Belgian Tales
Phan Thiện Trì dịch
Mèo Tybert và Chó Courtoys là hai người bạn đồng hành - có nghĩa là chúng thân thiện như bản chất tự nhiên của chúng. Cả hai đều vô cùng tham lam và ích kỷ. Con mèo thì cay cú và con chó thì sưng sỉa. Cậu Tyb luôn sẵn lòng nhường cho chú chó những thứ mà bản thân cậu không cần, và về phần mình, chú chó Courtoys cũng không bao giờ lấy trộm thức ăn của mèo khi cậu ta đang tìm kiếm. Mỗi con đều sẵn sàng chơi một trò ác ý với nhau nếu có thể làm như vậy mà không gây thương tích cho bản thân, nhưng ngoại trừ những vấn đề nhỏ nhặt này, cả hai khá hợp nhau và ít nhiều thân thiện, và nhìn chung, chúng sống rất hòa thuận với nhau.
Đã có lúc, mặc dầu sự nhút nhát của Tybert và sức mạnh của Courtoys, chúng không cách nào có thể kiếm được thứ gì để ăn. Trong hai ngày, không một mẩu thức ăn nào trôi qua môi của cả hai, và điều này khiến chúng trở nên nóng nảy rất khó chịu.
Courtoys nói với Tybert: "Tôi ước chi tôi sẽ không bao giờ gặp bạn." "Theo lời tôi, bạn là một đối tác tốt khi bạn không thể tìm thấy thức ăn cho chúng ta. Trí thông minh tuyệt vời của bạn mà bạn luôn khoe khoang là ở đâu?"
"Trong đầu tôi," Tybert trả lời một cách đầy hằn học. "Và chúng là như thế, chúng phải làm nghĩa vụ cho nhau. Nếu bạn nói ít hơn, suy nghĩ nhiều hơn và sử dụng đôi mắt của bạn tinh tường hơn, chúng ta sẽ trở nên khá giả hơn. Một chiếc xe chở hàng đang chạy dọc theo đường lộ; có lẽ chúng ta sẽ tìm thấy bữa tối của chúng ta bên trong nó! "
Chắc chắn rồi, một cỗ xe ngựa nặng nề đang chạy ầm ầm trên đường về phía họ, do một người nông dân có khuôn mặt tròn trịa lái. Khi nó đến gần hơn, Tyb và Courtoys khịt khịt trong không khí, ngửi thấy mùi cá làm nước dãi chảy ra từ khóe miệng của chúng.
“Cá,” Tybert nói một cách như sắp chết đói tới nơi.
"Cá!" Courtoys nói vọng lại. "Đây là một cơ hội để sử dụng trí thông minh của bạn. Làm thế nào chúng ta có thể có được nó?”
"Tôi có một kế hoạch," con mèo trả lời. "Hãy nhanh chóng đến và ẩn mình với tôi trong mương cho đến khi cỗ xe chạy qua, và tôi sẽ kể cho bạn tất cả về điều đó!"
Vậy là đã xong. Cỗ xe chạy ầm ầm. Mùi thơm của cá nó nồng nặc, tràn ngập trong không khí. Anh tài xế vẫn bình thản hút thuốc bằng tẩu. Và hai cặp mắt thèm thuồng đang nhìn anh xuyên qua bụi cây ven đường.
"Bây giờ," Tybert kêu lên, "thời gian của chúng ta đã đến. Hãy đi theo cỗ xe và đừng để nó khuất tầm mắt bạn một lúc nào hết, nhưng hãy cẩn thận để người lái xe không nhìn thấy bạn. Tôi sẽ tiếp tục chạy phía trước xe và sẽ duỗi dài người ra, nằm sóng sải giữa đường, giả vờ chết. Tôi đoán rằng người lái xe khi nhìn thấy tôi nằm đó, sẽ muốn bộ da đẹp của tôi, sẽ nhặt tôi lên và ném tôi vào xe. Một khi đã ở trong đó, tôi sẽ ném con cá ra cho bạn, và bạn sẽ biết phải làm gì với nó. "
"Ồ, vâng, ta sẽ biết phải làm gì với nó," Courtoys nói với chính mình, với một nụ cười và, để tránh xa tầm nhìn của người lái xe, chó ta chạy theo sau cỗ xe.
Kế hoạch của Tybert hoạt động tốt. Mèo ta tiếp tục chạy khoảng một phần tư dặm, đến những cánh đồng giáp với con đường, rồi vươn người ra hết cỡ, miệng há hốc như thể nó đã chết.
“Ô hô!" Người nông dân vừa nói vừa lái xe đến gần. "Cái gì thế này? Một con mèo chết! Tôi sẽ mang nó theo, và bán da của nó với giá vài đồng. Giờ này tuần sau, một thiếu phụ xinh đẹp nào đó sẽ đeo nó quanh cổ, nghĩ rằng đó là da lông thú kim sa." Và thế là, anh ta xuống xe ngựa, nhặt con mèo lên và ném một cách cẩu thả vào trong cỗ xe bên trên đống cá.
Vừa khi Tybert có thể trở lại vị trí của mình thì nó liền đứng dậy và bắt đầu chọn ra những con cá lớn nhất, béo nhất và ném chúng xuống đường. Nó phải hết sức cẩn thận khi làm việc này, bởi vì hết lần này đến lần khác người nông dân quay đầu lại. Một lần khi một con cá rất lớn bị đổ nhào ra ngoài, tiếng động của nó đã đánh thức người nông dân, người này xoay tròn một cách mạnh mẽ trên ghế của mình. Tybert chỉ kịp thời ngăn chặn sự phát hiện bằng cách đặt mình ra ngoài và giả vờ chết như trước.
Khi đã ném ra những thứ mà nó cho là đủ cho con chó và cho bản thân nó, Tybert nghỉ ngơi một lúc để con chó thu thập chiến lợi phẩm, sau đó nhảy ra khỏi cỗ xe để đi và đòi phần của mình. Tuy nhiên, khi đến gặp chó Courtoys, nó thất kinh khi thấy không còn gì ngoài một đống xương cá.
"Đó là một kế hoạch tuyệt vời của anh, người anh em," Courtoys nói, vừa liếm môi. Cá rất ngon, và bây giờ tôi hầu như không còn cảm thấy đói nữa! Hãy nhanh chân lên và nhận phần của bạn! Và chó ta vẫy chân đầy mời gọi về phía đống xương. Tybert nhìn anh ta một cái, rồi cười toe toét như thể rất thích thú với một trò đùa xuất sắc. Không phải bằng lời nói hay hành động, mèo ta cho thấy sự tức giận trong lòng mà anh ta quyết tâm trả thù.
2.
Một hoặc hai ngày sau, cơ hội của mèo ta đã đến. Ẩn nấp theo cách lén lút quen thuộc của mình trong một trang trại, nó thấy một bác nông dân đi vào nhà với một đùi lợn muối và hông khói to tốt, được bác ta treo bằng một sợi dây trên chiếc đinh trên tường nhà bếp. Tybert liền chạy đến chỗ Courtoys và kể cho anh ta nghe những gì mình đã thấy.
"Chà," Courtoys nói một cách cáu gắt, " thế còn nó thì sao?"
“Sao à," Tybert trả lời. "Không có lý do gì chúng ta không ăn miếng thịt giăm bông đó. Thật là một điều dễ dàng nhất trên thế giới này đối với bạn và tôi để đánh cắp nó. Chốt cửa sổ nhà bếp bị hỏng và không thể khóa được. Tất cả những gì bạn phải làm là đến đó tối nay, chui qua cửa sổ, kéo miếng thịt giăm bông đó xuống và ném nó ra cho tôi. "
"Tại sao bạn không thể tự mình lấy?" Courtoys nghi ngờ hỏi.
"À," con mèo nói, "Tôi nghĩ rằng tôi không đủ sức để kéo nó xuống."
"Còn những con chó của người nông dân thì sao? Hình như tôi còn nhớ mình đã từng nghe chúng là những kẻ cục súc dã man nhất!"
"Chà, tất nhiên, nếu bạn sợ..." con mèo trả lời.
"Có thể chính bạn cũng sợ!" Courtoys đã kêu lớn lên. "Cứ để việc này cho tôi."
Vì vậy, ngay đêm hôm đó, khi mặt trăng đã lặn, cả hai rón rén đi vào sân trại. Con chó đã chui được qua cửa sổ vào nhà bếp mà không bị quan sát. Khoảnh khắc tiếp theo, anh ta kéo miếng giăm bông xuống và ném nó ra ngoài cửa sổ cho Tybert, người đang đợi bên dưới. Tybert ngậm miếng thịt trong miệng và bỏ chạy, nhưng khi vừa tới cổng, mèo ta đã tung ra một loạt những tiếng meo meo làm rợn tóc gáy đến mức đánh thức mọi con chó trong trang trại. Chúng đổ xô ra, xù lông, nhe răng, trợn mắt vừa đúng lúc để bắt kịp Courtoys khi anh ta nhảy xuống từ cửa sổ.
Thế là một cuộc chiến dữ dội diễn ra. Với lưng tựa vào tường, chó Courtoys đã tạo ra một sự truy cản vững chắc, nhưng anh ta đã bị trượt và tổn thương rất nặng trước khi xoay sở để thoát ra được. Với một bên tai bị rách và một bên mắt nhắm lại, máu chảy từ nhiều vết thương và thở hổn hển vì đã ráng hết sức, nó đi khập khiễng một cách đau đớn đến nơi con mèo đang đợi nó.
"Người bạn tội nghiệp của tôi," Tybert kêu lên. "Bạn có bị thương nặng lắm không? Đừng bận tâm, giăm bông rất đáng giá - nó chỉ đơn giản là tan chảy trong miệng. Tôi đã ăn hết phần của mình và tôi sẵn lòng đưa cho bạn phần của bạn! Nói rồi, mèo ta chỉ vào sợi dây dính đầy mỡ đã được dùng để treo miếng thịt giăm bông, và giờ đây, đó là tất cả những gì còn lại. Courtoys đứng ngây ra nhìn một cách đờ đẫn..
"Bạn thấy đấy," Tybert bình thản giải thích khi chuẩn bị ra đi, "một sợi dây còn dính đầy mỡ đáng giá bằng rất nhiều xương cá!"
Phan Thiện Trì dịch
September, 2022
ONE BAD TURN BEGETS ANOTHER
Belgian Folktales
Tybert the Cat and Courtoys the Dog were companions – that is to say they were as friendly as their natures would let them be. Both of them were exceedingly greedy and selfish. The cat was spiteful and the dog was sullen. Master Tyb was always willing to give up to the dog what he did not need himself, and on his part, Courtoys never stole the cat's food while the cat was looking. Each was willing to play a mean trick on the other if he could do so without injury to himself, but except for these little matters they were quite in accord, and more or less friendly, and on the whole they got on very well together.
There came a time when, in spite of Tybert's shyness and Courtoys strength, they could by no means find anything to eat. For two days not a morsel of food had passed the lips of either, and this made them very bad tempered.
"I wish I'd never seen you," said Courtoys to Tyb. "A fine partner you are, on my word, when you can't find food for us. Where are your wonderful wits that you are always boasting of?"
"In my head," answered Tyb spitefully. "And such as they are, they have to do duty for two. If you'd talk less, and think more, and use your eyes, we would be better off. Here is a cart coming along the road; perhaps we shall find our dinner inside it!"
Sure enough, a heavy wagon was rumbling along the road towards them, driven by a farmer with a round face. As it came nearer, Tyb and Courtoys sniffed the air, and the water ran out of the corners of their mouths.
"Fish," said Tybert ravenously.
"Fish!" echoed Courtoys. "Here's a chance to use those wits of yours. How can we get it?
"I have a plan," answered the cat. "Come quickly and hide yourself with me in the ditch until the wagon has passed, and I will tell you all about it!"
So it was done. The wagon rumbled by. The scent of the fish it was laden wit, filled the air. The driver went on calmly smoking his pipe. And two pairs of hungry eyes were gazing at him through the bushes that bordered the side of the road.
"Now then," cried Tybert, "our time has come. Follow the wagon and don't let it out of your sight for a moment, but take care that the driver does not see you. I shall go on in front and stretch myself out on the road, pretending to be dead. I guess that the driver when seeing me lying there, will want my skin and pick me up and throw me into the cart. Once there, I'll throw the fish out to you, and you will know what to do with it."
"Oh, yes, I'll know what to do with it," said Courtoys to himself, with a grin, and, keeping well out of sight of the driver, he followed the wagon.
Tybert's plan worked fine. He ran on for about a quarter of a mile, keeping to the fields bordering the road, and then stretched himself out at full length, with his mouth open as though he were dead.
"Oho!" said the farmer, as he drove up. "What's this? A dead cat! I'll take him with me, and sell his skin for a few sous. This time next week some fine lady will be wearing him round her neck, thinking it's sable fur." And with that he dismounted, picked up the cat and slung him carelessly into the wagon on top of the heap of fish.
Hardly was he back in his place, than Tybert arose and began to pick out the biggest and fattest fish and throw them into the road. He had to be very careful in doing this, because now and again the farmer turned his head. Once when a very big fish was tumbled out, the noise of its fall aroused the farmer, who swung round sharply on his seat. Tybert was only just in time to avert discovery by laying himself out and pretending to be dead as before.
When he had thrown out what he considered was a enough for the dog and himself, Tybert rested awhile, so that the dog could collect the spoils, and then jumped from the wagon to go and claim his share. When he came up to Courtoys, however, he found to his dismay that nothing was left of the fish but a heap of bones.
"That was a splendid plan of yours, brother," said Courtoys, licking his lips. The fish were delicious, and I hardly feel hungry at all now! Do make haste and take your share! And he waved his paw invitingly towards the heap of bones. Tybert gave him one look, and then grinned as though in enjoyment of an excellent joke. Not by word or action did he give any sign of the anger he felt inside, but he determined to have his revenge.
2
A day or two later his chance came. Lurking in his usual stealthy way in a farmyard, he saw the farmer go into the house with a fine big ham, which he hung by a cord on a nail in the kitchen wall. Away he ran to Courtoys and told him what he had seen.
"Well," said Courtoys surlily, "and what about it?"
"Why," answered Tybert. "There is no reason why we should not feast on that ham, you and I. It will be the easiest thing in the world to steal it. The latch of the kitchen window is broken, and it cannot be locked. All you have to do is to go there tonight, creep through the window, pull down the ham, and throw it out to me."
"Why can't you get it yourself?" asked Courtoys suspiciously.
"Ah," said the cat, "I don't think I am not strong enough to pull it down."
"And what about the farmer's dogs? I seem to remember hearing they are savage brutes!"
" Well, of course, if you're afraid . . ." answered the cat.
"You can be afraid yourself!" cried Courtoys. "Leave this to me."
So that very night, when the moon had set, the two crept into the farmyard. The dog managed to get through the window into the kitchen unobserved. The next moment he had pulled down the ham and had thrown it out of the window to Tybert, who was waiting below. Tybert seized it in his mouth and ran off, but as soon as he reached the gate he gave a series of such blood-curdling meows, that he roused every dog on the farm. Out they came, hair bristling and teeth flashing, just in time to catch Courtoys as he jumped down from the window.
Then there was a ferocious fight. With his back to the wall Courtoys put up a sturdy resistance, but he was very badly mangled before he managed to escape. With one ear torn off and one eye closed, bleeding from many wounds and panting with his exertions, he limped painfully up to where the cat awaited him.
"My poor friend," cried Tybert. "Are you badly hurt? Never mind, the ham was worth it – it simply melted in the mouth. I have already eaten my share, and I willingly give you yours! So saying, he pointed to the greasy string by which the ham had been suspended, and which was now all that remained. Courtoys gazed at it blankly.
"You see," explained Tybert calmly, as he prepared to take his departure, "a cord is worth a good many fish bones!"
Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri
September, 2022
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét