KẺ TRỘM KÊ
Luwig Bechstein (Đức)
Trong một thị trấn nọ có một thương gia rất giàu. Ông có một khu vườn rộng và đẹp phía sau nhà, và một phần của nó được gieo hạt cây kê. Một ngày đầu mùa xuân, khi ngô bắt đầu xanh tốt và nảy nở, ông ta đi dạo trong vườn và rất bực mình khi thấy rằng trong đêm qua, một phần kê non của ông đã bị phá hủy. Ông nghĩ chắc hẳn đã có một kẻ xấu xa nào đó làm việc này.
Vì đã luôn gieo hạt kê ở vị trí đặc biệt này nên ông rất yêu thích nó. Vì vậy, ông ta quyết định bắt cho được đứa vô lại này và hoặc trừng phạt hắn ta ngay tại chỗ hoặc đưa hắn ta ra trước công lý.
Ông gọi ba người con trai của mình là Michael, George và John lại với nhau, ông nói với chúng: "Đêm qua một tên trộm đã vào vườn của chúng ta và đã bẻ một ít kê của chúng ta. Tên trộm phải bị bắt và bị trừng phạt. Các con, con trai của ba, phải thay phiên nhau canh chừng. Ai bắt được kẻ trộm ta sẽ thưởng cho xứng đáng ”.
Đêm đầu tiên người con trai cả, Michael, đã canh gác. Cậu ta được trang bị một khẩu súng lục và một thanh kiếm sắc bén. Nhưng cậu ta cũng mang theo thịt và đồ uống ngon, vì vậy khi cậu ta nằm quấn trong một chiếc áo choàng ấm áp dưới một bụi cây bách xù để thưởng thức một mình và canh gác, cậu đã ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Khi cậu tỉnh dậy, trời đã rạng sáng. Một mãng kê còn lớn hơn đêm hôm trước đã bị mất. Khi vị thương gia vào vườn và nhìn thấy điều này, ông biết rằng con trai mình đã ngủ thay vì canh chừng kẻ trộm, và ông thắc mắc tại sao tên trộm đã không lấy cắp cậu ta, kiếm, súng lục và tất cả.
Đêm hôm sau, cậu con trai thứ hai, George, lên phiên gác. Anh chàng này cũng được trang bị vũ khí giống như anh trai mình, ngoài ra còn có thêm một cây gậy bự sư và một sợi dây thừng chắc chắn. Tuy nhiên, George đã ngủ thiếp đi như anh trai anh đã làm. Sáng hôm sau, anh thấy rằng kẻ trộm vẫn còn tàn phá đám kê nhiều hơn nữa. Người cha buồn bã nói rằng nếu người canh gác thứ ba cũng ngủ nữa thì sẽ không cần trông nom đám kê nữa: nó sẽ hết sạch.
Bây giờ đến lượt John. Cậu ta sẽ không mang theo vũ khí, nhưng cậu mang theo một sợi dây thừng và một ít gai và cây kế để giữ cho mình tỉnh táo. Đêm đó khi đi vào vườn, cậu ta đặt những cây gai này trước mặt mình sao cho bất cứ khi nào cậu bắt đầu ngủ gật, chúng sẽ cù vào mũi và khiến cậu phải mở mắt trở lại.
Khi đến nửa đêm, cậu nghe thấy tiếng bước chân nặng nề đang đến mỗi lúc một gần. Ngay khi nó vừa chạm tới cây kê thì một cái gì đó bắt đầu kéo nó lại.
"Trông kìa!" anh tự nhủ: "Kẻ trộm đây rồi!" Khẽ gạt những cây gai sang một bên, cậu rút sợi dây thừng từ trong túi ra và thắt thành một sợi dây thòng lọng, rồi tiến về nơi phát ra tiếng động, và phát hiện ra kẻ trộm kê là một chú ngựa con xinh xắn. Sự xuất hiện của con vật khiến John vui mừng. Với hầu như không có bất kỳ sự rắc rối nào cậu ta bắt được nó. Con vật ngoan ngoãn theo sau cậu như chó về chuồng. Ở đó John đã nhốt con vật qua đêm. Thế là xong, cậu ta lặng lẽ đi ngủ.
Khi các anh trai của cậu thức dậy vào buổi sáng, họ có ý định đi vào vườn để xem tình hình của em trai họ như thế nào, cho đến khi họ thấy em trai mình đang nằm gọn gàng trên giường. Họ đánh thức cậu ta dậy và cười, vì họ nghĩ rằng cậu ta đã ngủ trên giường của mình suốt đêm thay vì canh gác.
John giải thích với họ, "Tôi sẽ sớm cho các anh thấy tên trộm." Và sau đó dẫn cha và các anh xuống chuồng ngựa, cậu cho họ xem chú ngựa con tuyệt vời. Không ai biết gì về nó, nó đến từ đâu và nó thuộc về ai. Đó là một chú ngựa nhỏ nhắn thân thương có hình thức trang nhã và khá trắng bạc. Người lái buôn rất hài lòng với nó và tặng con ngựa cho John như phần thưởng của anh ta, và có duyên với con vật đến nỗi anh ta gọi nó là "Kẻ trộm kê".
Người ta kể lại rằng chẳng bao lâu sau ba anh em nghe tin có một nàng công chúa xinh đẹp bị mê hoặc trong lâu đài sừng sững trên ngọn đồi thuỷ tinh cao mà không ai có thể leo lên được vì nó rất trơn và dốc đứng. Nhưng người ta cũng đồn rằng ai may mắn đến được lâu đài và cỡi ngựa ba vòng quanh nó, sẽ giải cứu công chúa và lấy nàng làm dâu nhà mình. Nhiều người đã cố gắng và mất mạng khi trượt chân xuống trở lại.
Ba anh em ghi nhận điều này để thử vận may cưỡi ngựa lên lâu đài và thu phục nàng công chúa xinh đẹp. Michael và George mua cho mình những con ngựa non khỏe mạnh và cho gắn móng sắt có đinh chìa vào ngựa mình, trong khi John chỉ cần yên ngựa của mình.
Sau đó cả ba cỡi ngựa lên núi thủy tinh để thử vận may. Người anh cả đã thử trước, nhưng con ngựa của anh ta vấp ngã ngay khi nó đến đồi. Nó rơi xuống và lăn cùng với người cầm cương của nó xuống chân núi.
Người anh thứ hai cùng chung số phận; và vì vậy không ai trong hai người ấy sẽ thử lại.
Sau đó đến lượt John. Cậu ta cưỡi lên chú ngựa non Kẻ Trộm Kê của mình mà không một cú vấp ngã nào, và đã cưỡi ngựa chạy nước kiệu ba lần quanh lâu đài.
Khi ngựa non Kẻ Trộm Kê và chủ nó dừng lại trước cửa lâu đài, cửa mở bung ra. Ở đó có công chúa, mặc toàn lụa và vàng, dang rộng cánh tay, sẵn sàng chào đón John. Anh nhanh chóng xuống ngựa, ôm công chúa vào vòng tay mình, và hôn nàng.
Một lúc sau, công chúa quay sang con ngựa nhỏ đã đưa John lên núi. Ôm lấy đầu nó, và nói với nó: "Tại sao mi lại chạy trốn khỏi ta để ta không còn có thể được hưởng một giờ vui vẻ đã ban phát cho ta ở đây, để cưỡi lên xuống ngọn đồi thuỷ tinh cao này? Ôi, đừng bao giờ bỏ rơi ta nữa."
Khi công chúa nói điều này, John nhận ra rằng Kẻ Trộm Kê của anh chính là chú ngựa non bị mê hoặc của nàng công chúa xinh đẹp.
Các anh trai của cậu cũng cố gắng lên núi một lần nữa sau cú ngã, nhưng John không còn thấy họ nữa, vì cậu sống hạnh phúc, thoát khỏi mọi lo toan của thế gian, với nàng công chúa được tự do của mình trong lâu đài trên đỉnh đồi thủy tinh.
Phan Thiện Trì dịch
September, 2022
MILLET THIEF
Luwig Benchstein (Đức)
In a certain town there was a rich merchant. He had a large and beautiful garden behind his house, and a portion of it was sown with millet. One day early in spring, when the corn was beginning to look green and flourishing, he walked in his garden and saw to his great vexation that during the past night a portion of his young millet had been destroyed. Some wicked fellow must have been about, he thought.
Because he had always sown millet in this particular spot, he had a great affection for it. So he decided to catch the rascal and either to punish him on the spot or deliver him up to justice.
He called together his three sons, Michael, George and John, he said to them, "Last night a thief was in our garden and tore up some of my millet. The thief has to be caught and punished. You, sons, must watch in turns, night by night. Whoever catches the thief I will reward well."
The first night the eldest son, Michael, watched. He was armed with a brace of pistols and a sharp sabre. But he also brought with him good meat and drink, so when he lay wrapped in a warm cloak under a juniper-bush to enjoy himself on is watch, he fell sound asleep.
When he woke up it was broad daylight. A still larger piece of the millet was gone than on the former night. When the merchant came into the garden and saw this, he knew that his son had fallen asleep instead of watching for the thief, and said he wondered that the thief had not stolen him, sword, pistols and all.
The next night the second son, George, watched. He was armed with the same weapons as his brother had, and in addition a thick club and a strong rope. George, however, fell asleep as his brother had done. The next morning he found that the thief had done still more ravages on the millet. The father said sadly that if the third watcher should sleep too, there would be no more need for looking after the millet: it would be all gone.
Now it was John's turn. He would take no arms with him, but he brought with him a rope and also some thorns and thistles to keep himself awake with. When he went into the garden at night he placed these thorns in such a way in front of him that whenever he began to nod, they tickled his nose and made him open his eyes again.
When midnight came, he heard a tramping that came nearer and nearer. As soon as it had reached the millet, something began to pull at it.
"Look!" he thought to himself, "Here is the thief!" Softly pushing aside the thorns, he drew a rope from his pocket and made a lasso, and then made towards the place the noise came from, and found that the millet thief was a pretty little pony. The sight of the animal made John glad. With hardly any trouble he caught it. The animal followed him like a dog to the stable. There John locked him up for the night. That done, he went quietly to bed.
When his brothers got up in the morning, they had in mind go into the garden to see how their brother had fared, until they saw he was lying snugly in bed. They woke him up, laughing, for they thought he had been asleep in his bed all night long instead of watching.
John explained to them, "I will soon show you the thief." And then leading his father and brothers down to the stable, he showed them the wonderful little pony. Nobody knew anything about it, where it came from and who it belonged to. It was a dear little thing of an elegant form and quite silver-white. The merchant was very much pleased with it and gave the pony to John as his reward, and was so charmed with the animal that he called it "Millet-thief."
Soon after the brothers heard that a beautiful princess was enchanted in the castle that stood on the high glass hill that nobody could climb because it was so smooth and steep, people told. But it was also rumoured that whoever was fortunate enough to get up to the castle and ride three times around it, would rescue the princess and get her as his bride. Many had already tried and lost their lives by slipping back.
The three brothers took it into their head to try their luck in riding up to the castle and win the beautiful princess. Michael and George bought themselves strong young horses and caused their hoofs to be roughshod, while John just saddled his pony.
Then all three rode to the glass mountain to try their luck. The eldest tried first, but his horse stumbled as soon as it reached the hill. Down it fell and rolled with its rider to the bottom of the road.
The second brother shared the same fate; and so neither of them would make try again.
Then it was John's turn. He rode up on Millet-thief without a single stumble, and trot, trot, trot he rode three times round the castle too.
As Millet-thief and he stopped in front of the castle-door, it flew open. There was the princess, dressed in silk and gold and with her arms stretched out, ready to welcome John. He quickly got off from his horse and took the princess in his arms, and embraced her.
After a while the princess turned to the little pony that had carried John up the mountain. Hugging its head, she said to it, "Why did you run away from me so that I could no more enjoy the one gladdening hour which was granted me here, to ride down and up this high glass hill? Oh, never leave me again."
As she said this, John realised that his Millet-thief was the enchanted pony of the beautiful princess.
His brothers tried again after their fall to get up the mountain, but John saw them no more, for he lived happily, free from many worldly cares, with his freed princess in the castle on the top of the glass hill.
Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri
September, 2022
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét