Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2022

 BÁC NÔNG DÂN VÀ NHỮNG NGƯỜI RỪNG

                                                         Câu chuyện dân gian xứ Flanders

Cách đây rất lâu vào một ngày mùa đông lạnh giá, một bác nông dân bắt đầu cuộc hành trình dẫn bác ta đi xuyên sâu trong một khu rừng mà bác chưa hề biết. Bác ấy đã lạc đường.  Sau khi đi lang thang nhiều giờ với hy vọng tìm lại được đường ra thì trời bắt đầu tối.  Ngay lúc đó, bác nhìn thấy một ngôi nhà nhỏ ở một khu đất trống.  Có ánh sáng toả ra từ cửa sổ.  "Đây là một cơ hội để ăn tối và một chỗ để ngủ qua đêm,” người nông dân nghĩ vậy và chạy nhanh về phía ngôi nhà.

Những người sống trong ngôi nhà không phải là người, mà là thần rừng, những người rừng gần giống như con người với thân hình nửa người nửa dê – đầy thèm khát, ham uống rượu, và có đuôi và sừng.  Họ là những người rừng. Người nông dân chưa bao giờ nhìn thấy bất cứ ai  giống như họ trước đây.  Nhưng bác ấy đã suýt ngã nhào trước những đứa trẻ nhỏ như vậy khi chúng đang chơi trên tuyết ngoài cửa nhà.  Lúc đó đã hơi muộn để không thể rút lui, vì vậy bác ta đi tới cửa và gõ mạnh.

"Mời vào!"  một giọng nói cộc cằn vang lên.

Người nông dân đi vào và đối mặt với người cha của gia đình người rừng.  Người cha có một bộ râu dê dài và một cặp sừng nhô ra khỏi trán.  Đầu gối của bác nông dân run bắn lên vì sợ hãi, đặc biệt là khi bác ta nhìn thấy tất cả những người nửa người nửa dê khác, mẹ và các chú, các cô, các dì. Tất cả họ đang nhìn chằm chằm vào bác ta.

"Xin thứ lỗi vì sự đột nhập vào nhà," bác ta nói, "nhưng tôi đã lạc đường trong rừng, và tôi chết nửa người vì đói và lạnh. Xin vui lòng cho tôi xin ít thức ăn và một chỗ ngủ qua đêm? " Đang khi nói như vậy, bác ta bắt đầu thổi vào những ngón tay lạnh cóng của mình, chúng đang tái xanh vì lạnh.

"Tại sao bạn lại thổi ngón tay của bạn?"  người cha gia đình satyr tò mò hỏi.

"Tại sao à, để làm cho chúng ấm lên," bác nông dân trả lời và thổi mạnh hơn trước.

"Vâng, mời ngồi," người cha nói.  "Chúng tôi sắp có bữa ăn tối. Bạn có thể chia sẻ nó cùng với chúng tôi không."

Người nông dân ngồi xuống ăn tối, và gia đình người rừng cũng ngồi xuống và nhìn bác ta với đôi mắt to không chớp, khiến bác cảm thấy rất khó chịu.

Một bát súp rất bự đã được đặt trước mặt người nông dân.  Bác ta thấy nó rất nóng, vì vậy bác bắt đầu thổi vào nó.

Gia đình người rừng đã hét lên trong sự ngạc nhiên về điều này, và người cha của gia đình satyr nói, "Tại sao ngươi lại thổi súp của ngươi?"

"Để làm cho nó mát và mau nguội," bác nông dân trả lời.  "Nó quá nóng, và tôi sợ nó có thể làm bỏng miệng."

Tất cả những người rừng đồng loạt hét lên trong sự ngạc nhiên, và người cha của gia đình đã quát to nhất.  "Ra đây," ông ta nói, và tóm lấy cổ áo người nông dân.  "Cút khỏi đây ngay, Xéo đi! Trong nhà tôi không có chỗ nào dành cho một người đàn ông có thể thổi nóng và làm lạnh cùng một hơi thở. Ngươi tốt hơn là nên thực hành phép thuật của mình trong rừng ."

Bác nông dân phải ra đi khi chưa kịp ăn tối và đã trải qua đêm trong rừng.  Ở đó bác ta không có nơi trú ẩn ngoài những cây to, và tuyết để làm chăn đắp.

                                    Phan Thiện Trì dịch

                                          September, 2022

THE PEASANT AND THE SATYRS

                                                                     Folk Tales of Flanders

 

A very long time ago on a cold winter's day, a farmer set out on a journey that led him through the depths of a forest he did not know. He lost his way there. After he had wandered about for many hours in the hope of finding it again, it started to get dark. Just then he saw a small house in a little clearing. There was light in the window. "Here is a chance of supper and a bed," thought the farmer, and hastened to the cottage door.

Those who lived in the house were not people, but were almost like humans - lustful, given to drink, and with tails and horns. They were satyrs. The farmer had never seen anything like them before. But he nearly tumbled over little such children as they were playing in the snow outside the house door. It was a bit too late to draw back then, so he went up to the door and gave a loud knock.

"Come in!" cried a gruff voice.

The farmer went in and faced the father of the satyr family. The father had a long beard and a pair of horns jutting from his forehead. The farmer's knees trembled for fright, especially when he saw all the other satyrs, the mother and the uncles and the aunts. They were glowering at him.

"Please forgive me for my intrusion," said he, "but I have lost my way in the woods, and I am half dead with hunger and cold. Would you be so kind as to give me some food and allow me to take shelter for the night?" So saying he started to blow on his chilled fingers, for they were blue with the cold.

"Why are you blowing your fingers?" asked the satyr father curiously.

"Why, to warm them," answered the farmer and blew harder than before.

"Well, sit down," said the satyr. "We are just about to have supper. You are welcome to share it with us."

The farmer sat down to supper, and the satyr family sat down too and watched him with big unblinking eyes, so that he felt very uncomfortable.

A big basin of soup was set before the farmer. He found it very hot, so he began to blow on it.

The satyr family cried out in surprise at this, and the satyr father said, "Why are you blowing your soup?"

"To cool it," answered the farmer. "It is too hot, and I am afraid it may scald my mouth."

All the satyrs cried in surprise, and the father of the family cried loudest of all. "Come," he said, and took the farmer by the collar. "Out you go! There is no place in my house for a man who can blow hot and cold with the same breath. You had better practise your magic in the forest."

The farmer had to go supperless and spend the night in the woods. There he had no shelter but the trees, and the snow for coverlet.

 

                     Translated into Vietnamese by Phan Thien Tri

                                             September, 2022

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MUA RAO  - Hwang sun Won (uo) https://gtvh51.blogspot.com/2024/10/rao-sun-won-han-quoc-ngay-khi-cau-be.html