Norway (Na Uy)
Phan Thiện Trì dịch
Xưa thật là xưa, có một chàng trai phục vụ một người đàn ông ở vùng núi phía Bắc trong một thời gian dài. Người đàn ông này là một bậc thầy về nghề nấu bia. Nó ngon đến mức lạ thường, khó tìm thấy ở đâu một thứ bia ngon như vậy. Vì vậy, khi cậu bé phải rời khỏi nơi ở của mình và người đàn ông phải trả tiền công mà cậu đã kiếm được, cậu sẽ không nhận khoản nào khác ngoài một thùng Bia Yule. Chà, cậu ấy đã nhận và ra đi với nó, và cậu mang nó đi vừa xa vừa lâu, nhưng cậu mang thùng càng lâu thì nó càng nặng, và vì vậy cậu bắt đầu để ý xem có ai đang đi để cùng uống với anh để bia có thể bớt đi và thùng bia nhẹ hơn. Và sau một thời gian thật lâu, cậu ta gặp một ông già với bộ râu rậm.
"Một ngày tốt lành," người đàn ông nói.
“Chúc một ngày tốt lành,” cậu bé nói.
"Anh bạn đi đâu?" người đàn ông hỏi.
"Tôi đang tìm một người để uống rượu với tôi để làm nhẹ bớt thùng rượu của tôi," cậu bé nói.
"Bạn không thể uống với tôi cũng như với bất cứ ai khác?" người đàn ông cho biết: "Tôi đã chu du khắp nơi, vừa xa vừa rộng, vừa mệt vừa khát."
"Chà, tại sao tôi lại không nên?" cậu bé nói. "Nhưng hãy nói cho tôi biết, ông bạn đến từ đâu, và bạn là người như thế nào?"
"Ta là Chúa, đến từ Thiên đường," người đàn ông nói.
“Tôi sẽ không uống rượu với ông bạn,” cậu bé nói, “vì ông phân biệt đối xử giữa những người ở đây trên trái đất này, và ông phân chia quyền lợi không đồng đều đến mức một số trở nên giàu có và một số quá nghèo. Không, tôi sẽ không uống rượu với ông! " Và sau khi nói xong điều này, cậu ta lại tiếp tục lê bước với chiếc thùng của mình.
Khi cậu ta đã đi xa hơn một chút, chiếc thùng lại trở nên quá nặng. Cậu nghĩ mình không thể nào mang nó lâu hơn nữa trừ phi có ai đó cùng đi để cùng uống rượu với mình để có thể làm vơi bớt rượu trong thùng. Phải, anh ta gặp một người đàn ông xấu xí, gầy còm cũng vội vã chạy theo.
"Một ngày tốt lành," người đàn ông nói.
“Chúc bạn một ngày tốt lành,” cậu bé nói.
Anh đi đâu vậy? ”Người đàn ông hỏi.
"Ồ, tôi đang tìm một người để uống cùng và làm nhẹ thùng rượu của tôi," cậu bé nói.
"Bạn không thể uống với tôi cũng như với bất cứ ai khác?" người đàn ông cho biết. "Tôi đã đi vừa xa và rộng, và tôi mệt và khát."
"Ồ, tại sao không?" cậu bé nói. "Nhưng ông bạn là ai, và ông đến từ đâu?"
"Tôi là ai? Tôi là Ác quỷ, và tôi đến từ Địa ngục, đó là nơi tôi xuất thân," người đàn ông nói.
"Không!" cậu bé nói. "Ông chỉ biết gây đau khổ và truyền bệnh dịch cho người dân tội nghiệp và làm khổ người dân nghèo, và nếu có bất hạnh xảy ra, họ luôn nói rằng đó là lỗi của ông bạn. Tôi sẽ không uống rượu với ông”.
Vì vậy, cậu ta lại đi xa hơn và xa hơn nữa với chiếc thùng rượu trên lưng, cho đến khi cậu nghĩ rằng nó trở nên nặng đến mức không thể mang đi xa được nữa. Cậu bắt đầu nhìn xung quanh một lần nữa xem có ai đi cùng mà anh ta có thể uống rượu và làm vơi bớt thùng của mình. Vì vậy, sau một thời gian dài, một người đàn ông khác đến, ông ta khô đét và gầy còm, thật là kỳ diệu đến nỗi xương của anh ta gắn liền với nhau.
"Một ngày tốt lành," người đàn ông nói.
“Chúc ông bạn một ngày tốt lành,” cậu bé nói.
"Anh bạn đi đâu?" người đàn ông hỏi.
"Ồ, tôi chỉ định tìm người uống cùng để làm nhẹ bớt thùng rượu của tôi đi một chút, mang nặng quá”.
Bạn không thể uống với tôi cũng như với bất kỳ ai khác? "
"Có, tại sao không?" cậu bé nói. "Nhưng anh là loại người nào?"
"Họ gọi tôi là Thần chết," người đàn ông này nói.
“Tôi sẽ vui vẻ uống rượu với ông bạn.” Cậu bé nói. Và khi cậu ta nói điều này, cậu đặt thùng rượu xuống và bắt đầu vặn vòi thùng bia cho chảy vào một cái bát. "Bạn là một người đàn ông tốt, vì bạn đối xử với tất cả mọi người như nhau, cả người giàu và người nghèo."
Vì vậy, anh ta uống để chúc mừng sức khỏe, và Thần chết cũng uống để chúc mừng sức khỏe cậu., Thần chết nói rằng ông ta chưa bao giờ nếm thức uống như thế, và vì cậu bé thích ông ta, cả hai uống hết bát này đến bát khác cho đến khi rượu cạn bớt, và thùng nhẹ dần.
Cuối cùng Thần Chết nói, "Ta chưa bao giờ biết thức uống nào ngon hơn, hoặc đã làm cho ta khoẻ nhiều như loại bia mà cậu đã cho ta uống, và ta khó lòng biết phải cho lại bạn những gì”. Nhưng sau khi suy nghĩ một lúc, ông ta nói rằng cái thùng không bao giờ được để trống, và tuy họ đã uống hết bao nhiêu đi nữa thì rượu bia trong đó sẽ trở thành một thức uống chữa lành bệnh, nhờ đó cậu bé có thể làm cho người bệnh phục hồi sức khoẻ tốt hơn bất cứ bác sĩ nào có thể. Và ông ta cũng nói rằng khi cậu bé vào phòng của một người bệnh, Thần chết sẽ luôn ở đó và hiển thị bản thân cho cậu ta thấy, và đó phải là một dấu hiệu chắc chắn nếu cậu ta nhìn thấy Thần chết dưới chân giường, cậu có thể chữa khỏi bệnh cho người ốm với bia tươi lấy từ thùng ra; nhưng nếu ông ngồi bên chiếc gối, không có cách nào chữa khỏi, cũng không có bất cứ loại thuốc men nào, vì lúc này người bệnh thuộc về Thần chết.
Thế là, cậu bé sớm nổi tiếng, được mời đến khắp nơi, xa gần, và cậu đã giúp nhiều người khỏe lại, những người đã từng bị vô phương cứu chữa. Khi cậu ta bước vào và nhìn thấy Thần Chết ngồi bên giường một người bệnh, cậu ta đã báo trước về sự sống hoặc cái chết, và lời tiên đoán của cậu ta không bao giờ sai. Cậu ta đã trở thành một người đàn ông vừa giàu có, vừa có quyền lực, và cuối cùng cậu ta được triệu tập đến để chữa bệnh cho con gái của một vị vua ở rất xa, rất xa trên thế giới. Cô ấy bị bệnh hiểm nghèo đến nỗi không bác sĩ nào nghĩ rằng cậu ta có thể giúp cô ấy bất cứ điều gì tốt, và vì vậy họ hứa với cậu tất cả những gì cậu có thể yêu cầu nếu cậu ta cứu được mạng sống của cô ta.
Bây giờ, khi chàng vào phòng của công chúa, Thần Chết đang ngồi bên chiếc gối đầu của nàng; nhưng khi ông ấy ngồi, ông ngủ gật và gật đầu, và trong khi ông làm điều này, cô ấy cảm thấy tốt hơn.
“Bây giờ, sự sống hay cái chết đang bị đe dọa," bác sĩ nói; "và tôi sợ, từ những gì tôi nhìn thấy, không có hy vọng."
Nhưng họ nói rằng anh ta phải cứu cô ấy bằng bất cứ giá nào, nếu phải tốn đất đai và lãnh địa. Vì vậy, cậu ta nhìn vào Thần Chết, và trong khi ông ta ngồi đó, ngủ gật lần nữa, cậu ta liền ra dấu cho những người hầu quay giường lại thật nhanh để Thần Chết ngồi dưới chân, và ngay lúc họ quay đầu giường, bác sĩ đã đưa cho cô ấy uống bia tươi, và mạng sống của cô đã được tha.
“Bây giờ cậu đã lừa dối tôi," Thần Chết nói, "và chúng ta bỏ cuộc."
"Tôi buộc phải làm điều đó," bác sĩ nói, "trừ phi tôi muốn mất đất đai và lãnh thổ”.
"Điều đó sẽ không giúp được gì nhiều cho ngươi lúc này," Thần Chết nói. "Thời gian của ngươi đã hết, hiện tại ngươi thuộc về ta."
"Chà," cậu bé nói, "điều gì phải đến sẽ đến. Nhưng ông sẽ để con có thời gian đọc Kinh Lạy Cha trước?"
Vâng, cậu có thể phải rời đi để làm điều đó. Nhưng cậu đã rất cẩn thận để không đọc Kinh Lạy Cha. Cậu ta đọc mọi thứ khác, nhưng Lời cầu nguyện của Chúa không bao giờ vượt qua môi cậu, và cuối cùng cậu ta nghĩ rằng mình đã lừa được Thần chết mãi mãi.
Nhưng khi Thần Chết nghĩ rằng ông đã thực sự đợi quá lâu, đêm nọ, ông đến nhà cậu bé và treo một tấm bảng lớn có vẽ Kinh Lạy Cha trên đó bên trên đầu giường cậu ta. Vì vậy, khi cậu bé thức dậy vào buổi sáng, cậu bắt đầu đọc tấm bảng, và hoàn toàn không thấy những gì cậu đang làm cho đến cuối bài kinh chỗ Amen. Nhưng sau đó đã quá muộn, và Thần chết đã có cậu ta.
Phan Thiện Trì dịch
April, 2022
The Boy with the Ale Keg
Norway
Once upon a time there was a boy who had served a man in the northern mountains for a long time. This man was a master at ale brewing. It was so uncommonly good, the like of it was not to be found. So, when the boy was to leave his place and the man was to pay him the wages he had earned, he would take no other pay than a keg of Yule-ale. Well, he got it and set off with it, and he carried it both far and long, but the longer he carried the keg the heavier it got, and so he began to look about to see if anyone were coming with whom he might have drink, that the ale might lessen and the keg lighten. And after a long, long time, he met an old man with a big beard.
"Good day," said the man.
"Good day to you," said the boy.
"Where are you going?" asked the man.
"I'm looking for someone to drink with me, and lighten my keg," said the boy.
"Can't you drink with me as well as with anyone else?" said the man. "I have traveled both far and wide, and I am both tired and thirsty."
"Well, why shouldn't I?" said the boy. "But tell me, where are you from, and what sort of man are you?"
"I am the Lord, and come from Heaven," said the man.
"I will not drink with you," said the boy, "for you make such distinction between persons here on earth, and you divide rights so unevenly that some get so rich and some so poor. No, I will not drink with you!" And having said this he trudged off again with his keg.
When he had gone a bit farther the keg grew too heavy again. He thought he could not carry it any longer unless someone came with whom he might drink, and so lessen the ale in the keg. Yes, he met an ugly, scrawny man who came rushing along.
"Good day," said the man.
"Good day to you," said the boy.
"Where are you going?" asked the man.
"Oh, I'm looking for someone to drink with, and lighten my keg," said the boy.
"Can't you drink with me as well as with anyone else?" said the man. "I have traveled both far and wide, and I am tired and thirsty."
"Well, why not?" said the boy. "But who are you, and where do you come from?"
"Who am I? I am the Devil, and I come from Hell, that's where I come from," said the man.
"No!" said the boy. "You only torment and plague poor folk, and if there is any unhappiness astir, they always say it is your fault. I will not drink with you."
So he went far and farther than far again with his ale keg on his back, until he thought it grew so heavy there was no carrying it any farther. He began to look around again if anyone were coming with whom he could drink and lighten his keg. So after a long, long time, another man came, and he was so dried up and scrawny it was a wonder that his bones hung together.
"Good day," said the man.
"Good day to you," said the boy.
"Where are you going?" asked the man.
"Oh, I was only looking about to see if I could find someone to drink with, that my keg might be lightened a little, it is so heavy to carry."
"Can't you drink with me as well as with anyone else?" said the man.
"Yes, why not?" said the boy. "But what sort of man are you?"
"They call me Death," said the man.
"I will gladly drink with you.," said the boy. And as he said this he put down his keg and began to tap the ale into a bowl. "You are a good man, for you treat all alike, both rich and poor."
So he drank to his health, and Death drank to his health, and Death said he had never tasted such drink, and as the boy was fond of him, they drank bowl after bowl until the ale was lessened, and the keg grew light.
At last Death said, "I have never known drink which tasted better, or did me so much good as this ale that you have given me, and I scarce know what to give you in return." But after he had thought awhile, he said the keg should never get empty, however much they drank out of it, and the ale that was in it should become a healing drink, by which the boy could make the sick whole again better than any doctor. And he also said that when the boy came into a sick man's room, Death would always be there, and show himself to him, and it should be to him a sure sign if he saw Death at the foot of the bed that he could cure the sick with a draft from the keg; but if he sat by the pillow, there was no healing nor medicine, for then the sick person belonged to Death.
Well, the boy soon grew famous, and was summoned far and near, and he helped many to health again who had been given up. When he came in and saw how Death sat by a sick man's bed, he foretold either life or death, and his foretelling was never wrong. He became both a rich and powerful man, and at last he was summoned to a king's daughter far, far away in the world. She was so dangerously ill that no doctor thought he could do her any good, and so they promised him all that he might ask for if he would only save her life.
Now, when he came into the princess's room, there sat Death at her pillow; but as he sat he dozed and nodded, and while he did this she felt better.
"Now, life or death is at stake," said the doctor; "and I fear, from what I see, there is no hope."
But they said he must save her, if it cost land and realm. So he looked at Death, and while he sat there and dozed again, he made a sign to the servants to turn the bed around so quickly that Death was left sitting at the foot, and at the very moment they turned the bed, the doctor gave her the draft, and her life was spared.
"Now you have cheated me," said Death, "and we are quits."
"I was forced to do it," said the doctor, "unless I wished to lose land and realm."
"That shall not help you much," said Death. "Your time is up, for now you belong to me."
"Well," said the boy, "what must be must be. But you'll let me have time to read the Lord's Prayer first?"
Yes, he might have leave to do that. But he took very good care not to read the Lord's Prayer. He read everything else, but the Lord's Prayer never crossed his lips, and at last he thought he had cheated Death for good and all.
But when Death thought he had really waited too long, he went to the boy's house one night, and hung up a large tablet with the Lord's Prayer painted on it over against his bed. So when the boy woke in the morning he began to read the tablet, and did not quite see what he was doing until he came to Amen. But then it was just too late, and Death had him.
(Nguồn: Peter Christen Asbjørnsen và Jørgen Moe, Gutten med øldunken, Norske Folkeeventyr.
Những câu chuyện nổi tiếng từ Bắc Âu, do George Webbe Dasent dịch (Edinburgh: David Douglass, 1888).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét