Thứ Tư, 28 tháng 12, 2022

  

TIA NẮNG VÀ NGƯỜI TÙ

 

                                                             Hans Christian Andersen

 

                                                             Phan Thiện Trì dịch

 

Trời vào Thu. Chúng tôi đứng bên tường thành lũy, nhìn ra biển khơi xangắm vô số con tàu, và trên bờ biển Thụy Điển ở phía đối diện của âm thanh, nhô lên trên mặt nước phản chiếu ánh sáng của bầu trời buổi tối.  Phía sau chúng tôi là khu rừng được xác định rõ ràng; cây cối hùng vĩ bao quanh chúng tôi, và những chiếc lá vàng nhè nhẹ rơi khỏi các cành cây.  Bên dưới, dưới chân tường, là một tòa nhà trông âm u, được bao bọc trong những hàng rào chấn song sắt.  Khoảng giữa các song thì tối tăm và chật hẹp, nhưng vẫn còn ảm đạm hơn khi nó phải nằm khuất sau những tấm lưới sắt trên tường che những khe hở hẹp hoặc các vuông cửa sổ, vì trong những ngục tối này, những tên tội phạm sa đọa nhất đều bị giam giữ.  Một tia sáng mặt trời lặn sẽ chiếu vào các xà lim trơ trụi của một trong những người bị giam cầm, vì mặt trời của Đức Chúa Trời chiếu vào những kẻ ác và những người lương thiện một cách bình đẳng.  Tên tội phạm chai cứng phóng cái nhìn thiếu kiên nhẫn vào tia sáng. Và rồi, một con chim nhỏ bay về phía lưới sắt giăng mắc, vì những con chim đang hót líu lo cho người công bằng cũng như cho những người bất công.  Nó chỉ kêu, “Tuýt, tuýt,” rồi sau đó đậu lại gần lưới sắt, vỗ cánh, rỉa lông, ưỡn mình ra, và cài lông quanh ức và cổ họng.  Người tù tồi tệ, bị xiềng xích nhìn nó, và một biểu hiện dịu dàng hơn hiện lên trên khuôn mặt cứng rắn của anh ta.  Trong lòng anh dấy lên một ý nghĩ mà chính anh cũng không thể phân tích một cách chính xác được, nhưng ý nghĩ đó có mối liên hệ nào đó với tia nắng, với con chim, và với hương hoa vi-ô-lét mọc um tùm vào mùa xuân dưới chân tường.  Sau đó, âm thanh của tiếng kèn sừng của người thợ săn vang lên sang sảng và vui vẻ .  Chú chim nhỏ cất cánh bay đi, tia nắng dần biến mất, và bóng tối lại ngập tràn căn phòng và trong trái tim của người tội phạm tồi tệ đó.  Vẫn còn đó mặt trời đã chiếu vào trái tim anh, và tiếng hót líu lo của con chim đã chạm vào nó.

Hãy vang lên, hỡi các giai điệu tuyệt vời của tiếng kèn sừng người thợ săn; hãy tiếp tục âm điệu khuấy động của bạn, vì buổi tối thật dịu êm, và mặt biển, nhấp nhô nhè nhẹ và tĩnh mịch, phẳng lặng như một tấm gương.

 

                                        Phan Thiện Trì dịch

                                                 July, 2022

 

THE SUNBEAM AND THE CAPTIVE

                                                                by

 

                                                                Hans Christian Andersen

 

IT is autumn. We stand on the ramparts, and look out over the sea. We look at the numerous ships, and at the Swedish coast on the opposite side of the sound, rising far above the surface of the waters which mirror the glow of the evening sky. Behind us the wood is sharply defined; mighty trees surround us, and the yellow leaves flutter down from the branches. Below, at the foot of the wall, stands a gloomy looking building enclosed in palisades. The space between is dark and narrow, but still more dismal must it be behind the iron gratings in the wall which cover the narrow loopholes or windows, for in these dungeons the most depraved of the criminals are confined. A ray of the setting sun shoots into the bare cells of one of the captives, for God’s sun shines upon the evil and the good. The hardened criminal casts an impatient look at the bright ray. Then a little bird flies towards the grating, for birds twitter to the just as well as to the unjust. He only cries, “Tweet, tweet,” and then perches himself near the grating, flutters his wings, pecks a feather from one of them, puffs himself out, and sets his feathers on end round his breast and throat. The bad, chained man looks at him, and a more gentle expression comes into his hard face. In his breast there rises a thought which he himself cannot rightly analyze, but the thought has some connection with the sunbeam, with the bird, and with the scent of violets, which grow luxuriantly in spring at the foot of the wall. Then there comes the sound of the hunter’s horn, merry and full. The little bird starts, and flies away, the sunbeam gradually vanishes, and again there is darkness in the room and in the heart of that bad man. Still the sun has shone into that heart, and the twittering of the bird has touched it.

Sound on, ye glorious strains of the hunter’s horn; continue your stirring tones, for the evening is mild, and the surface of the sea, heaving slowly and calmly, is smooth as a mirror.

 

                           Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri

                                                      July, 2022

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html