Thứ Tư, 28 tháng 12, 2022

 THẨM PHÁN BẤT CÔNG

            

                                                            Luwig Bechstein (Đức)

                                                            Phan Thiện Trì dịch

Nhiều năm trước, ở một thành phố nọ có một người đàn ông sở hữu của cải và tài sản giàu có nhất thế gian.  Nhưng ông ta là một kẻ lừa đảo và là người cho vay tiền nặng lãi xấu xa, một kẻ mà mọi người phải trả lãi suất cao một cách bất công. Vì vậy, mọi người tự hỏi tại sao trái đất không mở ra dưới chân ông và nuốt chửng ông ta đi.  Ông cũng là một thẩm phán thành phố; nhưng những quyết định của ông lại bất chính đến mức ông ấy luôn bị gọi là "Thẩm phán bất công".

 

Vào một ngày chợ phiên nhóm họp, vào lúc sáng sớm, vị thẩm phán này đã cỡi ngựa ra ngoài để xem một vườn nho tốt mà ông ta sở hữu. Khi ông đang quay trở về, Thần Chết, ăn mặc như một người đàn ông giàu có, đã gặp ông trên đường.  Thẩm phán không biết người lạ đó là ai mà đang đi đến chỗ ông, và do đó, ông đã hỏi tên và nghề nghiệp của người này. 

“Sẽ tốt hơn nếu bạn không biết tôi cũng như việc làm của tôi với bạn,” Thần Chết trả lời.

“Ồ, ồ!"  Thẩm phán kêu lên: "Ta phải biết điều đó, hay ông là một kẻ lạc loài. Ta là người có quyền lực ở nơi này và không ai dám tranh chấp quyền hành với ta. Vì vậy, nếu ngươi không cho ta biết tên của ngươi, ta sẽ lấy đi mạng sống của ngươi và tước đoạt tài sản của ngươi. "

"Nếu là như vậy," người kia nói vừa mỉm cười một cách dứt khoác, "Ta sẽ nói cho ngươi biết. Ta là Thần Chết!"

"Hừ!" thẩm phán gầm gừ.  "Vậy thì, công việc của ngươi ở đây là gì?"

"Để nhận lấy những gì được trao cho ta một cách thực sự nghiêm túc ngày hôm nay."

"Rất tốt," thẩm phán nói;  "nhưng ta phải là người chứng kiến ​​rằng ngươi không nhận được nhiều hơn cũng không ít hơn những gì ngươi được hưởng."

"Đừng yêu cầu được ở gần tôi khi tôi lấy những gì được trao cho tôi," Thần Chết trả lời với giọng cảnh báo.

Tuy nhiên, Thẩm phán không để ý đến lời nói của Thần Chết.  “Ta phải là và sẽ là nhân chứng,” ông ta nói và bắt đầu thề.  Vì vậy, Thần Chết không nói gì thêm, người chỉ cảnh báo ông ta một lần nữa rằng chính ông ta không thể giải phóng khỏi món hời mà ông ta lúc này có được, cho dù ông ta có thể ước muốn bao nhiêu đi nữa.

Thẩm phán tuyên bố rằng ông ta sẽ không nao núng trước lời nói của Thần Chết, và vì vậy cả hai đi đến khu chợ. Phố chợ đang chật cứng những người và thỉnh thoảng thẩm phán và bạn đồng hành của ông bị chặn lại và yêu cầu chia sẻ một chai rượu. Thẩm phán luôn lấy một ly;  nhưng người bạn đồng hành của ông biết rõ rằng nó không được mời dùng một cách nghiêm túc, vì vậy ông ta đã từ chối tất cả những gì được đưa ra mời ông.

Tình cờ có một người phụ nữ đang lùa một đàn lợn ngang qua. Giống như hầu hết các con lợn, chúng sẽ không đi như cô ấy muốn, mà là theo một con đường khác.  "Ta ước gì Thần chết bắt hết bọn bay, cả lông lẫn da, không chừa thứ gì!” cuối cùng cô ấy đã quát to lên trong cơn thịnh nộ.

"Ngươi có nghe thấy không?" thẩm phán nói với bạn đồng hành của mình.

"Có," Thần Chết trả lời;  "Nhưng cô ấy không có ý muốn nói như những gì cô ấy nói. Cô ấy sẽ trở nên tội nghiệp một cách thảm hại nếu tôi lấy đàn lợn của cô ấy. Tôi chỉ lấy những gì được trao cho tôi một cách nghiêm túc."

Ngay sau đó họ gặp một người phụ nữ và đứa con của bà ấy.  Đứa trẻ sẽ không đi theo con đường nào khác ngoài con đường của riêng nó.  “Thằng nhóc này quá ngỗ nghịch,” bà thốt lên;  "Tao có thể ước chi mày chết quách đi cho rảnh nợ!"

"Ngươi có nghe thấy gì không?"  thẩm phán lại hỏi.  "Hãy mang đứa nhỏ đó đi! Nó không phải được trao cho ngươi một cách tha thiết nhất sao?

"Ồ, không, không; bà ấy sẽ kêu khóc thảm thiết nếu ta làm theo lời bà ta," Thần Chết trả lời.

Ít lâu sau, họ gặp một người phụ nữ thứ hai. Bà ta đang kéo lê một đứa trẻ đang vùng vẫy và kêu gào thảm thiết.  "Mày là đứa lang thang vô tích sự," bà ấy thốt lên;  "Sẽ là một điều hạnh phúc đối với tao khi mất mày hoàn toàn!"

"Bây giờ, thế đứa trẻ này thì sao?"  thẩm phán nói.

"Không," người bạn đồng hành của ông ta trả lời;  "Vì người phụ nữ này sẽ không thực sự vứt bỏ đứa con rứt ruột đẻ ra của mình, thậm chí nếu ta trả năm mươi hay một trăm bảng Anh, bà ấy ngay cả sẽ không nghĩ đến việc đưa đứa bé cho ta."

 

 

 

Lúc này, họ đã đến phần đông nhất của đám đông và chẳng mấy chốc họ đã bị kẹt cứng ở giữa, không thể tiến hoặc lùi.  Ngay lúc đó một người phụ nữ lọt vào tầm ngắm của thẩm phán.  Bà ấy vừa già, vừa nghèo và phải chịu nhiều bất hạnh. Ngay khi nhìn thấy vị thẩm phán, bà đã gào thét lên, "Cầu xin cho những khổ đau và phiền não sẽ đến với ông, ông thẩm phán à! Vô duyên vô cớ mà ông đã lấy đi của tôi con bò vốn là chỗ dựa duy nhất của tôi! Ông không một chút ngần ngại. Cầu xin ơn trên cho ông nhận cái ông được hưởng! Ôi, giá mà Thiên Đàng nghe thấy lời cầu nguyện của tôi và gửi Thần Chết đến để đưa ông khỏi thế giới mà ông đã làm quá nhiều điều bất công! "

Vị thẩm phán phản ứng một cách yếu ớt, "Mọi thứ không phải lúc nào cũng như chúng có vẻ là", nhưng Thần Chết đã dẫn ông ta đi trong sự đắc thắng, nói: "Hãy xem ngay, hãy phán xét ngay lập tức! Đó là một cách nghiêm túc, và ông bạn sẽ phải vượt qua nó."

Vì vậy, ở giữa đám đông Thần Chết nện cho ông ta một cú đấm trời giáng làm ông ngã xuống dưới chân của bà lão mà ông đã chiếm đoạt con bò của bà ta một cách quá bất công.  Người ta nói, "Kẻ nào muốn trở nên khôn ngoan, hãy nhớ lấy đường đi của mình."

 

                                     Phan Thiện Trì dịch

                                       September, 2022

 

THE UNJUST JUDGE

                                                         Luwig Bechstein (Đức)

 

Many years ago there dwelt in a certain city a man of great worldly riches and possessions. But he was a wicked cheat and money-lender, one that people had to pay unfairly high rates of interest to. So people wondered why the earth did not open under his feet and swallow him up. He was also a city judge; but his decisions were so unrighteous that he was always spoken of as the "Unjust Judge."

One market-day, in the early part of the morning, this judge rode out to see a fine vineyard that he owned. As he was returning, Death, dressed as a rich man, met him on the way. The judge did not know who the stranger was that went up to him, and therefore asked his name and business.

"It would be better for you neither to know me nor my business with you," Death answered.

"Oh, oh!" exclaimed the judge, "I have to know it, or you are a lost man. I am a man of power in this place and there is none who will dare to dispute my authority. So if you will not tell me your name, I shall take your life and forfeit your property."

"If that is the case," said the other, smiling grimly, "I will tell you. I am Death!"

"Humph!" growled the judge. "Then, what is your business here?"

"To take whatever is given in real earnest to me this day."

"Very well," said the judge; "but I must be witness that you get neither more nor less than what is due to you."

"Do not ask to be near me when I take what is given me," answered Death in a warning voice.

The judge, however, took no heed of Death's words. "I must and will be witness," he said, and began to swear. So Death said nothing more, he just warned him again that he could not release himself from the bargain he now had made, however much he might wish. 

The judge declared that he would not flinch from his word, and so both went to the market-place. The market was thronged with people and every now and then the judge and his companion were stopped and asked to share a bottle of wine. The judge always took a glass; but his companion knew well it was not offered in earnest, so he refused all that was held out to him.

By chance it happened that a woman was driving along a herd of swine. Like most pigs they would not go as she wanted them, but another way. "I wish Death had you all, skin and hair!" she cried at last in a rage.

"Do you hear that?" said the judge to his companion.

"Yes," answered Death; "but she does not mean what she says. She would become miserably poor if I took her swine. I only take what is given to me in earnest."

Soon afterwards they met a woman and her child. The child would not go any other way but his own. "You naughty boy," she exclaimed; "I could wish you were dead!"

"Do you hear that?" asked the judge again. "Take the child! Is it not given to you in earnest?"

"Oh, no, no; she would bitterly lament it, if I should take her at her word," answered Death.

In a little while they met a second woman. She was dragging along a child who struggled and cried lustily. "You good-for-nothing little tramp," she exclaimed; "it would be a happy thing for me to lose you altogether!"

"Now, what about this child?" said the judge.

"No," answered his companion; "for this woman would not really get rid her child, not even for fifty or a hundred pounds, and she would not even think of giving it to me."

 

 

 

Now they came to the thickest part of the crowd and soon they were wedged in, unable to go forward or backward. Just then a woman caught sight of the judge. She was old and poor and suffered under heavy misfortune. As soon as she saw him she cried out, "May pains and afflictions come your way, judge! Without cause you took from me the cow that was my only support! You did not mind. May you get your due! Oh, if Heaven would hear my prayer and send Death to take you from the world you have done so much injustice to!"

The judge said feebly, "Things are not always as they seem," but Death led him away in triumph, saying, "See now, judge! That was in earnest, and you must get through with it."

So in the middle of the crowd Death struck him down at the feet of the old woman he had so unjustly taken a cow from. People said, "He who wants to get wise, should mind his ways."

 

                        Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri

                                          September, 2022

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html