Chàng Trai đến gặp Gió Bấc
Asbjørnsen & Moe
Norwegian (Na Uy)
Ngày xửa ngày xưa, có một góa phụ già có một con trai; và vì bà ấy nghèo và yếu, con trai bà ấy phải vào trong nhà tế bần để lấy thức ăn về nấu ăn; nhưng khi cậu ta ra khỏi nhà tế bần và vừa đi xuống bậc thềm, thì có Gió Bắc thổi phù qua và bữa ăn cũng theo gió cuốn đi vào không trung. Sau đó, chàng trai quay trở lại nhà tế bần để tìm thêm; nhưng khi cậu ta đang bước xuống bậc thềm thì Gió Bắc lại thổi đến lần nữa và cuốn bữa ăn theo với một hơi thở: và hơn thế nữa, chàng trai đã làm như vậy lần thứ ba. Lần này, cậu rất tức giận; và vì cậu ta nghĩ thật khó tin rằng Gió Bắc có thể cư xử như vậy, cậu nghĩ thật cần thiết để đến thăm và yêu cầu Gió Bấc trả lại các bữa ăn của mình.
Thế là cậu quyết định ra đi, nhưng đường còn dài, và cậu tiếp tục bước đi cho đến khi cuối cùng cậu cũng đến được nhà của Gió Bấc.
"Chào một ngày tốt đẹp!" Chàng trai nói, "và cảm ơn bạn đã đến thăm chúng tôi ngày hôm qua."
"Chào bạn!" Gió Bấc trả lời với giọng nói to và cộc lốc, “và cảm ơn vì đã đến thăm tôi. Bạn muốn gì?"
"Ồ!" chàng trai trả lời: “Tôi chỉ ước mong bạn làm ơn cho tôi xin lại bữa ăn mà bạn đã lấy của tôi trên những bậc thang của nhà an toàn, vì chúng tôi chẳng còn gì để sống; và nếu bạn tiếp tục giật lấy những mẩu đồ ăn chúng tôi có, thì sẽ chẳng còn gì ngoài việc chết đói. "
"Tôi không có lấy bữa ăn của bạn," Gió Bấc nói; "Nhưng nếu bạn đang có nhu cầu cấp bách như thế, tôi sẽ cho bạn một tấm vải và nó sẽ giúp bạn có được mọi thứ bạn muốn, nếu bạn chỉ nói,"Vải, hãy tự trải ra và phục vụ tất cả các loại món ăn ngon! "
Với điều này, chàng trai rất hài lòng. Nhưng, vì quãng đường quá dài, anh không thể về nhà trong một ngày, nên anh ghé vào một quán trọ trên đường đi; và khi ngồi vào bàn để chuẩn bị ăn tối, anh ta đặt tấm vải lên chiếc bàn trong góc phòng và nói:
"Vải, hãy tự trải ra, và dọn tất cả các loại món ăn ngon."
Anh ta đã nói như vậy trước khi tấm vải làm như nó được đặt giá; và tất cả những người đứng cạnh đều nghĩ đó là một điều tốt, nhưng trên cả là bà chủ nhà. Vì vậy, khi tất cả đều đã ngủ say vào giữa đêm, bà lấy tấm vải của Chàng trai, và đặt một tấm khác vào thay cho nó, giống như tấm vải mà anh ấy đã lấy từ Gió Bấc, nhưng không thể phục vụ được một chút gì ngoại trừ một mẫu bánh mì khô.
Vì vậy, khi chàng trai tỉnh dậy, anh ta đã lấy mảnh vải của mình và ra đi, và ngày hôm đó anh trở về nhà với mẹ mình.
“Bây giờ,” cậu con trai nói, “Con đã đến nhà của Gió Bấc, và anh ấy là một người bạn tốt, vì anh ta đã cho con tấm vải này, và khi con chỉ nói với nó, “Vải, hãy tự trải ra, và phục vụ tất cả các loại món ăn ngon,” thế là con lấy bất kỳ loại thức ăn nào con hài lòng.”
“Tất cả đều rất đúng, mẹ dám chắc như vậy,” mẹ anh nói; "Nhưng có câu nói, “thấy mới tin”, và mẹ sẽ không tin cho đến khi mẹ nhìn thấy."
Vì vậy, cậu con trai vội vã đi lấy ra một cái bàn, trải khăn lên đó và nói:
“Vải, hãy tự trải ra, và dọn tất cả các loại món ăn ngon."
Nhưng tấm vải đã không dọn ra bất cứ thứ gì ngay cả một mẫu bánh mì khô.
“Chà,” chàng trai nói “không giúp được gì đối với nó ngoài việc đi đến gặp Gió Bấc một lần nữa;” và cậu ta lại ra đi.
Thế là anh đến nơi Gió Bắc trú ngụ trễ vào chiều tối.
"Chào buổi tối!" chàng trai nói.
"Chào buổi tối!" Gió Bấc nói.
Chàng trai nói: “Tôi muốn đòi quyền lợi của tôi đối với bữa ăn của chúng tôi mà bạn đã lấy, vì, đối với tấm vải mà tôi nhận được, nó không đáng một xu."
"Tôi không có bữa ăn," Gió Bấc nói; “Nhưng ở xa đằng kia, bạn thấy có một con cừu đực mà chẳng làm gì khác ngoài việc cho ra những đồng tiền vàng ngay khi bạn nói với nó:‘ Cừu, cừu! Hãy tạo ra tiền!'"
Vì vậy, chàng trai nghĩ rằng đây là một điều tốt; Nhưng vì hôm đó thật quá xa để không thể về đến nhà trong nội nhật nên anh ghé vào quán trọ để nghỉ qua đêm tại chính quán trọ nơi anh đã ngủ trước đó.
Trước khi gọi bất cứ thứ gì, anh đã thử sự thật của những gì Gió Bắc đã nói về con cừu đực, và thấy nó ổn; nhưng, khi chủ nhà nhìn thấy nó, ông ta nghĩ đó là một con cừu đực nổi tiếng và lại nổi lòng tham, nên khi chàng trai đã ngủ say, lão ta lấy một con cừu khác không thể cho ta tiền vàng và hoán đổi hai con vật với nhau..
Sáng hôm sau chàng trai lên đường; và khi về đến nhà với mẹ, chàng liền nói:
“Rốt cuộc, Gió Bấc vẫn là một người tốt; vì bây giờ anh ấy đã đưa cho con một con cừu đực có thể tạo ra những đồng tiền vàng nếu con chỉ nói: ‘Cừu, cừu! Hãy tạo ra tiền!”
“Tất cả đều rất đúng, mẹ dám chắc như vậy,” mẹ anh nói; "Nhưng mẹ sẽ không tin bất kỳ điều gì như vậy cho đến khi mẹ nhìn thấy những đồng tiền vàng được tạo ra."
“Cừu, cừu! Hãy tạo ra tiền!" chàng trai nói; nhưng nếu cừu có tạo ra bất cứ thứ gì, thì thứ đó không phải là tiền.
Vì vậy, chàng trai tr lại đi đến chỗ Gió Bấc một lần nữa, để chửi nó một trận, và nói rằng con cừu đực không có giá trị gì, và anh ta phải có quyền đòi lại bữa ăn của mình.
"Thôi được!" Gió Bấc nói; “Tôi không có gì khác để đưa cho bạn ngoài cây gậy cũ trong góc đằng kia; nhưng nó là một loại gậy mà nếu bạn chỉ nói: ‘Gậy, gậy! Hãy đánh!” và nó sẽ giáng đòn liên tiếp cho đến khi nào bạn nói:“Gậy, gậy! Thôi dừng lại! '”
Vì vậy, chặng đường còn dài, đêm nay chàng trai trẻ cũng quay lại với chủ nhà trọ đó nữa; nhưng vì anh ta có thể đoán khá rõ mọi thứ sẽ như thế nào đối với tấm vải và con cừu đực, anh liền nằm xuống trên băng ghế và bắt đầu ngáy, như thể anh ta đang ngủ say.
Bây giờ chủ nhà, người dễ dàng nhận thấy rằng cây gậy phải có giá trị gì đó, đã săn lùng tìm cho được một cây giống như nó, và khi lão ta nghe thấy người đàn ông ngáy, sẽ hoán đổi hai cây gậy với nhau; nhưng, ngay khi lão chủ nhà sắp sửa lấy nó, chàng trai kêu lên:
“Gậy, gậy! Hãy đánh!"
Vì vậy, cây gậy bắt đầu đánh lão chủ nhà tới tấp, cho đến khi lão ta nhảy qua ghế, bàn và ghế dài, la hét và gầm lên:
"Ôi trời! Ôi trời! hãy ra lệnh cho cây gậy đứng yên, nếu không, nó sẽ đánh ta chết mất, và ngươi sẽ lấy lại cả vải lẫn cừu của ngươi. ”
Khi chàng trai nghĩ rằng chủ nhà đã nhừ đòn, anh nói:
“Gậy, gậy! bây giờ hãy dừng lại! ”
Sau đó, anh ta lấy tấm vải bỏ vào túi, cầm cây gậy trong tay về nhà, dắt con cừu đực bằng sợi dây quấn quanh sừng nó; và vì vậy anh ta có quyền của mình đối với bữa ăn mà anh đã mất.
Phan Thiện Trì dịch
October, 2022
The Lad who Went to the North Wind
Once on a time there was an old widow who had one son; and as she was poorly and weak, her son had to go up into the safe to fetch meal for cooking; but when he got outside the safe, and was just going down the steps, there came the North Wind puffing and blowing, caught up the meal, and so away with it through the air. Then the Lad went back into the safe for more; but when he came out again on the steps, if the North Wind didn’t come again and carry off the meal with a puff: and, more than that, he did so the third time. At this the Lad got very angry; and as he thought it hard that the North Wind should behave so, he thought he’d just look him up, and ask him to give up his meal.
So off he went, but the way was long, and he walked and walked; but at last he came to the North Wind’s house.
“Good day!” said the Lad, “and thank you for coming to see us yesterday.”
“Good Day!” answered the North Wind, for his voice was loud and gruff, “and thanks for coming to see me. What do you Want?”
“Oh!” answered the Lad, “I only wished to ask you to be so good as to let me have back that meal you took from me on the safe steps, for we haven’t much to live on; and if you’re to go on snapping up the morsel we have, there’ll be nothing for it but to starve.”
“I haven’t got your meal,” said the North Wind; “but if you are in such need, I’ll give you a cloth which will get you everything you want, if you only say, ‘Cloth, spread yourself, and serve up all kinds of good dishes!’”
With this the Lad was well content. But, as the way was so long he couldn’t get home in one day, so he turned into an inn on the way; and when they were going to sit down to supper he laid the cloth on a table which stood in the corner, and said:
“Cloth, spread yourself, and serve up all kinds of good dishes.”
He had scarce said so before the cloth did as it was bid; and all who stood by thought it a fine thing, but most of all the landlady. So, when all were fast asleep at dead of night, she took the Lad’s cloth, and put another in its stead, just like the one he had got from the North Wind, but which couldn’t so much as serve up a bit of dry bread.
So, when the Lad woke, he took his cloth and went off with it, and that day he got home to his mother.
“Now,” said he, “I’ve been to the North Wind’s house, and a good fellow he is, for he gave me this cloth, and when I only say to it, ‘Cloth, spread yourself, and serve up all kinds of good dishes,’ I get any sort of food I please.”
“All very true, I daresay,” said his mother; “but seeing is believing, and I shan’t believe it till I see it.”
So the Lad made haste, drew out a table, laid the cloth on it, and said:
“Cloth, spread yourself, and serve up all kinds of good dishes.”
But never a bit of dry bread did the cloth serve up.
“Well,” said the Lad “there’s no help for it but to go to the North Wind again;” and away he went.
So he came to where the North Wind lived late in the afternoon.
“Good evening!” said the Lad.
“Good evening!” said the North Wind.
“I want my rights for that meal of ours which you took,” said the Lad; “for, as for that cloth I got, it isn’t worth a penny.”
“I’ve got no meal,” said the North Wind; “but yonder you have a ram which coins nothing but golden ducats as soon as you say to it: ‘Ram, ram! make money!’”
So the Lad thought this a fine thing; but as it was too far to get home that day, he turned in for the night to the same inn where he had slept before.
Before he called for anything, he tried the truth of what the North Wind had said of the ram, and found it all right; but, when the landlord saw that, he thought it was a famous ram, and, when the Lad had fallen asleep, he took another which couldn’t coin gold ducats, and changed the two.
Next morning off went the Lad; and when he got home to his mother, he said:
“After all, the North Wind is a jolly fellow; for now he has given me a ram which can coin golden ducats if I only say: ‘Ram, ram! make money!’”
“All very true, I daresay,” said his mother; “but I shan’t believe any such stuff until I see the ducats made.”
“Ram, ram! make money!” said the Lad; but if the ram made anything, it wasn’t money.
So the Lad went back again to the North Wind, and blew him up, and said the ram was worth nothing, and he must have his rights for the meal.
“Well!” said the North Wind; “I’ve nothing else to give you but that old stick in the corner yonder; but its a stick of that kind that if you say: ‘Stick, stick! lay on!’ it lays on till you say: ‘Stick, stick! now stop!’”
So, as the way was long, the Lad turned in this night too to the landlord; but as he could pretty well guess how things stood as to the cloth and the ram, he lay down at once on the bench and began to snore, as if he were asleep.
Now the landlord, who easily saw that the stick must be worth something, hunted up one which was like it, and when he heard the lad snore, was going to change the two; but, just as the landlord was about to take it, the Lad bawled out:
“Stick, stick! lay on!”
So the stick began to beat the landlord, till he jumped over chairs, and tables, and benches, and yelled and roared:
“Oh my! oh my! bid the stick be still, else it will beat me to death, and you shall have back both your cloth and your ram.”
When the Lad thought the landlord had got enough, he said:
“Stick, stick! now stop!”
Then he took the cloth and put it into his pocket, and went home with his stick in his hand, leading the ram by a cord round its horns; and so he got his rights for the meal he had lost.
Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri
October, 2022
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét