lời, "Cánh cửa hắc ín", nhưng ông ấy bảo cô hãy ra ngoài qua cánh cửa vàng. Khi cô đi qua đó, người đàn ông đã rải vàng xuống người cô từ bức tường phía trên cửa, để cô đi trên con đường của mình với một bộ quần áo vàng.
Cô ấy lại về nhà. Ngay khi cô mở cổng vườn, những con gà mái mà cô thường cho ăn chạy như bay về phía cô và con gà trống kêu lên, "Ò ó o ò” - Kìa, Kim-Maria của chúng ta về rồi đây – “Ò ó o ò! "
Mẹ kế của cô bước xuống bậc thềm để gặp cô và cúi đầu chào cô như thể cô là một công chúa đến thăm bà.
Maria nói, "Bà không biết tôi sao? Tôi là Maria."
Chẳng bao lâu sau, chị gái cô đến, cũng ngạc nhiên trước cảnh tượng đó chẳng kém gì mẹ cô. Maria phải kể tất cả những gì đã xảy ra với cô và cô đã được bao phủ bởi vàng như thế nào. Mẹ của cô ấy giờ đã nhận lại cô và đối xử với cô tốt hơn trước rất nhiều, để Maria được mọi người tôn vinh và yêu mến. Ít lâu sau, một người nông dân trẻ đáng kính đã thích cô và cưới cô, và họ sống với nhau rất hạnh phúc.
Ngay sau lúc đó, Maria kia cũng muốn rời khỏi nhà và xem liệu cô có thể trở về với thân hình đầy vàng hay không. Mẹ cô đã cho cô bánh ngọt và rượu để cô giải khát trên hành trình của mình. Những con chim đến mổ những mảnh vụn khi cô nghỉ ngơi và dùng bữa, nhưng cô đã xua đuổi chúng. Thế là bánh của cô biến thành tro và rượu của cô thành nước bùn.
Vào buổi tối, cô đến cùng ngôi nhà mà em gái cô đã đến. Cô đi vào cổng vàng một cách xấc láo và gõ cửa.
Khi người đàn ông mở cửa và hỏi cô muốn gì, cô liền trả lời, "Tôi đến để qua đêm ở đây."
“Vào đi,” ông gầm gừ. "Bạn sẽ ngủ ở đâu? Với chó và mèo hay trong căn buồng tốt nhất?"
"Trong phòng tốt nhất," cô trả lời, nhưng ông ta dẫn cô vào phòng có chó mèo và nhốt cô vào. Vào sáng sớm khi cô thức dậy, mặt cô bị cào cấu và cắn xé. Khi cô ấy bước ra, người đàn ông hỏi cô liệu cô sẽ ăn sáng với ông ta hay với những con chó và con mèo.
"Ồ, với ông," cô trả lời một cách vội vã, nhưng cô phải ngồi xuống với những con chó và con mèo của ông ta.
Sau bữa ăn, cô muốn rời đi. Người đàn ông lại hỏi: "Cô muốn đi ra khỏi đây bằng cửa Kim Môn hay Hắc Môn?"
"Cánh cửa vàng," cô trả lời, nhưng cánh cửa đó đã đóng và cô phải đi ra ngoài bằng cửa kia. Khi cô đi ngang qua, người đàn ông đang đứng phía trên rải xuống khắp người cô một đám bụi hắc ín đen kịt.
Lòng đầy tức giận, cô vội vã về nhà. Khi cô ấy đến gần, con gà trống bắt đầu gáy, "Ò ó o ò! Hắc- Maria đã về - Ò ó o o ò !”
Khi cô bước vào nhà, mẹ cô đã rất kinh hãi và không bao giờ dám cho phép ai nhìn thấy con gái bà trong một thời gian dài, mặc dù những vết trầy xước và vết cắn đã sớm lành lại.
Phan Thiện Trì dịch
September, 2022
GOLD- MARIA AND PITCH- MARIA
Fairy Tales of Ludwig Bechstein
Once there was a widow with two daughters. One was her own child and the other her step-child, and both were named Maria. The first was neither affectionate nor honest, but the step-daughter was a good and hard-working girl. She had many vexations and slights to suffer at the hands of her mother and sister, but through all she kept her temper; she did all the kitchen-work without murmuring, and when she was particularly aggrieved by her mother or sister, she had a quiet cry in her own room. After that she was quite happy again and would say to herself, "Never mind, Heaven will help you soon." And then she would work away vigorously and make everything neat and clean.
Her mother, however, was never satisfied; and one day said to her, "Maria, I cannot any longer keep you at home, you work little and eat much. Your father left you no property, and your mother did not either. What there is, is all mine and I will not maintain you any longer. So you must leave this place and look out for another mistress."
So saying, she made a cake of milk and ashes, filled a small bottle with water and giving them to Maria, sent her away from the house.
Maria was very much grieved with this harsh treatment, but still she walked bravely off over the fields and meadows, for she thought to herself as she went along, "Someone will soon hire me as servant, and perhaps I shall find another mistress that is kinder than my step-mother."
When she began to feel hungry she sat down on the grass and took out her cake and drank some of the water, while round her several birds fluttered, now picking up the crumbs that she scattered and now dipping their bills in the water she held out to them in the hollow of her hand. Just then her ashy cake changed into a delicious cake and the water into milk.
Strengthened and refreshed by her meal, Maria got up and walked on. When it was getting dark, she came to a solitary house. The walls around it seemed to have two doors, one black as pitch and the other shining like gold.
Maria went through the least attractive door of the two into the courtyard and then knocked at the house-door. A man that looked terribly wild, opened it and asked her what she wanted. "Only to know if you could shelter me for the night," answered Maria, trembling,
"Come in," murmured the man hoarsely.
Maria followed him, shaking more and more with fear as she heard on every side a confused howling of dogs and mewing of cats, for there was nothing else in the house except the rough owner.
"Will you sleep with me or with the cats and dogs?" growled the man.
"With the cats and dogs," answered Maria, but he gave her a nice white bed, and there she could sleep peacefully enough.
In the morning the man asked, "Will you have breakfast with me or with the dogs and cats?"
"With the dogs and cats," she answered, but he gave her coffee, sweet milk, eggs, cheese, and buttered slices of good bread.
Soon after, Maria prepared to start off. Then the man asked again, "Will you go out of the golden door or the pitch door?"
She answered, "The pitch door," but he told her to go out at the golden door. As she walked through it, the man showered gold down on her from the wall above the door, so that she went her way covered with a golden garment.
She went home again. As soon as she opened the garden-gate, the hens she had used to feed came flying towards her and the cock cried out, "Cock-a-doodle-doo - here comes our Gold-Maria - cock-a-doodle-doo!"
Her stepmother came down the steps to meet her and made her a low bow as if she was a princess who had come to honour her with a visit.
Maria said, "Do you not know me? I am Maria."
Soon her sister came, wondering at the sight as much as her mother. Maria had to tell all that had happened to her and how she had become covered with gold. Her mother now took her in again and treated her better than before, so that Maria was honoured and loved by everybody. In a little while a worthy young farmer took a fancy to her and married her, and they lived together very happily.
By and by the other Maria wanted to leave home and see if she could come back covered with gold, she too. Her mother gave her sweet cakes and wine to refresh her on her journey. The birds came and pecked at the crumbs when she rested and had a meal, but she drove them away. Then her cake changed into ashes and her wine into muddy water.
At evening-time she came to the same house that her sister had come to. She went brashly in at the golden gate and knocked at the door.
When the man opened it and asked what she wanted, she answered, "I have come to pass the night here."
"Come in," he growled. "Where will you sleep? With dogs and cats or in the best chamber?"
"In the best chamber," she answered, but he led her into the room where the dogs and cats were, and locked her in. In the morning when she arose, her face was all scratched and bitten. When she came out, the man asked her if she would have breakfast with him or with the dogs and cats.
"Oh, with you," she answered, hastily, but she had to sit down with his dogs and cats.
After the meal she wished to leave. The man asked again, "Do you want to go out of the golden door or the pitch door?"
"The golden door," she answered, but that door was closed and she had to go out by the other. As she passed through, the man was standing above it showered down on her a cloud of pitch.
Full of rage she hurried home. As she approached, the cock began to crow, "Cock-a-doodle-doo! Here comes our Pitch-Maria – Cock-a-doodle-doo!"
When she entered the house, her mother was horrified and never dared allow anybody to see her daughter for a long time, although the scratches and bite marks healed soon enough.
Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri
September, 2022
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét